Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 355: Tình hình Tử Ngọc thành


Chương 355: Tình hình Tử Ngọc thành


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Nghe theo ý kiến của Kiều Thụy, Liễu Thiên Kỳ và y thuê một gian phòng thượng hạng tại khách đ**m nhỏ trong ngõ hẻm. Tuy mặt tiền khách đ**m không lớn nhưng bên trong lại có khá nhiều phòng ốc.


Bước vào phòng, thấy không gian sạch sẽ, gọn gàng, bàn ghế đầy đủ, Liễu Thiên Kỳ gật đầu hài lòng.


"Cũng không tệ, rất sạch sẽ." Kiều Thụy quan sát một lượt rồi nhận xét.


"Ừ, khá tốt." Liễu Thiên Kỳ tán thành.


"Trà của hai vị tiền bối đây ạ." Tiểu nhị tên A Tam bưng một ấm trà vào, cung kính đặt lên bàn.


"Làm phiền tiểu nhị ca." Liễu Thiên Kỳ khách sáo nói.


"Không dám, không dám, tiểu nhân xin cáo lui." A Tam vội vàng cúi đầu định rời đi, nhưng Liễu Thiên Kỳ đã gọi lại.


"Tiểu nhị ca, ngươi có rảnh không? Ta và bạn lữ muốn trò chuyện với ngươi một chút."


Nghe vậy, A Tam gật đầu liên tục: "Hai vị tiền bối, cứ gọi tiểu nhân là A Tam được rồi ạ. Tiểu nhân không dám nhận hai tiếng 'tiểu nhị ca' của tiền bối đâu."


Tuy chỉ là tiểu nhị nhưng làm việc ở chốn này lâu năm, A Tam cũng có chút mắt nhìn người. Hai vị khách quan này tuy ăn mặc giản dị nhưng ngay cả ông chủ là Trúc Cơ hậu kỳ cũng phải cung kính gọi là tiền bối, chắc chắn tu vi phải từ Kim Đan trở lên.


"Được rồi, A Tam, ngồi xuống nói chuyện đi." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ngồi xuống ghế, Liễu Thiên Kỳ rót một chén trà đưa cho Kiều Thụy.



"Không dám, không dám. Hai vị tiền bối có việc gì cứ sai bảo!" A Tam xua tay quầy quậy, không dám ngồi.


"Thôi được rồi." Thấy đối phương sợ sệt, Liễu Thiên Kỳ cũng không ép.


"A Tam này, ta thấy ngươi tóc bạc, chắc là Bạch Ngọc Thỏ nhỉ? Ngươi làm tiểu nhị ở đây một tháng kiếm được bao nhiêu linh thạch?" Kiều Thụy tò mò hỏi.


"Dạ bẩm tiền bối, tiểu nhân đúng là Bạch Ngọc Thỏ. Tiểu nhân tu vi Luyện Khí, làm việc ở đây một tháng được mười khối linh thạch." A Tam thành thật trả lời.


"Mười khối à?" Kiều Thụy chớp mắt, cảm thấy hơi ít. Nhưng nghĩ lại, một tu sĩ Luyện Khí tầng năm kiếm được mười khối linh thạch một tháng cũng không phải dễ.


"Trò chuyện với chúng ta một lát, ta cũng cho ngươi mười khối linh thạch." Liễu Thiên Kỳ lấy ra mười khối linh thạch đưa cho A Tam.


"Không không không, tiểu nhân sao dám nhận linh thạch của tiền bối. Có việc gì ngài cứ sai bảo." A Tam vội vàng từ chối.


"Cầm lấy đi, tiền bối thưởng cho ngươi." Mười khối linh thạch đối với Liễu Thiên Kỳ chẳng đáng là bao.


"Đa tạ tiền bối, đa tạ tiền bối!" Thấy Liễu Thiên Kỳ kiên quyết, A Tam mới dám nhận lấy, rối rít cảm ơn.


"A Tam, chúng ta là người ngoại tộc, không rành về Tử Ngọc thành và Thỏ tộc các ngươi lắm. Ngươi kể cho chúng ta nghe tình hình ở đây đi." Kiều Thụy nghiêm túc hỏi.


"Dạ, là thế này thưa hai vị tiền bối. Thỏ tộc chúng ta chia làm năm cấp bậc: Tử Ngọc, Lam Ngọc, Hồng Ngọc, Thanh Ngọc và Bạch Ngọc. Tử Ngọc là vương tộc, các vị Thỏ vương, công chúa, quận chúa, hầu gia đều là Tử Ngọc Thỏ. Lam Ngọc và Hồng Ngọc là quý tộc, thường là những phú hào có gia sản lớn. Còn Bạch Ngọc và Thanh Ngọc chúng ta đều là bình dân, huyết thống thấp, thiên phú tu luyện kém, chỉ có thể làm ruộng hoặc làm tạp vụ cho quý tộc." A Tam khẽ thở dài.


"Ra là vậy. Thế Thỏ tộc các ngươi có phải rất giỏi trồng trọt không?" Liễu Thiên Kỳ hỏi tiếp.


"Đúng ạ. Tu sĩ Thỏ tộc phần lớn mang hệ Thủy và Mộc. Tu sĩ hệ Thủy nếu xuất thân quý tộc sẽ được đưa đến các tông môn Nhân tộc học Phù văn thuật. Còn nếu xuất thân bình dân như tiểu nhân thì chỉ có thể gia nhập đội săn bắn hoặc làm tạp vụ, lao động chân tay. Nhưng hệ Mộc thì khác, tu sĩ hệ Mộc giỏi trồng trọt nên dù xuất thân thế nào cũng được trọng dụng." Giọng A Tam pha chút ngưỡng mộ.


"Vậy là Thỏ tộc lấy trồng trọt làm nghề chính?"



"Dạ phải. Thỏ tộc chủ yếu trồng các loại linh thảo, củ cải, rau dưa và linh lương. Tuy về khoản ươm trồng linh thảo chúng ta không bằng Linh Mộc thành và Thiên Mộc thành của Nhân tộc, nhưng linh lương, củ cải và rau dưa do Thỏ tộc trồng lại nức tiếng gần xa. Bất kể là Yêu tộc hay Nhân tộc đều rất thích nông sản của chúng ta." A Tam tự hào khoe.


"Nhưng tu sĩ Kim Đan trở lên hầu như không ăn uống mà. Vậy rau dưa và linh lương của các ngươi không bị ế sao?" Kiều Thụy thắc mắc.


"Tiền bối có điều chưa biết. Thực ra tu sĩ Kim Đan tuy có thể nhịn ăn mười ngày nửa tháng, thậm chí một hai tháng, nhưng vẫn chưa thực sự đạt đến cảnh giới ăn gió uống sương, vẫn cần Tích Cốc đan hỗ trợ. Nhưng đan dược ăn nhiều sẽ tích tụ độc tố, hơn nữa Tích Cốc đan cũng không chứa nhiều linh khí như thực phẩm."


"Nói cách khác, linh lương và rau dưa do Thỏ tộc các ngươi trồng thực chất là có phân cấp bậc." Liễu Thiên Kỳ nhanh chóng nắm bắt trọng điểm.


Đúng như A Tam nói, tu sĩ Kim Đan cần Tích Cốc đan mới nhịn ăn được, muốn hoàn toàn đoạn tuyệt ăn uống thì phải đến Hóa Thần. Vậy tại sao Kim Đan lại ít ăn? Đơn giản là vì không có thực phẩm phù hợp với cấp bậc của họ. Yêu thú, tu sĩ đều có cấp bậc, nhưng rau củ, linh lương thông thường lại không. Tu sĩ cấp thấp vẫn phải ăn hàng ngày, nhưng khi lên Kim Đan, nhu cầu ăn uống giảm, thực phẩm thông thường lại không giúp ích cho tu luyện, nên họ chọn Tích Cốc đan.


Tuy nhiên, nếu có loại thực phẩm phân cấp như yêu thú, chắc chắn tu sĩ sẽ có nhu cầu.


"Ha ha ha, tiền bối thật thông minh, nói trúng phóc luôn!" A Tam giơ ngón tay cái tán thưởng.


"Cái gì? Linh lương và rau củ ở đây có phân cấp bậc sao?" Kiều Thụy kinh ngạc.


"Đúng vậy ạ, Thỏ tộc có bí pháp gieo trồng đặc biệt khiến nông sản có cấp bậc. Thế nên chúng ta mới phát tài. Không chỉ tu sĩ dưới Kim Đan, mà cả Kim Đan, Nguyên Anh cũng có thể dùng. Cao nhất là cấp năm, thích hợp nhất cho tu sĩ Nguyên Anh. Còn lên đến Hóa Thần thì mới thực sự là không cần ăn uống." A Tam giải thích cặn kẽ.


"Hóa ra là vậy." Kiều Thụy gật gù.


"Thế thì linh lương và rau củ ở đây chắc đắt hàng lắm nhỉ?" Đây là đặc sản độc quyền của Thỏ tộc mà.


"Dạ đúng, cung không đủ cầu luôn đó tiền bối. Rất nhiều tu sĩ ngoại tộc có tiền có quyền đều đến đây thu mua. Ăn nông sản Thỏ tộc không chỉ hấp thu được linh khí mà còn không lo tích tụ đan độc, tốt hơn Tích Cốc đan nhiều. Chỉ là giá cả đắt hơn chút đỉnh nên khách mua toàn là đại gia."


"Ừ." Liễu Thiên Kỳ gật đầu.


"Vậy Thỏ tộc các ngươi có chỗ nào vui chơi không?" Kiều Thụy hỏi.



"Dạ có. Điểm đến tuyệt nhất là nông trường của Lục hầu gia. Ở đó có thể tận mắt xem quy trình gieo trồng, thưởng thức những nguyên liệu tươi ngon nhất do các Linh Trù Sư hàng đầu Thỏ tộc chế biến. Bao ăn bao chơi, thú vị lắm." Mắt A Tam sáng rực lên.


"Chỗ tốt thế chắc không rẻ đâu nhỉ?" Kiều Thụy đoán.


"Cũng tàm tạm ạ. Ba ngày hai đêm, mỗi người chín ngàn linh thạch."


"Chín ngàn á?" Kiều Thụy méo mặt. Quả nhiên không rẻ. Một viên yêu hạch cấp năm giá có mấy trăm linh thạch, chơi một chuyến tốn những chín ngàn!


"Ba ngày hai đêm, bao ăn ở, chín ngàn là hời rồi." Liễu Thiên Kỳ cười nói.


"Đúng vậy ạ, rất hời. Nhiều tu sĩ ngoại tộc đến đây đều ghé nông trường Lục hầu gia." A Tam phụ họa.


"Muốn đi nông trường đó thì đăng ký ở đâu?" Liễu Thiên Kỳ hỏi tiếp. Nếu là đặc sản thì hắn cũng muốn đưa ái nhân đi trải nghiệm.


"Cái này... dạo gần đây hình như không đi được..." A Tam nhăn mặt.


"Tại sao?" Liễu Thiên Kỳ thắc mắc.


"Là thế này, ba tháng trước Lục hầu gia cưới vợ. Nhưng không biết tên ngoại tộc to gan nào đã cướp mất tân nương của ngài ấy. Thế nên Lục hầu gia đóng cửa nông trường, đang ráo riết truy bắt kẻ đó." A Tam kể lại vẻ bất đắc dĩ.


"Bị cướp tân nương á? Gan to thật đấy, đến vợ hầu gia mà cũng dám cướp." Kiều Thụy không tin nổi.


"Đúng đấy ạ, ai cũng nói như vậy."


"Vậy bao giờ nông trường mới mở cửa lại?" Liễu Thiên Kỳ không quan tâm chuyện cướp dâu, hắn chỉ quan tâm chỗ chơi.


"Phải xem ý Lục hầu gia thôi. Chắc bắt được kẻ cướp dâu xong là mở lại ngay. Dù sao nông trường cũng là nơi hái ra tiền, nếu không vì chuyện này thì ngài ấy cũng chẳng nỡ đóng cửa đâu." Nông trường kiếm bộn tiền, Lục hầu gia lại là đệ đệ được Thỏ Vương sủng ái nhất nên mới được giao quản lý.



"Ta hiểu rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu.


"Ngoài nông trường Lục hầu gia ra, Thỏ tộc còn chỗ nào vui không?" Kiều Thụy hỏi thêm.


"Hai vị tiền bối muốn mua đặc sản thì đến chợ phía đông, ở đó chuyên bán linh thảo và thực phẩm do Thỏ tộc trồng. Muốn chơi bời thì sang chợ phía tây, có đủ cả sòng bạc, kỹ viện, đấu trường. Còn nếu hai vị có đồ tốt của Nhân tộc muốn bán thì đến cửa hàng Thiên Đô ở chợ phía nam. Đó là nơi chuyên thu mua và bán hàng hóa Nhân tộc lớn nhất Tử Ngọc thành, giá cả rất hợp lý." A Tam nhiệt tình giới thiệu.


"Cửa hàng Thiên Đô?" Liễu Thiên Kỳ nhướng mày.


"Dạ, cửa hàng Thiên Đô rất được Thỏ tộc và các tộc khác ưa chuộng."


"Thế Phùng Chương của cửa hàng Thiên Đô ngươi có biết không?" Kiều Thụy hỏi.


"Phùng Chương? Đó là Bát thiếu gia của Phùng gia, con trai ông chủ Phùng. Sao ạ, hai vị quen Bát thiếu gia?" A Tam ngạc nhiên.


"À, từng gặp mặt một lần." Liễu Thiên Kỳ cười đáp.


"Bát thiếu gia là một Linh Trù Sư tài ba, rất nổi tiếng ở Tử Ngọc thành. Ngài ấy còn là bếp trưởng ở nông trường Lục hầu gia đấy. Giỏi lắm luôn!" A Tam tỏ vẻ ngưỡng mộ.


Kiều Thụy bĩu môi thầm nghĩ: Tên béo tham ăn đó mà giỏi giang gì chứ?


"Ra là thế." Liễu Thiên Kỳ gật gù.


"Được rồi A Tam, chúng ta mệt rồi, muốn nghỉ ngơi chút. Ngươi lui xuống đi, có việc chúng ta sẽ gọi." Kiều Thụy nói.


"Dạ, hai vị tiền bối nghỉ ngơi ạ, tiểu nhân xin cáo lui." A Tam cúi đầu chào rồi lui ra ngoài.


Hết chương 355.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 355: Tình hình Tử Ngọc thành
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...