Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 303: Thiên Ý Trở Về


Chương 303 Thiên Ý Trở Về


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Những người khác đều đã rời đi, trong động phủ chỉ còn lại Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy. Liếc nhìn ái nhân, Kiều Thụy có chút mơ màng. Y sẽ mất kiểm soát sao? Y sẽ làm tổn thương Thiên Kỳ sao? Không, sẽ không, y sẽ không, y nhất định sẽ không làm như vậy.


Nhìn ái nhân đang ngồi ngơ ngẩn trên giường, vẫn chưa hoàn hồn, Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh y, động tác ôn nhu kéo y vào lòng.


"Thiên Kỳ, ta sẽ không thương tổn huynh. Ta sẽ không..." Kiều Thụy ngẩng đầu, nhìn ái nhân với vẻ mặt ủy khuất.


"Ừm, ta biết, ta đương nhiên biết, Tiểu Thụy sẽ không thương tổn ta." Liễu Thiên Kỳ liên tục gật đầu, cúi xuống nhẹ nhàng hôn môi đối phương.


"Thiên Kỳ." Kiều Thụy ôm lấy cổ ái nhân, dán vào lòng ngực hắn.


"Tiểu Thụy, đừng lo lắng, chỉ cần đệ nỗ lực khống chế cảm xúc của chính mình, sẽ không tái diễn tình huống này. Hơn nữa, thông qua hiện tượng này, cũng gián tiếp chứng minh đệ là bán Yêu tộc." Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa tóc ái nhân, trấn an cảm xúc kích động của đối phương.


"Bán Yêu tộc sao? Giống như Kim Lạc sao?" Kiều Thụy ngẩng đầu lên, tò mò hỏi.


"Chắc là vậy." Thân phận của Kiều Thụy trong nguyên tác chưa bao giờ được làm rõ, về cha mẹ ruột của y càng là một chữ cũng chưa đề cập, nên đối với những chuyện này, Liễu Thiên Kỳ cũng không rõ ràng lắm. Nhưng có một điều Liễu Thiên Kỳ biết, đó là trong nguyên tác, tuy Kiều Thụy rất thích Lam Vũ Minh, thường xuyên chia sẻ những cơ duyên tốt mình tìm được cho đối phương, nhưng Kiều Thụy lại chưa từng vì Lam Vũ Minh mà xuất hiện hiện tượng xích mục. Có lẽ, từ chuyện này cũng gián tiếp thuyết minh tình yêu Tiểu Thụy dành cho mình tuyệt đối sâu sắc hơn tình yêu y dành cho Lam Vũ Minh trong nguyên tác. Hoặc là nói, trong nguyên tác, Kiều Thụy chỉ đơn thuần thích và khuynh mộ Lam Vũ Minh, còn hiện tại, ở bên mình mới là tình yêu chân thật nhất.


"Nhưng là... trước kia ta cũng từng bị thương mà, sao không lộ ra cái đuôi?" Đối với điều này, Kiều Thụy cảm thấy có chút nghi hoặc.


Kim Lạc mỗi lần bị thương đều sẽ hiện nguyên hình, nhưng trước kia mình ở thuyền Thiên Độ khi giết yêu thú cũng bị thương mà, sao lại không hiện nguyên hình?


"Cái này ta cũng không rõ lắm. Có lẽ về sau, chúng ta có thể tìm Yêu tộc kiến thức rộng rãi để hỏi." Đối với chuyện Yêu tộc, Liễu Thiên Kỳ đương nhiên cũng không hiểu biết.


"Ừm, được rồi." Kiều Thụy gật đầu, đáp lời.


Nhìn ái nhân ngoan ngoãn gật đầu, Liễu Thiên Kỳ cười xoa xoa đầu y. Liễu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm ngạch văn (vân trán) giữa mày ái nhân, hơi ngây người.


Ngạch văn là một loại tiêu chí của song nhi, và mỗi ngạch văn đều không giống nhau. Ví dụ như An thúc, ngạch văn của y có hình dạng như một đóa hoa, mang theo màu đỏ nhàn nhạt, in dấu giữa mày. Còn ngạch văn của Tiểu Thụy nằm phía trên giữa mày, ở giữa trán, là hình dạng một tia lôi điện. Lúc đầu màu sắc rất nhạt, là màu hồng nhạt, nhưng lúc này Liễu Thiên Kỳ phát hiện, màu sắc ngạch văn của ái nhân dường như đã trở nên hồng đậm hơn rất nhiều.


"Sao, sao vậy?" Thấy ái nhân nhìn chằm chằm mình ngây người, Kiều Thụy vẻ mặt nghi hoặc.



"Ha ha ha, đột nhiên phát hiện Tiểu Thụy còn tuấn tú hơn trước." Liễu Thiên Kỳ cười nhẹ, sủng nịnh nhéo nhéo chóp mũi đối phương. Hắn thầm nghĩ: Kỳ lạ, không phải nói sau khi sinh con ngạch văn mới càng ngày càng sâu sao? Sao Tiểu Thụy còn chưa sinh con, ngạch văn đã biến thành màu đỏ thẫm rồi?


"Huynh chỉ giỏi dỗ ta." Tuy miệng nói vậy, nhưng nghe được lời này, đáy lòng Kiều Thụy vẫn ngọt ngào.


"Kia đương nhiên, lão bà chính là để dỗ, không sủng ngươi lên trời, làm sao xứng làm nam nhân của đệ?" Vừa nói, tay Liễu Thiên Kỳ trực tiếp duỗi đến bên hông ái nhân, cởi đai lưng của đối phương.


Chuyện xích mục này ảnh hưởng rất lớn đến Tiểu Thụy, nên lúc này hắn cần phải khiến Tiểu Thụy bận rộn. Chỉ khi bận rộn, người ấy mới có thể tạm thời quên đi chuyện này.


"Huynh... huynh làm cái gì đó?" Nhìn bộ quần áo vừa mới mặc xong lại bị cởi ra, Kiều Thụy có chút bất đắc dĩ.


"Biết rõ còn hỏi có phải không?" Liễu Thiên Kỳ kéo một chân Kiều Thụy, trực tiếp kéo y về phía mình.


"Dán... dán một lá bùa đi, đừng lát nữa các sư huynh sư tỷ khác lại tới." Kiều Thụy nhìn ái nhân, lo lắng nói.


"Được." Liễu Thiên Kỳ đáp lời, trực tiếp tung ra ba lá Kết Giới Phù, phong ấn động phủ của họ.


"Thiên Kỳ." Kiều Thụy quấn hai chân lên eo nam nhân, ôm cổ ái nhân, trực tiếp hôn lên.


Liễu Thiên Kỳ nhiệt tình đáp lại đối phương, trực tiếp đè y xuống giường. Đôi tay hắn khắp nơi châm lửa trên người ái nhân...


Trong không gian Linh Tuyền.


Nhìn Vương Thiên Ý đã hấp thu hết thảy linh lực trong linh tuyền, trực tiếp đẩy thực lực lên Trúc Cơ đỉnh, Kim Diễm hài lòng liên tục gật đầu. "Không tồi Tiểu Tam, theo tiến độ này của ngươi, sẽ không mất bao lâu, ngươi là có thể vượt qua hai thằng nhóc chết tiệt đại ca ngươi và Kiều Thụy."


Nghe vậy, Vương Thiên Ý cười. Hắn ôm tiểu hồ ly bò ra khỏi ao linh tuyền.


"Thực lực đã tăng lên, hiện tại chỉ còn thiếu chìa khóa, chỉ cần tìm được chìa khóa không gian này là chúng ta có thể rời khỏi nơi đây." Kim Diễm nói với vẻ mặt thoải mái.


"Ta có thể cảm nhận được chìa khóa ở đâu. Kim Diễm, lần này ta sẽ đối phó yêu thú bảo hộ không gian, ngươi cứ đứng sau lưng ta là được." Vương Thiên Ý xoa xoa lông trên người Kim Diễm, nghiêm túc nói.


"Ngươi? Ngươi có được không? Ngươi mới Trúc Cơ đỉnh thôi mà?" Kim Diễm vẫn còn chút không tin tưởng thực lực của Vương Thiên Ý.


"Yên tâm đi, trên người ta mặc phòng hộ y cấp sáu, trong tay ta có rất nhiều pháp khí cùng linh phù, ta sẽ không bị thương. Để ta làm, được không?" Vương Thiên Ý nhìn chằm chằm đôi mắt Kim Diễm, vô cùng nghiêm túc nói.


"Được rồi. Ta đứng phía sau nhìn, nếu ngươi không chống đỡ được, ta liền lên."



"Được." Vương Thiên Ý đáp lời, cười cúi đầu, hôn hôn tai nhỏ lông xù của tiểu hồ ly.


Bị hôn tai, Kim Diễm không được tự nhiên mà run run tai. "Đừng lộn xộn, nhột."


Nhìn vẻ mặt bất mãn của Kim Diễm, Vương Thiên Ý cười. Hắn lại hiếm hoi xoa xoa lông trên người đối phương, rồi mới cẩn thận đặt tiểu hồ ly ở một bên.


Vương Thiên Ý lấy ra mười lá Bạo Tạc Phù, trực tiếp ném vào ao linh tuyền lớn.


"Ầm..." Sau một tiếng nổ lớn, một giọt giọt nước trong suốt và một con thủy quái toàn thân nổi bọt đều bay ra khỏi ao.


Người bình thường nhìn thấy chìa khóa không gian sẽ lập tức đi lấy chìa khóa. Nhưng Vương Thiên Ý lại trực tiếp đánh ra hai quả thủy cầu lớn, hướng thẳng tới con thủy quái cao ba mét kia, mà không hề quan tâm đến giọt nước.


"Bùm bùm bùm..." Hai mươi lá Bạo Tạc Phù cùng nhau nổ mạnh, con thủy quái kia bị nổ rụng một cánh tay, nhưng rất nhanh, cánh tay kia liền lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mọc lại.


"Hây!" Vương Thiên Ý lấy ra một cục đá lớn bằng nắm tay, hắn ném nó lên, rồi sau đó một đạo cột nước trực tiếp đâm xuyên qua cục đá kia, công kích về phía thủy quái đối diện.


Ban đầu là một luồng cột nước nhỏ không đáng chú ý, nhưng sau khi xuyên qua cục đá, nó lập tức biến thành từng luồng lưỡi dao nước sáng lấp lánh, bắn nhanh về phía con thủy quái.


"Grào... grào!!" Bị bắn trúng vài lần, thủy quái phát ra từng tiếng gầm gừ bất mãn. Đôi tay nó tung ra từng quả thủy cầu màu xanh lam, đột nhiên nện về phía những lưỡi dao nước đang công kích nó.


"Hắc!" Tăng lớn linh lực phát ra, công kích của Vương Thiên Ý trở nên hung hiểm hơn.


"Giỏi nha, Tiểu Tam!" Nhìn thấy Vương Thiên Ý cùng thủy quái triền đấu với nhau lâu rồi vẫn chưa phân ra thắng bại, Kim Diễm tấm tắc khen ngợi.


"Grào... gừ..." thủy quái bị chọc giận, hai tay hóa thành nắm đấm, từng quyền từng quyền đánh về phía những lưỡi dao nước kia.


"Đi!" Vương Thiên Ý giơ tay, tung ra một tấm lưới, bay thẳng tới trùm lấy con thủy quái.


"Grrr gừ..." Bị lưới lớn trói lại, thủy quái kêu gào thẳng.


Liếc thấy đã có thể ra tay, Vương Thiên Ý cong khóe miệng. Hắn thu hồi cục đá. Trực tiếp xoay lòng bàn tay, phóng thẳng một thanh thủy kiếm đâm tới con thủy quái bị trói trong lưới.


"Grừ grào..." thủy quái bị đâm trúng, trực tiếp hóa thành một cánh cổng gợn nước màu xanh lam.


"Làm đẹp lắm!" Kim Diễm nhìn Vương Thiên Ý, hài lòng khen ngợi.



"Chỉ là pháp khí ông ngoại cho ta tốt thôi." Vương Thiên Ý vừa nói, đã chạy tới trước mặt Kim Diễm, khom lưng trực tiếp ôm tiểu hồ ly đang đứng trên mặt đất lên, ôm vào trong lòng.


Hắn nhặt đá thủy tinh hình giọt nước trên mặt đất, cất bước đi qua, thu hồi lưới lớn của mình, mở ra cánh cổng không gian này. Hắn mang theo Kim Diễm cùng nhau rời khỏi không gian Linh Tuyền.


Ba tháng sau, Vương Thiên Ý cũng bước ra khỏi bãi cỏ Cơ Duyên, hội hợp cùng Liễu Thiên Kỳ và mọi người.


Nhìn thấy đệ đệ chia xa hai năm rốt cuộc cũng bình an trở về, Liễu Thiên Kỳ mừng rỡ như điên. Hắn kích động ôm Vương Thiên Ý.


"Tam đệ, đại ca xin lỗi, đại ca đã không chăm sóc tốt cho ngươi." Liễu Thiên Kỳ nhìn đệ đệ, mở lời xin lỗi.


"Ha ha ha, đại ca, ngươi nói gì vậy? Chuyện này đâu phải lỗi của ngươi. Muốn trách thì cũng phải trách Mộng Thi Nhã kia. Nếu không phải ả kéo ta vào không gian của ả, ta cũng sẽ không tách khỏi đại ca." Vương Thiên Ý lắc đầu, làm sao hắn lại vì chuyện này mà trách cứ đại ca của mình chứ?


"Mộng Thi Nhã?" Nghe thấy cái tên này, mọi người kinh ngạc không thôi.


"Đúng vậy, kỳ thật Sở Sở chính là Mộng Thi Nhã, là thiếu tông chủ của Vạn Quỷ Tông." Vương Thiên Ý mở lời, kể lại chuyện của Sở Sở cho mọi người.


"Quả nhiên là dư nghiệt của Vạn Quỷ Tông. Xem ra, Thập Tứ không nhìn lầm ả." Nghĩ đến việc Mộng Thi Nhã đã theo bọn họ mười năm, Thập Tam Muội đều có chút rợn người. May mắn là bọn họ vẫn luôn đề phòng đối phương, may mắn là bọn họ vẫn luôn tận tâm tận lực bảo vệ bên cạnh Tam thiếu, làm đối phương không có cơ hội ra tay. Bằng không, nếu Tam thiếu thật sự xảy ra chuyện gì, bọn họ lại phải ăn nói với sư phụ thế nào đây?


"Không, ta vẫn là sơ suất, sớm biết ả chính là thiếu chủ kia, lúc trước chúng ta nên giết ả." Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, cảm thấy trong chuyện của Sở Sở, hắn vẫn còn do dự không quyết đoán. Bởi vì lúc trước Sở Sở không có đặc trưng của người chết, cho nên hắn mới không dậy sát tâm, sợ giết nhầm tu sĩ bình thường của Bích Thủy Tông. Không ngờ thuật ẩn thân của đối phương lại cao minh đến thế.


"Đại ca không cần tự trách, Mộng Thi Nhã bị ta vây ở trong sát trận, sau khi ra ngoài lại bị Kim Diễm làm trọng thương. Hiện tại ả bị thương rất nặng, nhất thời nửa khắc hẳn là không thể chạy ra gây chuyện xấu."


Nghe Vương Thiên Ý nói như vậy, Liễu Thiên Kỳ liên tục gật đầu. "Tuy nói thế, cũng không thể không đề phòng."


"Đúng vậy, Thập Tứ nói không sai, hiện tại Vạn Quỷ Tông còn có bốn người ở trong bí cảnh. Trừ Mộng Thi Nhã ra, còn có ba dư nghiệt Vạn Quỷ Tông ở bên Võ Đường kia." Nói đến đây, lão Cửu liên tục nhíu mày. Những tình huống này là do trước đó hắn dùng sưu hồn từ Vương Đan Đan mà có được.


"Ba người? Không phải năm người sao?" Vương Thiên Ý nhìn mọi người, vẻ mặt nghi hoặc.


"À, hai dư nghiệt Phù Đường chúng ta đã trừ khử rồi." Liễu Thiên Kỳ mở lời, kể lại chuyện này cho đệ đệ.


"Ồ, ra vậy." Vương Thiên Ý gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.


"Chia xa hai năm, thực lực Tam đệ đã tăng lên tới Trúc Cơ đỉnh, xem ra Tam đệ đã gặp được cơ duyên tốt rồi." Nhìn thấy thực lực đệ đệ tăng lên nhanh như vậy, Liễu Thiên Kỳ thật sự rất mừng cho đối phương.


"Ừm, ta gặp được một không gian Linh Tuyền, sau khi tắm linh tuyền ở nơi đó, thực lực liền tăng lên."



"Chúc mừng Tam thiếu." Năm người lão Cửu cúi đầu, nói lời chúc mừng với Vương Thiên Ý.


"Năm vị sư huynh sư tỷ không cần đa lễ." Vương Thiên Ý lộ ra nụ cười ôn hòa, nhìn về phía năm người kia.


"Tam đệ, Kim Diễm cái tên này không gây phiền phức cho ngươi chứ?" Kiều Thụy bất đắc dĩ nhìn tiểu hồ ly kiêu ngạo đang nằm trên đỉnh đầu Vương Thiên Ý.


"Sao có thể, mấy năm nay nhờ có Kim Diễm bảo hộ ta, bằng không, ta sao có thể đánh thắng được Mộng Thi Nhã?" Đối với Kim Diễm, Vương Thiên Ý là từ tận đáy lòng cảm kích và yêu thích.


"Xí, nghe được không thằng nhóc chết tiệt. Tiểu Tam phúc hậu hơn ngươi nhiều, còn lâu mới nói ta không tốt." Kim Diễm nhảy từ đỉnh đầu Vương Thiên Ý xuống vai hắn, bực tức trừng về phía Kiều Thụy.


Nghe vậy, Kiều Thụy trừng mắt đáp lại đối phương. "Ở yên bên cạnh Tam đệ đi. Chờ trở về tông môn, ta sẽ tìm đan dược chữa thương cho ngươi."


"Hừ, không có ngươi, Tiểu Tam cũng sẽ giúp ta tìm. Đúng không Tiểu Tam Nhi?" Kim Diễm quay đầu, lấy lòng hỏi.


Nhìn bộ dáng nhuyễn manh manh (mềm mại, đáng yêu) kia của tiểu hồ ly, Vương Thiên Ý vui vẻ. Hắn đưa tay xoa xoa đầu nhỏ của đối phương. "Yên tâm, chuyện của ngươi cứ giao cho ta."


"Tam đệ." Kiều Thụy bất đắc dĩ gọi một tiếng, nhìn Vương Thiên Ý sủng hồ ly như vậy.


"Thụy ca, ngươi không cần lo lắng. Vấn đề đan dược của Kim Diễm, ta phụ trách giải quyết. Chờ trở về tông môn, ta liền giúp nó tìm đan dược, làm nó sớm một chút điều dưỡng tốt vết thương trên người."


"Tam đệ, ngươi... ngươi không cần phí tâm. Kỳ thật chuyện này..."


"Thụy ca, đều là người một nhà, ngươi cũng đừng cùng ta khách khí. Chuyện Kim Diễm ta tới an bài là được."


"Chuyện này... làm phiền ngươi quá đi?" Kiều Thụy nhíu mày, cảm thấy có chút ngượng ngùng.


"Tiểu Thụy, nếu Tam đệ đã nói, vậy cứ giao cho Tam đệ đi. Người một nhà không cần khách khí." Liễu Thiên Kỳ giữ chặt tay Kiều Thụy, nói.


"A, vậy, vậy cảm ơn Tam đệ."


"Thụy ca, ngươi quá khách khí. Ngươi chính là đại tẩu của ta đó."


"Hô, nói bậy gì đó a?" Nghe được xưng hô đại tẩu này, khuôn mặt dưới mặt nạ của Kiều Thụy đỏ lên.


"Ha ha ha..." Nghe Kiều Thụy phản bác, hai huynh đệ Liễu Thiên Kỳ cùng Vương Thiên Ý đều cười.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 303: Thiên Ý Trở Về
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...