Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Chương 178: Ăn cá nướng
chương 178 Ăn cá nướng
Lam Vũ Minh và Vương Nam kia đi không bao lâu, Liễu Thiên Kỳ và Kim Diễm liền từ đáy nước bay ra, trực tiếp dừng trên boong tàu.
"Thiên Kỳ!" Thấy ái nhân trở về, Kiều Thụy lập tức cười đón lên.
"Yên tâm, ta không sao, bên này là khu nước cạn, chỉ có yêu thú cấp hai và cấp ba, cả cấp bốn cũng không có. Lần này ta và Kim Diễm còn săn giết không ít cá biển, cua cùng với tôm hùm đủ chúng ta ăn một trận!" Nói rồi l, Liễu Thiên Kỳ nâng tay lên, nhẹ nhàng xoa xoa sợi tóc ái nhân, bảo y không cần lo lắng.
"Không sao thì tốt rồi." Nhìn thấy Thiên Kỳ bình an trở về, Kiều Thụy mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
"Liễu Thiên Kỳ, phù này của ngươi cũng không tệ lắm, không khác Tị Thủy Châu ở tiên giới chúng ta là bao. Nhưng hạt châu kia lợi hại hơn phù này, mang hạt châu đó lên, muốn ở trong biển bao lâu cũng được." Nói đến bảo bối tiên giới, vẻ mặt Kim Diễm khoe ra.
"Biết, biết các ngươi bên kia bảo bối nhiều rồi, khoe ra cái gì mà khoe?" Kiều Thụy trừng mắt nhìn Kim Diễm một cái, bất mãn mà nói.
Bị Kiều Thụy chèn ép, Kim Diễm cũng không tức giận, mà là ngược lại nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ. "Liễu Thiên Kỳ, ngươi không phải là nói làm cá nướng sao? Ta cũng muốn ăn!"
"Ngươi? Ngươi là hồ ly mà? Ngươi ăn cá nướng gì chứ?" Nghe được hồ ly nói, Kiều Thụy lập tức bùng nổ. Gia hỏa này có cần quá đáng vậy không, thế mà cướp cá nướng của y!
"Cái đó… là Liễu Thiên Kỳ nói mà, nếu ta bắt nhiều cá thì làm cá nướng cho ta chứ bộ!" Cái đồ tham ăn này, nó chính là bắt rất nhiều cá đó! Ăn một con cá nướng cũng không chia nữa?
"Tưởng bở!"
"Ha ha ha, được rồi đừng ầm ĩ nữa. Ta làm cá nướng cho các ngươi ăn!" Nhìn một người một hồ giằng co, Liễu Thiên Kỳ mỉm cười.
"Thiên Kỳ, trên thuyền người ta có quy định không cho phá hư. Chúng ta ở boong tàu nướng cá, sẽ không làm hư thuyền của người ta chứ?" Làm hỏng là phải bồi thường gấp ba đó! Gấp ba đó!
"Không đâu. Pháp khí cấp bốn đâu có dễ hư như vậy? Với lại, ta có mua một ít gạch xanh ở Đại Hòa thôn mang lại đây, chúng ta có thể xây một cái lò nướng nhỏ, như vậy ăn càng sạch sẽ, cũng không cần lo lắng làm dơ boong tàu của người ta." Cười liếc ái nhân, Liễu Thiên Kỳ nhẹ giọng giải thích.
Nghe ái nhân nói như vậy, Kiều Thụy vui vẻ. "Ồ, Thiên Kỳ huynh thật thông minh, sớm có chuẩn bị rồi nha!"
"Giúp ta mổ bụng, rửa sạch cá một chút. Ta tới dựng lò nướng!" Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra ba con cá biển cấp hai.
"Dạ." Kiều Thụy nhận lấy ba con cá chiều dài bằng cánh tay, cầm sang một bên xử lý.
Bên này Liễu Thiên Kỳ lấy ra gạch xanh, bắt đầu dựng lò nướng, đốt than, chờ đến Liễu Thiên Kỳ bên này chuẩn bị xong, Kiều Thụy bên kia cũng đã cắt ba con cá ra, dùng xiên sắt xiên xong rồi.
Mỗi người cầm một cây xiên sắt, hai người một hồ ly vây quanh lò nướng, bắt đầu nướng cá.
Nhìn tiểu hồ ly ngồi đối diện mình, dùng hai chân trước bắt lấy xiên nướng đang nướng cá, Liễu Thiên Kỳ cảm thấy vô cùng buồn cười.
"Ê, Kim Diễm, ngươi ăn một khối kia là được rồi đó!" Nhìn hồ ly nướng cá bên cạnh, Kiều Thụy nghiêm túc mà nhắc nhở.
"Vì sao chớ? Cá này vẫn là ta bắt mà?" Kim Diễm ngẩng đầu bất mãn mà nói.
"Vì sao á, vì ngươi bụng nhỏ như vậy, ăn nhiều sẽ căng bạo!" Lời này Kiều Thụy nói mặt không đỏ khí không suyễn, hoàn toàn là một bộ dáng theo lý thường.
"Không có đâu. Chân thân cấp tám của ta cao mười mét á. Một bữa ăn ba năm tu sĩ cũng chẳng sao. Một khối thịt cá nhỏ xíu như vậy sao có thể chống được ta?"
"Đó là từ trước, bây giờ ngươi không lợi hại như vậy!"
"Cũng không sai biệt lắm, ta hiện tại cấp năm, lợi hại hơn ngươi!"
"Ngươi……" Nghe vậy, Kiều Thụy buồn bực một trận. Đáng giận, có cần đả kích người như vậy không? Không phải là cấp năm sao, có gì đặc biệt hơn người chứ?
"Đừng cùng hồ ly chấp nhặt!" Liễu Thiên Kỳ cười nhìn ái nhân một cái, lấy gia vị ra rải muối, rải muối, ớt cay, thì là và hạt mè lên cá nướng.
"Ồ, thơm ghê! Hơn 200 năm không ăn qua thứ gì luôn!" Nghe mùi hương cá nướng, Kim Diễm vẻ mặt say mê.
"Xí!" Tà liếc Kim Diễm một cái, Kiều Thụy trợn trắng mắt.
"Hừ, ngươi trừng ta làm gì? Mỗi lần ngươi ăn cơm đều như heo vậy, có thể ăn sạch hai phần ba, chỉ để lại một chút ít cho Liễu Thiên Kỳ thôi. Ngươi cho rằng ta không biết chắc? Ngươi đó, chính là ma đói đầu thai, so với người chưa ăn hai trăm năm như ta còn có thể ăn nữa!"
"Ngươi... ngươi nói cái gì?" Bị Kim Diễm bóc gốc gác, mặt Kiều Thụy căng đến đỏ bừng.
"Ta ăn ngay nói thật mà! Ngươi đừng cho ta ở trong túi dưỡng thú của ngươi thì cái gì ta cũng không biết, ta chính là có một Đôi Mắt Chân Thật!" Nói đến cái này, vẻ mặt Kim Diễm kiêu ngạo.
"Ê, ngươi còn dám nói, tin ta trực tiếp đem ngươi ném vào túi dưỡng thú không!" Kiều Thụy trừng mắt, thẹn quá thành giận, hung hăng mà nghiến răng.
"Ta……"
"Được rồi hai người các ngươi, nhanh ăn đi, bằng không cá nguội mất" Nhìn hai tên gia hỏa này, vẻ mặt Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ.
"Hừ!" Kiều Thụy trừng mắt nhìn Kim Diễm một cái, cúi đầu ăn lên.
"Xí!" Kim Diễm liếc Kiều Thụy đối diện một cái, cũng gặm một mồm to, từng ngụm từng ngụm mà ăn.
Nhìn chủ tớ hai người thi đấu ăn cá nướng ai cũng không phục ai, Liễu Thiên Kỳ cười vẻ mặt bất đắc dĩ, nhận phần mà lấy cá đã xiên một bên qua, lại tiếp tục nướng.
Tầng năm, huynh đệ Âu Dương đang tụ bên nhau, nhìn mười hai quả cầu thủy tinh trên bàn.
Mười hai quả cầu thủy tinh này cũng không phải quả cầu thủy tinh bình thường, mà là pháp khí cấp năm, có thể giám thị mười hai góc chết trên Thiên Độ Thuyền. Bao gồm mỗi một tầng hành lang, nhà ăn, khoang chứa hàng tầng chót nhất, khoang người chèo thuyền, cùng với boong tàu và khu thượng đẳng.
"Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ vào 38 năm trước chính là người xuất sắc của học viện Thánh Đô. Kiều Thụy là ngũ cưỡng năm hạng đầu Võ Viện, mà Liễu Thiên Kỳ là người đệ nhất Phù Viện, hai người lúc ấy cũng đã Trúc Cơ hậu kỳ. Trải qua ba mươi năm rèn luyện trong bí cảnh Hằng Dụ, nghĩ đến, hai người này hẳn là tu vi Kim Đan rồi."
"Giết Trúc Cơ trung kỳ dễ dàng như vậy, hẳn là Kim Đan!" Điểm này, Âu Dương Hiểu Phong tán đồng.
"Kỳ thật, so với tu vi của hai người kia, ta càng tò mò con hồ ly nọ, còn có Lam Vũ Minh kia." Nói đến đây, Âu Dương Hiểu Thiên híp híp mắt.
"Đích xác, hồ ly này nhìn không đơn giản nha, vậy mà có thể tự nướng cá ăn. Hơn nữa, chung quy ta cứ cảm thấy nó và hai người Liễu Thiên Kỳ Kiều Thụy đang nói chuyện với nhau. Nhưng thật đáng tiếc, cầu thủy tinh của chúng ta chỉ có thể nhìn thấy người, không nghe được bọn họ nói cái gì." Nói đến việc này, Âu Dương Hiểu Phong khẽ thở dài một tiếng.
"Chắc là hồ ly kia bất phàm."
"Đáng tiếc, thú sủng tốt như vậy đã bị tiểu tử Kiều Thụy kia khế ước." Nói đến việc này, Âu Dương Hiểu Phong có chút ghen ghét.
"Lam Vũ Minh kia và Kiều Thụy tan rã trong không vui, nhìn tựa hồ không hợp lắm nhỉ?" Nghĩ đến Lam Vũ Minh đã rời khỏi trước đó, Âu Dương Hiểu Thiên sờ sờ cằm.
"Ta nghe nói, Lam Vũ Minh kia giết vợ chồng Lục hoàng tử Kim Vũ Quốc, mà hoàng tử phi của Lục hoàng tử hình như tên Liễu Ti, là đường tỷ của Liễu Thiên Kỳ!" Chuyện này, Âu Dương Hiểu Phong từng điều tra được về Lam Vũ Minh.
"Ồ? Nói như vậy, bọn họ là kẻ thù?" Được tin tức này, Âu Dương Hiểu Thiên không khỏi nhướng cao mày.
Khó trách, nhìn Kiều Thụy không thích Lam Vũ Minh như thế. Hóa ra là vậy!
"Ừ." Âu Dương Hiểu Phong gật đầu, xác định mười phần.
"Ha ha ha, như thế thật là một tin tức tốt. Lam Vũ Minh thân thủ không yếu, nếu hắn và hai người Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy chung đội với nhau, chỉ sợ tới tông môn rồi sẽ rất bất lợi với chúng ta. Nhưng hiện tại xem ra không cần lo lắng nữa."
Lam Vũ Minh ở học viện Thiên U xưa nay bất hòa với huynh đệ bọn họ, cho nên đối với người này, Âu Dương Hiểu Thiên cũng rất không ưa.
"Cũng phải." Âu Dương Hiểu Phong cũng gợi khóe miệng lên.
Học viện Thiên U bọn họ lần này đi Cẩm Châu phần lớn đều là định tham gia trăm năm tuyển nhận đệ tử một lần của đại tông môn đệ nhất Cẩm Châu — Thiên Hải Tông. Mà hai huynh đệ Âu Dương cũng không ngoại lệ. Lam Vũ Minh ở trong học viện Thiên U biểu hiện hoặc nhiều hoặc ít làm Âu Dương Hiểu Thiên và Âu Dương Hiểu Phong đều có chút kiêng kị. Nên bọn họ không hy vọng bên người Lam Vũ Minh có minh hữu thực lực mạnh mẽ như hắn!
Cơm một bữa xong, Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy lặng lẽ về khoang của mình.
Dán Cách Tuyệt phù lên, Kiều Thụy đem chuyện trước đó trên thuyền gặp phải tên heo mập và hai tên khỉ ốm tố cáo với ái nhân.
"Đáng giận!" Nghe nói có người khinh bạc Tiểu Thụy của mình, sắc mặt Liễu Thiên Kỳ xanh mét, chỉ hận mình không ở đó, nếu không, tất nhiên đemba gia hỏa kia ra bầm thây vạn đoạn!
"Đừng nóng giận. Ba tên khốn kia ta đã giải quyết rồi. Nè, huynh xem!" Nói xong, Kiều Thụy lấy hai cái nhẫn không gian ra đưa tới trước mặt ái nhân.
"Lấy đồ vật bên trong ra, nhẫn trực tiếp hủy diệt, đừng để lại!"
"Dạ." Kiều Thụy gật đầu, theo lời làm ngay.
"Hai tên gia hỏa này thật đúng là nghèo mà, chỉ có tám vạn linh thạch!"
"Ha ha ha, hai Trúc Cơ trung kỳ mà thôi, có tám vạn linh thạch đã thật không tồi. Đệ cho rằng tất cả mọi người đều giàu có như lão quái vật Tần gia sao?" Trên đời này thật ra vẫn nhiều người nghèo hơn!
"Hắc hắc, nói cũng phải!" Kiều Thụy vui vẻ.
"Đệ giết người không bị người ta nhìn thấy chứ?" Nhìn ái nhân, Liễu Thiên Kỳ cẩn thận hỏi.
"Lam Vũ Minh và sư đệ kia của gã thấy được!" Nói đến chuyện này, Kiều Thụy càng buồn bực. Lam Vũ Minh kia đúng là gia hỏa âm hồn bất tán, nghĩ đến gã, Kiều Thụy đã cảm thấy bực mình. Cũng không biết vì cái gì, y giống như luôn có thể lơ đãng mà gặp phải gã.
"Hửm? Gã cũng lên thuyền?" Tuy rằng nằm trong dự kiến, nhưng Liễu Thiên Kỳ lại không nghĩ rằng Lam Vũ Minh này nhanh chóng có thể gặp Tiểu Thụy như vậy. Nghĩ đến, vẫn là Lam Vũ Minh và Tiểu Thụy ràng buộc quá sâu.
"Ừ, gã cũng lên thuyền. Tên kia còn dối trá nói cái gì muốn ra tay cho hỗ trợ ta nữa kìa. Xì, ba tên Trúc Cơ trung kỳ, hỗ trợ cái gì chứ?" Nghĩ đến Lam Vũ Minh dối trá kia, vẻ mặt Kiều Thụy đầy ghét bỏ.
"Hửm?" Nghe vậy, Liễu Thiên Kỳ nhướng nhướng mày.
Rõ ràng ta đã ra tay đối phó gã, hai bên cũng coi như là xuyên qua da mặt, vì sao nam chính còn muốn làm bộ làm tịch trước mặt Tiểu Thụy chứ? Chẳng lẽ đối phương còn chưa hết hy vọng với Tiểu Thụy sao? Hay là nói, đối phương đã phát hiện ra bí mật Tiểu Thụy có linh nhãn bẩm sinh?
Kỳ quái! Trong nguyên tác rõ ràng nói, Lam Vũ Minh đối với pháo hôi Kiều Thụy khinh thường nhìn lại, chỉ có hư tình giả ý và lợi dụng kia mà? Sao lúc này nam chính ngược lại để ý Tiểu Thụy? Chẳng lẽ, đây là cái gọi là không chiếm được mới là tốt nhất ư?
"Làm sao vậy Thiên Kỳ?" Nhìn nhíu ái nhân mày trầm tư, Kiều Thụy nhẹ giọng hỏi.
"Không, không có việc gì! Đã khuya, chúng ta nghỉ ngơi đi!" Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ câu qua bả vai ái nhân, ôm người cùng đến mép giường.
Hết chương 178.
----------------------------------------------
Nói thiệt là thấy Kim Diễm với Kiều Thụy cãi nhau là tui thấy nhức đầu, thấy thiếu dinh dưỡng và cũng không phải cảm giác vui vẻ do thân nhau mà cãi nhau, mà giống như nhỏ nhen không ưa nhau thật sự á. Xéo sắc và khó chịu từng câu chữ ấy ;-;
⊙⊙nhưng mà Liễu Thiên Kỳ vẫn cứ cười ha ha và tác giả vẫn miêu tả như kiểu bạn thân cãi nhau vì quá thân này nọ á :(((
Tui cố edit cho nó đỡ rồi nhưng mà thật sự thấy vô duyên dã man.
Cứu với chứ tui quạu lắm luôn ;-;
Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Story
Chương 178: Ăn cá nướng
10.0/10 từ 46 lượt.
