Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 351: Kế hoạch rời đi


Chương 351: Kế hoạch rời đi


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Vài ngày sau...


Tô gia đại phòng và tam phòng đã lo liệu xong xuôi tang sự cho Tô Lăng Tuyết và Tô Lăng Lạc. Còn Liễu Thiên Kỳ, nhờ bí thuật của mẫu thân Hắc Nguyệt Nương, đã nhặt lại được cái mạng nhỏ.


Biết tin Tô Lăng Phi thoát chết trong gang tấc, Tô Viễn Đồ và lão tam Tô Diệp đều đến thăm hỏi vài lần, tặng không ít lễ vật. Tuy nhiên, lần này đại phòng lại tỏ ra thờ ơ. Tô Lăng Tuyết đã chết, đại phòng có lẽ cảm thấy không cần thiết phải lấy lòng nhị phòng nữa nên cũng chẳng buồn đến thăm. Đối với việc này, Tô Hằng cũng không để tâm.


"Phi Nhi à, con thấy trong người thế nào rồi?" Tô Hằng ân cần hỏi han đứa con trai sắc mặt vẫn còn trắng bệch. Hắn chỉ lo lắng cho mẹ con Nguyệt Nương, còn những kẻ khác hắn chẳng bận tâm.


"Phụ thân yên tâm, hài nhi không sao." Liễu Thiên Kỳ lắc đầu. Hắn chỉ vì uống Bại Huyết Đan nên mới có vẻ ngoài tiều tụy như vậy thôi, chứ thực ra hắn vẫn khỏe re.


"Không ngờ tên Tô Lăng Phong lại ác độc đến thế, dám hạ độc ngay trong nhà. Cái Tô gia này đúng là không thể ở nổi!" Kiều Thụy căm phẫn nói.


"Tiểu Thụy, không được nói bậy. Chúng ta không có chứng cứ, sao có thể khẳng định là tam ca hạ độc được?" Liễu Thiên Kỳ nghiêm mặt nhắc nhở.


"Chứng cứ? Cần gì chứng cứ nữa? Giờ trong nhà, ngoài huynh được mẫu thân cứu sống ra thì nhị tỷ và tứ tỷ đều đã bị độc chết. Chỉ có mình hắn là bình an vô sự. Không phải hắn thì còn ai vào đây?" Kiều Thụy lý luận hùng hồn.



"Đúng vậy, ta cũng thấy Phong nhi rất khả nghi." Hắc Nguyệt Nương nheo mắt, gật đầu đồng tình.


"Hừ, chính là nó, không thể là ai khác. Tô gia canh phòng nghiêm ngặt, người ngoài không thể lọt vào, trừ người trong nhà ra thì ai có cơ hội này chứ?" Tô Hằng nói chắc nịch.


"Phụ thân, cái nhà này loạn quá rồi. Hay là người và mẫu thân rời khỏi nơi chướng khí mù mịt này đi?" Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng khuyên bảo.


"Rời đi? Nói thì dễ hơn làm. Con nghĩ gia gia con có chịu thả ta đi không? Đại bá và tam thúc con có chịu buông tha ta không? Không có ta luyện đan cho bọn họ, bọn họ còn được hưởng những ngày tháng sung sướng thế này sao? Hơn nữa, Tô Lăng Phong giết nhiều người như vậy chẳng phải vì muốn đoạt lấy sự truyền thừa của ta sao? Hắn đời nào chịu để ta đi?" Tô Hằng thở dài bất lực.


"Phụ thân chỉ cần nói muốn đi hay không thôi. Nếu muốn đi, hài nhi sẽ sắp xếp cho người. Còn nếu không muốn, coi như hài nhi chưa nói gì." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói.


"Đi? Đi đâu?" Tô Hằng hỏi lại.


"Đi Hắc Long Thành. Đến đó là địa bàn của cữu cữu, gia gia muốn làm khó hay khống chế phụ thân là chuyện không thể nào." Liễu Thiên Kỳ đáp.


"Hắc Long Thành?" Tô Hằng nhìn sang thê tử.


"Phu quân, ngươi đi đâu ta sẽ theo đó. Nếu ngươi không muốn rời Tô gia, ta sẽ ở lại cùng ngươi. Chỉ là... con trai ở đây quá nguy hiểm. Hãy để Phi Nhi và Tiểu Thụy đi trước đi." Hắc Nguyệt Nương khẩn khoản nói.


Chuyện hai cô cháu gái của Tô gia bị độc chết không phải chuyện nhỏ, nếu Tô Viễn Đồ điều tra ra chân tướng thì sẽ rất phiền phức. Vì thế Hắc Nguyệt Nương muốn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy mau chóng rời đi. Nhưng ý định của Liễu Thiên Kỳ là muốn đưa cả nghĩa phụ nghĩa mẫu cùng đi, tránh để hai người ở lại bị Tô gia hãm hại.


Tô Hằng nhìn thê tử thật sâu rồi quyết định: "Được, nếu các con muốn đi, vậy thì cả nhà bốn người chúng ta cùng đi! Phi Nhi, con có kế sách gì không?"



"Con tính thế này..." Liễu Thiên Kỳ trình bày kế hoạch của mình. Tô Hằng và Hắc Nguyệt Nương nghe xong đều gật đầu tán thành.


**


Trong thư phòng của Tô Viễn Đồ.


Nhìn đứa con thứ ba và đứa cháu nội Tô Lăng Phong đang cung kính đứng trước mặt, Tô Viễn Đồ gật gù.


"Không ngờ gia gia lại coi thường con đấy." Ánh mắt Tô Viễn Đồ nhìn Tô Lăng Phong rất phức tạp, có phẫn nộ, bất mãn nhưng cũng có chút tán thưởng và bất ngờ.


"Gia gia... người đang nói gì vậy?" Tô Lăng Phong ngơ ngác, không hiểu ông nội đang nói gì.


"Đầu tiên là lợi dụng Lạc Lạc để đuổi Lam Vũ Minh đi, sau đó dựng lên vụ hạ độc để giết Tuyết Nhi, Lạc Lạc và Phi Nhi. Như vậy con sẽ trở thành người thừa kế duy nhất của Tô gia. Phải nói từng bước đi của con đều được tính toán vô cùng tinh vi. Tiếc là vẫn còn thiếu một chút may mắn, nếu Phi Nhi không được Nguyệt Nương dùng bí thuật cứu sống thì con đã đại thắng rồi." Tô Viễn Đồ nói đầy ẩn ý.


"Hả? Gia gia, người oan uổng cho con rồi. Không phải con, độc đó không phải do con hạ!" Tô Lăng Phong vội vàng quỳ xuống kêu oan.


"Đúng đấy phụ thân. Phong Nhi là do người nhìn nó lớn lên từ bé, sao nó có thể làm chuyện tày trời như vậy chứ?" Lão tam cũng vội vàng bênh vực con trai.


"Đủ rồi, không cần giải thích. Chuyện này ta đã nhìn thấu. Hôm nay ta nói những lời này không có ý trách cứ Phong Nhi. Chỉ hy vọng các con xử lý sạch sẽ hậu quả, đừng để lão đại và lão nhị biết chuyện này, nếu không bọn họ nhất định sẽ giết Phong Nhi!" Tô Viễn Đồ nghiêm giọng cảnh cáo.


"Gia gia, con thật sự không hạ độc mà!" Tô Lăng Phong uất ức.



"Thôi được rồi, đừng chối nữa. Gia gia không trách con. Thực tế, muốn làm gia chủ thì phải có thủ đoạn. Thủ đoạn của con khiến gia gia rất thưởng thức. Tiếp theo, con phải làm sao để được nhị thúc con công nhận, đoạt được sự truyền thừa của nó, trở thành Đan sư cao cấp. Có như vậy sau này con mới ngồi vững trên ghế gia chủ được." Tô Viễn Đồ dạy bảo cháu trai.


"Con..." Tô Lăng Phong cảm thấy mình có trăm cái miệng cũng không giải thích nổi. Dường như tất cả mọi người, kể cả ông nội và cha mẹ ruột đều tin rằng hắn là hung thủ hạ độc.


"Phụ thân yên tâm, Phong Nhi biết phải làm thế nào. Về chuyện hạ độc, phụ thân thấy chúng ta nên xử lý ra sao?" Lão tam hỏi ý kiến cha mình.


"Đã bốn tên hộ vệ đuổi theo thích khách đều bị độc chết, chết không đối chứng. Vậy thì cứ đổ vạ cho Đổng gia là được. Con nghĩ cách tạo ra chút bằng chứng giả đi." Tô Viễn Đồ chỉ đạo.


Tuy trong lòng ông ta người thừa kế thích hợp nhất là Tô Lăng Tuyết, nhưng Tuyết Nhi đã chết, ông ta không thể để đứa cháu duy nhất còn lại biết luyện đan là Tô Lăng Phong chết nốt được. Vì vậy, ông ta phải bảo vệ Tô Lăng Phong, ngăn không cho lão đại và lão nhị giết nó. Nếu Phong Nhi cũng chết thì Tô gia thật sự tuyệt hậu mất.


"Dạ dạ dạ, hài nhi hiểu rồi." Lão tam vội vàng tuân lệnh.


**


Vài ngày sau, trong bữa sáng.


"Phụ thân, con định bế quan một thời gian." Tô Hằng đột ngột thông báo.


"Lại bế quan à? Nhị ca, ngươi vừa mới xuất quan mà?" Lão tam ngạc nhiên hỏi.


"Đúng đấy nhị đệ, số đan dược Tuyết Hồ tộc đặt hàng trước đó ngươi còn chưa luyện xong đâu. Sao giờ lại đòi bế quan?" Lão đại bất mãn lên tiếng.



"Lão nhị, lần này ngươi bế quan là để nghiên cứu đan thuật hay là để tu luyện?" Tô Viễn Đồ quan tâm hỏi, vẻ mặt không hề tỏ ra khó chịu.


"Cả hai đều không phải. Trước đó con bế quan hai mươi năm, bỏ bê Nguyệt Nương. Hơn nữa trong nhà xảy ra bao nhiêu chuyện, Tuyết Nhi và Lạc Lạc đều ngã xuống, ngay cả Phi Nhi cũng suýt chết. Cho nên con định song tu với Nguyệt Nương một thời gian. Thực lực của Nguyệt Nương chưa đạt đến Luyện Hư, nếu có thể sinh cho con thêm một đứa con song linh căn Hỏa Mộc, thì chẳng phải đan thuật của con sẽ có người kế thừa sao?" Tô Hằng nói một cách rất tự nhiên.


"Ha ha ha, đúng đúng đúng! Nhị đệ muội còn trẻ, sinh thêm cho nhị đệ một trai một gái cũng không phải không thể." Lão đại gật đầu lia lịa, cười hả hê. Lão tam, ngươi tưởng giết Tuyết Nhi của ta thì lão nhị sẽ nhận con trai ngươi làm con thừa tự sao? Mơ đi! Nghe chưa, người ta muốn tự mình sinh con để truyền nghề đấy!


Nhìn vẻ mặt hả hê của đại ca và thái độ chắc chắn của nhị ca, lão tam giật giật khóe miệng. Hắc Nguyệt Nương là Hắc Lân Giao tộc, con cái vốn khó cầu, sinh được Phi Nhi đã khó khăn lắm rồi, lão nhị còn mơ tưởng nàng ta sinh thêm một đứa song linh căn Hỏa Mộc nữa á? Đúng là nằm mơ giữa ban ngày!


Nghe Tô Hằng nói vậy, sắc mặt Tô Lăng Phong trở nên cực kỳ khó coi. Dù sau vụ hạ độc nhị thúc chưa nói gì, nhưng hắn cảm nhận rõ thái độ của ngũ đệ đối với mình đã khác trước. Hơn nữa nhị thúc và nhị thẩm cũng tỏ ra lạnh nhạt với hắn, rõ ràng họ đã mặc định hắn là hung thủ. Giờ nhị thúc nói những lời này, phải chăng là muốn hắn dập tắt hy vọng?


"Ừ, lão nhị nói phải. Nguyệt Nương còn trẻ, chưa đạt Luyện Hư, sinh thêm cho Tô gia ta một đứa con cũng không phải việc khó. Nếu con đã quyết định thì hai vợ chồng mau chóng bế quan đi, hy vọng các con sớm sinh thêm cho ta một đứa cháu nội." Tô Viễn Đồ gật đầu tán thành, không có lý do gì để từ chối.


"Dạ thưa phụ thân." Tô Hằng mỉm cười nhìn vợ.


Hắc Nguyệt Nương cúi đầu, mặt hơi đỏ lên. Thú thật nàng cũng không hiểu tại sao Thiên Kỳ lại bày ra cái kế sách này, bắt phu quân lấy cớ song tu sinh con để bế quan.


"Phụ thân, vậy còn số đan dược của Tuyết Hồ tộc thì sao?" Lão tam lo lắng hỏi.


"Không sao, đan dược lục cấp ta sẽ luyện. Còn ngũ cấp và tứ cấp thì giao cho ngươi và Phong Nhi lo liệu." Tô Viễn Đồ phân phó.


"Vâng thưa phụ thân." Lão tam cau mày. Lão nhị vừa bế quan là gánh nặng luyện đan lại đổ lên đầu mình. Phụ thân đúng là thiên vị, chẳng bao giờ sai bảo lão đại làm gì cả!


Hết chương 351.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 351: Kế hoạch rời đi
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...