We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
Chương 71
Chuỗi sự kiện chào đón tân sinh viên trôi qua cùng hội thao cho năm nhất và chỉ vài tuần nữa thôi là tới đại hội thể thao toàn trường. Khoa nào giờ cũng đang tất bật chuẩn bị luyện tập, từ vận động viên, cổ động viên cho đến đội cổ vũ. Với tư cách là một thành viên của hội sinh viên khoa tôi cũng phải tham gia chuẩn bị. Chính vì vậy một tháng vừa rồi tôi phải học cách phân chia thời gian sao cho cân bằng giữa việc học và hoạt động ngoại khóa. Liệu có ổn không đây? Hahaha, người khác thì có thể căng thẳng chứ tôi thì thư thái lắm.
Chỉ có Phum là phải tới trường từ sớm, muộn mới được về vì nó vừa bận đón tân sinh viên vừa phải tập bóng rổ (chẳng có vấn đề gì khi nó không lôi tôi đi xem cả), khoa nó chắc đặt mục tiêu là chức vô địch năm nay đây mà.
Thời gian vừa rồi tôi với đám hạn cũng hiếm có dịp gặp nhau vì đứa nào cũng bận học sấp mắt, có nhiệm vụ phải làm. Ví dụ như thằng Pun, đảng của nó đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử để tham gia vào ban điều hành của Hội sinh viên trường. Pun giờ đây đã trở thành một người có chức có quyền có địa vị rồi, và vị trí của nó trong hội là... Phó chủ tịch, hahahaha. Là thật, không phải chuyện nhảm nhí đâu. Chẳng biết Hội lấy tiêu chí ra để xét duyệt, hay do Khoa học Chính trị có nhiều người trong hội nên vote thắng hoặc là... trường tôi thay đổi định hướng, tầm nhìn rồi.
Beer thiếu gia đang giữ chức vụ chủ tịch hội sinh viên khoa và chủ tịch câu lạc bộ luật vậy nên nó rất bận, cơ mà bận đến mấy thì ngày nào nó cũng ghé qua phòng tìm Phum. Cũng chẳng phải có công to việc lớn gì, đến xem phim, chơi game, chụm đầu trêu tôi đến mức mà tôi bắt đầu cảm thấy nghi ngờ hai đứa nó có gì với nhau, hahaha, tôi đúng là giỏi nghĩ thật đấy.
Thằng Fang trở thành huấn luyện viên cho đám vận động viên khoa nó. Thấy Phum bảo là có nhiều đàn em thích nó lắm và điều đó khiến nó lại cãi nhau một trận với thằng Thaen. Thằng Fang còn đập vỡ toang bộ tượng Phúc Lộc Thọ cao gần mét ra thành từng mảnh. Các bạn thứ nghĩ mà xem, mỗi lần hai đứa này cãi nhau là vạn vật lại đổ vỡ.
Còn người mà biết mắt tăm mất tích không thấy mặt mũi đây là bác sĩ Chen. Nó lặn tới cái mức độ mà tôi còn tưởng nó đầu thai chuyển kiếp sang thế giới nên kia rồi cơ. Chắc là vì năm sau phải đi thực tập rồi nên bây giờ nó đang cắm mặt trong phòng lab không biết sáng tối ra sao. Nó kể là cuộc sống dạo này chỉ toàn gặp răng giả với hiệu trưởng thôi (giờ tôi mới biết Nha khoa còn có hiệu trưởng riêng đấy), vậy nên độ này thằng Chen học nặng (lắm). Mới hôm qua nó còn lên mạng đăng cái tus: "Học nha khoa không chỉ thấy mỗi "răng" đâu." Hahaha, cố lên bạn tôi ơi, dù sao cũng đi được nửa quãng đường rồi, còn ba năm nữa thôi.
Chắc chỉ có mình tôi với cặp đôi yêu nhau mạnh bạo kia là ngày nào cũng gặp và ngày nào cũng nó cũng quấn lấy nhau. Ấy nhưng mà hôm nay trông hai đứa nó lại không quấn lắm.
Thằng Toey vác cái mặt nặng như chì đi đằng trước, còn thằng Q vừa đi vừa gãi đầu đằng sau, hai đứa nó đi cách nhau một đoạn khá xa. Chúng nó đi tới chỗ chúng tôi đang ngồi canh mấy em năm nhất đi qua để trêu.
"Thằng Toey, đó là mặt hay mông thế?" - Thằng Jo hỏi đúng ý đám tôi quá, chúng tôi nghe thế thì cười lăn vỗ tay bôm bốp.
"P'Q đúng là đồ lăng nhăng." - Thằng Toey vừa kêu ca vừa thả phịch cái ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh chúng tôi.
“Ơ, giờ mày mới biết à, tao nghĩ thằng Q mà là con gái á, chắc giờ này nó chửa được tám bận rồi, ể... mà mày cũng có khác gì nó đâu Toey.”
"Hahahahahaha." - Chúng tôi chụm đầu vào mà cười vì mặt thằng Toey lúc này trông hề không chịu được.
“Em chỉ nói chuyện thôi còn P'Q là ăn luôn.”
"Thì mày cũng ăn thử vài em đi." - Tôi nói lớn với thằng Toey.
"Bớt bớt đi." - Thằng Q đi tới ấn đầu tôi rồi ngồi xuống bên cạnh thằng Toey. Nhìn hai đứa nó là chúng tôi lại chỉ biết lắc đầu, một tuần có bày ngày thì ba ngày yêu bốn ngày cãi cọ. Không tin các bạn chờ mà xem, chẳng bao lâu nữa tình hình sẽ thay đổi thôi.
"Hồi trước cắn nhau không dứt mà giờ ăn được nhau rồi hai đứa mày vẫn không khá hơn là sao vậy, nhanh chóng giải quyết vấn đề đi rồi còn vào học." - Đám thằng Neung thằng Jo cũng một vài người khác đứng dậy đi vào trong chuồng, ấy đừng vội ngạc nhiên, chuồng ở đây là một tòa nhà nhỏ nằm tách biệt với khoa tôi, đây là nơi thực hành và cũng là nỗi ám ảnh cho những ai có trí tưởng tượng bay cao bay xa. Hội trường bên trong đó chứa đầy tàn tích của những bức tượng làm dở, khung tranh, ván ép, thùng sơn, những tác phẩm điêu khắc kỳ lạ được các bạn dùng cả tâm hồn để tạc nên nhưng ngặt nỗi thế giới ngoài kia lại không hiểu được. Căn phòng này bừa bộn hơn sự tưởng tượng của mọi người rất nhiều, haha, những ai yếu tim nhất định không nên đến gần.
Dù chúng bạn khác đều vào học hết rồi nhưng tôi vẫn phải ngồi lại đợi thằng Q. Chẳng biết hai đứa kia làm sao mà cãi nhau, nhưng chắc chắn hai đứa nó không thể bình yêu được đâu. Một con kiến chết cũng làm thành chủ để tranh cãi của chúng nó được mà, hơ hơ.
"Toey, mày lớn rồi, bớt ương bướng lại được không, tao mệt." - Bắt đầu rồi đó, thằng Q là người mở miệng trước, nó nói đồng thời quay sang nhìn tôi với ý nhắn là ngồi đợi nó tí. Ờ ờ, chúng mày cứ giải quyết với nhau đi, tao đợi được, chỉ cần đừng có giết nhau đấm nhau tác động vật lý như thằng Thaen thằng Fang làm là được.
“Mệt sao được, anh phải dỗ em chứ, anh đi với cô gái đó là anh sai mà.”
"Cô gái mà mày nói là chị gái tao, với từ lúc làm chồng mày, tao chẳng dây dưa với bất kỳ ai nữa cả." - Ờm... cảm phiền để ý đến người xem như tao chút đi...à mà thằng Q có biết ngại là gì đâu, mồm với tâm bạn tôi thằng hơn cả thước kẻ đó giờ mà.
“Thế là anh không dỗ em đúng không?”
“Chứ mày nghĩ là tao đang làm gì đây.”
"Được, P'Q không dỗ, không chiều Toey, Toey cũng chẳng bận tâm, Toey đi tìm người khác dỗ." - Nói rồi thằng c* em gom hết đồ đạc, ngay lập tức đi ra khỏi khoa. Đệch mợ thằng này, nói thật làm thật đấy à, tôi đang xem phim truyền hình ngoài đợi thực đây đúng không.
"Mày không đi theo nó à Q?" - Tôi quay lại hỏi thằng Q, nó đang ngồi đó với khuôn mặt chán chả buồn nói.
“Ờ, kệ mẹ nó, cho nó đi.”
“Cái thằng... người yêu mày đi tìm người khác đấy.”
“Hờ, nó có thể đi đâu được ngoài tìm thằng Matt kể khổ chứ.”
“Thế nhỡ nó đi tìm người khác thật thì sao, mày tính sao?”
“Thì tao giết cả đôi chứ sao, mà mày hỏi nhiều thế Quỷ Lùn, đi ra kia tìm chồng mày đi, đang bán dáng kia kìa, thằng chó Phum chăm đến thế này thì hay là chuyển mẹ khoa đi cho rồi.”
Nói xong thằng Q đi theo thằng Toey liền, hờ, tưởng thế nào. Cơ mà mới nãy nó nói gì cơ, thằng Phum á, tôi quay người một góc 360 độ để nhìn thấy một người con trai mặc áo phông cổ chữ V màu đen, bên ngoài khoác đồng phục khoa Kỹ thuật và mặc quần jeans cùng màu với áo, trong tay nó là mấy cái túi trông khá dễ thương, ờm... sao nó lại đến đây nhỉ.
"Đến làm gì?" - Tôi giả vờ hỏi ngay khi nó đi tới rồi dừng lại trước mặt tôi. Nó cười rồi cúi mặt xuống gần đến mức suýt thì chạm mặt tôi. Mẹ kiếp, tránh không kịp nên bị nó hôn cho cái. Làm ơn biết xấu hổ nơi công cộng dùm cái đi, cậu Phumin: “Hỏi là không trả lời à, đến làm gì?”
"Đến tìm vợ." - Thằng quần, nhìn kìa, giỏi cười chưa kìa, mắt cũng cười, mồm cũng cười.
"Thế à, đâu đâu, tìm thấy chưa?" - Tôi cũng hùa theo nó, hơ hơ, đúng là điên cả đôi.
"Chưa, giúp tìm hộ tao chút đi, nó học ở khoa này, người lùn lùn, mắt to to, má phính phính, mặt đần đần, mõm chó, chăn ngắn." - Thằng quỷ này, mày đang miêu tả tao đấy à, ế, mà tôi có phải vợ nó đâu, bảo bao lần là đừng có nói mấy cái vợ vợ chồng chồng rồi.
“Hờ hờ, sao im thế?”
"Không muốn tiếp chuyện với mày, chán cái mặt, gặp nhau từ sáng đến chiều đến chiều tối đến trước khi đi ngủ, tao chán lắm rồi, hahaha." - Nhìn mà xem, chửi đến cỡ này mà nó vẫn hớn hở ngồi xuống bên cạnh tôi, thằng chó này cứ cười cười mãi làm cái đ** gì vậy: “Rốt cuộc là sao mày lại đến đây, có chuyện gì không?”
“Không có chuyện gì thì không thể đến tìm mày à?”
“Đến được, nhưng hôm nay mày có tiết cả sáng cả chiều mà, hay là mày trốn?”
"Không có, tao ra ngoài ăn với bạn nên mua cái này cho mày." - Tôi nhận lấy cái túi trên nay nó, đến lúc mở ra thì... trong đó là bánh. Bánh dừa ở quán nổi tiếng hẳn hoi.
“Nhân dịp gì đây?”
"Tao thấy nó trắng trắng mềm mềm giống mày nên mua, à, thơm như mày nữa." - Đệtttttttttttt
Ai dạy mày nói thế này đấy Phum. Giờ đập đầu vào bàn thì có giúp tôi bớt ngượng không nhỉ. Cái thằng quỷ này, giờ là giờ nào mà mày lại bán đường thế này hả người yêu ơi.
"Nhìn ngon đấy, thế lấy xe ai đi?" - Tôi chẳng thể hùa theo nó được. Lại còn ẩn dụ ví von tôi với cánh bánh dừa chứ, mày cũng dám nghĩ cơ đấy Phum.
“Xe thằng Mick, ban nãy thằng Q làm sao thế?”
“Cãi nhau với thằng Toey, một vòng luẩn quẩn của chúng nó ấy mà.”
“Thế à, mọi người toàn cãi nhau nhỉ, chẳng như chúng mình.”
"Mày bị cái gì thế Phum, đầu đập phải đá à, có cần một viên Para không tình yêu ơi, hahaha... này này, làm cái gì thế?" - Nó hôn môi tôi quý vị ạ. Hôn cái gì mà hôn chứ, ban ngày ban mặt lại còn đang ngồi ngay giữa khoa tôi, dù không phải nụ hôn sâu nhưng vẫn đang ở trong trường, nhỡ có ai thấy thì sao.
“Hôn chứ còn làm gì, ngày nào cũng làm mà mày vẫn chưa quen à, hờ hờ.”
"Đừng có ghẹo gan tao, về học tiếp đi." - Đột nhiên thấy ngượng dữ dội, nó còn đang nhìn tôi với ánh mắt không thể tình hơn cùng nụ cười ngọt ngào nữa chứ. Thằng quỷ này chắc chắn là say thịt rồi.
We Are - Câu Chuyện Tình Yêu Của Chúng Ta
