Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn

Chương 206


“Mẫu thân, Hàng nhị thẩm sao lại tới đây ạ?” Tiểu Ngư thấy Hàng nhị thẩm vội vội vàng vàng rời đi, mà sắc mặt mẫu thân mình cũng không tốt, liền tò mò hỏi han.


“Ngồi cho vững, đi đón tỷ tỷ con.” Hứa Nghiên thấy đứa trẻ trèo lên xe bò, liền khẽ quát một tiếng “Giá”, xe bò lăn bánh khỏi ngõ nhỏ, đi tới Tế Thế Đường đón Tiểu Quỳ.


Gã chạy vặt trông cửa ở Tế Thế Đường đã sớm quen mặt người Đồ gia, thấy xe bò dừng lại trên đường, liền gọi với vào trong cho Tiểu Quỳ vốn đang giúp bốc thuốc: “Mẫu thân ngươi tới rồi kìa.”


“Được, ra ngay đây.” Tề lão đại phu đã về nhà từ sớm, lúc chờ Tiểu Ngư thì tranh thủ vào giúp một tay.


Ra khỏi trấn, trên đường thưa người, con bé mới từ trong túi vải thêu hoa kim ngân lấy ra một chiếc bánh bột ngô, đưa cho đệ đệ nói: “Đói rồi phải không? Nè, bánh hoa tươi, ngọt lắm, Tề đại phu cho ta đấy, đệ ăn trước đi.”


“Còn nữa không tỷ? Có phần của tiểu đệ không?” Sau khi nhận được cái gật đầu, cậu nhóc cắn một miếng, vị ngọt thanh nhưng hơi khô, liền nằm bò lên lưng mẫu thân, đưa miếng bánh trong tay đến bên miệng nàng, nói: “Mẫu thân, người cũng nếm thử đi, vị này lạ lắm.”



“Của mẫu thân cũng có, đều ở trong túi cả, đệ mau đói nên cho đệ ăn trước, chúng ta về nhà rồi ăn.” Tiểu Quỳ nói thêm vào.


Bánh đã đưa tận miệng, Hứa Nghiên đành há miệng cắn một miếng nhỏ, rồi đẩy tay cậu nhóc ra bảo: “Con tự ăn đi, ta không đói.” Bột thì nhiều nhân thì ít, nàng cũng chẳng nếm ra được vị gì đặc biệt.


Tiểu Quỳ giả vờ tị nạnh: “Rõ ràng là ta cho đệ, vậy mà đệ chẳng mời ta miếng nào.”


Tiểu Ngư cười híp cả mắt, cắn một miếng thật lớn rồi nói: “Ta biết tỷ ăn rồi mà, vả lại ta lấy bánh tỷ tặng để hiếu kính mẫu thân, coi như là cả hai chúng ta đều hiếu thảo rồi, phải không mẫu thân?”


“Phải, phải, đều là tri kỷ cả,” Hứa Nghiên vui vẻ đáp lời, đứa đại nhi tử này là đứa tinh tế và chu đáo nhất trong ba đứa trẻ, không biết có phải do đọc nhiều sách hay được phu tử dạy dỗ hay không. Còn Tiểu Quỳ, tuy có lòng nhưng lại vô tâm, biết mang đồ về cho nhà nhưng lại hay mắc lỗi cư xử, loại tính cách này dễ làm mất lòng người khác.


Còn tiểu nhi tử thì y hệt cái nết của phụ thân thằng bé, nghĩ gì làm nấy, trong lòng không giấu được chuyện gì, tính tình thẳng tuột, nàng không khỏi hoài nghi liệu đó có phải sự khác biệt giữa người đọc sách với không đọc sách hay không.


Hứa Nghiên không khỏi thở dài, không biết sau này Tiểu Quỳ sẽ thích kiểu nam nhân như thế nào.



Tiểu Ngư nuốt miếng bánh trong miệng, hỏi: “Có phải Nhị thẩm nói gì không ạ?”


“Phải, thẩm ấy muốn mai mối phu gia cho tỷ con.” Đều là người nhà, Hứa Nghiên nói chuyện cũng chẳng kiêng dè, sẵn tiện xem phản ứng của Tiểu Quỳ ra sao.


Phản ứng của Tiểu Ngư còn lớn hơn cả Tiểu Quỳ, cậu nhóc kinh ngạc thốt lên: “Sớm thế ạ? Là ai vậy?”


Trong khi đó, Tiểu Quỳ như thể đang nghe chuyện của người khác, cũng nghé đầu vào tò mò, trên mặt chẳng có lấy một chút thẹn thùng.


“Còn chưa hỏi, ta từ chối rồi, tỷ con còn nhỏ, đợi vài năm nữa tính sau.” Hứa Nghiên cười, thấy phản ứng của hai đứa trẻ có chút kinh ngạc, nhất là Tiểu Ngư, trong nhà chưa từng bàn chuyện này mà cậu nhóc lại biết khá rõ, bèn trêu: “Tiểu Ngư, con biết cũng nhiều đấy, muốn cưới tức phụ rồi hả?”


“Nói bậy, con không có.” Cậu nhóc đỏ mặt phản đối, giận dỗi mím môi giải thích: “Đại nhi tử của phu tử đang bàn chuyện cưới hỏi, một đồng môn của con cũng được trong nhà định cho cậu ta một tiểu tức phụ, gọi là chỉ phúc vi hôn.”


Khi nói “tiểu tức phụ” thì có chút ngượng ngùng, ba chữ này như là phải cắn miệng, lí nhí lúng búng.



“Các con còn tán gẫu cả chuyện này nữa sao?” Hứa Nghiên thầm nghĩ tiền học phí không uổng công, đứa nhỏ chưa đầy tám tuổi mà hiểu biết còn hơn cả tỷ tỷ lớn hơn bốn tuổi.


“Con không có tán gẫu, con chỉ nghe thôi.” Cậu nhóc vội vàng thanh minh, sợ bị coi là phường bà tám buôn chuyện trong thôn.


“Vậy sau này đệ cứ nghe nhiều vào, về kể cho ta nghe với.” Tiểu Quỳ ôm lấy cậu nhóc nói, bộ dạng như thể chuyện hôn sự kia chẳng liên quan gì đến mình.


Thấy dáng vẻ của Tiểu Quỳ, Hứa Nghiên không còn do dự nữa. Với thái độ này, dù có đi xem mắt cũng chỉ thêm phiền phức, Tiểu Quỳ hoàn toàn chưa có ý thức gì về chuyện gả đi, ngày hôm sau sau khi đưa Tiểu Quỳ đến y quán, nàng ghé qua Hàng gia một chuyến.


“Nhị tẩu, phiền tẩu nói với đại tẩu một tiếng, chuyện gặp mặt cứ bỏ qua đi., Tiểu Quỳ còn nhỏ, chưa đến lúc bàn chuyện phu gia, con bé hoàn toàn chưa có ý thức về việc thành thân này, đợi khi nào con bé thông suốt, ta lại nhờ mấy tẩu giới thiệu sau.”


Hàng nhị tẩu nhìn sắc mặt nàng lúc vào cửa là đã đoán được câu trả lời, liền cười nói: “Được thôi, sau này ta sẽ lưu tâm những chàng trai tốt mà ta biết, con gái tốt thì trăm nhà cầu, Tiểu Quỳ ngoan hiền thế này không thể vội vàng định đoạt ngay được, đại tẩu có mắt nhìn người muốn kéo về nhà mình, nhưng thời điểm chưa đúng, ngọc quý tuy phát sáng nhưng chưa mài giũa xong.”


Theo lẽ thường, Hứa Nghiên nên khiêm tốn hoặc tự hạ thấp con mình một chút, nhưng nàng không nỡ, con mình thì trên tốt dưới tốt, vả lại nàng cũng thấy nhị tẩu nói không sai, bèn nhíu mày giả vờ khổ sở: “Cái khiếu đó của nha đầu Tiểu Quỳ kia như bị tắc nghẽn rồi, ta nói thẳng trước mặt là có người muốn làm mai, vậy mà con bé lại chẳng biết thẹn là gì.”


Chẳng giống nàng hồi đó, tuổi này đã vì muốn tìm phu gia tốt mà nỗ lực học chữ, thấy người ta cưới xin là đã mơ mộng sau này gả cho người thế nào.



Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn Story Chương 206
10.0/10 từ 11 lượt.
loading...