We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 74
Lúc chúng tôi ra khỏi rạp cũng đã tầm hơn 9 giờ tối, một chuyện vốn dĩ chẳng phải vấn đề thì giờ lại trở thành vấn đề vô cùng to lớn.
“Mon tự về cũng được, ngại quá, Phum với Peem đã đi cùng tớ cả ngày nay rồi.”
“Nhiều đồ như thế này thì cậu định về kiểu gì?”
"Nhưng nếu Phum đưa Mon về thì Peem lại phải đợi." - Dứt lời tôi và Phum ngay lập tức quay sang nhìn nhau. Ban sáng đột nhiên thằng Phum nổi hứng muốn cho em Ferrari của nó đi chơi, chiếc xe thể thao hàng hiệu này cũng chính là vấn đề hiện tại của ba người chúng tôi.
“Ấy, không sao đâu, tớ tự về được mà, Mon không...”
"Không cần, mày đợi ở đây, lát tao về đón." - Theo lời Phum nói cũng được.
"Làm thế thật à Phum?" - Trông Mon có vẻ khá ái ngại còn tôi ấy hả, tôi chẳng thể miêu tả được cảm xúc của mình lúc này. Lúc đầu tôi cứ nghĩ là để hai người đó đi riêng chả sao đâu, tôi chịu được nhưng đến khi vào tình huống thật tôi lại khá lo lắng cho người của mình.
“Ừm, Mon lên xe đi.”
“Vậy Mon đi nhé Peem, cảm ơn cậu vì ngày hôm nay nhé, hôm nay tớ vui lắm.”
"Ừ, một lần nữa chúc mừng sinh nhật cậu nhé." - Tôi cười đồng thời vẫy tay chào tạm biệt.
“Lát tao quay về đón.”
"Ừ, lái xe cẩn thận nhé." - Tôi cười với cả hai, Phum cứ đừng nhìn tôi mãi mà chẳng chịu lên xe làm tôi phải gật đầu với nó.
Tao biết mày với Mon chỉ là bạn tốt của nhau, vì vậy nên
“Nhanh về nhé.”
***
Phum nói nó sẽ quay lại trong 30 phút nên tôi quyết định sẽ ra bên ngoài trung tâm thương mại ngồi chờ. Tôi sợ nếu đi vào bên trong, Phum quay trở về nhanh lại phải đợi tôi đi ra nên tôi ngồi ngoài này luôn. Tôi không muốn nó phải chờ đợi mình, tôi đợi là được rồi ^^
"Ấy, mẹ nó chứ, điện thoại tao." - Tôi tự vò đầu mình khi nhận ra em dế yêu quý đang nằm trên xe Phum. Điên tiết hơn nữa là cả ví tiền của tôi cũng ở trên xe nó. Giờ dốc hết cả người tôi ra chỉ được có 10 baht.
Tôi nhớ lần trước đi xem phim cùng Phum cũng mặc chiếc quần này, tôi nhét xu chơi game vào trong túi quần và giờ nó vẫn ở đây. Thật cảm ơn bác giúp việc lúc giặt đồ đã không lấy nó ra. Tôi thật muốn khóc quá đi mà.
Tôi chỉ biết ngồi đó và nhìn ngắm mọi thứ xung quanh, nhìn dòng người đi qua, nhìn tàu cao tốc, nhìn dòng xe trên đường, rồi một nhóm trẻ con đi qua, có tiếng cười, tiếng nói chuyện khiến cuộc sống trở nên thật sống động.
Một người mẹ trẻ đang dắt tay cậu con trai còn cậu bé thì chỉ mải nhìn cây kem trong tay, miệng thì dính đầy sô cô la trông vô cùng đáng yêu. Cũng có rất nhiều cặp đôi nắm tay nhau đi ngang qua trước mặt tôi, một số còn đứng lại chụp ảnh dưới ánh đèn lấp lánh.
Tắc đường, thời tiết xấu, bầu trời chuyển cơn giông như sắp mưa. Tất cả những điều đó có thể khiến chúng ta cảm thấy khó chịu. Chẳng ai chịu ngừng lại và nhìn vào những sự xinh đẹp trong sự hỗn loạn này, ai cũng nhanh chóng bước đi. Giá như chúng ta thử dừng lại, sống chậm một chút hoặc thử xem những chuyện chán đời thành chuyện tốt thì thế giới này đáng sống hơn biết bao. Tôi chỉ biết cười cười một mình, muốn cầm giấy bút vẽ tranh ghê.
Trung tâm thương mại đóng cửa rồi.
Tôi cúi xuống nhìn đồng hồ, qua ba mươi phút rồi mà Phum vẫn chưa thấy quay về.
Tôi nhớ về hồi trước, cái hồi mà tôi vẫn còn làm nô lệ cho Phum, tôi cũng đã từng đợi nó như thế này. Chỉ là thời điểm khác, địa điểm khác nhưng chuyện như thế này đã từng xảy ra trước đây. Hồi đó tôi với nó vẫn chưa phải người yêu và tôi cũng chưa có tình cảm với Phum.
Ngày hôm ấy tôi đã ngồi đợi nó cho đến khi trung tâm thượng mại đóng của, chờ hẳn bốn tiếng đồng hồ. Hy vọng là lần này sẽ không như thế nữa.
Tôi ngồi đến ê cả người, đành đứng dậy đi đi lại lại. Trời càng về khuya mật độ xe càng thưa thớt, cơn gió mát ban nãy giờ cũng đã mạnh lên. Tôi bắt đầu có suy nghĩ hay là về nhưng trong người có mỗi 10 baht. Đi xe buýt thì chắc mất 8 baht hay là đợi xe buýt miễn phí nhỉ. Nhưng mà nếu Phum về không thấy tôi thì sao, đúng rồi, nếu nó không thấy tôi chắc chắn nó sẽ rất lo.
Tao vẫn đang đợi mày đó Phum, nhanh về nhé.
Một tiếng trôi qua.
Tôi bắt đầu cảm thấy ghét chiếc Ferrari màu đỏ giá trị cả chục triệu baht đó, nó chỉ ngồi được hai người. Thấy ghét bản thân vì đã để điện thoại trên xe, ghét bản thân vì trên người chỉ có 10 baht.
Nhưng tôi không hề cảm thấy giận Phum, ghen cũng không nhưng không phủ nhận là trong đầu tôi lúc này đã có một vài suy nghĩ hơi xa. Mon xinh đẹp, Mon tốt tính, cậu ấy là một cô gái tuyệt vời về mọi mặt. Là người mà chàng trai nào có được chắc chắn sẽ may mắn cả cuộc đời.
Không giống một thằng con trai bình thường như tôi, hai chúng tôi như trời cao và vực thẳm.
Tôi quyết định đi ra bến xe buýt ngồi đợi, gió ngày một mạnh hơn, người ngồi cạnh tôi lần lượt lên xe và cho đến giờ này chẳng còn một ai. Ở đây chỉ có tôi ngồi một mình. Tôi chưa muốn đứng dậy đi dù mưa đã bắt đầu rơi lác đác. Cánh tay tôi đã cảm nhận được sự ướt át, giày cũng đã ngấm nước, tôi chuyển vào chiếc ghê trong cùng để tránh mưa.
Bình thường tôi là đứa thích mưa, mưa giúp cho không khí sảng khoái nhưng lúc này tôi chỉ cảm thấy rất lạnh. Chẳng còn chỗ để tránh nữa rồi, cả người tôi ướt sũng mà Phum vẫn chưa thấy về. Không sao đâu, chắc là nhà Mon ở xa thôi.
Bầu trời dội lên những tiếng ầm dữ dội kéo theo những giọt mưa nặng hạt ào ào tuôn xuống. Hơn một tiếng rồi mà Phum vẫn chưa về. Không sao đâu, chắc là tắc đường thôi.
Phum, tao lạnh quá, bao giờ mày mới về vậy?
Dù cả người tôi ướt sũng, cơ thể run lên và nước mưa khiến làn da tôi lạnh ngắt nhưng không hiểu sao nhưng giọt nước lăn trên má lại ấm.
Nếu hỏi tôi có giận Phum không, tôi sẽ trả lời ngay là không. Tôi không giận nó. Tôi chỉ cảm thấy lạ lạ, không biết nên giải thích thế nào nhưng lồng ngực cứ cảm thấy nặng nề đến mức đau nhói.
Tôi quyết định sẽ về nhà với 10 baht, có chuyến xe buýt muộn chạy qua nhà tôi nhưng phải đi vào trong ngõ dưới cơn mưa không chịu ngớt này. Giờ tôi mới biết hạt mưa rơi xuống da thịt cũng có thể khiến con người ta đau đến vậy.
Tôi lúc này chắc trông không thể nào tàn tạ hơn.
"Chết chết, chắc mai bão mất thôi, cháu trai của tôi lại về nhà thế này." - Chú Pui nhanh chóng chạy ra đón khi nhìn thấy tôi từ khoảng cách 10m. Mấy ngày không gặp, chú trông vẫn xinh đẹp như thế. Vâng chú ơi, Peem về nhà rồi đây: “Sao người ướt sũng như chó nhúng nước thế này hả con?”
“Peem đi tắm mưa về đó ạ, haha, lạnh phết.”
"Chơi cái trò gì trẻ con vậy, nhanh đi tắm thay quần áo đi kẻo lại ốm bây giờ, tôi đến điên đầu với mấy người máu nghệ sĩ như anh mất thôi, đi tắm đi để chú đi tìm thuốc hạ sốt..." - Chú Pui càm ràm một tràng nhưng cũng bỏ qua bộ phim đang xem dở để đi tìm thuốc cho ông cháu hâm hâm dở dở như tôi. Tôi nhìn theo khuôn mặt trắng treo đang nghiêm túc lục tìm trong tủ thuốc.
"Con cảm ơn chú." - Tôi chỉ có thể thốt ra thật khẽ qua khóe miệng. Khi không còn ai, Peem vẫn có nhà để về, vẫn có chú luôn quan tâm cho lắng cho Peem, biết ơn nhiều lắm.
"Úiii, cái anh này, đừng có ôm tôi như thế, ghê quá, chú ướt cả người rồi đây này." - Tôi đi tới ôm chú Pui nhưng ngay lập tức bị "nàng ta" đẩy ra vì người tôi đang ướt mà nàng thì đã mặc đồ ngủ rồi.
"Cho con ôm chú chút đi, mấy ngày không được gặp chú rồi, nhớ." - Tôi gục mặt vào vai chút Pui, nhớ mẹ quá.
"Có chuyện gì à Peem?" - Chú đưa tay lên xoa mái đầu ướt rượt của tôi.
“Không ạ.”
"Thế thiên thần đẹp trai đâu rồi, bình thường Peem về nhà luôn có bé Phum đưa về mà." - Peem cũng muốn biết giờ Phum đang ở đâu lắm chú.
“Nó đi dự sinh nhật bạn ạ, cái gì vậy, cháu mình thì không quan tâm mà chỉ để ý đến người ngoài, dỗi chú ghê.”
“Dỗi diếc cái gì, nhanh đi tắm đi rồi chú mang thuốc với sữa lên phòng cho.”
“Vâng ạ.”
Tôi quay trở về căn phòng đã lâu không ở, ánh sáng từ bóng đèn treo ngoài hàng rào quanh nhà hắt vào phòng đủ để tôi nhìn thấy căn phòng mờ mờ. Tôi bật đèn lên, cầm lấy khăn rồi đi vào phòng tắm.
Hắt xì!
Cảm lạnh tới rồi sao?
Tôi vừa tắm rửa gội đầu vừa hắt hơi, sao thế này, đau đầu, người nong nóng. Tôi nhanh chóng tắm rồi sấy tóc cho khô rồi bò lên giường. Đầu đau như búa bổ.
“Peem, ngủ chưa con?”
"Chưa chú ơi." - Sao giọng tôi lại khàn thế này, đau họng nữa. Tôi nhỏm đầu dậy, mắt mở he hé nhìn chú Pui đang cầm khay đi tới ngồi xuống bên cạnh giường. Chú vươn tay ra chạm lên trán tôi.
"Peem, sao người con nóng thế, sao nào, còn muốn tắm mưa nữa không, ngồi dậy uống sữa rồi uống thuốc đi." - Chú Pui ngồi đợi đến lúc tôi uống hết sữa và uống thuốc xong rồi đắp khăn lên trán. Phải nói là thuốc đắng kinh, đau họng kinh.
“Có cần chú ngủ cùng con không?”
“Không sao đâu ạ, chỉ cảm thường thôi mà.”
"Được rồi được rồi ông cháu ạ, vậy nếu đêm Peem có làm sao thì đập cốc nhé, để chú lên xem, haha." - Chắc tôi phải đập tan cái phòng này mới gọi được chú dậy quá.
"Dạ người đẹp." - Chú cười với tôi rồi nhẹ nhàng xoa đầu. Ánh mắt chú nhìn tôi như cái cách người lớn nhìn con trẻ đang cố gắng che giấu đi lỗi lầm.
“Peem à, con người ta ấy mà, để gặp được người hợp với mình khó lắm, để yêu được nhau lại càng khó hơn nhưng thứ khó nhất là có thể giữ được tình yêu một cách lâu bền. Làm người yêu của nhau, mỗi khi xảy ra tranh cãi hay có vấn đề hãy thử nhớ về ngày đầu yêu nhau nhé. Chú nghĩ cây nha đam đó trông vẫn đáng yêu như ngày đầu tiên Peem mang về nhà vậy, đúng không nào?”
Tôi đánh mắt sang nhìn chậu nha đam nằm trên bàn cạnh giường. Đúng vây, nó vẫn xanh tốt như thế nhưng có cảm giác như nó đã lớn hơn một chút. Mọi thứ đều có sự thay đổi nhưng dẫu có thay đổi đến đâu thì nó vẫn là cây nha đam.
Cũng giống như tình yêu của tôi với Phum lớn dần theo thời gian nhưng nó chẳng thay đổi. Chúng ta lớn hơn, trưởng thành hơn và phải mạnh mẽ hơn.
"Con cảm ơn chú." - Cảm ơn chú đã nhắc nhở con. Chú Pui ấn nhẹ đầu tôi rồi đi ra phòng cùng khay để cốc sữa. Tôi dịch người ngồi dựa lên đầu giường đồng thời vươn tay ra v**t v* cây nha đam Phum tặng tôi vào ngày valentine.
"Cây tình yêu của chúng ta, chăm sóc nó cho tốt nhé." - Hôm đó nó đã nói với tôi như thế.
"Hừ, thằng hâm, cây tình yêu của mày có giao diện khó nhìn quá." - Tôi chạm vào phần gai trên thân. Chú Pui đã dạy, rằng khi tình yêu của chúng ta có dấu hiệu lạ, thì hãy nhớ về những ngày đầu yêu nhau.
Đúng vậy, ngày đầu làm người yêu Phum tôi đã rất hạnh phúc. Chỉ cần nhớ tới lúc nó đạp xe tôi đã thấy buồn cười, ai đời lại đi tỏ tình lúc chở nhau trên xe đạp thế cơ chứ.
“Ha...”
Thực tế là tôi không nghĩ xa đến mức rằng Phum sẽ quay lại với Mon, chỉ là cảm giác nếu như Phum ở bên một người con gái tốt thì có hạnh phúc hơn khi ở bên tôi không?
Mà tôi lại quên mất, rằng hạnh phúc của Phum chính là việc dành tình yêu cho tôi.
Vậy Peem tôi xin phép mạnh miệng tuyên bố, có cả triệu Mon đi chăng nữa thì cũng không thay đổi được cục diện này đâu, chỉ có thể đứng ngắm Phum từ xa thôi. Không ai có thể cướp Phum khỏi tay tôi được, điều này là bất khả thi, ha…
Còn giờ thì cơ thể tôi chịu không nổi nữa rồi, xin phép nằm xuống cái đã. Tôi đã tính đi xuống dưới nhà gọi cho Phum nhưng mà cơ thể này chẳng còn tí sức nào cả.
Chẳng biết đã thiếp đi trong bao lâu, chỉ biết là tôi ngủ không được sâu, cứ tỉnh tỉnh mê mê vì đau đầu. Cảm giác mọi thứ chênh vênh, choáng váng và lạnh nữa. Đắp chăn lên thì nóng, người lúc nóng lúc lạnh, đau đầu, đau mắt, đau cổ. Chỉ nuốt nước bọt thôi cũng thấy đau. Mày đừng vội đi bán muối nhé Peem.
Tôi dùng hết sức vươn tay ra lấy khăn thấm nước rồi đặt lại lên trán, thức rồi lại ngủ ngủ rồi lại thức không biết đến bao nhiêu lần. Rồi tôi nghe được tiếng ai đó bước vào phòng, chắc là chú Pui lên xem tình hình tôi đây mà. Cũng chẳng biết là thế thật hay do cơn sốt khiến tôi mê man nhưng tôi vẫn thử gọi thành tiếng.
"Chú ơi, Peem đau đầu quá." - Không có tiếng chú trả lời, chắc cơn sốt khiến tôi sinh ra ảo giác rồi. Qua một lúc, tôi cảm nhận được có người ôm mình, ôm chặt đến mức tôi không thở được. Tôi cố gắng mở hé mắt ra xem đó là ai. Chẳng biết là thật hay mơ mà cái ôm này rất đỗi quen thuộc, ấm áp đến mức tôi cảm thấy an tâm. Một cái chạm nhẹ vào thái dương tôi, dịu dàng như một giấc mơ.
"Tao tìm thấy mày rồi." - Tiếng thì thầm nhẹ nhàng cùng hành động vùi mặt vào cổ tôi.
“Phum.”
"Ơi." - Đúng là nó rồi.
"Về rồi đấy à?" - Tôi không thể nhìn rõ vì chung quanh tối đen như mực nhưng tôi vẫn cố gắng cúi đầu xuống nhìn cái người ôm tôi thật chặt.
“Ừm.”
“...”
“...”
“...”
“...”
Im lặng, không biết nên nói gì.
"Tao xin lỗi vì đã về trước nhé, chắc tại dính mưa nên mới bị sốt, haha." - Giọng tôi khàn đến mức không phát ra thành tiếng. Phum lại càng ôm tôi chặt hơn, nó cố dụi đầu vào cổ tôi và...khóc.
Phum khóc. Dù không phát ra thành tiếng nhưng những giọt nước ấm rơi trên cổ cho tôi biết rằng người đang nằm ôm tôi đây khóc.
"Sao lại khóc?" - Tôi nhìn Phum mà trong lòng nặng trĩu. Phum sao thế? Ai l*m t*nh yêu của tôi rơi nước mắt vậy? Sao kẻ đó dám.
“Phum, mày sao thế, nói tao nghe ai làm gì mày?”
“Peem, mày biết không? Tao gần như phát điên khi về mà không thấy mày. Tao chạy đi tìm khắp mọi nơi, về condo cũng không thấy mày, điện thoại ví tiền của mày thì lại ở trên xe...Peem...đừng làm thế nữa, đừng làm thế nữa nhé. Mày có giận, có dỗi gì tao cũng được, nhưng hãy nói ra. Mày có chửi có kêu ca ra sao cũng được, chỉ cần mày nói một câu thì cái gì tao cũng chịu. Nhưng mày đừng bỏ đi như thế này, đừng hành hạ bản thân đến mức phát ốm như thế này. Thấy mày đau vì tao tao còn đau hơn gấp vạn lần.”
Người làm Phum khóc vậy mà lại là tôi.
“Xin lỗi.”
Cả hai đứa đồng thanh. Cảm giác như có hòn đá chặn trong ngực khiến không chỉ họng mà ngực cũng nhâm nhẩm đau. Chắc tôi chẳng cần nói thêm gì nữa. Tôi không rõ Phum xin lỗi tôi vì chuyện gì nhưng tôi muốn Phum vì đã nghi ngờ tình yêu của nó, xin lỗi vì đã khiến nó lo lắng, thực lòng xin lỗi mày.
Trông gần một năm qua kể từ lúc làm người yêu của nhau, chúng tôi chưa từng trải qua chuyện như thế này bao giờ, cùng lắm chỉ là xa nhau. Với hai đứa mà nói, đây hẳn là thử thách đầu tiên trong chặng đường yêu nhau. Tôi thì không hề hấn gì mấy nhưng với một đứa lo lắng cho tình yêu như thằng Phum thì hẳn là nó đã sợ hãi lắm.
"Mon xin quay lại nhưng tao từ chối vì tao có người yêu rồi." - Phum cúi mặt như thể đang lau nước mắt trên vai tôi. Câu từ chối của nó dường như khiến tôi sốt cao hơn, cảm giác mặt nóng nóng thế nào ấy.
“Thế à, thế Mon nói sao?”
"Mon bảo là ghen tị với người yêu tao vì trong suốt thời gian hẹn hò trước kia tao chưa từng nói yêu Mon. Mà thực ra tao chưa từng nói yêu Mon. Mà thực ra tao chưa từng nói yêu ai khác ngoài mày." - Coi như đây là cách nó nói yêu tôi đi.
“Tao tin mày Phum ạ, xin lỗi vì đã nghĩ không đâu nhưng tao biết mày không thể yêu ai khác ngoài tao, đúng không nào?”
“Không có điều gì đúng hơn thế Peem ạ.”
"Nhỉ." - Nó ngẩng đàu lên chạm mắt với tôi rồi lại cúi xuống đưa đầu mũi tròn tròn chạm đầu mũi tôi.
Rồi nó nằm xuống bên cạnh và vòng tay vẫn không rời tôi nửa phân. Tôi cũng dang tay ôm lại nó. Lạnh thế này thì phải chữa bằng cơ thể thôi ^^
Đêm nào tôi cũng thầm cảm ơn các vị thần linh vì đã đưa tôi đến gặp Phum và đưa hai đứa đến với nhau. Dù điểm bắt đầu không được đẹp đẽ cho lắm, phải nói là sự khởi đầu ấy rất chi là khốn nạn nhưng thôi, kệ nó, coi như không ai đụng hàng được.
Tôi đã quen với việc có nó nằm ngủ bên cạnh. Tôi thích việc được nằm ngủ trong vòng tay nhau. Tôi ngượng khi phải hôn nó trước khi đi ngủ nhưng đó là câu chúc ngủ ngon tốt đẹp nhất mà chúng tôi dành cho nhau.
Đêm nay, nguyện cầu cho tình yêu của chúng tôi sẽ chỉ toàn những điều tốt đẹp từ nay về sau.
“Yêu mày.”
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
