Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Chương 205
Lại là một năm nữa đón năm mới, gia đình hứa nghiên ở nhà cũng không có việc gì làm, mùng mười tháng Giêng, họ cưỡi xe bò đi Hàng gia chúc Tết, nói là chúc tết nhưng thực ra là đi chơi, vừa hay, đại ca và đại tẩu của Hàng Thành Văn năm nay về quê ăn Tết, ồn ào náo nhiệt mở ba bàn tiệc, hai đứa nhi tử của Hàng Thành Văn, hai nhi tử của đại ca hắn ta, đều đã thành thân sinh con, bấy nhiêu đứa con nít tụ lại một chỗ suýt nữa thì dỡ tung cả căn viện nhị tiến của Hàng gia.
Sau bữa cơm, Tiểu Quỳ dẫn cả đàn trẻ con ra tiền viện chơi, mấy người lớn ngồi trong sảnh đường vẫn cảm thấy đầu óc ong ong, Hứa Nghiên nói: “May mà ta chỉ sinh ba đứa, tuổi tác cách nhau ba bốn tuổi, không đến mức cùng lúc thành thân sinh con, nếu không, hễ đến Tết nhất lễ lạt mà tụ họp lại, xà nhà căn nhà ngói cũ của nhà ta cũng phải bị chấn đứt mất.”
“Chấn đứt thì muội xây cái mới, tiền cứ giữ bo bo trong tay mà không tiêu, một ngày nào đó bị chuột gặm sạch thì lúc đó các ngươi mới khóc lóc.” Hàng nhị tẩu mở lời, bởi vì trong trấn chưa tìm được căn nhà tốt, nên bảo họ mua ở trong huyện, phu thê Hứa Nghiên cũng không biết đang nghĩ gì, đã qua cả năm rồi mà vẫn chưa thấy động tĩnh.
“Sao lại không tiêu, ta có ba đứa con, đứa nào cũng phải sắm sửa nhà cửa cửa hàng, chẳng qua là chúng còn nhỏ, ta và Đại Ngưu còn chưa quyết định được nên mua ở đâu, mua ở trong huyện thì dễ mua thật, nhưng lại cách xa trấn, việc mua, thuê hay bán đều không tiện, nhà có chuyện gì người ta cũng không tìm được chủ nhà.” Hứa Nghiên giải thích.
Đại ca của Hàng Thành Văn nghe xong, hỏi Đồ Đại Ngưu: “Lão đệ, muốn mua nhà ở trong huyện ư?”
“Ừm, mấy năm nay nuôi lợn kiếm được chút tiền, đất thì không mua được nữa rồi, nên muốn mua trước một căn nhà với một cửa hàng.” Đại Ngưu và Hứa Nghiên hiểu biết ít, trong nhà chỉ làm ruộng nuôi lợn, có tiền trong tay thì lại muốn mua đất, mà lại không có ý định chuyển nhà cũng không làm ăn buôn bán, nên có chút thận trọng trong việc mua nhà mua cửa hàng, đối với huyện lại càng hoàn toàn không biết gì, cho nên việc mua nhà mua cửa hàng đã nhắc đến mấy lần rồi lại thôi.
“Cái này dễ thôi, ta ở ngay trong huyện, nếu đệ tin tưởng ta, ta sẽ giúp đệ lo việc đó, tiền ta ứng trước cho đệ, sau đó sẽ gửi thư báo cho đệ, đệ cầm hộ tịch đến huyện tìm ta, ta dẫn đệ đi đăng ký.” Hàng Lê Văn nói.
“Có gì mà không tin tưởng được, huynh chỉ thiếu nước chuyển nhà cửa cửa hàng của mình cho ta luôn thôi, ta còn có gì phải nghi ngờ nữa chứ? Vậy Hàng đại ca, làm phiền huynh rồi.” Đồ Đại Ngưu cảm kích nói.
“Chuyện nhỏ mà, người chạy việc cũng không phải ta, ta chỉ động miệng, bên dưới có người làm.” Hàng Lê Văn xua tay, nói tiếp: “Nhưng ta cũng muốn đòi hỏi chút lợi ích từ lão đệ, ăn thịt lợn ở nhà thành văn hai năm rồi, thịt năm nay ngon hơn năm ngoái, hỏi ra mới biết thịt lợn là do đệ đưa tới, ta muốn đặt mua chỗ đệ năm con lợn nuôi thả rông trên núi, thả rông từ nhỏ, ăn các loại thảo dược như sắn rừng, rau bồ công anh mà lớn, không cho ăn thức ăn lợn.”
“Không ăn thức ăn lợn sẽ lớn chậm, kích thước cũng nhỏ, lợn hai năm có lẽ chỉ to bằng con lợn nuôi trong chuồng một năm thôi.”
“Không sao, không sợ nhỏ, ta muốn chất lượng thịt tốt, tặng quà cần chính là sự độc đáo, việc này chắc chắn không có lợi cho đệ, lợn nuôi nhà đệ bán sáu lượng bạc, ta trả mười lợng.” Mắt Hàng Lê Văn lộ ra vẻ sắc sảo nhìn hắn chăm chú.
Đồ Đại Ngưu không cần suy nghĩ, liền đồng ý ngay, một con lợn được nuôi bằng thức ăn lợn với cỏ cây để trở thành lợn béo lớn bán được sáu bảy lượng, bây giờ có người mua với giá cao hơn những con lợn không cần ăn thức ăn lợn, tính thế nào cũng là mình có lợi, chỉ là phiền phức và tốn sức hơn một chút, mỗi ngày ban ngày phải dắt lợn ra ngoài rồi ban đêm lùa về, trên núi lại có nhiều sắn rừng, mùa xuân hè ăn dây sắn, mùa thu đào củ sắn, lại có các loại cỏ dại khác bổ sung, một năm hắn cũng tiết kiệm được không ít lương thực.
Nhưng hắn lại không dám cam đoan chắc chắn, để mình yên tâm, và hai nhà cũng không phật lòng nhau, Đồ Đại Ngưu bổ sung: “Đại ca, loại lợn thả rông chỉ ăn sắn dại và cỏ dại này ta cũng chưa từng nuôi, chỉ sợ quá gầy hoặc giữa chừng bị bệnh mà hỏng mất, ta chỉ có thể nói là ta cố gắng hết sức để nuôi, với chỉ nuôi tám con thôi, nếu lỗ ta không tìm huynh, cuối năm nếu huynh không hài lòng cũng đừng oán trách, hơn nữa, chỉ có năm nay thôi, tình hình năm sau thì sang năm rồi nói.”
“Lão đệ có nghĩa khí, có lời này của đệ, cuối năm dù lợn có gầy chỉ còn da bọc xương ta cũng sẽ lấy.” Hàng Lê Văn vỗ vai hắn, vui vẻ nói.
Một chuyến đi chơi nói là đi liền đi, không chỉ giải quyết được việc mua nhà ở huyện, mà nhà còn có thêm một mối làm ăn, hơn nữa còn có cả những chuyện tiếp theo sau đó.
Sau khai xuân, Đồ Đại Ngưu ở nhà trông chừng con lợn nái bụng to, Hứa Nghiên mỗi ngày đưa đón hai đứa trẻ, hôm đó đúng vào ngày Tiểu Ngư được hưu mộc, khi đi đón cậu nhóc thì phát hiện Hàng nhị tẩu cũng ở đó.
“Ôi, nhị tẩu, tẩu đi dạo đó ư?”
“Đợi muội, cố ý đợi muội đấy, muội ngày nào cũng chạy ở trong trấn mà không ghé qua nhà ta, ta đành phải đến tìm muội thôi.”
“Tẩu ngày nào cũng uống trà này trà nọ, ta cũng chẳng biết thưởng thức, đến cũng chỉ là uống một vị trà, chẳng có gì thú vị.” Hứa Nghiên nói thẳng.
“Không nói chuyện phiếm với muội nữa, ta tìm muội có việc.” Nàng ta nhìn ngang nhìn dọc, nghĩ rằng Tiểu Ngư sắp ra rồi, tranh thủ thời gian nói: “Muốn lo chuyện bao đồng cho Tiểu Quỳ nhà muội, đại tẩu ta nhìn trúng Tiểu Quỳ nhà muội, muốn se duyên con bé cho chất tử của tẩu ấy, bảo ta đến dò la ý kiến.”
Hứa Nghiên nghe xong kinh ngạc ngả người về sau, cau mày nói: “Tiểu Quỳ nhà ta mới lớn chừng nào chứ, mười một tuổi còn thiếu hai ba tháng, việc gì phải nói chuyện gả chồng? Không được, chuyện này không thành được, Tiểu Quỳ nhà ta còn nhỏ.”
“Đính ước trước đã, chứ không phải lập tức thành thân, điều kiện bên mẫu gia của đại tẩu ta không tệ, đại nhi tử nhà tiểu đệ của tẩu ấy cũng biết chữ, chỉ là cảm thấy khó tìm được cô nương tốt, nên muốn dò la ý kiến. Hay là gặp mặt trước một lần?” Nàng ta tiếp tục thuyết phục, điều kiện hai bên đều khá tốt, đứa trẻ cũng là đứa trẻ tốt.
“Có xem cũng chỉ là xem suông mà thôi, Tiểu Quỳ còn chưa hiểu chuyện, gặp mặt rồi cũng chỉ coi như huynh đệ mà cư xử, nhỏ quá, khuê nữ ta còn nhỏ, đợi thêm vài năm nữa rồi nói.” Hứa Nghiên vẫn từ chối, rất bài xích chuyện này, rõ ràng Tiểu Quỳ vẫn còn là một tiểu nha đầu, sao lại dính đến chuyện phu gia?
“Muội trước đừng từ chối vội, về nhà suy nghĩ đi, thương lượng với Đại Ngưu một chút xem.” Nàng ta thấy Tiểu Ngư đi tới rồi, vội vàng ngậm miệng lại, dặn dò câu này, chào hỏi Tiểu Ngư một tiếng rồi rời đi.
Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Đánh giá:
Truyện Vợ Góa Của Gã Chăn Lợn
Story
Chương 205
10.0/10 từ 11 lượt.
