Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 344: Thiên Kỳ tính kế
Chương 344: Thiên Kỳ tính kế
Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits
Ngày thứ hai Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy ở Tô gia, đại phòng Tô Lăng Tuyết đã đích thân đến thăm, mang theo năm trăm vạn linh thạch từ Tô Vực, cùng mười món linh bảo hệ Thủy do chính nàng chuẩn bị.
Tiễn Tô Lăng Tuyết xong, Tô Viễn Đồ lại đến, tặng thêm một ngàn vạn linh thạch cho Liễu Thiên Kỳ.
Buổi chiều, Tô Lăng Phong bên tam phòng cũng sang thăm, ra tay hào phóng tặng luôn hai mươi món linh bảo hệ Thủy cấp năm thượng phẩm.
Nhìn đống linh thạch và linh bảo này, người vui nhất đương nhiên là Kiều Thụy. Y thầm nghĩ: Người Tô gia này cũng xa hoa thật đấy, tặng linh thạch toàn tính bằng trăm vạn, ngàn vạn.
"Phụ thân, số linh thạch gia gia và đại bá tặng, người giữ lại để người và mẫu thân tu luyện đi, con có rồi." Liễu Thiên Kỳ đẩy một ngàn năm trăm vạn linh thạch về phía Tô Hằng.
"Con nói gì thế Phi Nhi? Làm cha ai lại đi lấy linh thạch của con?" Tô Hằng lắc đầu quầy quậy, nhất quyết không nhận.
"Đúng đấy, phụ thân con là Đan sư cấp bảy, linh thạch của ông ấy còn nhiều hơn các con gấp mấy lần." Hắc Nguyệt Nương cười nói.
"Phải, phụ thân không thiếu linh thạch. Nếu họ đã tặng cho con trai ta thì đó là của Phi Nhi. Con đừng nói nhiều nữa, cứ nhận lấy đi." Tô Hằng nói như lẽ đương nhiên.
"Dạ, hài nhi hiểu rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu.
"Phụ thân, mẫu thân, chúng ta nhận linh thạch của họ, liệu họ có lại đến đề cập chuyện con thừa tự không?" Kiều Thụy lo lắng hỏi.
Linh thạch thì tốt thật đấy, nhưng cả cái Tô gia này toàn lũ khốn kiếp, chắc chắn là chồn chúc tết gà, không có ý tốt.
"Hừ, ta cống hiến cho gia tộc bao nhiêu năm nay. Lần này con ta bị thương, họ tặng linh thạch là lẽ đương nhiên. Tặng chút linh thạch mà đòi bàn chuyện con thừa tự với ta ư? Đừng có mơ." Tô Hằng hừ lạnh, vẻ mặt khó chịu.
"Đúng vậy, đây là họ tự nguyện tặng. Các con không cần lo lắng, cứ nhận là được. Còn về bàn tính của họ, phụ thân con tuyệt đối sẽ không để họ đạt được mục đích đâu." Hắc Nguyệt Nương khẳng định chắc nịch.
"Dạ, vậy hài nhi xin nhận." Liễu Thiên Kỳ đáp.
"Phi Nhi, lần này con chịu khổ nhiều rồi, phụ thân còn chút đan dược Cố Bản Bồi Nguyên, con cầm lấy dùng đi." Tô Hằng lấy ra mười lọ đan dược.
"Phụ thân, cơ thể con đã khỏe rồi, không cần nhiều đan dược thế này đâu." Liễu Thiên Kỳ từ chối.
"Đúng đấy, Phi Nhi đã khỏe rồi, cần gì Cố Bản Bồi Nguyên đan. Ngươi nên cho con ít đan dược tăng cường thực lực ấy, có thực lực con chúng ta mới đối phó được kẻ thù, không gặp nguy hiểm nữa." Hắc Nguyệt Nương nhắc nhở trượng phu.
"Ừ, phu nhân nói phải. Phải dùng đan dược tăng cường thực lực và linh hồn lực. Chỉ khi thực lực mạnh lên thì kẻ khác mới không dám động vào." Tô Hằng gật gù, thu lại mười lọ kia và lấy ra năm lọ đan dược khác.
"Phụ thân, vẫn nhiều quá." Liễu Thiên Kỳ cười khổ.
"Dùng đi, con có một nửa huyết thống Hắc Lân Giao, hấp thu đan dược tốt hơn và nhanh hơn Nhân tộc, nhu cầu cũng lớn hơn. Năm lọ này chưa chắc đã đủ đâu."
"Còn Tiểu Thụy nữa." Hắc Nguyệt Nương nhắc khéo.
"Đúng đúng, còn Tiểu Thụy nữa." Tô Hằng vỗ trán, lấy thêm năm lọ đan dược. "Tiểu Thụy à, đây là hai lọ đan dược hệ Hỏa và ba lọ tăng cường thực lực. Con giữ lấy dùng."
"Phụ thân, thế này nhiều quá ạ?" Kiều Thụy chớp mắt. Nghĩa phụ hào phóng thật!
"Không nhiều đâu. Con và Phi Nhi đã thành thân mà ta còn chưa tặng sính lễ. Mấy lọ đan dược ngũ cấp này có đáng là bao?" Tô Hằng xua tay.
"Phụ thân!" Nghe nhắc đến sính lễ, Kiều Thụy đỏ mặt.
"Phụ thân, người luyện đan vất vả lắm, con và Tiểu Thụy mỗi người một viên là đủ rồi, cần gì tặng nhiều như vậy?" Liễu Thiên Kỳ ái ngại.
"Haizz, đan dược ta vất vả luyện ra đương nhiên phải ưu tiên cho mẫu thân con và các con dùng. Chẳng lẽ đan dược của ta không cho con trai dùng, lại mang đi cho người ngoài hưởng chắc?"
Hừ, từ nay về sau hắn không làm thằng ngốc nữa. Vợ con hắn không ai lo thì hắn lo. Đan dược hắn luyện ra, phần lớn sẽ để lại cho Nguyệt Nương, Phi Nhi và Tiểu Thụy. Còn với gia tộc, nộp vài viên lấy lệ là được. Nếu họ đã mặc kệ sống chết của vợ con hắn, thì cũng đừng mong hắn hết lòng vì gia tộc nữa!
"Phụ thân nói chí phải, không thể để lợi cho lũ khốn kiếp đó được!" Kiều Thụy gật đầu tán thành.
"Tiểu Thụy." Liễu Thiên Kỳ cau mày nhắc nhở. Tiểu đồ ngốc này, dám nói người nhà họ Tô là khốn kiếp ngay trước mặt nghĩa phụ.
"Đúng vậy, Tiểu Thụy nói đúng lắm, Tô gia chướng khí mù mịt, chẳng có ai tốt đẹp cả!" Tô Hằng lại gật đầu đồng tình, giọng đầy phẫn uất.
Qua sự việc của con trai lần này, hắn đã hoàn toàn thất vọng về cái gia đình này. Nếu trước kia còn chút tình nghĩa vương vấn, thì giờ đây đã tan thành mây khói!
"Thôi được rồi, đừng than vãn nữa. Cũng muộn rồi, để con trai và Tiểu Thụy nghỉ ngơi, chúng ta về thôi." Hắc Nguyệt Nương giục chồng. Nàng sợ để Tô Hằng ở lâu với Thiên Kỳ sẽ bị lộ tẩy.
"Được, Phi Nhi, Tiểu Thụy, mai phụ thân lại đến thăm các con." Tô Hằng đứng dậy cùng vợ ra về.
"Mẫu thân, con còn một số vấn đề về tu luyện muốn thỉnh giáo mẹ." Liễu Thiên Kỳ đột nhiên lên tiếng giữ Hắc Nguyệt Nương lại.
"Hả? Cái này..." Hắc Nguyệt Nương nghiêng đầu nhìn sang chồng mình.
Tô Hằng nhìn thê tử, cười nói: "Được, hai mẹ con cứ nói chuyện đi, ta về trước xử lý mớ linh thảo trong tay đã. Buổi tối còn phải luyện một lò đan dược nữa."
Kiều Thụy liền nhanh nhảu: "Vậy để con tiễn phụ thân về."
"Được thôi, hai cha con ta tâm sự chút, ta dạy con luyện đan thế nào?" Tô Hằng nhìn Kiều Thụy cười nói.
Kiều Thụy lắc đầu quầy quậy: "Không không không, con toàn làm nổ lò thôi, không có cái thiên phú này đâu."
"Ha ha ha..." Tô Hằng nhìn Kiều Thụy cười hiền từ. Hai người một trước một sau rời khỏi phòng.
Thấy hai người đã đi khuất, Liễu Thiên Kỳ lập tức phong ấn toàn bộ không gian.
Liễu Thiên Kỳ nhìn thẳng vào Hắc Nguyệt Nương, nói không chút kiêng dè: "Mẫu thân, con cần Mê Vân Hương và Bại Huyết Đan."
"Mê Vân Hương? Bại Huyết Đan? Con muốn đan dược sao không bảo với nghĩa phụ con, ta... ta làm gì có chứ?" Hắc Nguyệt Nương bất đắc dĩ nói.
Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc khẩn cầu: "Không, chuyện này không thể để nghĩa phụ biết. Cho nên, xin mẫu thân hãy nghĩ cách trộm đan dược từ nhẫn không gian của nghĩa phụ ra giúp con."
"Trộm? Trộm đan dược của nghĩa phụ con á?" Nghe vậy, vẻ mặt Hắc Nguyệt Nương trở nên khó coi.
"Đúng vậy. Mẫu thân ở bên cạnh phụ thân nên dễ dàng ra tay hơn. Hơn nữa, phụ thân là đan sư cấp bảy, trên người đủ loại đan dược chắc chắn sẽ không thiếu. Cho nên, phụ thân nhất định có hai loại thuốc này."
Nghe Liễu Thiên Kỳ nói, Hắc Nguyệt Nương trầm mặc một lát, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hắn.
"Cái Mê Vân Hương kia là mê dược chuyên dùng để ám toán tu sĩ, còn Bại Huyết Đan là dùng để ngụy tạo vết thương. Thiên Kỳ, con muốn hai loại thuốc này mà lại không muốn cho nghĩa phụ con biết, hẳn là định dùng để đối phó người Tô gia phải không?"
Hắc Nguyệt Nương cũng không ngốc, tâm tư của đứa con nuôi này nàng tự nhiên đoán được vài phần. Hơn nữa, chuyện giữa Thiên Kỳ và Tiểu Thụy nàng đều biết cả. Nàng rất rõ đám vãn bối bên đại phòng và tam phòng đều là kẻ thù của hai đứa, đặc biệt là tên Lam Vũ Minh bên đại phòng, đó là kẻ mà Thiên Kỳ và Tiểu Thụy căm hận nhất.
"Đúng vậy, con muốn Tô gia gà chó không yên. Con muốn đại phòng và tam phòng chó cắn chó." Lam Vũ Minh - cái tên cặn bã đó sống thoải mái quá, lại còn muốn giúp đỡ Tô Lăng Tuyết chuyện quá kế. Liễu Thiên Kỳ hắn sao có thể để đối phương được như nguyện chứ?
"Chuyện này... nếu để nghĩa phụ con biết được, chỉ sợ..."
"Cho nên, tuyệt đối không thể để nghĩa phụ biết, chỉ có hai mẹ con ta biết thôi." Điểm này Liễu Thiên Kỳ đương nhiên đã tính toán từ trước.
"Nhưng mà..." Nhìn con trai, Hắc Nguyệt Nương vẫn còn chút do dự.
Liễu Thiên Kỳ thuyết phục: "Mẫu thân, đừng mềm yếu giống như phụ thân. Chúng ta không đánh trả thì họ sẽ coi chúng ta là quả hồng mềm mà bóp nát. Chỉ cần khiến nội bộ bọn họ tự loạn lên, chúng ta mới có ngày tháng yên ổn mà sống."
Hắc Nguyệt Nương khẽ thở dài: "Phải, đạo lý này ta hiểu. Nhưng Tô Viễn Đồ dù sao cũng là Luyện Hư trung kỳ, chúng ta không phải đối thủ của ông ta."
"Hừ, yên tâm đi mẫu thân, con sẽ rất cẩn thận. Sẽ không để con cáo già đó biết đâu." Chuyện này tất nhiên không thể để cho người ông nội tốt kia biết được.
"Dạ, cấp năm là đủ dùng rồi." Có mẫu thân giúp đỡ, mọi việc đơn giản hơn nhiều.
"Ừ!" Hắc Nguyệt Nương gật đầu đồng ý.
...
Tại phòng của Tô Hằng.
Tô Hằng ngồi trên ghế đang xử lý mớ linh thảo trên tay, còn Kiều Thụy thì ngồi bên cạnh chăm chú quan sát.
"Ha ha ha, Tiểu Thụy à, con xem nghiêm túc thế, có phải muốn học không?" Tô Hằng cười hỏi.
Kiều Thụy lắc đầu: "Không, con không học đâu. Lăng Phi bảo con không có thiên phú, thích hợp làm thuần võ tu hơn."
"Ồ? Lăng Phi nói thế sao?" Tô Hằng hỏi lại.
"Vâng, mỗi câu Lăng Phi nói đều vô cùng, vô cùng có đạo lý. Cho nên con chỉ cần làm theo lời huynh ấy nói, đảm bảo không sai đi đâu được!" Kiều Thụy nói chắc nịch. Thiên Kỳ nhà cậu chính là người thông minh nhất, lợi hại nhất, giỏi giang nhất trên đời này.
Tô Hằng cười lớn: "Ha ha ha, con cũng không cần chuyện gì cũng nghe theo Phi Nhi. Đạo phu thê ấy mà, cốt ở sự giao tiếp. Có chuyện gì thì hai vợ chồng ngồi xuống từ từ nói, chưa chắc cứ phải ai nghe ai. Ai nói đúng thì nghe theo người đó."
Kiều Thụy tò mò hỏi: "Vậy, phụ thân cũng thường xuyên tiếp thu ý kiến của mẫu thân sao?"
Tô Hằng nghiêm túc nói: "Đúng thế, mẹ con có rất nhiều lúc, đối với rất nhiều chuyện đều có cái nhìn riêng. Ta cảm thấy nàng ấy nói đúng, tự nhiên sẽ tiếp nhận ý kiến của nàng ấy."
"Ồ, ra là thế!" Kiều Thụy gật gù.
"Cho nên mới nói, giữa phu thê quan trọng nhất là giao tiếp, tin tưởng và bao dung. Phi Nhi từ nhỏ được Nguyệt Nương chiều hư, có chút tính khí thiếu gia. Đôi khi nói chuyện có thể sẽ rất cường ngạnh, nhưng con ngàn vạn lần đừng để trong lòng. Người yêu nhau có thể đi được với nhau đến cùng không dễ dàng gì, cần phải bao dung nhiều hơn, chia sẻ nhiều hơn. Đừng hở chút là giận dỗi rồi chiến tranh lạnh, rất tổn thương tình cảm."
"Dạ, con đã biết rồi thưa phụ thân!" Kiều Thụy gật đầu, nhưng trong lòng lại nghĩ: Thiên Kỳ nhà mình làm gì có tính khí thiếu gia chứ.
Hết chương 344.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 344: Thiên Kỳ tính kế
10.0/10 từ 46 lượt.
