Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 242: Mộng Vô Ngân ngã xuống
chương 242 Mộng Vô Ngân ngã xuống
Tác Giả: Sướng Ái - Edit: Kaoru Rits (kaorurits).
Liễu Thiên Kỳ thao tác sáu Kim Nhân, phát động công kích mãnh liệt với ba người Lam Vũ Minh. Mộng Vô Ngân cùng Tô Lăng Tuyết đều là xuất thân đại gia tộc, trên người có phòng hộ y, thực lực cao, thủ đoạn cũng nhiều. Cho nên mấy phen công kích cũng chưa thể bắt lấy hai người. Nhưng Lam Vũ Minh lại rất bất hạnh, Lam Vũ Minh không có phòng hộ y, trước đó lại bị Liễu Thiên Kỳ cho một chưởng, hơn nữa, càng quan trọng là Lam Vũ Minh hiện tại thực lực là Kim Đan hậu kỳ, còn kém Kim Đan đại viên mãn một bước.
“Phụt.” Lam Vũ Minh bị một Kim Nhân công kích đánh xuyên qua bả vai, phun ra một ngụm máu đen to.
“Phu quân!” Tô Lăng Tuyết kinh hô ra tiếng, thả người bay qua. Nàng vội vàng tung ra pháp khí chặn lại hai Kim Nhân muốn công kích Lam Vũ Minh, đỡ lấy Lam Vũ Minh đang bị thương.
“Ta không sao.” Lam Vũ Minh lắc đầu bảo không sao.
“Phụt……” Một bên kia, Mộng Vô Ngân cũng hộc ra một ngụm máu đen, bị hai Kim Nhân đánh bay ra ngoài.
“A Ngân!” Tô Lăng Tuyết nhẹ gọi một tiếng, chính mình cũng hộc ra một ngụm máu đen. Tô Lăng Tuyết ngẩn người, vội vàng tung ra càng nhiều pháp khí, ngăn cản sáu Kim Nhân công kích.
Con rối và tu sĩ không giống nhau, nếu tu sĩ bị đả thương còn muốn ăn một vài viên đan dược giảm bớt một chút. Nhưng nếu là con rối mà nói, bị pháp khí đập phải, bị đánh gãy tay gãy chân cũng sẽ dũng mãnh không sợ chết mà giết về phía trước. Loại liều mạng này thật là làm Tô Lăng Tuyết thập phần đau đầu.
“Liễu Thiên Kỳ, ngươi quá đê tiện, ngươi thế mà hạ độc chúng ta!” Phát hiện máu mình phun ra là màu đen, Lam Vũ Minh lập tức ý thức được không thích hợp.
“Hừ, ta đê tiện sao? Ta bất quá này đây là lấy gậy ông đập lưng ông thôi.” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ hừ lạnh một tiếng. Kẻ hạ độc đối phó Tiểu Thụy trước chính là Lam Vũ Minh.
Trên người Liễu Thiên Kỳ chỉ có một loại độc, đó chính là hoa Song Sinh. Nhưng hoa Song Sinh phối hợp thêm linh thảo, nghiên cứu chế tạo thành mười mấy loại độc dược. Cho nên chỉ có một loại hoa Song Sinh, như vậy là đủ rồi.
Vì giết ba kẻ này, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp đem khói độc bao vây bằng thủy cầu. Cho nên, năm viên thủy cầu lần thứ hai công kích cũng không phải cái gì đều không có, mà là khói độc hỗn loạn vô sắc vô vị. Nhưng đáng tiếc, ba người Lam Vũ Minh cũng không hề phát hiện, cũng không nghĩ tới trên người một Phù Sư sẽ có độc dược.
“Liễu Thiên Kỳ, ngươi muốn đánh thì lại ta, đừng làm khó dễ nữ nhân của ta!” Lam Vũ Minh giơ bảo kiếm của mình lên, chỉ về phía Liễu Thiên Kỳ đứng đối diện.
“Phụt……” Tô Lăng Tuyết tung ra một đống pháp khí đối kháng sáu Kim Nhân lại lần nữa nhào lên, Tô Lăng Tuyết lại hộc ra một ngụm máu đen. Còn như vậy đi xuống, nàng thật sự duy trì không được nữa!
“Được, Lam Vũ Minh. Chúng ta đây liền tới một kết thúc đi, ta muốn ngươi chết!” Giọng nói lạc đi, Liễu Thiên Kỳ trực tiếp thu hồi sáu Kim Nhân vết thương chồng chất. Hắn ngưng tụ ra một thủy cầu cao nửa thước, bay thẳng đập về hướng ba người.
“Vũ Minh, cẩn thận!” Nói rồi, Mộng Vô Ngân đi tới cạnh Lam Vũ Minh, dựng lên một bức tường lửa trước mặt đối phương, giúp đối phương phòng hộ.
“Hây!” Lam Vũ Minh huy kiếm trong tay, bổ về phía thủy cầu. Bỗng nhiên, khi gã chém ra một kiếm này, Lam Vũ Minh theo bản năng lại cảm giác được nguy cơ. Tay Lam Vũ Minh đẩy ra, theo bản năng mà đem Mộng Vô Ngân bên cạnh đẩy đến trước mặt mình.
“Vù vù……” Uy áp ngập đầu thổi quét đến, bay thẳng đến bao phủ lấy Mộng Vô Ngân cùng Lam Vũ Minh bên này.
“Không……!” Mộng Vô Ngân hét lớn ra tiếng, trực tiếp bị đạo công kích này đánh nát. Mà phía sau nàng, Lam Vũ Minh cùng Tô Lăng Tuyết cũng đều bị xốc bay ra ngoài hơn hai mươi mét, nặng nề mà ngã dưới mặt đất.
“Đi!” Tô Lăng Tuyết hộc ra một mồm to máu đen, kéo lại cánh tay Lam Vũ Minh, nàng kích hoạt ngọc bội truyền tống của mình, trực tiếp chạy thoát.
“Đáng giận!” Nhìn thấy chỉ chết mỗi một Mộng Vô Ngân, Liễu Thiên Kỳ rít gào ra tiếng.
Hắn dùng chính là một đạo công kích Nguyên Anh hậu kỳ trong nhẫn không gian của Mộng Vô Ngân, đáng tiếc, lại vẫn để gã khốn Lam Vũ Minh kia cấp đào thoát.
“Kiều sư huynh, Kiều sư huynh……”
“Kiều sư huynh, Kiều sư huynh……”
Đột nhiên, giọng của Hỏa Viêm và Băng Ngọc từ xa đến gần.
Nghe được tiếng hai người kêu gọi cùng với tiếng bước chân, thân thể Liễu Thiên Kỳ lảo đảo, máu từ khóe miệng chảy xuống. Vừa mới xuất quan vốn là thực lực không xong, lúc này lại khổ chiến với ba người một phen, khắc này, linh lực trên người Liễu Thiên Kỳ đã tiêu hao hầu như không còn.
Thân mình hắn mềm nhũn, Liễu Thiên Kỳ vừa mới còn chiêu chiêu tàn nhẫn giờ phút này lại trực tiếp ngã ngồi dưới đất.
“Liễu sư huynh, ngươi làm sao vậy Liễu sư huynh?” Chợt thấy Liễu Thiên Kỳ ở bên này, Hỏa Viêm là người đầu tiên chạy lại đây, vội vàng đi lên đỡ Liễu Thiên Kỳ.
“Hỏa Viêm, tên khốn nhà ngươi!” Nhìn Hỏa Viêm, hai mắt Liễu Thiên Kỳ nảy lửa, một phen liền đẩy đối phương ra.
“Liễu sư huynh, có phải xảy ra chuyện gì không, Kiều sư huynh đâu? Kiều sư huynh đâu?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ sắc mặt âm trầm, đáy mắt tràn ngập sát ý điên cuồng, Hỏa Viêm lập tức ý thức được tình huống không ổn.
“Ta…. Ta coi ngươi là sinh tử chi giao, ngươi lại cả Tiểu Thụy cũng bảo vệ không được, ngươi... ngươi… Phụt……” Liễu Thiên Kỳ lại phun ra một mồm máu to, trực tiếp ngất xỉu trên mặt đất.
“Liễu sư huynh! Liễu sư huynh……”
“Thiên Kỳ ca ca, Thiên Kỳ ca ca……” Băng Ngọc chạy đến, nhìn thấy cảnh Liễu Thiên Kỳ ngất xỉu, mặt mày xanh mét.
“Liễu tiểu hữu!” Thấy Liễu Thiên Kỳ ngất đi, Thanh Phong cũng kinh hô ra tiếng.
“Liễu sư huynh, ngươi làm sao vậy? Ngươi làm sao vậy?” Hỏa Viêm ngồi xổm xuống đỏ hốc mắt, đỡ Liễu Thiên Kỳ hộc máu lên.
Năm ngày sau...
Khi Liễu Thiên Kỳ lại một lần nữa tỉnh lại, hắn phát hiện hắn đang ở trong khoang tàu bay của Hỏa Viêm, hơn nữa còn là khoang mà hắn và Tiểu Thụy cư trú trước kia.
“Thiên Kỳ, huynh tỉnh rồi!” Trông thấy ái nhân chậm rãi mở hai mắt, Kiều Thụy mừng rỡ như điên.
“Tiểu Thụy, đệ không sao chứ?” Liễu Thiên Kỳ duỗi tay, kéo lại tay Kiều Thụy.
“Không sao, ta đã sớm không sao rồi. Chính là huynh, linh lực huynh đều hao hết. Ta rất lo lắng cho huynh.” Vì làm ái nhân mau chóng khôi phục, mấy ngày nay, Kiều Thụy đem tất cả linh thạch của mình mỗi ngày đều bày đầy bên mép giường ái nhân, dán đầy Tụ Linh phù lên người hắn. Chính là hy vọng ái nhân có thể thu nhiều thêm một ít linh khí, sớm một chút tỉnh lại.
“Ta không sao.” Liễu Thiên Kỳ đạm đạm cười, chậm rãi từ trên giường ngồi lên.
“Cẩn thận một chút.” Nói rồi, Kiều Thụy vội vàng nâng đối phương.
“Ha ha ha, không sao.” Liễu Thiên Kỳ xoa bóp nhẹ niết chóp mũi ái nhân.
“Đừng quậy!” Kiều Thụy liếc đối phương một cái, nâng tay vỗ đi tro bụi của phù trên người Liễu Thiên Kỳ, cởi bỏ quần áo cho hắn.
“Tiểu Thụy, đệ thật đúng là chủ động nha.” Liễu Thiên Kỳ hướng tới ái nhân chớp chớp mắt, đáy mắt tràn đầy ý cười.
Nghe vậy, Kiều Thụy bất đắc dĩ mà nhướng mắt. “Đổi quần áo mới đi, trên người đều là tro bụi phù này.”
Nghe được lời này Liễu Thiên Kỳ cười. “Cho ta dùng Tụ Linh phù và linh thạch không ít đi?”
Liễu Thiên Kỳ nhìn xem cả người mình đều là tro phù, nhìn nhìn lại trên giường, trái phải một đống lại một đống bột phấn linh thạch, hắn liền biết ngay Tiểu Thụy của hắn nhất định cho hắn dùng tài nguyên không ít, cũng nhất định rất lo lắng cho hắn.
“Thiên Kỳ, sau này đừng như vậy nữa. Đám người Lam Vũ Minh kia bất quá là một đám không đâu thôi. Huynh hà tất vì loại người này liều mạng kia chứ? Vì cái loại người này làm mình bị thương, làm ta mỗi ngày lo lắng đề phòng trông coi huynh, đáng giá sao?” Nói đến đây, Kiều Thụy đỏ hốc mắt. Ở trong lòng y, bất luận kẻ nào, bất luận chuyện gì đều vô pháp đánh đồng với Thiên Kỳ của y.
“Ừ, ta biết, sau này ta sẽ không làm mình bị thương, cũng sẽ không làm Tiểu Thụy lại vì ta lo lắng nữa.” Liễu Thiên Kỳ thò lại gần, ôn nhu mà hôn hôn môi ái nhân.
“Ưm, Thiên Kỳ là người quan trọng nhất của Tiểu Thụy, không thể bị thương.”
“Được.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, thái độ nhận sai tốt đẹp.
Liễu Thiên Kỳ lấy bồn tắm ra, thoải mái dễ chịu ngâm tắm một cái, thay một thân quần áo sạch sẽ. Kiều Thụy cũng xử lý sạch sẽ tro bụi và bột phấn linh thạch trong phòng.
“Sắp đến Hỏa Lang thành rồi đi?” Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng hỏi.
“Ừm, nhanh thôi. Nghe Hỏa Viêm nói còn ba ngày nữa, tầm ba ngày là có thể tới Hỏa Lang thành.”
“Ừm.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.
Liễu Thiên Kỳ cùng Kiều Thụy đi ra cửa phòng, Hỏa Viêm và Băng Ngọc trong phòng khách lập tức liền đón lên.
“Liễu sư huynh, ngươi tỉnh rồi?” Thấy Liễu Thiên Kỳ tỉnh lại, Hỏa Viêm vui mừng không thôi.
“Thiên Kỳ ca ca, ngươi không sao chứ?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Băng Ngọc cũng thập phần quan tâm.
“Ta không sao.” Liễu Thiên Kỳ nhàn nhạt nhìn hai người một cái, nhẹ giọng mở miệng. Hắn trả lời rất lãnh đạm.
“Liễu sư huynh, là ta không tốt, là ta không bảo vệ tốt Kiều sư huynh, làm hại Kiều sư huynh bị ba tên trứng khốn kia bắt đi. Đều là ta sai!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm vội vàng nhận sai.
“Không, không trách Hỏa Viêm. Là ta sơ suất quá. Bọn họ giả trang thành Mộng sư tỷ và Chung sư tỷ, ta liền không phòng bị, cho rằng thật sự là Mộng sư tỷ bọn họ, cho nên mới mắc mưu. Kỳ thật lúc ấy, Hỏa Viêm không yên tâm ta đi cùng ba người kia.” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy vội vàng giải thích.
Nghe vậy, đáy mắt Liễu Thiên Kỳ sôi trào lên sát ý. “Đáng giận, thế nhưng… cả dịch dung đều dùng tới. Thật là đê tiện!”
“Đúng vậy, là Lam Vũ Minh quá đê tiện xảo trá, cho nên không thể trách Hỏa Viêm.”
Nghe được Kiều Thụy nói như vậy, Liễu Thiên Kỳ liếc nhìn Hỏa Viêm một cái, không nhiều lời nữa, cất bước đi vào phòng khách.
Ba người đi theo Liễu Thiên Kỳ vào phòng khách, sôi nổi ngồi xuống.
“Liễu sư huynh, uống trà đi.” Hỏa Viêm đưa qua linh trà, vẻ mặt lấy lòng mà nói.
“Ừ.” Liễu Thiên Kỳ tiếp nhận tới, nhấp nhẹ một ngụm.
“Thiên Kỳ ca ca, Hỏa Viêm ca ca nói chúng ta sắp tới Hỏa Lang tộc rồi. Khoảng ba ngày nữa là đến.” Băng Ngọc cười đem tin tức tốt này nói cho Liễu Thiên Kỳ.
“Ừm, ta biết rồi.” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, tỏ vẻ biết rồi.
“Liễu sư huynh, Kiều sư huynh, còn có Ngọc Nhi nữa. Chờ tới Hỏa Lang thành rồi, ta mang các ngươi đi dạo chơi nha. Hỏa Lang thành bọn ta lớn lắm, phồn hoa lắm. Bảo đảm các ngươi đi liền vui đến quên cả trời đất, không muốn về nhà luôn.” Nhìn ba người, Hỏa Viêm cười nói.
“Ta giết Mộng Vô Ngân, Luyện Khí thành sẽ không dễ dàng bỏ qua. Chỉ sợ thật đúng là phải ở hoàng cung Hỏa Lang tộc một đoạn nhi thời gian rồi.” Nói đến chuyện này, Liễu Thiên Kỳ hơi hơi nhíu mày.
“Hoan nghênh hoan nghênh, chờ các ngươi tới Hỏa Lang thành thì cứ ở tại cung điện của ta là được rồi, cung điện ta rất lớn nga.”
“Hỏa Viêm, ngày đó là ta nói chuyện quá mức, ta không trách ngươi.” Nói đến chuyện này, Liễu Thiên Kỳ vỗ vỗ bả vai Hỏa Viêm.
Kỳ thật, không bảo vệ tốt Tiểu Thụy không phải Hỏa Viêm, mà là chính mình. Làm bạn lữ, hắn không xuất hiện vào thời điểm đầu tiên bảo vệ Tiểu Thụy của hắn, hắn mới là người đáng chết nhất kia.
“Nói cái này làm gì, chúng ta là huynh đệ mà? Sinh tử chi giao nha.” Hỏa Viêm trịnh trọng nhìn Liễu Thiên Kỳ, nghiêm túc vô cùng mà nói.
Dù là ca ca tỷ tỷ cùng nhau lớn lên cũng chưa từng như Liễu sư huynh và Kiều sư huynh vậy, cùng nó trải qua một lần lại một lần khảo nghiệm sinh tử. Cho nên, ở trong lòng Hỏa Viêm, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy kia đều là sinh tử chi giao của nó, là huynh đệ tốt nhất của nó.
“Ừ, huynh đệ tốt.”
Nhìn thấy Hỏa Viêm và Thiên Kỳ bắt tay thân thiện, Kiều Thụy hiểu ý mà cười.
“Ta bên này nhi còn có nguyên liệu nấu ăn, buổi tối làm thịt nướng cho các ngươi đi. Sắp đến Hỏa Lang thành rồi, sau này nhóm các ngươi muốn ăn thịt nướng ta làm thì có thể không còn cơ hội đấy.” Nói đến đây, Liễu Thiên Kỳ cười nhìn nhìn Hỏa Viêm và Ngọc Nhi.
“Được được được, Thiên Kỳ ca ca làm thịt nướng ngon nhất đó!”
“Ha ha ha, chứ sao. Liễu sư huynh tay nghề còn ngon hơn ngự trù nhà ta.” Đối với trù nghệ của Liễu Thiên Kỳ, Hỏa Viêm tất nhiên cũng khen không dứt miệng.
Hết chương 242.
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 242: Mộng Vô Ngân ngã xuống
10.0/10 từ 46 lượt.
