Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 243: Đến Hỏa Lang thành
iên Kỳ và Kiều Thụy cùng nhau về phòng. Liễu Thiên Kỳ lấy hai chiếc nhẫn không gian của Mộng Vô Ngân ra, kiểm tra thực hư một chút chiến lợi phẩm của mình. Nhưng nhìn trên giường bày mấy thứ này, Liễu Thiên Kỳ có chút kinh ngạc.
"Một ngàn vạn trung phẩm linh thạch, một ngàn thượng phẩm linh thạch. Một khối ngọc bội Luyện Hư lão tổ, hai khối ngọc bài Hóa Thần, ba khối ngọc bội Nguyên Anh hậu kỳ. 88 kiện pháp khí cấp bốn, 36 kiện pháp khí cấp năm, 12 kiện pháp khí cấp sáu. 200 lá Công Kích phù cấp bốn, 200 Phòng Hộ phù cấp bốn, 183 khối vật liệu đá luyện khí cấp bốn, 36 khối trận pháp bàn cấp bốn, còn có nhiều linh bảo hệ hỏa như vậy. Trời ơi, Mộng Vô Ngân này thật đúng là phú bà!" Trong lúc kiểm kê giá trị con người của đối phương, Kiều Thụy cũng chỉ có thể dùng chấn động để hình dung tâm cảnh vào giờ này khắc này.
"Không nên, tuy Mộng Vô Ngân là cháu gái Mộng thành chủ Luyện Khí thành, nhưng ả rốt cuộc chỉ là một tu sĩ cấp bốn, giá trị con người không nên phong phú như vậy chứ?" Liễu Thiên Kỳ nhíu mày, cảm thấy nha đầu này gia sản phong phú có chút thái quá.
Theo lý thuyết, một tu sĩ cấp bốn dù là xuất thân thành chủ thì cũng không có khả năng có của cải phong phú như vậy.
"Chuyện này huynh không biết rồi. Mộng Vô Ngân này là một tháng trước thành thân với Lam Vũ Minh. Những thứ này tám phần đều là của hồi môn từ Luyện Khí thành đó." Chuyện này cũng vẫn là Kiều Thụy ở tửu lầu nghe những người khác nói đến.
"Ồ, ra vậy." Liễu Thiên Kỳ gật đầu hiểu rõ. Khó trách phong phú như vậy, hóa ra là của hồi môn sao.
Liễu Thiên Kỳ lấy Thu Nạp phù ra, đem mấy thứ này chia làm hai phần, hắn và Tiểu Thụy mỗi người một phần thu lên.
"Thiên Kỳ, hai chiếc nhẫn không gian này là cấp năm, đừng hủy diệt chúng. Hủy diệt thì đáng tiếc quá." Kiều Thụy cầm hai chiếc nhẫn không gian kia, không nỡ hủy diệt. Nhẫn không gian cấp năm không gian to hơn cấp bốn gấp tận ba lần kia kìa.
"Không cần hủy diệt, Lam Vũ Minh và Tô Lăng Tuyết chạy thoát, nên chuyện ta giết Mộng Vô Ngân giấu không được nữa. Còn nhẫn không gian này cũng không cần thiết hủy diệt." Trước kia, sở dĩ hủy diệt nhẫn không gian của các tu sĩ kia là bởi vì muốn giấu giếm sự thật giết người, nhưng lần này lại không giấu được.
"Mộng Vô Ngân là cháu gái thành chủ Luyện Khí thành. Huynh giết Mộng Vô Ngân, Luyện Khí thành bên kia nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua. Thiên Kỳ, vậy sau này chúng ta phải làm sao bây giờ?" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy không khỏi có chút lo lắng.
"Đừng lo lắng, chúng ta ngươi Hỏa Lang thành rồi có thể ở bên kia một khoảng thời gian. Hỏa Viêm không phải thường hay nói, Hỏa Lang thành là thiên đường của tu sĩ hệ hỏa sao? Ta nghĩ nơi đó nhất định rất thích hợp cho đệ tu luyện. Đệ có thể ở nơi đó tu luyện thử một lần."
"Nhưng mà…. chúng ta còn phải đi Bích Thủy Tông tìm phụ thân và An thúc nữa thì sao?" Chuyện này là chuyện Thiên Kỳ lo lắng nhất kia mà!
"Không vội, sau khi đến Hỏa Lang thành, chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn. Dù phải rời khỏi Hỏa Lang thành cũng phải tránh đi Luyện Khí thành bên kia. Bằng không, chúng ta vô pháp bình an đến được Bích Thủy Tông." Đối với hai tu sĩ Kim Đan như bọn họ mà nói, Luyện Khí thành không khác gì quái vật khổng lồ. Nhưng nếu bọn họ ở vương cung Hỏa Lang thành, Luyện Khí thành tất nhiên cũng không dám tùy tiện động thủ khó xử bọn họ. Cho nên, hết thảy đều chỉ có thể chậm rãi lên kế hoạch.
"Ưm, ta biết rồi.", Kiều Thụy gật đầu, tỏ vẻ minh bạch.
Ba ngày sau, một hàng chín người đến Hỏa Lang thành.
Đi vào cửa thành, ập vào trước mặt mọi người là từng luồng linh lực hệ hỏa nồng đậm trong không khí. Kiều Thụy cảm giác được linh lực hệ hỏa kia tựa như ánh mặt trời, trực tiếp mà chui vào thân thể mình, y cảm giác trên người ấm áp không thôi, phá lệ thoải mái.
"Thế nào, Kiều sư huynh? Hỏa Lang tộc bọn ta không tồi chứ?" Hỏa Viêm nghiêng đầu sang hỏi Kiều Thụy.
"Ừ, nơi này thật sự là thánh địa thích hợp cho tu sĩ hệ hỏa tu luyện nhất. Cảm giác ta không cần đả tọa, không cần tự mình tu luyện, linh lực hệ hỏa đó liền trực tiếp có ý thức mà tiến vào trong linh mạch của ta rồi." Nói đến chuyện này, Kiều Thụy mang vẻ mặt hạnh phúc.
Đối với một tu sĩ hệ hỏa thuần mà nói, Hỏa Lang tộc tuyệt đối là thánh địa tu luyện, là thiên đường hoàn mỹ nhất của tu sĩ hệ hỏa.
"Ha ha ha, đây là chỗ đặc thù của Hỏa Lang thành đó. Nghe phụ vương ta nói, Hỏa Lang thành bọn ta là thành lập trên một ngọn núi lửa linh khí nồng đậm, dưới ngầm có rất nhiều địa mạch hệ hỏa rắc rối khó gỡ. Cho nên hơi thở ngọn lửa ở đây là nơi nồng đậm nhất toàn bộ Cẩm Châu. Rất nhiều tu sĩ hệ hỏa tộc khác đều sẽ mộ danh mà đến Hỏa Lang tộc tu luyện, hơn nữa, có rất nhiều tu sĩ hệ hỏa đến đây là hết muốn đi đâu luôn, sẽ ở Hỏa Lang tộc an cư lạc nghiệp."
"Ừ, đích xác là một nơi tốt!" Kiều Thụy liên tục gật đầu, phi thường tán đồng lời này của Hỏa Viêm.
Nhìn thấy ái nhân vẻ mặt say mê tươi cười, vô cùng thỏa mãn mà hấp thu mỗi một ngụm không khí ẩn chứa linh lực hệ hỏa, Liễu Thiên Kỳ sủng nịch mà xoa xoa đầu nhỏ của ái nhân.
"Nếu đệ thích, chúng ta liền ở chỗ này nhiều thêm vài ngày."
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, vô cùng tán đồng đề nghị này.
"Hỏa Viêm ca ca quả nhiên không nói sai, Hỏa Lang thành thật sự rất lớn, cũng phồn hoa quá đi!" Nhìn đường phố phồn hoa đầy người lui tới, Băng Ngọc cười nói.
"Đó là đương nhiên, Hỏa Lang thành bọn ta lớn lắm. Nhưng hôm nay ta muốn tiến cung đi thỉnh an phụ vương và mẫu hậu trước đã. Ngày mai đi, ngày mai ta mang các ngươi đi dạo Hỏa Lang thành. Cho các ngươi nhìn xem Hỏa Lang thành bọn ta rốt cuộc lớn bao nhiêu!" Nói đến chuyện này, Hỏa Viêm vẻ mặt tự hào.
"Được ạ." Băng Ngọc gật đầu lia lịa, vẻ mặt chờ mong.
"Đi thôi, chúng ta tiến cung trước đi!" Nhìn Hỏa Viêm và Băng Ngọc mắt mang hưng phấn, Liễu Thiên Kỳ ý bảo về hoàng cung trước. Rốt cuộc, Hỏa Viêm đã 50 năm không về nhà, cũng nên để nó đi gặp thân nhân trước đã.
"Dạ." Mọi người gật đầu, dưới sự dẫn dắt của Hỏa Viêm cùng nhau đi vào vương cung tráng lệ huy hoàng của Hỏa Lang tộc.
Hỏa Viêm đem Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy cùng Băng Ngọc trực tiếp mang về cung điện của mình trước, sắp xếp cho ba người phòng nghỉ ngơi, rồi sau đó lại mang theo năm người Thanh Phong cùng nhau tiến cung, bái kiến phụ mẫu của mình.
Bởi vì trước đó Thanh Phong đã thông báo cho Lang Vương về hành tung của đám người Hỏa Viêm bên này, nên chuyện Hỏa Viêm hồi cung, Hỏa Lang vương và vương hậu đều biết. Đại vương tử, Nhị công chúa, Tam công chúa, hai vị phò mã, Tứ vương tử, Tứ vương tử phi, Ngũ vương tử, Ngũ vương tử phi cùng với Lục vương tử, người một nhà đều chờ đợi Hỏa Viêm sắp về trong cung điện.
Kỳ thật, ý của vương hậu là trực tiếp đến cửa thành nghênh đón tiểu nhi tử, nhưng Hỏa Lang vương không cho phép. Ông nói tiểu nhi tử này chính là bởi vì bị vương hậu chiều hư, nên mới sẽ rời nhà trốn đi. Tiểu tử này vốn chính là rời nhà trốn đi, bọn họ làm phụ mẫu, làm ca ca tỷ tỷ nếu lại đi ra cửa nghênh đón, tiểu tử này không phải càng muốn leo lên trời cao luôn sao?
Kết quả là, mọi người không dám trực tiếp ra cửa thành nghênh đón, cũng chỉ có thể chờ trong đại điện.
"Phụ vương, mẫu hậu, các ca ca tỷ tỷ, ta đã trở về rồi đây!" Hỏa Viêm chạy vào cung điện, một đầu gối quỳ xuống đất, cười quỳ gối trước vương tọa, nhìn về phía phụ thân và mẫu thân ngồi trên đó.
"Viêm Nhi, cuối cùng con cũng đã về rồi!" Nhìn thấy tiểu nhi tử mình thương yêu nhất rốt cuộc đã về nhà, vương hậu kích động không thôi, lập tức từ vương tọa đứng lên.
Vương hậu nghiêng đầu nhìn nhìn trượng phu của mình, cắn răng, ngồi trở về chỗ cũ.
"Thằng nhóc chết tiệt, ngươi còn biết trở về hả?" Hỏa Lang vương rít gào ra tiếng với nhi tử đang quỳ dưới đất.
"Là hài nhi không tốt, không nên ham chơi bên ngoài không về nhà, làm phụ vương lo lắng. Kỳ thật hài nhi cũng rất nhớ phụ vương và mẫu hậu, nhớ các ca ca tỷ tỷ." Hỏa Viêm cúi đầu, vội vàng nhận sai.
"Hừ, nhận sai, nhận sai là được sao? Vừa đi chính là 50 năm, trong mắt ngươi còn có phụ vương này hay không……?" Một chữ cuối cùng, Hỏa Lang vương hoàn toàn là cắn răng nói ra.
Hỏa Lang vương nghiêng đầu bất đắc dĩ mà nhìn về phía thê tử bên cạnh, trong tối tăm mới vừa véo mình một phen kia.
"Minh ca ca, đừng phạt Viêm Nhi, được không?" Vương hậu chớp chớp mắt, nhẹ nhàng cong khóe miệng, truyền âm làm nũng với Hỏa Lang vương.
Nghe được thê tử truyền âm, Hỏa Lang vương không được tự nhiên mà đỏ lỗ tai. Nghĩ thầm: Đều làm phu thê hơn một ngàn năm, vợ nhà mình cũng đã rất nhiều năm không gọi mình là Minh ca ca rồi. Lúc này vì tiểu tể tử, thật đúng là cái gì cũng dám làm nha!
"Uyển Nhi, tiểu tử này không thể lại nuông chiều nữa. Cả chuyện rời nhà trốn đi cũng dám làm, lúc này đây, nếu bổn vương không phạt nó thì nó không biết trời cao đất rộng." Nhìn thê tử, Lang Vương bất đắc dĩ mà nói.
"Phu quân..."
Một tiếng phu quân này kêu có thể nói là trăm chuyển ngàn hô, kêu đến xương cốt Lang Vương cũng muốn mềm luôn. "Uyển Nhi."
"Phu quân, Viêm Nhi tuổi tác nó còn nhỏ mà, còn chưa thành niên đâu." Vương hậu lôi kéo tay áo Lang Vương, thấp giọng nói.
Nghe vậy, Lang Vương buồn bực mà nhướng mắt. "Được rồi, xem ở phần nó còn chưa thành niên, liền phạt nó đóng cửa ăn năn ba tháng, như vậy chung quy được rồi chứ?"
"Này…."
"Phụ vương, con đáp ứng bằng hữu của con muốn mang bọn họ dạo khắp Hỏa Lang thành rồi. Ngài muốn phạt thì phạt con bế thành tư quá* được không? Con bảo đảm, trong vòng ba tháng tuyệt đối không ra khỏi Hỏa Lang thành."
(*Câu gốc là "bế môn tư quá" ở yên trong nhà tự mình suy nghĩ, ở đây Hỏa Viêm tự sửa lại)
Nghe được cái gọi là bế thành tư quá mấy vị công chúa và vương tử khác đều buồn cười.
"Cái gì? Ngươi……" Trừng mắt nhìn Hỏa Viêm, Hỏa Lang vương vừa muốn phát hỏa, vương hậu vội vàng kéo ống tay áo trượng phu lại.
"Phu quân, bằng hữu Viêm Nhi đều là ân nhân cứu mạng trên đường từng giúp Viêm Nhi, Viêm Nhi không tiện thất tín với người ta mà."
"Được rồi, bế thành tư quá ba tháng." Lời này, Hỏa Lang vương có thể nói là cắn răng nghiến lợi mà nói ra.
"Tạ phụ vương." Hỏa Viêm tạ ơn xong mới đứng dậy.
"Viêm Nhi, trên đường con gặp phải không ít nguy hiểm đúng không? Mẫu hậu vẫn luôn lo lắng cho con." Vương hậu đi xuống vương tọa, đi tới bên người nhi tử, nhẹ nhàng sờ sờ đầu nhi tử.
"Không sao ạ, một chút chuyện con cũng không có, mẫu hậu không cần lo lắng cho con." Hỏa Viêm lắc đầu, nói không sao.
"Nghe Thanh Phong nói, dọc theo đường đi con vừa kết giao bằng hữu, lại vừa đánh địch nhân, trải qua rất là xuất sắc đúng không?" Nói đến đây, ánh mắt Hỏa Lang vương cũng dừng trên người tiểu nhi tử không đàng hoàng này.
"Đúng vậy, một đường này xuất sắc lắm ạ." Nói đến chuyện này thì Hỏa Viêm thuộc như lòng bàn tay, đem mỗi chuyện dọc theo đường đi, từng chuyện đều kể lại với người nhà.
Hết chương 243.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 243: Đến Hỏa Lang thành
10.0/10 từ 46 lượt.
