Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 333: Tiên Môn Lệnh


Chương 333: Tiên Môn Lệnh


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Trong phòng Hắc Nguyệt Nương.


Liễu Thiên Kỳ cầm ấm nước, rót trà cho Hắc Nguyệt Nương. "Mẫu thân, hôm nay con nói nhiều quá phải không? Cữu cữu hình như..."


Thấy con trai ngập ngừng, Hắc Nguyệt Nương mỉm cười nhận lấy chén trà. "Thiên Kỳ, con đừng nghĩ nhiều. Cữu cữu con không phải người không hiểu lý lẽ. Hắn hiểu con nói như vậy là muốn tốt cho hắn."


"Thực ra cũng không hẳn là vì cữu cữu, chủ yếu vẫn là vì biểu đệ. Biểu đệ tâm tính thuần lương, nếu cưới phải người phụ nữ tâm cơ thâm sâu thì cả tính mạng lẫn vương vị sau này đều khó giữ." Liễu Thiên Kỳ nói thẳng.


"Đúng vậy, tiểu điện hạ ngây thơ quá. Lấy loại đàn bà đó về sớm muộn gì cũng bị hại chết." Kiều Thụy gật đầu tán thành.


"Mẫu thân biết, mẫu thân biết các con đều lo cho Triết Nhi." Hắc Nguyệt Nương nhấp một ngụm trà, trong lòng càng thêm tin tưởng nghĩa tử.


"Chỉ cần mẫu thân tin rằng con không có ác ý gì với Hắc Long thành, với cữu cữu, với mẫu thân và biểu đệ là được rồi." Liễu Thiên Kỳ nghiêm túc nói.


"Đương nhiên rồi, con là con trai của mẫu thân, mẫu thân sao lại không tin con?" Hắc Nguyệt Nương cười nói.


Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhõm gật đầu.


"Mẫu thân, chuyện Thủy Linh Châu mẹ đã nói với cữu cữu chưa? Cữu cữu có đồng ý không?" Kiều Thụy nôn nóng hỏi. Mục đích chính của họ đến đây là để kiểm tra thân phận Yêu tộc của y mà.


Thấy vẻ lo lắng của Kiều Thụy, Hắc Nguyệt Nương bật cười: "Yên tâm đi, ca ca đã đồng ý rồi. Ngày mai ta sẽ đưa các con đến cấm địa Hắc Long thành để kiểm tra cho Tiểu Thụy."


"Đa tạ mẫu thân." Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy vội vàng cúi đầu cảm tạ.



Hắc Nguyệt Nương cười hiền từ, lấy ra một túi linh thạch đưa cho Liễu Thiên Kỳ.


"Thiên Kỳ, Hắc Long thành có nhiều linh bảo hệ Thủy, con rảnh thì đưa Tiểu Thụy đi dạo phố, mua thêm linh bảo để sớm khôi phục thực lực nhé." nàng vẫn canh cánh chuyện con trai bị tụt xuống Nguyên Anh sơ kỳ.


"Không, mẫu thân, con không thể nhận linh thạch của người được." Liễu Thiên Kỳ từ chối ngay.


"Đứa ngốc này, đây là mẫu thân cho con, không được từ chối." nàng nắm lấy tay hắn, nhét túi linh thạch vào.


"Nhưng mà mẫu thân, con..." Liễu Thiên Kỳ nhíu mày. Hắn không muốn nàng nghĩ rằng hắn nhận mẹ là vì tư lợi, vì h*m m**n linh thạch, đan dược hay tài nguyên.


"Thiên Kỳ, mẫu thân biết con là đứa trẻ hiểu chuyện. Con chưa bao giờ mở miệng xin ta thứ gì. Nhưng thực lực của các con có hạn, mẫu thân muốn giúp đỡ các con trong khả năng của mình." Hắc Nguyệt Nương chân thành nói.


"Cảm ơn mẫu thân, nhưng lòng tốt của người con xin nhận, còn linh thạch thì con không thể lấy."


"Đứa ngốc, ta biết con đang nghĩ gì. Có phải con sợ nhận đồ của ta thì ta sẽ nghi ngờ con có mưu đồ khác, sẽ không còn thương con nữa phải không?" nàng nhìn thấu tâm tư con trai.


"Mẫu thân..." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu.


"Con ngốc, cho con linh thạch cũng là một cách thể hiện tình yêu thương của mẫu thân. Đây là ta tự nguyện cho con, đâu phải con đòi hỏi. Chẳng lẽ ngay cả tình thương của mẫu thân con cũng từ chối sao?"


Liễu Thiên Kỳ do dự một chút rồi nói: "Được rồi, nếu là tình thương của mẫu thân thì con xin nhận. Cảm ơn mẫu thân."


"Ừ, cần gì cứ nói. Chúng ta là mẹ con, không cần khách sáo, cũng đừng suy nghĩ nhiều. Hiểu chưa?"


"Con hiểu rồi."


"Còn một chuyện nữa, về việc Phi Nhi ngã xuống, ta đã dặn ca ca giữ bí mật. Vậy nên con không cần lo lắng người khác biết chuyện này." Hắc Nguyệt Nương mỉm cười.


Đoạt xá hay mượn xác hoàn hồn đều không phải chuyện hay ho gì, nàng không muốn để lộ ra ngoài làm ảnh hưởng đến danh tiếng của con trai.



"Mẫu thân lo nghĩ chu đáo quá, con cảm ơn mẹ." Liễu Thiên Kỳ vô cùng cảm kích.


"Đây là Hắc Long thành, mẫu tộc của ta. Nếu để người khác biết con không phải Phi Nhi mà là mượn xác hoàn hồn, họ sẽ dị nghị, không tốt cho con. Cho nên sau này, trước mặt người ngoài ta sẽ gọi con là Phi Nhi, còn riêng tư vẫn gọi là Thiên Kỳ. Chờ xong việc, rời khỏi đây, ta sẽ gọi lại tên Thiên Kỳ. Con thấy thế nào?"


"Được ạ, con nghe theo mẫu thân." Liễu Thiên Kỳ đồng ý.


"Rồi, mệt cả ngày rồi, con đưa Tiểu Thụy về nghỉ ngơi đi."


"Dạ, mẫu thân cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ. Con xin phép."


Trở về phòng, Liễu Thiên Kỳ đưa túi linh thạch cho Kiều Thụy.


Kiều Thụy dùng linh hồn lực kiểm tra, reo lên: "Thiên Kỳ, một trăm vạn linh thạch lận! Nhiều quá!"


Vừa hết tiền thì được mẹ tặng cho một trăm vạn, đúng là mưa đúng lúc nắng hạn!


"Ha ha, mẫu thân hào phóng thật." Liễu Thiên Kỳ cười.


"Đương nhiên rồi, mẫu thân là công chúa Hắc Long thành, lại là phu nhân của Đan sư cấp bảy, giàu nứt đố đổ vách ấy chứ!" Kiều Thụy nói như lẽ đương nhiên.


"Phải, nghĩa phụ ta là Đan sư cấp bảy đấy."


"Thiên Kỳ, sau này chúng ta tha hồ có đan dược dùng rồi!" Kiều Thụy hí hửng.


"Đừng có đắc ý, dù sao ta cũng chỉ là nghĩa tử. Làm việc phải có chừng mực. Ta nhận mẫu thân là để bù đắp tình cảm cho bà ấy, chứ không phải để đào mỏ." Liễu Thiên Kỳ nghiêm mặt nhắc nhở.


"Ừ, ta biết rồi mà." Kiều Thụy gật đầu lia lịa.


"Cho đệ xem cái này." Liễu Thiên Kỳ lấy từ nhẫn không gian ra một tấm lệnh bài.



"Tiên Môn Lệnh?" Mắt Kiều Thụy sáng rực.


"Đúng, là Tiên Môn Lệnh. Mẫu thân đưa nhẫn không gian của Tô đạo hữu cho ta, tấm lệnh bài này nằm trong đó."


"Sao lúc nãy trên đường huynh không nói? Ta tưởng mẫu thân giữ lại rồi chứ." Kiều Thụy trách móc.


"Lúc nãy mải nghĩ chuyện Thủy Linh Châu nên quên mất."


"À." Kiều Thụy gật gù. "Cái bí cảnh Tiên Môn này không biết là nơi thế nào nhỉ. Nhưng việc Hàn Minh và Tôn Phỉ Phỉ giết Tô Lăng Phi vì nó chứng tỏ nó không đơn giản đâu."


"Ta nghĩ nên tìm cơ hội hỏi thăm mẫu thân về bí cảnh này. Ta không muốn tùy tiện đi vào nơi lạ lẫm nữa. Bài học ở cung điện Như Ý lần trước quá đắt giá rồi." Liễu Thiên Kỳ quyết định cẩn trọng hơn.


"Ừ, nói đúng lắm. Lần này phải tìm hiểu kỹ càng, không thể ngu ngơ chui đầu vào bẫy người khác nữa."


"Bí cảnh Tiên Môn." Liễu Thiên Kỳ trầm ngâm. Hắn lục lại toàn bộ ký ức về nguyên tác nhưng không tìm thấy thông tin nào về bí cảnh này.


Xem ra đây lại là một bí cảnh không được miêu tả trong truyện. Nhưng cũng tốt, những thứ trong truyện phần lớn là cơ duyên của nam chính Lam Vũ Minh, muốn cướp cũng khó. Còn cái này không có trong truyện thì cơ hội giành được lại cao hơn.


"Thiên Kỳ, nếu ngày mai chứng thực được viên ngọc ở trong tay Lạc Anh, ta có thể đòi lại được không?" Kiều Thụy hỏi.


"Không, đừng nghĩ đến viên ngọc đó nữa. Mẫu thân cho chúng ta một trăm vạn linh thạch rồi, mua cái khác đi." Để tránh rút dây động rừng, đương nhiên không thể đòi lại.


"Ồ." Kiều Thụy ỉu xìu, tiếc đứt ruột. Bốn vạn rưỡi linh thạch cứ thế mất toi.


"Thôi nào, giờ chúng ta có cả trăm vạn rồi mà?" Liễu Thiên Kỳ an ủi.


"Haizz, sao ta đen đủi thế nhỉ? Lần trước bị Thập Nhị công chúa Nhân Ngư tộc tranh mất hòn đá, lần này lại bị công chúa Man Ngư tộc cướp mất hạt châu." Kiều Thụy than thở.


"Ha ha, đừng buồn nữa. Biết đâu ngày mai đệ lại tìm được linh bảo hệ Thủy tốt hơn cả viên ngọc đó thì sao?" Liễu Thiên Kỳ ôm vai dỗ dành.



"Cũng phải, hôm nay mới đi dạo một nửa phố đông, tiền lại ít nên không mua được gì nhiều. Mai đi kỹ hơn chắc chắn sẽ tìm được đồ tốt." Kiều Thụy lấy lại tinh thần.


**


Tẩm cung Vương hậu.


"Bái kiến Vương hậu." Tám người gồm chủ tiệm tạp hóa và đám vệ binh bị áp giải vào cung, quỳ xuống thỉnh an.


"Triết Nhi, con xem đi. Có phải tám người này không?" Vương hậu quay sang hỏi con trai.


Hắc Triết nhìn kỹ rồi gật đầu khẳng định: "Chính là bọn họ. Ả ta vu khống con và biểu ca biểu tẩu trộm đồ. Còn bọn họ thì đến tửu lầu vây bắt chúng con!"


"Tiểu đội trưởng Đại Trạch, rốt cuộc chuyện là thế nào?" Vương hậu nheo mắt nhìn tên tiểu đội trưởng tộc Cua.


"Thưa Vương hậu, lúc đó người phụ nữ này đến doanh trại báo án, nói cửa hàng bị mất trộm, nhờ chúng thần bắt hung thủ. Đến tửu lầu, thấy ba người ngoại tộc ở đó, thần tra hỏi thì họ thừa nhận trộm cắp và giao nộp viên ngọc."


Sắc mặt Vương hậu sa sầm: "Nói láo! Ngươi dám bảo con trai ta, đường đường là Đại điện hạ Hắc Long thành đi ăn trộm sao?"


"Điện... điện hạ?" Tám người quỳ dưới đất kinh hãi tột độ, không dám tin nhìn về phía Hắc Triết.


"Phải, bổn cung chính là Hắc Triết! Bổn cung chỉ dịch dung đi dạo phố, thế mà các ngươi dám vu cho ta là ăn trộm? Còn dám cướp viên ngọc biểu tẩu ta bỏ bốn vạn năm ngàn linh thạch ra mua? Thật nực cười!" Hắc Triết phẫn nộ quát. Từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ chịu nhục nhã thế này!


"Không không không! Không liên quan đến chúng thần! Là ả ta, là ả ta ác ý vu khống điện hạ, tội đáng muôn chết!"


"Đúng vậy, là ả ta báo án giả, lòng tham không đáy!"


"Chúng thần thật sự không biết là điện hạ, cũng không biết mụ đàn bà này độc ác như vậy!"


Bảy tên lính vội vàng chối tội, đổ hết lên đầu nữ chủ tiệm.


Hết chương 333.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 333: Tiên Môn Lệnh
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...