Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 334: Huyết Trân Châu


Chương 334: Huyết Trân Châu


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Thấy bảy tên vệ binh đẩy hết trách nhiệm lên đầu mình, nữ chủ tiệm tạp hóa lập tức nhũn người, ngã quỵ xuống đất. Mồ hôi lạnh túa ra như suối, chảy ròng ròng trên mặt. Ả sợ đến mức cứng họng, không thốt nên lời.


Tại sao lại như vậy? Người mua hạt châu sao lại là Điện hạ? Chẳng lẽ Lạc Anh tiểu thư không biết sao? Chẳng lẽ ngay cả Lạc Anh tiểu thư, vị hôn thê của Điện hạ, cũng không biết chuyện ngài ấy dịch dung?


Vậy... vậy ả phải làm sao bây giờ? Lạc Anh tiểu thư là vị hôn thê của Điện hạ, nếu ả bán đứng tiểu thư thì chắc chắn không có kết cục tốt đẹp. Nhưng cửa ải Vương hậu và Điện hạ này, ả phải vượt qua thế nào đây?


"Những lời ngươi nói đều là sự thật?" Vương hậu quay sang hỏi tên vệ binh.


"Thưa Vương hậu, là sự thật, ngàn vạn lần là sự thật! Đều do ả đàn bà này lòng tham không đáy, đến báo án giả, mọi chuyện hoàn toàn không liên quan đến chúng thần." Tên tiểu đội trưởng vội vàng thanh minh.


"Hừ, không liên quan? Dám bất kính với Vương tử điện hạ Hắc Long Thành mà cũng gọi là không liên quan sao?" Vương hậu hừ lạnh, lập tức phóng thích uy áp Hóa Thần.


"A... Vương hậu tha mạng! Vương hậu tha mạng!" Bảy tên vệ binh quỳ rạp xuống đất, dập đầu xin tha.


"Dám bất kính với con trai ta, coi thường Vương tử điện hạ Hắc Lân Giao tộc ta. Tội đáng muôn chết!"


Dứt lời, Vương hậu phất tay, một luồng bạch quang lóe lên. Bảy tên vệ binh bị tiêu diệt trong chớp mắt, bảy cái xác đổ gục xuống sàn.


"A..." ả chủ tiệm hét lên kinh hoàng, mặt cắt không còn giọt máu, đôi mắt trợn trừng đầy sợ hãi.


"Triết Nhi, lục soát hồn phách bọn chúng!" Vương hậu lạnh lùng ra lệnh cho con trai.


"Vâng, mẫu hậu." Hắc Triết bước tới, lần lượt lục soát hồn phách của bảy tên lính.



"Mẫu hậu, bọn họ nói thật. Bọn họ quả thực không biết gì, chỉ vì nghe ả đàn bà này đến báo án nên mới tin lời, theo ả ta đến tửu lầu bắt con và biểu ca biểu tẩu." Hắc Triết báo cáo lại.


"Được." Vương hậu gật đầu, giơ tay phất một cái, một luồng bạch quang quét qua, bảy cái xác lập tức tan biến không còn dấu vết.


"Ngươi là chủ tiệm tạp hóa đó sao?" Vương hậu nhẹ nhàng hỏi ả chủ tiệm tóc đỏ San Hô tộc.


"Vâng... vâng, là tiểu nhân." ả ta gật đầu lia lịa thừa nhận.


"Ta cho ngươi hai lựa chọn. Thứ nhất, nói thật với ta. Thứ hai, ta giết ngươi rồi sưu hồn." Vương hậu lạnh lùng nói.


"Tiểu nhân nói, tiểu nhân nói! Hạt châu không phải do Điện hạ trộm, là bạn của Điện hạ mua. Là tiểu nhân... tiểu nhân tham tiền nên mới báo án giả, định lừa đám linh thạch của ngoại tộc. Nhưng tiểu nhân thật sự không biết đó là Vương tử điện hạ! Nếu biết, cho tiểu nhân một trăm lá gan tiểu nhân cũng không dám lừa linh thạch của ngài ấy!"


"Ồ? Ra là vậy. Thế viên ngọc kia đâu? Tại sao vệ binh lục soát cửa hàng của ngươi lại không thấy?" Vương hậu dùng ánh mắt sắc như dao nhìn ả ta, hỏi về tung tích viên ngọc.


"Bán... bán rồi ạ, chiều nay tiểu nhân đã bán đi rồi." ả ta co rúm người lại trước sát khí của Vương hậu.


"Nói láo! Viên ngọc đang ở trong tay Lạc Anh, đúng hay không?" Vương hậu trừng mắt quát lớn.


"Tiểu nhân... tiểu nhân..." Ả há hốc mồm kinh ngạc, nhất thời không biết phải nói gì.


"Ngươi to gan thật, dám nói dối trước mặt bổn cung!" Vương hậu giơ tay, một bàn tay được ngưng tụ từ sóng nước lập tức tóm lấy cổ ả chủ tiệm đang xụi lơ dưới đất, nhấc bổng lên không trung.


"A... Vương hậu tha mạng! Vương hậu tha mạng! Là Lạc Anh tiểu thư! Là Lạc Anh tiểu thư sai tiểu nhân báo án để đòi lại viên ngọc! Viên ngọc đang ở trong tay Lạc Anh tiểu thư!" ả ta hoảng loạn khai ra sự thật.


"Đã như vậy, tại sao vừa rồi ngươi không nói?" Vương hậu trầm giọng hỏi.


"Lạc Anh tiểu thư đã dặn dò, chuyện này không được nói cho bất kỳ ai biết, cho nên... cho nên..." ả ta cũng rất khó xử. Lạc Anh tiểu thư là Vương tử phi tương lai, Vương tử điện hạ và vương cung càng không phải nơi ả có thể đắc tội. Từ đầu chuyện này ả đã là kẻ hy sinh bi thảm nhất. Biết thế này, lúc trước ả đã chẳng giúp Lạc Anh đòi lại ngọc.


"Đồ hỗn xược! Hắc Long thành này là thành của Hắc Lân Giao tộc ta. Bao giờ đến lượt Man Ngư tộc làm chủ? Hay trong mắt ngươi chỉ có Lạc Anh, không có Vương hậu là ta?" Vương hậu trầm mặt, sát ý hiện rõ trong mắt.



"Vậy càng đáng chết! Một kẻ nô tài ngay cả chủ nhân của mình là ai cũng không biết thì có tư cách gì tồn tại?"


Dứt lời, Vương hậu bóp nát cổ ả ta. Cái xác rơi bịch xuống đất.


"Triết Nhi, lục soát hồn phách!"


"Vâng, mẫu hậu."


Hắc Triết tiến lại lục soát hồn phách ả chủ tiệm. Mọi chuyện đúng như biểu ca suy đoán. Là Lạc Anh sai khiến ả đi báo án đòi ngọc, cũng chính Lạc Anh ép ả lập tâm ma thề để giữ bí mật. Biết được người con gái mình yêu lại là kẻ đê tiện như vậy, sắc mặt Hắc Triết vô cùng khó coi, lửa giận bùng lên trong lòng.


"Thế nào?" Vương hậu nhẹ nhàng hỏi con.


"Mẫu hậu, biểu ca nói không sai chút nào. Là Lạc Anh sai khiến ả ta. Lạc Anh lo ả bán đứng mình nên bắt mụ lập tâm ma thề, thậm chí còn đe dọa nếu tiết lộ sẽ giết cả nhà ả."


"Ha ha, tâm địa thật độc ác. Đáng thương cho ta và phụ vương con, thật đúng là có mắt như mù mới chọn cho con một vị hôn thê rắn rết như vậy!" Vương hậu tỏ vẻ áy náy.


Nếu không phải lần này con trai ham chơi dịch dung, nếu không phải Kiều Thụy vô tình nhìn trúng viên ngọc đó, có lẽ bọn họ vẫn bị nha đầu kia lừa gạt, vẫn rước con bò cạp độc đó về nhà làm dâu. Nếu thế thì thật có lỗi với Triết Nhi.


"Không, đây không phải lỗi của phụ vương và mẫu hậu. Muốn trách chỉ trách Lạc Anh tâm cơ quá sâu, che giấu quá giỏi. Vì thế chúng ta mới không nhìn rõ bộ mặt thật của nàng."


Có ai ngờ được một nữ tử ngây thơ thiện lương, ôn nhu như nước lại thực chất đầy tâm cơ, độc ác và tà ác đến thế?


"Triết Nhi." Vương hậu khẽ gọi con.


"Mẫu hậu, qua ả đàn bà này đã đủ chứng minh con người của Lạc Anh rồi. Vì vậy ngày mai không cần mời Lạc Anh vào cung nữa, tránh rút dây động rừng. Người và phụ vương hãy trực tiếp chuẩn bị tiêu diệt Man Ngư tộc đi." Hắc Triết nghiêm túc nói.


"Ừ, con nói có lý. Chuyện này lát nữa ta sẽ bàn bạc với phụ vương con."


"Dạ, vậy hài nhi xin phép về nghỉ ngơi trước." Hắc Triết gật đầu, quay người rời đi.



**


Ngày hôm sau.


Thấy Trân Châu vương hậu đến tìm mình, Hắc Nguyệt Nương mừng rỡ: "Tẩu tử xuất quan rồi à?"


"Ừ, tối qua ta vừa xuất quan." Vương hậu gật đầu, mỉm cười nhìn em chồng.


"Tẩu tử, thực lực của ngươi khôi phục thế nào rồi?" Hắc Nguyệt Nương quan tâm hỏi.


"Ngươi yên tâm, ta khôi phục rất tốt. Nghe phu quân nói ngươi muốn đưa Phi Nhi và Tiểu Thụy đi cấm địa. Vừa hay hôm nay ta rảnh rỗi, hay là ta đi cùng mọi người nhé?"


"Được chứ! Ta và ngươi cũng nhiều năm không gặp, cùng đi vừa đi vừa trò chuyện cũng tốt!" Hắc Nguyệt Nương vui vẻ đồng ý.


"Mẫu thân..." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy bước vào phòng, vội vàng hành lễ. Thấy người phụ nữ mặc bạch y đứng cạnh mẫu thân, Liễu Thiên Kỳ hơi sững lại, trực giác mách bảo người phụ nữ này rất lợi hại.


"A, con trai, Tiểu Thụy. Cữu mẫu các con tối qua vừa xuất quan, còn không mau đến chào cữu mẫu?" Hắc Nguyệt Nương cười nhắc nhở.


"Dạ, bái kiến cữu mẫu." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy cúi đầu hành lễ.


"Phi Nhi, Tiểu Thụy, đều là người nhà cả, không cần đa lễ." Vương hậu nhìn hai người với ánh mắt hiền từ.


"Tạ ơn cữu mẫu." Cả hai lúc này mới ngẩng đầu lên.


Nhìn Trân Châu Vương hậu dung mạo xinh đẹp, khí chất thoát tục trong bộ bạch y, Liễu Thiên Kỳ thầm trầm trồ. Vị Vương hậu này quả nhiên như một viên trân châu, đẹp đến tỏa sáng, đầy tiên khí khiến người ta phải kính sợ. Dường như nhìn thêm một chút thôi cũng là sự thất lễ và báng bổ.


"Nếu Phi Nhi và Tiểu Thụy đều đến rồi, chúng ta đi cấm địa thôi." Vương hậu đề nghị.


"Cữu mẫu, hôm nay chẳng phải người định mở tiệc chiêu đãi Lạc Anh tiểu thư sao?" Liễu Thiên Kỳ khẽ hỏi.



"Không, không cần mở tiệc nữa. Mọi chuyện ta đã tra ra từ việc sưu hồn ả chủ tiệm tạp hóa rồi." Vương hậu trả lời.


Liễu Thiên Kỳ gật đầu hiểu ý. Xem thái độ của Vương hậu, có vẻ như họ đã sẵn sàng khai chiến.


"Chuyện này chắc biểu đệ buồn lắm nhỉ?" Lúc đầu Hắc Triết còn không muốn tin, nhưng giờ thì sao? Nghĩ đến thiếu niên ngốc nghếch ấy, Liễu Thiên Kỳ thầm thở dài trong lòng.


"Phi Nhi không cần lo, Triết Nhi không còn là trẻ con nữa. Nó sẽ hiểu thôi. Hơn nữa, chính nó đã tự tay sưu hồn, sự thật thế nào nó tự khắc rõ." Vương hậu để con trai tự tay sưu hồn chính là muốn nó tự tìm ra chân tướng. Chỉ có vậy nó mới tin rằng họ không vu oan cho Lạc Anh, mà đó là sự thật.


"Cữu mẫu nói phải, biểu đệ không còn nhỏ nữa, cũng nên để đệ ấy trải qua chút sóng gió." Liễu Thiên Kỳ gật gù nói đầy ẩn ý.


"Đúng vậy, trước đây ta và cữu cữu con bảo bọc nó quá kỹ. Nhưng nó là Vương tử Hắc Long Thành, có những chuyện nó bắt buộc phải trải qua." Con trai là thiếu chủ, những chuyện tanh máu này không thể tránh khỏi, buộc phải đối mặt.


"Haizz, đáng thương cho viên ngọc bốn vạn năm ngàn linh thạch của ta." Nhớ đến viên ngọc, Kiều Thụy lầm bầm tiếc rẻ.


Vương hậu bật cười: "Sao có thể để Tiểu Thụy chịu thiệt thòi được? Đây là hai viên Huyết Trân Châu, là bảo vật tu luyện của Bạng tộc ta, cữu mẫu tặng cho Phi Nhi và Tiểu Thụy. Coi như bù đắp tổn thất cho các con nhé."


Nhìn hai viên Huyết Trân Châu trên tay Vương hậu, Kiều Thụy chớp mắt. Thứ này tốt hơn viên ngọc y chọn gấp vạn lần! Đổi viên ngọc lấy hai viên Huyết Trân Châu này thì quá hời rồi!


"Không không không, đồ quý giá thế này cữu mẫu cứ giữ lại đi ạ."


"Đúng đấy ạ, con chỉ nói chơi thôi chứ không có ý đòi bồi thường đâu."


Tuy rất thích, nhưng Kiều Thụy luôn nghe lời ái nhân nhất, tuyệt đối không làm trái ý hắn.


"Ha ha ha, hai đứa ngốc này, đây là quà cữu mẫu tặng các con. Hơn nữa, ta và Tiểu Thụy mới gặp lần đầu, làm gì có chuyện vãn bối từ chối quà gặp mặt của trưởng bối chứ?" Vương hậu nói như lẽ đương nhiên.


"Phải đấy, cữu mẫu các con cũng không phải người ngoài. Cữu mẫu đã tặng thì các con cứ nhận đi." Hắc Nguyệt Nương cũng lên tiếng.


"Vậy... đa tạ cữu mẫu." Được Hắc Nguyệt Nương cho phép, Liễu Thiên Kỳ mới dám nhận lấy Huyết Trân Châu.


Hết chương 334.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 334: Huyết Trân Châu
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...