We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 73
Mon đã cúp máy rồi nhưng tôi thì vẫn đơ người nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Hình nền điện thoại Phum là tấm ảnh tôi đang nằm ngủ há hốc miệng trông rất đáng ghét. Tấm ảnh này là Phum chụp trộm, dù tôi đã cố gắng xóa không biết bao nhiêu lần nhưng nó vẫn cứ xuất hiện trở lại. Chẳng biết nó đã lưu tấm ảnh này trong file nào, tôi cũng mệt khi cứ phải xóa đi xóa lại nên cuối cùng để kệ nó.
Nhưng mà chuyện đó để qua một bên đã, chủ đề nóng hổi lúc này là tại sao Mon lại gọi cho Phum, muốn thắp lại ngọn lửa ngày xưa ư? Các bạn đừng lo, tôi có sẵn bình chữa cháy để dập lửa rồi, tôi sẽ không để cho bất cứ ngọn lửa nào có cơ hội le lói đâu, hehe, cơ mà... chúng ta cũng không nên quá tự mãn đúng không? Tiếng nước chảy trong nhà tắm dừng lại, tôi đặt điện thoại của Phum xuống bên cạnh đèn ngủ như cũ, ờ, mà tại sao tôi lại phải lén lút như có tật giật mình vậy nhỉ?
"A" - Thằng Phum đưa đầu mũi mát lạnh chạm vào má làm tôi giật mình tí thì ngã xuống giường, cái thằng này: “Chơi cái gì trò gì vậy, lạnh tao.”
"Thơm má người ta không gọi là trò chơi đâu." - Nó lại cúi người xuống thơm thêm má bên kia rồi mới ra tủ quần áo, vừa đi vừa ngân nga. Thơm người ta có tí mà tâm trạng tốt ghê nhỉ. Tôi nhìn theo tấm lưng trắng đó với một cảm xúc khác thường. Dù đã tự nhủ rằng chắc chẳng có chuyện gì đâu nhưng tôi vẫn không thể ngăn những thắc mắc trong lòng cùng với rất nhiều câu hỏi hiện lên trong đầu. Tôi có nên nói với Phum là Mon gọi tới không? Tại sao Mon lại gọi nhỉ? Có gì quan trọng mà phải gọi điện muộn thế này. Hay tất cả chỉ là tôi suy nghĩ quá nhiều. Mà tôi đang nghĩ cái quái gì thế không biết. "Nhìn tao như thế là muốn làm thêm một bài nghiên cứu nữa đúng không, hửm?" - Mải suy nghĩ đâu đâu nên tôi chẳng nhận ra Phum đã tắt đèn và nằm xuống bên cạnh tôi từ lúc nào. Mẹ cái thằng hừng hực này, mặt tao giống cái công tắc bật hứng khởi của mày lắm hay gì? Đầu chỉ toàn nghĩ đến chuyện ấy ấy. Nó vươn tay kéo tôi vào lòng ôm thật chặt như mọi tối trước khi đi ngủ. Trên giường chất đầy gấu bông đủ loại kích cỡ ấy vậy là gối đầu lại chỉ có một. Chỉ có một chiếc gối duy nhất mà chúng tôi gối đầu lên ngủ mỗi tối. Tôi cũng dịch người dụi vào lồng ngực Phum và nắm chặt áo nó. Tôi tin tưởng Phum nhưng tôi lại không hiểu được Mon.
“Phum, ban nãy có người gọi mày, nhắn mày là gọi lại.”
“Ai?”
"Mon" - Bàn tay ấm ấp đang xoa xoa lưng tôi đột nhiên dừng lại.
"Thế à?" - Nó rướn người để lấy điện thoại. Phum nhíu mày nhìn màn hình điện thoại, ấn ấn gì đó một lát, tôi hy vọng nó sẽ không…
"Ơi Mon, có chuyện gì không?" - Phum hôn nhẹ tôi rồi đi ra ngoài ban công nói chuyện điện thoại. Bình thường nếu là con gái gọi đến Phum sẽ không nghe, cũng chưa bao giờ gọi lại, nếu thực sự không thể tránh được nó sẽ để tôi nghe hộ nhưng lần này lại không như thế.
Tôi không có ý kiến gì việc nó nói chuyện với ai nhưng mà tại sao phải ra ngoài để nói?
Câu hỏi của bản thân chưa giải quyết được, tôi dịch người nằm về một bên giường. Tôi ôm lấy con gấu bông khổng lồ mà Phum mua cho tôi trước khi nó đi Italy, thằng Còi con trai nó đang nằm vất vưởng trên đầu giường. Tay tôi không đủ dài để ôm trọn được con gấu này vào lòng nhưng được cái người nó rất mềm, lông rất mịn cơ mà không ấm, không ấm như lúc ôm Phum.
Tôi cố gắng giũ bỏ những suy nghĩ những cảm xúc lăn tăn trong lòng nhưng nó cứ nhất định một hai quay trở lại trong bộ não của tôi. Hai người đó từng là người yêu của nhau, họ nói gì với nhau nhỉ? Nó là bí mật mà ngay cả người yêu hiện tại như tôi cũng không biết được sao? Vừa nghĩ tôi vừa dụi mặt vào bụng con gấu.
Ôi trời, từ bao giờ mà tôi trở thành một người tọc mạch như thế này vậy.
"Sao lại nằm ra chỗ đó." - Phum quay trở lại giường sau khi thở dài một hơn, nó kéo tôi về chiếc gối chung của hai đứa như trước đó. Dù tôi có cố gắng giãy dụa đến đâu nó vẫn kiên quyết kéo tôi vào lòng cho bằng được.
"Ghen à?" - Mày có thể đừng thẳng toẹt ra như vậy được không Phum? Mày hỏi thế thì tao biết trả lời sao đây.
“Không.”
“Thế tốt, vì cũng chẳng có chuyện gì cả, Mon gọi tới mời tao đến dự sinh nhật thôi.”
“Thế à, mày có đi không?”
"Không, nhiều người quá, tao không thích sự hỗn loạn, với cả sợ có người giận dỗi vì ghen." - Thằng quỷ Phum này, tao đã bảo là tao không ghen mà, tao chỉ...lo.
"Ai ghen chứ, không có đâu, ngủ đi thôi, tao buồn ngủ lắm rồi." - Nói rồi tôi bướng bình nhắm mắt lại: “Ối, sao lại cắn tao.”
"Hài lòng, hờ hờ, Peem, tao rất vui khi mày ghen, mai đi mua quà cho Mon với tao nhé." - Người yêu cũ mà còn phải tặng quà sinh nhật nhau à?
“Ừm, ngủ đi.”
Tôi chẳng cao thượng nhưng cũng không đến mức quá hẹp hòi, tặng quà sinh nhật cho người yêu cũ thôi mà, chắc không có vấn đề gì đâu... đúng không?
***
Hơn sáu giờ tối Phum đưa tôi tới chỗ nó hẹn Mon dù tôi chẳng muốn đến tí nào. Tôi tin tưởng Phum và rất sẵn lòng để hai người đó ở một mình với nhau nhưng nó vẫn quyết tâm kéo tôi theo.
Tôi đành dời lịch hẹn với thằng c* Din sang chủ nhật tuần sau. Nó biết tin thì kêu ca càm ràm vậy nên tôi đã phải đổi từ cuộc hẹn gặp đãi cà phê thành đưa nó đi chơi Sendai. Thằng em cùng mã thối tha, mày tính móc sạch ví anh đúng không.
“Vào quán nướng đợi không?”
“Sao mày bảo vào Kinokuniya xem sách?”
“Thì tao đói, đi ăn trước đã.”
“Đàn ông quá nhỉ Peem.”
"Đương nhiên, hờ hờ, ối, đau tao, mẹ nhà mày." - Nó có nhéo được khúc má nào của tôi ra không thế. Dù tay Phum rất mềm nhưng các bạn thử để nó nhéo má đi, đứt luôn khúc thịt chứ chẳng đùa.
“Haha, ngứa mắt.”
Đúng là cái thằng chỉ ưa bạo lực.
Lúc này hai đứa tôi đang ngồi thư giãn đợi Mon trong quán đồ Nhật thì Mon bảo muốn ăn. Chiều lòng nhau quá nhỉ, trong khi tôi nhờ nó đi mua nước hộ thôi cũng nghe chửi. Nói thế chứ tôi cũng biết tính Phum nó vậy, dù nó có hành xử vô lý đến đâu, nhăn nhó cau có dữ tợn đến mức nào thì khi tiếp xúc với các bạn nữ, nó vẫn rất ra dáng đàn ông.
Mà tôi vẫn chưa biết tôi nên biểu cảm như nào, ứng xử ra sao khi gặp Mon. Cậu ấy có biết mối quan hệ giữa tôi và Phum không nhỉ, nếu biết không rõ bạn ấy có đau lòng không, nghĩ đến là chỉ thấy...haizzz.
"Sao thế?" - Phum khoanh tay nheo mắt nhìn tôi như đang bắt lỗi. Này này, tao là người yêu mày chứ không phải bị cáo chờ thẩm vấn đâu nhé.
“Cái gì sao?”
“Mày ấy, làm sao mà phải thở dài.”
“Không, tao đang trả không khí cho Trái Đất thôi mà.”
“Đừng có ghẹo tao nhé Peem.”
“Không có gì thật mà, Mon tới đâu rồi, mày thử gọi cho bạn ấy xem.”
"Chắc sắp đến rồi, lại đây ngồi đi." - Nó vẫy tôi vào ghế bên cạnh nó, thôi thôi, không chịu đâu kẻo ai nhìn thấy lại trêu. Tôi lắc đâu nguầy nguậy.
“Muốn tự giác hay để tao phải đứng dậy đây, tao không đảm bảo là...”
"Ờ ờ, không phải dọa, mẹ kiếp, đối xử với tao thì toàn dùng bạo lực mà với con gái nhà người ta thì lịch sự khiếp thế." - Đồ Hitler, đồ phát xít, thằng ngáo quyền lực.
“Thế mày là con gái à, haha.”
"Ờ, tao không được tốt thế đâu." - Tôi chưa từng là một đứa hay dỗi vặt nhưng chẳng biết hôm nay làm sao mà chỉ cần Phum thở tôi cũng cảm thấy khó chịu. Giờ cho nó một vé đăng xuất khỏi Trái Đất thì có ổn không nhỉ? Tôi đi tới ngồi bên cạnh nó nhưng chọn quay mặt đi nhìn ra chỗ khác. Nhìn mặt nó chỉ tổ làm tôi ngứa tay.
Đột nhiên Phum ấn tai nghe vào tai tôi, tôi quay lại nhìu mày nhìn nó.
“Làm gì đấy?”
“Tao không giỏi ăn nói nhưng tao muốn mày nghe được điều này.”
(Phải nói bao lần nữa, rằng anh yêu em
Phải nói rằng anh đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống này
Là từ em chứ chẳng phải ai khác
Phải nói bao lần nữa em mới chịu tin
Phải nói bao lẫn nữa rằng với anh em là quan trọng nhất
Và chẳng có ai có thể thay thế được em
Đừng sợ những lời nói ngoài kia
Đừng sợ ánh mắt anh dành cho ai khác
Hãy tin vào tình yêu của đôi ta Tin vào con tim chỉ có mình em này được không? Dẫu có ai cố gắng chen vào giữa hai ta Mong em nhớ rằng người đó sẽ không bao giờ làm được Giữa anh vào em sẽ chẳng còn chỗ cho một ai khác
Nếu đôi ta cùng sánh bước đồng lòng
Dẫu có ai cố gắng buông lời cay độc
Mong em nhớ rằng mỗi khi nhắm mắt lại
Anh chỉ mơ về hai ta của mai sau
Cho đến ngày anh được rước em về nhà)
“Hiểu chưa nào, tao yêu mày và muốn cưới mày."
Phum kéo tai nghe về, rồi xoay mặt tôi lại để nhìn vào mắt nó. Cũng tính là làm mặt lạnh đấy nhưng mà tôi không thể nhịn cười được nên bật cười.
"Ai cưới mày chứ?" - Tại sao tự dưng giọng tôi cao vút thế nhỉ, tôi không cố tình đâu, tự nó bị thế ấy.
“Ơ, mày vẫn chưa biết à, tao dự định học xong sẽ bảo bố mang đồ sang nhà mày hỏi cưới đó, năm nay tạm đính hôn đã.”
“Tao cao giá lắm đấy nhé.”
“Dành cho mày thì bao nhiêu tao cũng chịu.”
"50 triệu." - Tôi phải tạo bảng giá ngay từ bây giờ thôi, hahaha.
"Tình yêu của tao dành cho mày có giá trị hơn thế nhiều." - Tôi chỉ muốn lấy ngay đôi đũa gắp lưỡi thằng Phum ra. Nó biết tôi dễ xấu hổ rồi mà còn nói mấy lời kiểu này.
Sẽ không có ai xen vào giữa hai chúng ta, sẽ không có ai chia tách chúng ta được đúng không Phum ^^
“Phum ơi.”
Tôi và anh chàng đẹp trai bước ra khỏi thế giới của hai đứa cùng với sự xuất hiện của một cô gái xinh đẹp. Mon mặc một chiếc váy màu hồng, tóc bạn ấy xoăn nhẹ cùng đôi má hồng hào trông rất dễ thương mà cũng rất tự nhiên. Không lạ khi cả trai cả gái đều ngoái lại nhìn bạn ấy.
“Đợi có lâu không, xin lỗi đã để cậu đợi nhé, vì em tớ chở đến đây.”
“Không sao, tớ cũng vừa tới thôi.”
"Ừ, ơ Peem, cậu cũng đến à, dạo này sao rồi, lâu lắm không gặp." - Mon ngồi xuống rồi quay sang chào hỏi tôi. Vẻ mặt bạn ấy thoáng chút thất vọng nhưng rất nhanh đã lại mỉm cười thân thiện với tôi, ồ, bạn ấy vẫn nhớ tôi.
“Vẫn tốt, cậu nhớ được tớ à?”
“Nhớ chứ, chúng ta đã gặp nhau hôm Loy Krathong năm ngoái đó, trí nhớ của Mon tốt lắm, càng là mấy bạn đẹp trai như Peem, Mon lại càng ghi nhớ, haha.”
"Hờ." - Mẹ kiếp Phum, mày cười cái gì.
Mon cười thật tươi, tôi cũng cười theo bạn ấy và không ngăn được bản thân len lén nhìn Phum, nó cũng đang cười với Mon. Hình ảnh hai người họ cười với nhau sao lại khiến ngực tôi thấy nhoi nhói thế nhỉ.
“Ôi trời, khen nữa là tớ xấu hổ đó, à quên mất, chúc mừng sinh nhật sớm nhé.”
“Cảm ơn cậu, nếu Peem đến được tiệc sinh nhật của tớ thì tốt quá, kéo cả Phum đi với, Phum cứng như đá ấy, tớ mời thế nào cậu ấy cũng không chịu đi.”
“Thằng Phum bướng lắm, Mon đừng bận tâm.”
“Ừ, Mon cũng nghĩ thế, đúng không Phum?”
Suốt bữa ăn chất giọng ngọt ngào của Mon vang lên không dứt, cậu ấy nói chuyện với tôi cứ như hai đứa là bạn lâu năm rồi vậy. Mon giỏi ăn nói lắm, đôi mắt to của cậu ấy lúc nào cũng khiến người đối diện cảm thấy cậu ấy đang rất thật lòng. Sau khi no bụng với sashimi và sushi, chúng tôi mới đi tìm quà tặng cho Mon. Phum hỏi Mon có đặc biệt muốn mua cái gì không và câu trả lời của bạn ấy khiến tôi tí thì té xỉu.
“Được gặp Phum đã là món quà đặc biệt với Mon rồi, Mon không cần thêm gì nữa đâu.”
Phải chăng tôi đã quên mất, rằng trước khi tôi và Phum hẹn hò, chúng tôi cũng đã vô tình làm tổn thương người con gái ấy, khiến cậu ấy đau lòng. Phải chăng tôi đã cướp Phum từ Mon?
Ánh mắt Mon nhìn Phum cũng giống hệt ánh mắt tôi dành cho nó. Trong đôi mắt ấy tràn ngập tình yêu, sự ngưỡng mộ và cả sự lo lắng. Điểm khác biệt duy nhất là trong đôi mắt của Mon còn chứa cả nỗi buồn.
Lúc lượn quanh xem đồ tôi chẳng biết nên đi như thế nào, đi bên cạnh Phum rồi để Mon đi một mình không ổn mà đi ba mình thì lại càng không. Cuối cùng tôi đành chọn đi sau hai người họ. Phum quay xuống nhìn rất nhiều lần, mỗi lần chạm mắt nó tôi chỉ biết cười để nó thấy an lòng.
Nếu là người khác chắc tôi sẽ không cảm thấy lo sợ như thế này, nhưng đây lại là Mon, cậu ấy là người xứng với Phum về mọi mặt.
“Peem, sao trông cậu cứ lơ đãng thế, không khỏe à?”
"Hử, à không, bác sĩ này đúng là tinh mắt quá, haha." - Tôi cười trừ. Hoàn cảnh lúc này là tôi đang cười với Mon và né tránh ánh mắt nhìn tôi chằm chặp của Phum.
Tao tin mày Phum ạ nhưng tao thực sự không thể ngăn bản thân suy nghĩ rằng người mà mày nên yêu...có phải là tao hay không.
“Cứ lơ đãng như thế là bị bác sĩ tiêm đó, nhỉ Phum nhỉ?”
“Ừm”
Chúng tôi dạo quanh một lúc lâu, Mon cũng đã có được một vài món đồ, cả túi xách, cả quần áo và ví tiền. Tất cả đều là Phum mua để làm quà sinh nhật và cũng chính tay nó xách những túi đồ đó cho Mon.
Sau đó chúng tôi đi xem phim, tôi thề là từ lúc cha sinh mẹ để đến giờ chưa lần nào tôi đi xem phim mà chẳng biết tí gì về nội dung như lần này. Dù tôi và Phum đã từng hôn nhau trong rạp nhưng việc nó nắm tay tôi trong khi có Mon ngồi ở bên kia, lỡ Mon trông thấy thì làm sao?
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
