Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 177: Tái ngộ nam chính


Vài dòng tâm sự của editor (bạn có thể bỏ qua không cần nghe mình lảm nhảm nha)


Nói thiệt đây là một bộ mà lâu lâu mình lại hối hận vè edit nó và có 20% muốn bỏ dở giữa chừng (trong khi 2 chuyện đó hiếm khi xảy ra ở con người mình). Tóm lại thì có vài lý do: 


1- Tam quan của tác giả lệch lạc và xưa cũ, đành rằng coi truyện thì không nên xét nét nhưng mình edit vẫn khó chịu. Hồi xưa mới xem bộ này thì xen khó chịu mình vẫn thấy sảng, còn nghĩ thể loại Thăng Cấp Lưu là như vậy, nhưng giờ sau khi xem nhiều bộ thể loại Thăng cấp lưu thì mình thấy không phải, do tác giả kiếm chuyện thôi. Mình cũng đọc một bộ khác của tác giả và drop luôn vì nuốt không nổi. Lâu lâu tác giả lại sến và máu chó.


2- Nam chính như con gián đập mãi không chết, cứ xuất hiện lảng vảng thót cả tâm hồn. Xuất hiện để cho Liễu Thiên Kỳ Kiều Thụy và người đọc khó chịu điên cuồng. 


3- Truyện dài như cây vải tận 660 chương hơn  


4- Mấy thứ nhỏ nhặt nhảm nhí khác


Mình sẽ cố gắng edit nhưng chắc không đảm bảo tiến độ. Nói thật thì không so sánh sẽ không có đau khổ, mình đang edit 2 bộ tam quan chính trực nhân vật dễ thương tình huống hợp lý gần như không có gì để chê luôn, xong qua bộ này mình đuối thật sự. 


Nếu bạn đọc tới đây thì rất rất cảm ơn bạn đã lắng nghe, được thì hãy để lại comment xem như động lực cho mình lết cái bộ dài dòng lê thê này nha.


-------°° °° -------


Tác giả: Sướng Ái - Edit: Kaorurits. 


chương 177 Tái ngộ nam chính 


Ba tháng sau……


Dưới nỗ lực của Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy, hai cuối cùng cũng tai họa hết 500 vạn linh thạch của lão gia hỏa Tần Chính Nam kia. Tuy lại biến trở về thành kẻ nghèo hèn, nhưng sau khi Kiều Thụy và Liễu Thiên Kỳ hấp thu mớ linh thạch này, thực lực đều dâng lên một mảng lớn.



Buổi tối, Liễu Thiên Kỳ mang theo Kiều Thụy cùng nhau rời khỏi khoang của bọn họ, đi tới trên boong tàu.


"Tiểu Thụy, đệ ở chỗ này chờ ta, ta vào trong biển vớt một ít cá biển, làm cá nướng cho đệ ăn!" Ba tháng nay, hai người vẫn luôn bận tu luyện, đều là ăn Tích Cốc đan, nên Liễu Thiên Kỳ tính toán đi bắt hai con cá cho ái nhân đỡ thèm.


"Có thể có nguy hiểm gì không, nơi này nước biển rất sâu, hơn nữa, vạn nhất có yêu thú cấp năm thì sao?" Lôi kéo ống tay áo ái nhân, Kiều Thụy có chút không yên tâm.


"Không sao, chúng ta lúc này mới đi được ba tháng, còn chưa tới khu biển sâu đâu. Sẽ không có yêu thú cấp năm." Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra một lá Tị Thủy phù cấp ba, dán lên trên người.


"Mang Kim Diễm theo đi, một mình huynh đi, ta không yên tâm!" Nghĩ nghĩ, Kiều Thụy gỡ túi dưỡng thú bên hông mình ra đưa cho Liễu Thiên Kỳ.


"Đừng, ta không muốn vào nước đâu!" Kim Diễm chui một đầu ra, oa oa kêu to.


"Ha ha ha, không sao đâu, ta dán cho ngươi Tị Thủy phù, trong vòng một canh giờ, nước biển sẽ không đụng tới ngươi!" Nói xong, Liễu Thiên Kỳ bất đắc dĩ mà xách Kim Diễm ra tới, cũng dán cho nó một lá Tị Thủy phù.


"Phải cẩn thận nha!" Nhìn ái nhân, Kiều Thụy nhẹ giọng dặn dò.


"Ừ." Ôn nhu mà nhìn ái nhân một cái, Liễu Thiên Kỳ bèn ôm Kim Diễm trực tiếp nhảy vào biển rộng.


Kiều Thụy đứng trên boong tàu, vẫn luôn lo lắng nhìn thuyền lớn xuống nước biển. Bởi vì yêu thú vào đều tương đối sinh động, mà Thiên Độ Thuyền cũng không muốn kinh động hải thú trong biển, nên buổi tối, tốc độ Thiên Độ Thuyền chậm hơn ban ngày rất nhiều. Lấy tốc độ này, Kiều Thụy thật ra không lo lắng ái nhân sẽ không đuổi kịp Thiên Độ Thuyền, chỉ là có chút không yên tâm, sợ ái nhân ở dưới nước sẽ gặp phải yêu thú lợi hại.


Chờ trên boong tàu, Kiều Thụy có chút hối hận. Y âm thầm nghĩ, lần sau nếu Thiên Kỳ lại nói vào trong biển săn giết hải thú, y nhất định muốn đi theo, bằng không, bất ổn chờ trên thuyền như vậy, thật sự là quá sốt ruột! 


Nửa canh giờ sau.


"Chà chà, đây là tiểu mỹ nhân từ đâu tới vậy? Tối không ngủ được, đứng trên boong tàu ngắm gió biển, chẳng lẽ là đang chờ ta?"


"Ha ha ha……" Nghe được lời này, hai tu sĩ đi theo đều nở nụ cười.



"Đều cút qua một bên đi, đừng ở đây chướng mắt!" Kiều Thụy lạnh giọng mở miệng, không vui dời tầm mắt, nhất nhất đảo qua ba tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ.


"Ha ha ha, đủ hoang dã, ta thích cái kiểu đanh đá này!" tên heo mập chà xát tay, sắc mị mị mà dựa sát gần lại chỗ Kiều Thụy, đáy mắt tràn đầy dâm uế và tham lam.


"Nghe không hiểu tiếng người sao? Cút sang một bên đi!" Kiều Thụy khoanh tay trước ngực, đứng yên tại chỗ không cử động, chỉ là ánh mắt nhìn tên heo béo kia lạnh hơn.


"Ha ha ha, tiểu mỹ nhân đừng hung dữ như vậy được không. Tới đây, để đại gia ta đau ngươi thương ngươi nè!" Nói rồi, một cái móng heo liền thẳng duỗi về khuôn mặt nhỏ lạnh băng của Kiều Thụy.


Kiều Thụy giơ tay chế trụ cổ tay đối phương, dùng sức siết chặt, trực tiếp phế đi một cánh tay phải của đối phương.


"A, ui da……" Ôm cánh tay phải, heo mập phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị giết. 


"A, Trương sư huynh!" hai tên khỉ ôm đứng một bên xem kịch vui thấy tình cảnh như vậy cũng choáng váng. 


"Thất thần làm gì, lên cho ta. Đánh tiện nhân này cho tàn phế trói đến trên giường ta đi. Ta muốn xem móng vuốt hắn có bao nhiêu sắc bén?" Nhìn hai người, heo mập lớn tiếng rít gào.


"Tiểu tử thúi, Trương sư huynh chúng ta coi trọng ngươi là phúc khí của ngươi, ngươi thế mà không biết tốt xấu, quả thực là tìm chết!"


"Hừ, không cho ngươi kiến thức một chút chúng ta lợi hại, ngươi không biết trời cao đất rộng!" Trong miệng tuôn lời không ngừng, hai tên khỉ ốm vây Kiều Thụy vào giữa.


"Hừ!" Nhìn hai tên Trúc Cơ trung kỳ làm bộ như thật, bày ra bộ tịch cao thủ, Kiều Thụy không khỏi bĩu môi.


"Hây!" Một tên khỉ ốm giơ nắm tay lên, trực tiếp đập về mặt Kiều Thụy.


Kiều Thụy nghiêng đầu né tránh, một chân trực tiếp đá người vào trong biển.


"A, Lục sư đệ!" Nhìn thấy người bị đá xuống biển, một tên khỉ ốm còn lại kinh hô ra tiếng.



"A……" Nhìn hỗn hợp óc và máu của mình chảy xuống, tên khỉ ốm quơ quơ thân mình, thi thể trực tiếp ngã xuống mặt đất.


"Ngươi, ngươi……" Dùng tay chỉ vào Kiều Thụy, heo mập đã chết hai đồng bạn hoảng sợ mà nói không nên lời.


"Hừ, không phải ngươi muốn nhìn một chút móng vuốt ta có bao nhiêu sắc bén sao? Ta đây cho ngươi kiến thức!" Nói xong, một quyền của Kiều Thụy bèn đập về phía ngực đối phương.


"A……" heo mập kêu sợ hãi một tiếng, vội vàng trốn tránh.


"Hây!" Một quyền không đánh trúng, Kiều Thụy trực tiếp lại tung ra ba quyền. Heo mập bị đánh xuyên qua trái tim, thi thể ầm một tiếng ngã xuống mặt đất.


Động tác nhanh nhẹn mà nhổ lấy nhẫn không gian hai người, Kiều Thụy trực tiếp đá thi thể hai người xuống biển. Y lại lấy ra một lá Hải Thủy phù, rửa sạch vết máu trên boong tàu không còn một mảnh.


"Xem đủ rồi sao? Xem đủ rồi thì lăn ra đây cho ta!" Kiều Thụy đứng yên tại chỗ, híp mắt nhìn về một góc nào đó.


"Kiều sư đệ, ngươi đừng hiểu lầm, ta chỉ là lo lắng cho ngươi, ngươi không sao chứ?" Hai người nam chính Lam Vũ Minh và Vương Nam cất bước từ trong một góc đi ra.


Thật ra, Lam Vũ Minh tránh ở chỗ tối vốn định nhân cơ hội hỗ trợ Kiều Thụy một chút, giành được hảo cảm của đối phương, chỉ là không nghĩ tới tốc độ Kiều Thụy lại nhanh như vậy, ngược lại gã không có nơi dùng võ.


"Hừ, ba tên phế vật mà thôi, tự ta có thể xử lý!" Nhìn Lam Vũ Minh kia ra vẻ lo lắng mô dạng, trong lòng Kiều Thụy vẫn luôn ghê tởm. Tâm nói: mọi người lại không thân, hà tất giả vờ để ý như vậy làm gì?


"Kiều sư đệ, mọi người đều là đồng môn, ngươi cần gì phải cự người ngoài ngàn dặm như thế?" Nghe được ngữ khí xa cách của Kiều Thụy, vẻ mặt Lam Vũ Minh bất đắc dĩ. Gã thật không rõ, vì sao mỗi một lần gặp được Kiều Thụy, đối phương đều là thái độ xa cách và lạnh nhạt này với gã? Gã thật sự xác định mười phần, mình cũng không có đắc tội đối phương mà?


"Hừ, mọi người cũng không thân như vậy, Lam sư huynh ngươi cũng không cần cùng ta cố dựng giao tình." Kiều Thụy bĩu môi, không sao cả mà nói.


"Kiều sư đệ, sự kiện Liễu Ti kia ngươi cũng là tận mắt nhìn thấy. Nàng cũng không phải là ta g**t ch*t, mà là chính mình tự bạo mà chết. Cho nên ngươi và Liễu sư đệ thật sự không cần phải đem đoạn thù hận này ghi tạc trên người ta." Nói đến chuyện này, nam chính mang vẻ mặt bất đắc dĩ.


Vốn dĩ trước đó thái độ của Kiều Thụy với mình đã không phải thật tốt, sau khi xảy ra chuyện Liễu Ti, Liễu Thiên Kỳ coi mình là kẻ thù, liên quan, Kiều Thụy cũng càng nhìn mình không vừa mắt.



"Đối với Hiên Viên Niệm Hoằng ta cũng cảm thấy thực áy náy!" Nói đến đây, Lam Vũ Minh khẽ thở dài một tiếng.


Nhìn Lam Vũ Minh ra vẻ tiếc hận, Kiều Thụy khinh thường mà bĩu môi. Cứ việc, Kiều Thụy cũng không thích đường tỷ như Liễu Ti, Hiên Viên Hoằng đối với y mà nói cũng chẳng khác gì người xa lạ. Nhưng nghĩ đến tiểu Niệm Hoằng tám tuổi đã không còn phụ mẫu, cũng số khổ giống như mình, Kiều Thụy liền vô cớ càng thêm oán hận tên Lam Vũ Minh đáng giận này!


"Được rồi, Lam sư huynh có thể đi rồi! Bên này đã không có náo nhiệt gì mà nhìn!" Kiều Thụy lạnh mặt, mở miệng đuổi người.


Thiên Kỳ nói qua, vận thế Lam Vũ Minh rất mạnh, tạm thời còn không thể giết. Nên Kiều Thụy liền trực tiếp đuổi người!


"Vậy được rồi!" Nhìn sắc mặt Kiều Thụy không dễ nhìn, Lam Vũ Minh gật gật đầu, xoay người rời đi


"Lam sư huynh lo lắng cho an nguy Kiều Thụy này như thế, chính là y lại không cảm kích như vậy. Không khỏi cũng thật quá đáng!" Nhìn nam chính , Vương Nam vì gã bất bình.


"Y hiểu lầm với ta rất sâu!" Nói đến đây, nam chính nhăn nhăn mày.


"Ha ha ha, Lam sư huynh đối với y thật đúng là khoan dung!" Nếu đổi thành người khác, Lam sư huynh chỉ sợ sẽ không rộng lượng như vậy đi? Cho nên nói, Lam sư huynh đối với song nhi kia, hẳn là đặc biệt. Nhưng chuyện này nếu để Từ sư muội và Trương sư muội biết, chỉ sợ là phải thương tâm rồi.


"Kiều Thụy là không giống!" Không biết vì sao, Lam Vũ Minh luôn cảm thấy Kiều Thụy không giống các song nhi khác. Y so với các song nhi khác càng mỹ mạo, cũng so với song nhi khác càng hung ác, càng ưu tú, càng cường đại. Những thứ này đều thật sâu mà hấp dẫn Lam Vũ Minh. Mà càng làm cho Lam Vũ Minh hướng tới chính là nét cười giống như ánh nắng mùa xuân kia của đối phương, đáng tiếc, tươi cười kia lại chỉ có một mình Liễu Thiên Kỳ có thể hưởng thụ đến.


Tưởng tượng đến Liễu Thiên Kỳ - Phù Văn Sư yếu đuối mong manh kia, Lam Vũ Minh đã ngứa răng tàn nhẫn. Liễu Thiên Kỳ có gì tốt? Bất quá chỉ là sẽ phóng hai lá Yên Hoa phù, lộng một vài thứ đồ có hoa không quả mà thôi. Bằng cái gì, dựa vào cái gì mình để ý Kiều Thụy như vậy, hỏi han ân cần, quan tâm săn sóc như vậy, Kiều Thụy một chút cũng không xem trong mắt chứ?


Mặc kệ là ở học viện Thánh Đô, hay là ở học viện Thiên U, có thể nói, nữ tu sĩ và song nhi vây quanh bên cạnh Lam Vũ Minh đều là nhiều đếm không xuể. Mà việc này cũng khiến Lam Vũ Minh luôn có một loại cảm giác về sự ưu việt. Ở gã xem ra, chỉ có gã chướng mắt người khác, không có người nào sẽ cự tuyệt gã. Mà Kiều Thụy xuất hiện lại hoàn toàn đánh vỡ loại cục diện này.


Ở học viện Thánh Đô Kiều Thụy bỏ mặc gã, ở bí cảnh, mặc cho Lam Vũ Minh nịnh bợ, cố đối tốt như thế nào, quan tâm săn sóc, tình ý chân thành như thế nào, Kiều Thụy vẫn bỏ mặc gã như cũ căn bản liền không phóng gã trong mắt. Ở trong mắt Kiều Thụy, ngoài một mình Liễu Thiên Kỳ ra, giống như hoàn toàn dung không được người thứ hai.


Mà việc này cũng làm Lam Vũ Minh nếm được cảm giác thất bại chưa từng có.


Kiều Thụy, ngươi chờ, một ngày nào đó, ta muốn khiến ngươi khóc lóc, cầu ta làm ngươi. Một ngày nào đó, ta muốn khiến con báo nhỏ giương nanh múa vuốt ngươi ngoan ngoãn thần phục dưới thân ta, làm mèo nhà của Lam Vũ Minh ta!


Hết chương 177.


Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Truyện Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi Story Chương 177: Tái ngộ nam chính
10.0/10 từ 46 lượt.
loading...