Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 352: Phụ tử ngả bài


Chương 352: Phụ tử ngả bài


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Ngày hôm sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đưa Tô Hằng cùng Hắc Nguyệt Nương vào phòng tu luyện.


Phất tay phong ấn không gian, Tô Hằng nhìn Liễu Thiên Kỳ hỏi: "Phi Nhi, kế tiếp con định làm thế nào?"


Liễu Thiên Kỳ lấy ra một động phủ pháp khí cấp năm, nói: "Thỉnh phụ thân và mẫu thân tạm thời vào trong động phủ này. Ngoài ra, kết giới ở đây phụ thân cứ giữ nguyên như vậy là được."


"Được." Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương nhìn nhau rồi gật đầu, bay vào trong pháp khí.


Liễu Thiên Kỳ thu pháp khí lại, cùng Kiều Thụy rời khỏi phòng tu luyện.


Vài ngày sau, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy đến gặp Tô Viễn Đồ, xin phép trở về Thiên Hải Tông.


Nghe vậy, Tô Viễn Đồ chẳng hề phản đối mà đồng ý ngay. Với ông ta, đứa cháu không biết luyện đan này có cũng được mà không có cũng chẳng sao, hoàn toàn không quan trọng.


Thế là Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy rời khỏi Tô gia một cách thuận lợi.


Ra khỏi Đan thành, Liễu Thiên Kỳ mới thả Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương ra. Cả gia đình bốn người lên phi thuyền cấp sáu của Hắc Nguyệt Nương, thẳng tiến Hắc Long Thành.


Trên phi thuyền, Hắc Nguyệt Nương thở phào nhẹ nhõm: "Phu quân, cuối cùng chúng ta cũng rời khỏi Đan thành rồi."



"Đúng vậy, một ngàn năm rồi, cuối cùng ta cũng được tự do." Tô Hằng cảm thán.


Thuở thiếu thời, vì là con vợ lẽ nên hắn bị cha coi thường, chán ghét, hai anh em cũng đối xử khắc nghiệt. Sau này, hắn phiêu bạt giang hồ, may mắn có được truyền thừa đan thuật, trở thành Đan sư cấp năm, lại cưới được công chúa Hắc Lân Giao tộc là Nguyệt Nương. Thái độ của Tô gia với hắn lập tức xoay chuyển 180 độ.


Phụ thân năm lần bảy lượt dùng tình thân ép hắn về nhà. Về rồi, hắn lại chia sẻ truyền thừa đan thuật cho phụ thân, giúp ông ta lên cấp bảy trước, trở thành chủ nhân Đan thành. Bản thân hắn mất 500 năm cũng đạt cấp bảy. Cứ thế, hắn bị giam lỏng trong nhà để luyện đan cho gia tộc suốt ngàn năm qua!


"Phụ thân, sau này người muốn đi đâu thì đi, không ai quản được người nữa." Liễu Thiên Kỳ cười nói. Nghĩa phụ này bị lão cáo già Tô Viễn Đồ bóc lột quá lâu rồi.


Tô Hằng nhìn Liễu Thiên Kỳ với ánh mắt thâm trầm, khiến hắn có chút chột dạ phải quay đi chỗ khác.


"Phi Nhi, ta muốn nói chuyện riêng với con." Tô Hằng lên tiếng.


"Sao thế, hai cha con còn định nói nhỏ to gì sau lưng ta à?" Hắc Nguyệt Nương bất mãn.


"Ha ha ha, ngươi sợ ta ăn thịt con trai chúng ta sao?" Tô Hằng trêu vợ.


"Nhưng mà..." Hắc Nguyệt Nương nhíu mày, nàng đương nhiên không muốn chồng ở riêng với Thiên Kỳ.


"Được rồi, ta và Phi Nhi vào phòng. Ngươi chăm sóc Tiểu Thụy nhé." Tô Hằng nói rồi đi vào phòng.


Liễu Thiên Kỳ nhìn Hắc Nguyệt Nương và Kiều Thụy rồi đi theo.


Thấy phu quân thiết lập kết giới ngay khi Thiên Kỳ vào phòng, Hắc Nguyệt Nương càng thêm lo lắng.


"Mẫu thân, phụ thân sẽ không phát hiện ra chứ?" Kiều Thụy sốt ruột hỏi.



"Yên tâm, Thiên Kỳ thông minh như vậy, phụ thân con sẽ không phát hiện đâu." Hắc Nguyệt Nương trấn an, nhưng trong lòng nàng cũng bất an không kém.


Trong phòng.


"Phụ thân." Liễu Thiên Kỳ khẽ gọi, vẻ mặt bình tĩnh.


"Ngồi đi." Tô Hằng chỉ ghế đối diện.


"Dạ." Liễu Thiên Kỳ ngồi xuống.


"Thực ra, ngươi không phải con trai ta, ngươi không phải Tô Lăng Phi." Tô Hằng nhìn thẳng vào mắt Liễu Thiên Kỳ, từng chữ nói ra chắc nịch.


"Phụ thân, con..." Liễu Thiên Kỳ hơi biến sắc, định giải thích nhưng bị ngắt lời.


"Để ta nói trước. Nói xong rồi ngươi hãy nói." Tô Hằng nghiêm giọng.


"Phụ thân cứ nói." Liễu Thiên Kỳ lấy lại bình tĩnh, cung kính lắng nghe.


"Thứ nhất, giữa cha con có một loại trực giác và sự thân thiết bản năng. Nhưng từ khi ngươi trở lại Tô gia, ngay cái nhìn đầu tiên, ta đã không cảm nhận được điều đó ở ngươi. Dù ngươi bắt chước từng lời nói, cử chỉ, ánh mắt hoàn hảo không tì vết, nhưng giả vẫn là giả. Ta không có cảm giác thân thiết với ngươi. Thứ hai, hồn bài vỡ mà người không chết, tỷ lệ này chỉ là một phần mười vạn. Ta không tin Phi Nhi may mắn đến thế. Và thứ ba, ta tìm thấy cái này trong nhẫn không gian của Nguyệt Nương."


Tô Hằng lấy ra một quả cầu ánh sáng màu tím.


Liễu Thiên Kỳ trố mắt. Đó là đoạn ký ức cuối cùng của Tô Lăng Phi! Không ngờ nó lại rơi vào tay nghĩa phụ.


"Được rồi, ta nói xong rồi. Giờ đến lượt ngươi." Tô Hằng bình thản.



"Xin lỗi nghĩa phụ, con không nên lừa dối người." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu nhận lỗi. Đã đến nước này thì không cần giấu giếm nữa.


"Nghĩa phụ? Vậy là ngươi quả nhiên không phải Phi Nhi của ta?" Tô Hằng đỏ hoe mắt. Dù đã đoán trước, nhưng khi sự thật được xác nhận, hắn vẫn đau đớn khôn nguôi. Ai lại muốn con mình chết chứ?


"Đúng vậy, con không phải Tô đạo hữu. Là mẫu thân bảo con quay về giúp bà đối phó Tô gia và cũng để an ủi người. Vì bà ấy rất yêu người, không muốn người phải chịu nỗi đau mất con." Liễu Thiên Kỳ thành thật khai báo.


"Vậy tên thật của ngươi là Liễu Thiên Kỳ, đúng không?" Tô Hằng hỏi tiếp.


"Nghĩa phụ? Người... người biết?" Liễu Thiên Kỳ ngạc nhiên.


"Biết chứ. Chín mươi hai năm trước, bình thê của Lam Vũ Minh là Mộng Vô Ngân bị giết, hắn và Tô Lăng Tuyết trúng độc trọng thương chạy về Đan thành. Chính ta là người luyện đan chữa trị cho chúng. Khi đó ta hỏi Tuyết Nhi, nó bảo gặp kẻ thù là Liễu Thiên Kỳ. Sau đó người Mộng gia liên tiếp bị giết, lệnh truy nã được ban ra, ta liền biết đến cái tên Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, biết hai người là bạn lữ. Lần này ngươi và Kiều Thụy cùng về Tô gia, đại tẩu lại bảo Tiểu Thụy là 'hàng qua tay', trước gả cho Liễu Thiên Kỳ giờ lại gả cho Phi Nhi. Nghe xong ta đã đoán, người ngã xuống là con ta, còn người trở về là ngươi - Liễu Thiên Kỳ."


"Nghĩa phụ quả nhiên sáng suốt." Liễu Thiên Kỳ thán phục. Tô Hằng mới là người thông minh nhất Tô gia.


"Đầu tiên là chuyện Lam Vũ Minh ngoại tình với Lạc Lạc, rồi đến vụ hạ độc. Từ khi ngươi về, đại phòng và tam phòng không được yên ổn ngày nào. Trước khi Lam Vũ Minh ngoại tình, Nguyệt Nương đã lén lấy Mê Vân Hương và Bại Huyết Đan của ta. Ta nghĩ Mê Vân Hương là mấu chốt để Lam Vũ Minh và Lạc Lạc sập bẫy, còn Bại Huyết Đan là để ngươi ngụy trang trúng độc. Thử hỏi có ai ngờ kẻ trúng độc đầu tiên lại chính là hung thủ hạ độc thật sự?"


"Phụ thân đoán không sai. Con có thù với Tô Lăng Tuyết và Lam Vũ Minh. Lần này đến Tô gia không chỉ giúp mẫu thân mà còn để báo thù. Còn Tô Lăng Lạc, Tô Lăng Phong và Thập Nhị công chúa năm xưa cũng vì một hòn đá mà truy sát con và Tiểu Thụy, nên họ cũng là kẻ thù của con." Liễu Thiên Kỳ thừa nhận.


"Báo thù." Tô Hằng gật đầu. "Vậy ngươi làm sao có được thân xác con trai ta?"


"Là thế này..." Liễu Thiên Kỳ kể lại câu chuyện y như đã nói với Hắc Nguyệt Nương.


"Ý ngươi là Nguyệt Nương đưa xác con ta cho ngươi, rồi nhận ngươi làm nghĩa tử?" Tô Hằng hỏi lại.


"Dạ, mẫu thân đối với con rất tốt, con cũng muốn hiếu thuận với ngài ấy."



"Đúng là ngươi rất hiếu thuận. Ngươi giúp nàng ấy khiến đại phòng và tam phòng gà bay chó sủa, lại còn giúp nàng ấy cứu ta ra khỏi Tô gia. Những việc này nếu là Phi Nhi thật sự thì tuyệt đối không làm được. Phi Nhi mềm lòng, không quyết đoán, không nhiều mưu mẹo thủ đoạn như ngươi, càng không dám giở trò trước mặt ta và ông nội nó." Tô Hằng thở dài. Có lẽ hắn nên thấy may mắn vì sự xuất hiện của đứa nghĩa tử này đã giải thoát cho cuộc đời hắn, nhưng nghĩ đến đứa con trai bạc mệnh, hắn vẫn không khỏi đau lòng.


"Xin lỗi nghĩa phụ, con biết không nên dùng thân phận Tô đạo hữu để giết người Tô gia. Nhưng năm xưa Tô Lăng Tuyết hạ độc Tiểu Thụy, tên cầm thú Lam Vũ Minh còn suýt c**ng b*c Tiểu Thụy. Mối thù này, là nam nhân của Tiểu Thụy, con sao có thể không báo?" Liễu Thiên Kỳ nghiến răng.


"Tên Lam Vũ Minh đó đúng là vô sỉ!" Tô Hằng kinh ngạc. Không ngờ kẻ thù mà Tuyết Nhi nhắc đến lại có nguồn cơn như vậy. Tuyết Nhi đầu óc có vấn đề mới đi giúp Lam Vũ Minh làm chuyện đó, còn tên Lam Vũ Minh kia thì đúng là không bằng cầm thú!


"Nghĩa phụ, chuyện báo thù là do một mình con làm, xin người đừng trách mẫu thân. Nếu người có oán giận gì cứ trút lên đầu con." Liễu Thiên Kỳ khẩn khoản.


"Hừ, chuyện đại phòng và tam phòng liên quan gì đến ta? Nếu Nguyệt Nương đã nhận ngươi thì sau này ngươi là nghĩa tử của ta. Hơn nữa ngươi còn cứu ta khỏi Tô gia, ta sẽ không làm khó ngươi đâu."


Trên đời này, người Tô Hằng tin tưởng nhất là vợ và con trai. Nay con trai đã mất, người hắn tin tưởng chỉ còn lại Hắc Nguyệt Nương. Vì vậy, đối với đứa nghĩa tử mà vợ hắn đã chọn, lại còn có ơn cứu mạng, hắn không hề thù ghét, chỉ có cảm kích.


"Đa tạ nghĩa phụ." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu cảm tạ.


"Ha ha ha, ngươi gọi Nguyệt Nương là mẫu thân, lại gọi ta là nghĩa phụ, nghe có vẻ xa cách quá nhỉ?" Tô Hằng cười.


"Không giấu gì nghĩa phụ, gia phụ vẫn còn sống, nên hài nhi chỉ có thể gọi người là nghĩa phụ." Liễu Thiên Kỳ cười khổ. Liễu Hà là cha ruột, Tô Hằng chỉ có thể là cha nuôi.


"Ý ngươi là cha ruột ngươi còn sống, còn mẹ ruột..."


"Dạ, mẹ ruột con mất vì khó sinh ngay khi con chào đời. Nên hiện tại, con chỉ có Hắc Nguyệt Nương là mẫu thân thôi."


"Ra là vậy." Tô Hằng gật đầu, thương cảm. Đứa trẻ này số cũng khổ, sinh ra đã không có mẹ, giống hắn năm xưa năm tuổi đã mất mẹ, chỉ khác là mẹ hắn đã bị hại chết.


Hết chương 352.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 352: Phụ tử ngả bài
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...