Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 345: Đan dược tới tay
Chương 345: Đan dược tới tay
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Hắc Nguyệt Nương vừa trở về phòng đã thấy hai cha con họ đang ngồi trò chuyện rôm rả với nhau.
"Ha ha ha, nói chuyện gì mà náo nhiệt thế này?" nàng vừa bước vào vừa cười nói.
"Mẫu thân, mẹ đã về rồi." Thấy Hắc Nguyệt Nương, Kiều Thụy liền tươi cười đứng dậy chào hỏi.
Tô Hằng nhìn vợ, trêu chọc: "Nguyệt Nương, sao ngươi về nhanh thế? Đã nói hết chuyện riêng với con trai chưa?"
"Hừ, nói gì cơ chứ? Con trai giờ là người đã có thê tử, làm gì còn chuyện riêng tư gì với mẹ nó nữa. Phi Nhi chỉ hỏi ta vài kỹ xảo sử dụng Thủy Long Quyển thôi, sao qua miệng ngươi lại thành chuyện thầm kín rồi?" Hắc Nguyệt Nương liếc trượng phu một cái, ra vẻ bất đắc dĩ.
"Ha ha ha, Phi Nhi nó thân với ngươi nhất. Hai mẹ con lúc nào cũng có một đống chuyện để nói, thấy người làm cha này là nó lại im thin thít." Tô Hằng nói với giọng điệu có chút ghen tị.
"Thế thì trách ai được? Ngươi lúc thì bế quan luyện đan, lúc lại bế quan tu luyện, con trai muốn tìm cũng chẳng thấy bóng dáng. Ngươi bảo nó làm sao mà thân thiết với ngươi được?" Hắc Nguyệt Nương nói như lẽ đương nhiên.
"Phải phải phải, là lỗi của ta, đã bỏ bê hai mẹ con ngươi." Tô Hằng liên tục gật đầu nhận lỗi.
Kiều Thụy thấy vậy liền vội vàng giải vây giúp Tô Hằng: "Ha ha, phụ thân luyện đan cũng là vì lo cho chúng con mà."
"Được rồi, con cũng đừng nói đỡ cho hắn nữa. Mau về đi, Phi Nhi đang đợi con đấy!" Hắc Nguyệt Nương ra hiệu cho Kiều Thụy rời đi.
"Dạ, vậy hài nhi xin cáo lui." Kiều Thụy chào rồi bước ra khỏi phòng Tô Hằng.
Đợi Kiều Thụy đi khuất rồi, Hắc Nguyệt Nương phất tay áo, lập tức một đạo kết giới bao phủ lấy căn phòng.
"Nguyệt Nương?" Cảm nhận được bầu không khí có chút khác lạ, Tô Hằng nghiêng đầu nhìn thê tử.
Hắc Nguyệt Nương khẽ nở nụ cười, giơ tay quàng lấy cổ Tô Hằng, đôi mắt phượng nhìn sâu vào mắt nam nhân trước mặt.
"Ta... tối nay ta còn phải luyện đan mà?" Trước sự chủ động của vợ, Tô Hằng bối rối nói.
"Phu quân..." Hắc Nguyệt Nương khẽ gọi một tiếng đầy nũng nịu, rồi ôm chầm lấy Tô Hằng, đặt một nụ hôn lên mặt hắn.
Nghe tiếng gọi đó, Tô Hằng cảm thấy xương cốt như mềm nhũn ra. Cảm nhận được thân hình mảnh mai trong lòng, ngọn lửa trong lòng hắn lập tức bùng lên.
Bộp... Mớ linh thảo trên tay rơi xuống đất. Tô Hằng vươn tay ôm chặt lấy thê tử vào lòng.
"Nguyệt Nương..." hắn thì thầm bên tai nàng, rồi bế thốc thê tử lên theo kiểu công chúa, sải bước tiến vào phòng ngủ...
Vài ngày sau...
Nằm trong lòng Tô Hằng, Hắc Nguyệt Nương chậm rãi mở mắt.
"Phu quân, phu quân..." Nàng khẽ gọi, nhưng Tô Hằng không có phản ứng gì, vẫn đang ngủ rất say.
Hắc Nguyệt Nương khẽ mỉm cười, cầm lấy bàn tay chồng, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay hắn, sau đó trực tiếp phóng linh hồn lực thâm nhập vào nhẫn không gian trên ngón tay hắn.
Số lượng đan dược trong nhẫn của Tô Hằng rất nhiều. Hắc Nguyệt Nương phải tìm mất nửa tuần trà mới thấy được hai loại thuốc mà Thiên Kỳ yêu cầu. Nàng nhanh chóng lấy hai bình thuốc đó bỏ vào nhẫn không gian của mình.
Nhìn phu quân vẫn đang say giấc trên giường, Hắc Nguyệt Nương vuốt nhẹ lên mặt hắn, sau đó bò xuống giường mặc quần áo và vội vàng rời đi.
Ngay khi tiếng đóng cửa vang lên, Tô Hằng mở mắt ra. Hắn giơ tay lên, nhìn chiếc nhẫn không gian với ánh mắt phức tạp.
Kỳ lạ, sao Nguyệt Nương lại lén lấy đan dược của mình? Phu thê ta vốn dĩ không có gì giấu nhau, nếu nàng cần cứ nói một tiếng là được, lẽ nào mình lại từ chối sao? Tại sao nàng phải gạt mình chứ?
Tại phòng của Liễu Thiên Kỳ.
"Lấy được rồi đây." Hắc Nguyệt Nương lấy hai bình đan dược ra đưa cho Liễu Thiên Kỳ.
"Đa tạ mẫu thân." Liễu Thiên Kỳ liếc nhìn dấu hôn trên cổ Hắc Nguyệt Nương, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ẩn ý.
Kiều Thụy chớp mắt, trêu chọc: "Oa, mẫu thân, mẹ hy sinh lớn thật đấy!"
"Cái đứa nhỏ này, nói bậy bạ gì đó?" Hắc Nguyệt Nương lườm Kiều Thụy một cái, ngượng ngùng chỉnh lại cổ áo.
"Mẫu thân, chuyện này ngàn vạn lần đừng để nghĩa phụ biết!" Liễu Thiên Kỳ nhắc nhở với vẻ không yên tâm.
"Ta biết rồi." nàng gật đầu.
"Hì hì, mẫu thân mau về đi kẻo lát nữa nghĩa phụ không thấy mẹ lại lo." Kiều Thụy cười nói. Y thầm nghĩ mẫu thân chắc chắn là từ trên giường phụ thân chạy tới đây, nếu không về nhanh lộ tẩy thì hỏng!
"Ừ, ta về đây. Hai đứa định đối phó người Tô gia thì phải hết sức cẩn thận đấy." Hắc Nguyệt Nương dặn dò thêm một câu rồi xoay người rời đi.
Nhìn hai bình dược trên bàn, Kiều Thụy cầm bình Mê Vân Hương lên, cười nói: "Lúc trước Tô Lăng Tuyết dùng cái này để đối phó đệ đúng không?"
"Đúng vậy, chính là nó. Đừng coi thường thứ này, chỉ cần ngửi phải là tu sĩ sẽ bủn rủn tay chân, ngay cả linh lực cũng không thi triển được. Chỉ tiếc bình này chỉ có hai viên, dùng được hai lần thôi." Liễu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm bình thuốc nói.
Mê Vân Hương quả thực là đồ tốt, nhưng quá quý giá và khó tìm, người bình thường không bao giờ có được.
"Ta cũng nghĩ vậy." Liễu Thiên Kỳ gật đầu tán đồng.
"Vậy khi nào chúng ta hành động?" Kiều Thụy nôn nóng hỏi.
"Đừng gấp, cứ thong thả. Ta đã cho Tiểu Miên Hoa đi giám thị Lam Vũ Minh rồi, chờ hắn rời khỏi Tô gia là chúng ta ra tay. Chuyện này cần thời cơ, không vội được."
Tại phòng của Tô Hằng.
Hắc Nguyệt Nương trở về phòng, nhanh chóng cởi áo ngoài rồi nằm lại vào lòng chồng. Cảm nhận được thê tử đã về, Tô Hằng chậm rãi mở mắt. Thấy chồng tỉnh giấc, Hắc Nguyệt Nương hơi khựng lại một chút rồi nở nụ cười mê hồn: "Huynh tỉnh rồi à?"
"Ừ." Tô Hằng gật đầu, ôm lấy vai vợ rồi hôn lên trán nàng. "Nguyệt Nương, mấy năm nay vất vả cho ngươi rồi. Nếu không có ngươi, sợ là Phi Nhi của chúng ta không về được."
"Phu quân, sao lại nói vậy? Chúng ta là phu thê, là người một nhà mà." Hắc Nguyệt Nương nhìn sâu vào mắt trượng phu, chân thành nói.
"Ta biết, ta biết ngươi làm gì cũng là vì cái gia đình này, vì ta và Phi Nhi. Ta tin ngươi." Tô Hằng ôm chặt nàng vào lòng.
Nguyệt Nương, dù ngươi làm gì ta cũng tin ngươi, nhưng ngươi không nên gạt ta. Mê Vân Hương và Bại Huyết Đan đều là những thứ tà môn cấp năm, ngươi lấy chúng để làm gì chứ? Vừa lấy được đã vội vàng rời đi, chắc là đưa cho Phi Nhi rồi. Trên đời này, người có thể khiến ngươi giấu giếm ta, có địa vị cao hơn ta trong lòng ngươi, chắc chỉ có Phi Nhi mà thôi.
"Phu quân, ta yêu ngươi, cũng yêu con trai của chúng ta. Yêu gia đình này." Hắc Nguyệt Nương rưng rưng nhìn chồng. Nàng tự nhủ Phi Nhi thật sự đã mất, giờ nàng chỉ còn người chồng này thôi!
Buổi chiều, Tiểu Miên Hoa bay về phòng Liễu Thiên Kỳ báo tin: "Chủ nhân, nhị chủ nhân! Lam Vũ Minh đã rời khỏi Tô gia rồi, tôi tận mắt thấy hắn ra khỏi đại môn."
"Tốt." Liễu Thiên Kỳ cười lạnh. "Tiểu Thụy, trông cậy vào đệ đấy."
"Yên tâm, ta nhất định tóm được hắn." Kiều Thụy đứng dậy chuẩn bị đi.
"Cẩn thận một chút!" Liễu Thiên Kỳ hôn lên trán người yêu.
Sau khi Kiều Thụy đi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một lá Dịch Dung Phù đã chuẩn bị sẵn, biến thành bộ dạng của Lam Vũ Minh rồi đi thẳng tới sân của tam phòng.
"Nhị tỷ phu? Sao ngươi lại tới đây?" Thấy "Lam Vũ Minh" xuất hiện, Tô Lăng Lạc lộ vẻ nghi hoặc.
"À, ta tới tìm tam thúc. Tam thúc có nhà không?" Liễu Thiên Kỳ cười hỏi.
"Cha ta đi ra ngoài từ sớm rồi." Tô Lăng Lạc lắc đầu.
"Vậy à, ta biết rồi." Liễu Thiên Kỳ quay người định đi nhưng mới được hai bước lại dừng lại.
"Nhị tỷ phu còn việc gì sao?" Tô Lăng Lạc hồ nghi, thầm nghĩ không biết đại phòng lại định bày trò gì đối phó nhà mình.
"Đúng là có việc muốn nhờ tứ muội giúp đỡ." Liễu Thiên Kỳ khách khí nói.
"Nhờ ta? Ta giúp được gì chứ?"
"Sắp tới là kỷ niệm ngày ta và nhị tỷ ngươi quen nhau. Ta định mua tặng Tuyết Nhi một chiếc trâm cài, nhưng đồ phụ nữ ta không rành lắm, muốn nhờ tứ muội đi chọn giúp."
Tô Lăng Lạc bĩu môi: "Ngươi tặng nhị tỷ thì đi mà hỏi nàng ta thích cái gì chứ, nhờ ta làm chi?"
"Ta muốn tạo bất ngờ cho Tuyết Nhi nên không muốn nói trước, vì vậy mới nhờ đến ngươi." Liễu Thiên Kỳ nói rất chân thành.
"Nhưng liên quan gì đến ta đâu, tại sao ta phải giúp ngươi?"
"Thế này đi, sinh nhật tứ muội cũng sắp tới rồi, coi như ta tặng trước cho tứ muội một món trang sức cấp bốn, ngươi thấy sao?"
"Vậy thì được! Đi thôi!" Tô Lăng Lạc lúc này mới hài lòng, đi cùng Liễu Thiên Kỳ rời khỏi Tô gia.
Hết chương 345.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 345: Đan dược tới tay
10.0/10 từ 46 lượt.
