Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 302: Bán Yêu tộc?


Chương 302 Bán Yêu tộc?


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits


Vương Đan Đan bị lão Cửu cùng Thập Nhất quấn lấy, không cách nào thoát thân. Hơn nữa, hai người vừa vào trận đã trực tiếp sử dụng công pháp song tu của họ, đánh cho Vương Đan Đan liên tiếp bại lui.


Liễu Thiên Kỳ đối đầu với một con thi khôi Kim Đan hậu kỳ. Thực tế, con thi khôi này thực lực kém xa Liễu Thiên Kỳ, nhưng thi khôi là người chết nên không có cảm giác đau đớn. Bị đâm, bị thương hay bị nổ đều không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ cần ngươi không tiêu diệt hoàn toàn đối phương thì chúng sẽ không bỏ cuộc, vô cùng khó đối phó.


Liễu Thiên Kỳ liên tiếp đánh ra ba quả thủy cầu, phát động ba lần oanh tạc, rốt cuộc cũng làm con thi khôi kia bị nổ tan tành, triệt để giải thể. Sau khi giải quyết xong bên này, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp công kích về phía con thi khôi cấp Kim Đan đại viên mãn mà Kiều Thụy đang đối phó.


Liễu Thiên Kỳ giơ tay, tung ra mười lá linh phù, bay thẳng đến đối phương.


"Ầm..."


Đột nhiên, Liễu Thiên Kỳ nghe thấy một trận tiếng nổ mạnh truyền đến từ phía sau. Quay đầu nhìn lại, hắn phát hiện áo ngoài sau lưng mình đã hoàn toàn bị nổ bay, lộ ra pháp y cấp năm mặc bên trong.


"Tìm đường chết!" Nhìn thấy có kẻ đánh lén Liễu Thiên Kỳ từ phía sau, Kiều Thụy thả người bay thẳng về phía nữ tu vừa g**t ch*t Giang Hoa.


"Ngươi, ngươi..." Nhìn Kiều Thụy hai mắt đỏ ngầu, bay thẳng tới mình, nữ tu kia sợ hãi liên tục lùi lại.


"Ngươi tìm chết!" Kiều Thụy gầm lên, một quyền trực tiếp nện vào đầu đối phương.


"A!" Nữ tu kinh hô, vội vàng nghiêng ngả lảo đảo tránh né công kích của Kiều Thụy.


"Tiện nhân!" Một quyền không trúng, Kiều Thụy trực tiếp đánh ra quyền thứ hai, quyền thứ ba. Trên nắm tay bốc lên ngọn lửa nhàn nhạt, mỗi quyền Kiều Thụy đánh ra đều xẹt qua một tàn ảnh màu lửa đỏ, trông giống như một ráng mây đỏ.


"Là hắn, là hắn trước mặc kệ sống chết của chúng ta! Ngươi dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì công kích ta?" Nữ tu lấy ra một cây thương sắt, đỡ lấy nắm tay Kiều Thụy.



"Ngươi đáng chết!" Không cho đối phương cơ hội giải thích, Kiều Thụy trực tiếp nhắm ngay cây thiết thương kia đánh ba quyền, trực tiếp đánh gãy pháp khí cấp bốn đó của đối phương.


"Ngươi... ngươi đừng tới đây!" Nhìn Kiều Thụy lộ rõ vẻ hung ác, nữ tu kinh hô, lấy ra một đống linh phù trong nhẫn không gian, lạnh giọng uy h**p.


"Hừ." Kiều Thụy khinh thường hừ lạnh một tiếng, trực tiếp kích hoạt vòng phòng hộ trên mặt nạ của mình.


"Ầm!" Nữ tu giơ tay tung ra một đống linh phù, nện tới Kiều Thụy.


Kiều Thụy phi thân bay lên, trực tiếp né thoát công kích của đối phương. Tuy rằng có mấy lá linh phù nổ tung ngay cạnh y, nhưng vì có vòng phòng hộ nên cũng không làm y bị thương.


"Tiện nhân chết tiệt, đi chết đi!" Kiều Thụy quát lớn, lại lần nữa vung quyền công kích đối phương.


"A..." Nữ tu kinh hô, vội vàng trốn tránh công kích của đối phương.


"Ha!" Không cho đối phương bất kỳ cơ hội th* d*c nào, nắm tay Kiều Thụy tựa như mưa rào, một quyền nối tiếp một quyền công kích tới.


Nữ tu rốt cuộc chỉ là Phù Tu, hơn nữa đã trải qua trận sinh tử đại chiến vừa rồi, vốn dĩ đã đầy rẫy thương tích, linh phù và pháp khí trên người cũng còn lại chẳng bao nhiêu, nên lúc này lại đối đầu với Kiều Thụy mạnh mẽ liền trở nên bó tay bó chân. Chỉ mấy hiệp, linh phù cùng pháp khí trong tay ả đều đã dùng hết.


"A..." Bị đối phương một quyền đánh vào ngực, nữ tu trực tiếp bay ngược ra ngoài.


Kiều Thụy phi thân đuổi theo, trực tiếp túm lấy nữ tu đang nằm trên mặt đất, lại bồi thêm ba quyền vào ngực đối phương.


"Phụt... phụt..." Nữ tu há mồm, liên tục phun máu.


"Ha." Kiều Thụy hung hăng giơ nắm tay lên, lại đánh ba quyền vào đầu đối phương.


Đầu nữ tu tựa như quả dưa hấu, trực tiếp vỡ vụn, óc hòa lẫn máu loãng trực tiếp chảy xuống từ đầu ả.


"Ngươi, ngươi..." Nữ tu dùng tay chỉ vào Kiều Thụy, không cam lòng nhắm mắt, thi thể trực tiếp ngã xuống trên mặt đất.



Kiều Thụy khom người, dùng hai tay xé rách ngực nữ tu kia, móc ra trái tim đối phương, đặt trong lòng bàn tay rồi trực tiếp bóp nát.


Nhìn trái tim bị sức mạnh hỏa diễm của Kiều Thụy thiêu đốt, hóa thành tro bụi đầy đất, mọi người Phù Đường kinh hãi không thôi. Cảnh tượng này thật sự là quá máu me rồi.


"Tiểu Thụy." Liễu Thiên Kỳ rốt cuộc đã giải quyết xong con thi khôi kia, hắn thả người bay đến bên cạnh Kiều Thụy, đập vào mắt là cảnh ái nhân mình người đầy máu.


Kiều Thụy ngẩng đầu, nhìn chằm chằm đối phương. Y không nói gì, cứ như vậy nhìn thẳng chăm chú.


"Tiểu Thụy, đừng như vậy, ta không sao, ta không có việc gì." Liễu Thiên Kỳ giữ chặt tay ái nhân, vội vàng trấn an đối phương.


Nhìn Liễu Thiên Kỳ, đôi mắt Kiều Thụy vẫn là một mảnh đỏ máu. Y ngơ ngác không nói được lời nào.


"Tiểu Thập Ngũ làm sao vậy?" Giải quyết xong Vương Đan Đan cùng năm con thi khôi kia, năm người lão Cửu lập tức vây lại.


"Cửu sư huynh, nơi này ngươi xử lý đi, ta dẫn Tiểu Thụy trở về, để đệ ấy nghỉ ngơi một chút. Những người này, cần phải lập tâm ma thề mới có thể rời đi. Nếu không thì giết hết không để lại một ai." Liễu Thiên Kỳ nhìn lão Cửu, nghiêm túc dặn dò.


"Ừm, ta hiểu." Lão Cửu gật đầu, tỏ vẻ đã rõ.


Liễu Thiên Kỳ nhìn bảy người trong trận pháp một cái, lúc này mới khom người bế Kiều Thụy lên, rồi trực tiếp rời đi.


Trở về động phủ của hai người, Liễu Thiên Kỳ đặt ái nhân trong lòng xuống giường. Hắn gỡ mặt nạ đối phương, c** q**n áo đầy máu trên người y, kiểm tra tình hình. Thấy ái nhân không có dấu hiệu bị thương, Liễu Thiên Kỳ mới lấy ra bồn tắm, chuẩn bị cho ái nhân một bồn nước ấm, và thay cho y một bộ quần áo sạch sẽ.


Kiều Thụy ngây ngốc nhìn nam nhân bận rộn vì mình. Y nâng tay lên, gỡ mặt nạ trên mặt Liễu Thiên Kỳ, để lộ ra khuôn mặt y quen thuộc nhất.


"Tiểu Thụy đừng sợ, ta ở đây, ta không bị thương, ta không sao cả." Liễu Thiên Kỳ giữ chặt hai tay ái nhân, bao bọc vào lòng bàn tay mình, nhẹ giọng trấn an đối phương.


"Thiên Kỳ." Màu đỏ tươi trong mắt Kiều Thụy chậm rãi rút đi, y lẩm bẩm gọi một tiếng.


"Ừm, ta đây, ta ở bên cạnh đệ. Ta ở đây." Liễu Thiên Kỳ liên tục gật đầu, đưa tay sờ khuôn mặt ái nhân.



"Thứ lỗi cho ta, là ta sơ suất đã không kích hoạt vòng phòng hộ." Tình huống lúc đó tương đối đột ngột, hơn nữa Liễu Thiên Kỳ không kích hoạt phòng hộ trên mặt nạ, cho nên mới bị đối phương nổ hỏng quần áo.


"Không phải lỗi của huynh, là tiện nhân đáng chết kia, là nàng... là nàng đáng chết." Nghĩ đến tiện nhân kia, trong ánh mắt Kiều Thụy lại dấy lên sự phẫn hận và đỏ tươi của máu.


"Được rồi, được rồi. Chết rồi, đừng như vậy Tiểu Thụy, sẽ sinh ra tâm ma. Đừng như vậy..." Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, nhẹ nhàng hôn môi ái nhân, vội vàng trấn an đối phương.


"Có bị thương không?" Kiều Thụy nhìn chằm chằm Liễu Thiên Kỳ, lo lắng hỏi.


"Không sao, chỉ là áo ngoài bị hỏng thôi." Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, nói không sao.


Nghe Liễu Thiên Kỳ nói như vậy, Kiều Thụy vẫn có chút không yên tâm, y động tay trực tiếp cởi áo ngoài đã rách nát của Liễu Thiên Kỳ, để lộ pháp y Liễu Thiên Kỳ mặc bên trong. Nhìn pháp y hoàn hảo không tổn hao gì, Kiều Thụy thoáng thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn trực tiếp cởi luôn pháp y đối phương, tỉ mỉ kiểm tra thân thể đối phương một phen.


"Thiên Kỳ, ta sợ huynh bị thương lắm." Kiều Thụy ôm eo ái nhân, lo lắng nói.


"Yên tâm, ta không sao." Liễu Thiên Kỳ nhẹ nhàng hôn cánh môi ái nhân, kiên nhẫn trấn an đối phương.


"Ừm." Kiều Thụy khẽ gật đầu, nhiệt tình đáp lại nụ hôn của ái nhân...


Bên ngoài sự tình đã được xử lý ổn thỏa. Năm người lão Cửu liền trực tiếp đi vào động phủ của Liễu Thiên Kỳ.


"Này..." Vừa bước vào đã nhìn thấy hai người đang hôn nhau, hơn nữa quần áo Thập Tứ đã cởi, năm người không khỏi có chút xấu hổ.


"Tiểu Thụy không sao." Liễu Thiên Kỳ vội vàng tách ra, nói ái nhân không sao.


"Làm vài vị sư huynh sư tỷ lo lắng." Kiều Thụy nhìn năm người, thâm biểu xin lỗi.


"Ta nói nè tiểu Thập Ngũ, ngươi có phải là bán Yêu tộc không? Sao lại xuất hiện xích mục (mắt đỏ) vậy?" Thập Tam Muội nhìn chằm chằm Kiều Thụy, tò mò hỏi.


"Bán Yêu tộc?" Nghe thấy điều này, Kiều Thụy ngẩn người.



"Đúng vậy, rất nhiều Yêu Tộc có tính tình bạo lực, trong huyết mạch đều có một loại năng lực tiềm tàng, khi gặp phải hoàn cảnh đặc biệt sẽ bị kích hoạt, sẽ xuất hiện đặc trưng giết chóc, khát máu và mắt đỏ." Thập Tam Muội nghiêm túc nói.


"Còn có cách nói như vậy?" Kiều Thụy vẫn là lần đầu tiên nghe nói.


"Đúng vậy, ngoại hình ngươi tuy là nhân loại, không có đặc trưng Yêu tộc, chính là, nếu ngươi có xích mục, thì ngươi rất có khả năng là bán Yêu tộc, có một nửa huyết thống Yêu tộc." Thập Tam nhìn đối phương nghiêm túc nói.


"Tiểu Thập Ngũ, ngươi là bán Yêu tộc sao?" Lão Thập nhìn chằm chằm Kiều Thụy, tò mò hỏi.


"Cái này, kỳ thật... kỳ thật ta cũng không biết, ta có phải là bán Yêu Tộc không nữa. Ta, ta là cô nhi, từ nhỏ đến lớn vẫn luôn không biết cha mẹ ta là ai, cũng không biết chính ta là chủng tộc gì." Kiều Thụy lắc đầu, nói không biết.


"Ồ, là như vậy à." Mọi người gật đầu, tỏ vẻ hiểu.


"Thập Tam sư tỷ, ngươi là Yêu tộc, ngươi hiểu biết về Yêu tộc tương đối nhiều. Ngươi cảm thấy chủng tộc nào sẽ có hiện tượng xích mục này?" Liễu Thiên Kỳ nhìn chằm chằm Thập Tam Muội, kiên trì hỏi.


"Hiện tượng xích mục này, Yêu tộc bình thường là không thể nào có được, cần phải là Yêu tộc huyết mạch cao đẳng mới có thể có được. Ví dụ như Long, Phượng, hoặc một số họ hàng gần của Long Tộc như giao, xà hoặc một số họ hàng gần của Phượng tộc như khổng tước, đại bàng vân vân."


"Nga, là như thế này." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.


"Tiểu Thập Ngũ, hiện tượng xích mục này cũng không phải là hiện tượng tốt. Ngươi tốt nhất tận lực khống chế. Bằng không, nếu ngươi vì chuyện này mà sinh ra tâm ma, ngươi sẽ biến thành một ma đầu không có tư tưởng, không có tự mình, chỉ biết giết người khắp nơi." Thập Tam Muội lo lắng nói với Kiều Thụy.


"Ừm, ta biết. Ta sẽ khống chế chính ta." Kiều Thụy liên tục gật đầu, ghi nhớ lời Thập Tam Muội.


"Tiểu Thập Ngũ, chúng ta biết ngươi và Thập Tứ đã lập khế ước từ hai mươi mấy tuổi, tình cảm hai người vô cùng tốt. Nhưng ngươi phải biết, nếu ngươi không khống chế được chính mình, có một ngày ngươi mất đi lý trí, có khả năng người đầu tiên ngươi giết chính là Thập Tứ. Cho nên ngươi nhất định không được để tình huống như vậy xảy ra nữa, ngươi có hiểu không?"


"Không, sẽ không, ta sẽ không thương tổn Thiên Kỳ, ta sẽ không..." Kiều Thụy lắc đầu, nói sẽ không.


"Ừm, ta biết Tiểu Thụy sẽ không." Liễu Thiên Kỳ xoa xoa tóc ái nhân, vội vàng trấn an.


"Khắc chế một chút chính ngươi đi." Thập Tam vỗ vỗ vai Kiều Thụy, xoay người rời đi. Những người khác cũng đều đi theo rời khỏi.


Hết chương 302.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 302: Bán Yêu tộc?
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...