Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 75


Ngay trước một giây Lãnh Ninh mất đi ý thức, có một bóng người trong làn nước biển tối tăm lạnh lẽo đang cố sức bơi về phía cậu, mặc dù không nhìn rõ gương mặt của người đó, cậu cũng có thể đoán ra là ai.


Trái tim cậu đột nhiên co thắt dữ dội, kéo cậu trở lại từ bờ vực của cái chết, cậu nhìn thấy Địch Diệp bơi đến bên cạnh mình, vươn tay ra đỡ lấy cơ thể của mình, giống như năm năm trước, từ từ tiến lại gần, áp vào môi của mình, truyền cho mình một hơi thở…


Ký ức cũ và khoảnh khắc hiện tại trùng khớp với nhau, cảm giác khắc cốt ghi tâm giống như một liều thuốc trợ tim mạnh, tiếng trái tim đập dữ dội vang vọng bên tai, một luồng hơi ấm truyền thẳng đến phổi cậu, Lãnh Ninh có thể cảm nhận được lá phổi bị chèn ép của mình được khí lưu căng ra, nhưng trong tiềm thức cậu lại có chút kháng cự, cứ như thể cậu không xứng đáng được người này dùng cả mạng sống để cứu.


Địch Diệp giam chặt cậu trong vòng tay của mình, ra hiệu cậu đừng có mà lộn xộn.


Cánh tay Lãnh Ninh bị mảnh vỡ máy bay cứa rách, đã mất rất nhiều máu trong nước, mặc dù Địch Diệp đã truyền cho cậu một hơi thở, cậu vẫn yếu ớt đến mức rơi vào trạng thái bán hôn mê.


Địch Diệp gồng mình giữ nửa hơi thở, cố sức bơi lên mang theo cơ thể của Lãnh Ninh, mỗi lần bơi, anh đều cảm thấy phổi mình sắp nổ tung rồi.


Chỉ cần buông Lãnh Ninh ra là anh có thể nhanh chóng nổi lên mặt nước, nhưng từ đầu đến cuối anh luôn không thể buông người trong lòng ra.


Anh sợ một khi buông tay sẽ không bao giờ tìm thấy được nữa.


Nhất định phải kiên trì!


**


Khoảnh khắc Lãnh Ninh tỉnh lại, cảm thấy nước trong lồng ngực đang trào ra — có người đang hồi sức tim phổi cho cậu ngay tại chỗ.


Cậu muốn nói, đừng ấn nữa, tôi tỉnh rồi, nhưng cậu không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.


Một giọt nước rơi trên mặt cậu, nhưng không hề lạnh, cậu yếu ớt mở mắt ra, thấy mồ hôi của Địch Diệp đang nhỏ xuống từng giọt.


Có lẽ là nước mắt, cậu cũng không phân biệt được.


Lãnh Ninh ho vài tiếng, phổi cậu như đang co giật, lại ho ra rất nhiều nước biển.


Địch Diệp lật người cậu lại, móc vào eo cậu, cố gắng đổ hết nước trong phổi của cậu ra, “Nôn nước ra là không sao nữa rồi!”


Sau khi ho, sắc mặt Lãnh Ninh vẫn trắng bệch như tờ giấy trắng, mặc dù được Địch Diệp ôm, cơ thể cậu vẫn run rẩy không ngừng.


Lãnh Ninh nhận thấy trên người Địch Diệp có vết máu, yếu ớt hỏi, “Anh bị thương à?”


“Tôi không sao, không nghiêm trọng, cậu thế nào, có khó chịu ở đâu không?”



Lãnh Ninh có thể cảm nhận được cơ thể của mình đang hạ nhiệt, nhịp tim đã vượt quá phạm vi bình thường, và toàn bộ cơ thể không còn chút sức lực nào, là một pháp y, cậu hiểu rất rõ, cậu đã đến gần ngưỡng sốc do mất máu.


Cậu lắc đầu, im lặng nằm trong vòng tay của Địch Diệp, tĩnh lặng cảm nhận những giây phút cuối cùng hai người ôm nhau.


Địch Diệp đã dùng vải áo băng bó cánh tay Lãnh Ninh đang chảy máu, nhưng vẫn không thể cầm được máu đang tuôn ra từ cơ thể Lãnh Ninh.


Sau vụ nổ lần thứ hai của máy bay, anh phát hiện Lãnh Ninh thoi thóp trong nước biển, tình hình lúc đó khẩn cấp, anh chỉ có thể mang Lãnh Ninh bơi về phía bờ biển gần nhất.


Hiện tại vị trí của bọn họ rất bất lợi cho việc cứu hộ, anh sợ Lãnh Ninh không thể qua khỏi.


Anh lấy điện thoại ra, cố gắng bật nguồn, nhưng chiếc điện thoại đã ngâm nước biển đã thành một đống sắt vụn.


Lãnh Ninh tỉnh táo được một lát, rồi lại ngủ thiếp đi trong vòng tay anh, mặc kệ anh gọi thế nào cũng không phản ứng.


“Cậu đừng dọa tôi, Lãnh Ninh…”


**


Nước biển bị gió mạnh khuấy động như cái miệng khổng lồ của con quái vật, nuốt chửng vạn vật, bầu trời đen kịt không thấy một ngôi sao, đèn pha chiếu xuống mặt biển đang cuộn sóng dữ dội, nhưng không thấy một bóng người.


Vài chiếc thuyền vớt rời bờ, liên tục có người mặc đồ lặn, mang thiết bị thở lặn xuống biển sâu tìm kiếm những người rơi xuống biển.


Mặc dù phần lớn lực lượng cảnh sát đã rút đi trước vụ nổ, vẫn có một số ít người bị ảnh hưởng bởi hỏa hoạn do vụ nổ gây ra, ngoài ra, vài chiếc xe cảnh sát không kịp rút cũng bị vụ nổ hất tung, cháy thành sắt vụn.


Đây là một cuộc tấn công kh*ng b* có tổ chức và có âm mưu, kẻ chủ mưu Phương Vĩ Cường rơi xuống biển, thành viên Nhện Độc Hổ Đầu Phong, Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự thành phố Long Xuyên Địch Diệp, Cố vấn Đặc biệt Đội Cảnh sát Hình sự Lãnh Ninh hiện tại cũng chưa tìm thấy tung tích.


Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Thang Hiểu Đông đứng bên bờ biển mặt tái nhợt không còn chút huyết sắc nào, gió đêm thổi tung mái tóc bạc của ông, để lộ cái đầu hói già nua của ông trước mặt mọi người.


Đã nửa tiếng đồng hồ trôi qua kể từ khi những người này mất tích, theo kinh nghiệm trước đây, khả năng sống sót trong điều kiện thời tiết này là vô cùng mong manh.


Lúc này, một chiếc xe SUV chạy dọc theo bãi sỏi đá dừng lại ở chỗ đông người, một người phụ nữ búi tóc bước xuống từ ghế lái – Tô Oánh Oánh.


Phía sau Tô Oánh Oánh là một người đàn ông, trên tay người đàn ông đang mở một chiếc laptop.


Tô Oánh Oánh đi thẳng đến trước mặt Thang Hiểu Đông, trải chiếc laptop ra trước mặt ông, “Thang Hiểu Đông, ông giải thích đi, tại sao con trai tôi lại ở dưới biển?”


Đối mặt với câu hỏi của Tô Oánh Oánh, Thang Hiểu Đông trợn to hai mặt, nhìn chằm chằm chấm đỏ nhỏ trên màn hình laptop, “Cô gắn thiết bị định vị trên người Địch Diệp?!”


“Tôi chỉ có một đứa con trai này, tôi không theo dõi nó thì làm sao được?!” Tô Oánh Oánh dường như đã nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, “Các ông đã làm gì con trai tôi rồi?”



Thang Hiểu Đông lập tức gọi người lấy laptop phân tích vị trí cụ thể của Địch Diệp vào lúc này, mồ hôi trong lòng bàn tay ông gần như nhỏ giọt, “Cô yên tâm, chúng tôi sẽ tìm thấy Địch Diệp bằng mọi giá!”


Ban đầu Tô Oánh Oánh còn ôm hy vọng mong manh, nghe Thang Hiểu Đông nói vậy, suýt nữa ngất xỉu tại chỗ, may mà được Thư Thư nhanh tay đỡ lấy.


“Đội trưởng anh ấy phúc lớn mạng lớn, nhất định sẽ không sao đâu!”


“Đúng! Thằng nhóc này quậy đến Diêm Vương cũng không dám thu, nhất định sẽ không sao!” Tô Oánh Oánh hoảng loạn gật đầu.


Ở phía bên kia, Chu Dương Dương đang nhìn mặt biển sóng ngầm cuộn trào và những chiếc thuyền vớt, thuộc hạ phía sau đột nhiên mang đến định vị của Địch Diệp, lông mày anh ta nhíu lại, tự mình dẫn người lên thuyền vớt.


Định vị của Địch Diệp đang di chuyển nhanh, đây là tin tốt, chứng tỏ rất có thể anh đang trôi nổi trên mặt biển, rất có khả năng còn sống!


Chu Dương Dương bảo người tăng tốc, truy đuổi theo định vị.


Khi bóng dáng Địch Diệp xuất hiện trong đèn pha, Chu Dương Dương hoàn toàn kinh ngạc!


Càng đi vào giữa biển, sóng biển càng lớn, Lãnh Ninh nằm ngửa trên mảnh vỡ máy bay, ở mép mảnh vỡ, Địch Diệp hai tay giữ chặt mảnh vỡ, cố gắng đưa Lãnh Ninh về bờ để cứu chữa.


Anh đã mất phương hướng trên mặt biển đen kịt, ban đầu còn có thể định vị bằng Sao Bắc Cực, nhưng bầu trời lúc này âm u như hố đen không đáy, may mắn trời không tuyệt đường người, ánh đèn của một chiếc thuyền vớt đã chỉ đường cho anh.


“Mau! Nhanh chóng tiếp cận, đưa người lên!” Chu Dương Dương đã căng thẳng đến mức tóc dựng đứng rồi.


Anh ta không ngờ Địch Diệp lại làm đến mức này để cứu người, trên người đầy máu, lỡ kéo cá mập đến thì sao?


Tại sao anh ta không ở trên hòn đảo gần đó chờ cứu hộ? Không có chút kiến thức cơ bản nào sao? Hay đầu là óc có vấn đề?


Sau khi được đưa lên thuyền, Lãnh Ninh vẫn chưa hồi phục ý thức, Địch Diệp chạm vào cơ thể lạnh buốt của Lãnh Ninh thì rùng mình, lập tức đưa tay sờ động mạch cổ của đối phương.


Nhịp đập yếu ớt lúc có lúc không, lại giống như ảo giác.


Lòng anh bắt đầu lo lắng bồn chồn, đúng lúc này Chu Dương Dương lại không ngừng nói chuyện với anh.


“Phương Vĩ Cường ở đâu? Nơi các anh rơi xuống nước gần như thế, anh nói hắn có khả năng ở trên đảo không? Anh có thấy bóng người trên đảo không?”


“Im miệng, tôi không cảm nhận được mạch đập của cậu ấy nữa rồi!”


Địch Diệp áp tai vào tim Lãnh Ninh, sau đó hoảng loạn bắt đầu hồi sức tim phổi.


Chu Dương Dương thấy vậy cũng sợ hãi im bặt, liên tục thúc giục người lái thuyền nhanh chóng cập bến.



“Lão đại!”


Hà Lạc thấy Địch Diệp toàn thân đầy máu, sợ hãi kêu lên, cậu ta chạy quá nhanh, suýt nữa thì ngã.


Bác sĩ đã chờ sẵn từ lâu tiếp nhận Lãnh Ninh bị thương, cùng mọi người đưa người vào xe cứu thương.


Nhìn thấy Lãnh Ninh được đưa lên xe cứu thương, Địch Diệp mới kiệt sức quỳ rạp xuống đất như người mất hồn.


Nơi bị bom nổ tỏa ra mùi khét, xe cứu hỏa đang dập tắt đám cháy, không khí xung quanh như bị bốc hơi, có một cảm giác ngột ngạt, bức bối đến nghẹt thở.


Địch Diệp cảm thấy những người xung quanh dần dần trở nên mờ ảo, trước mắt anh đột nhiên tối sầm lại, ngã vật xuống đất một cách nặng nề.


**


Khi Địch Diệp mở mắt lần nữa, trời đã sáng, anh vừa bật dậy khỏi đầu giường một cái đã khiến Tô Oánh Oánh hét lên, ôm ngực vẫn còn trong cơn kinh hoàng.


“Cuối cùng con cũng tỉnh rồi, bác sĩ nói con mất nhiều quá máu, còn nói con làm việc quá sức, ê! Con còn đang truyền nước biển đấy! Đi đâu đấy?!”


Địch Diệp nhổ kim tiêm trên mu bàn tay ra, bước ra ngoài không nói một lời nào.


Tô Oánh Oánh cau mày, thấy Địch Diệp mang dép lê chạy ra ngoài, bà không cản lại, chỉ bảo người đi theo phía Địch Diệp, đề phòng có chuyện bất trắc xảy ra.


Lúc này máy theo dõi điện tim trong phòng cấp cứu lại phát ra báo động đỏ.


Bác sĩ liên tục thực hiện hồi sức tim phổi cho Lãnh Ninh, nhịp tim của Lãnh Ninh luôn không ổn định, huyết áp đã rất thấp, bác sĩ chỉ có thể áp dụng phương pháp truyền máu áp lực cao để ép buộc máu truyền vào mạch máu.


Bên ngoài phòng cấp cứu, Thang Hiểu Đông vội vã chạy đến, thấy y tá cầm túi máu đi qua, liền hỏi tình hình bên trong.


“Tình trạng bệnh nhân vẫn chưa ổn định, xin mọi người bình tĩnh!”


Y tá nói xong, vội vàng bước vào phòng cấp cứu.


Thang Hiểu Đông quay đầu lại, nhìn thấy Địch Diệp mặc áo bệnh nhân xuất hiện ở hành lang, “Cậu mất nhiều máu như vậy, sao không nằm nghỉ đi?”


“Tại sao lại để Lãnh Ninh đi mạo hiểm?”


Giọng Địch Diệp nghe rất trầm, khi nói chuyện không còn mạnh mẽ như thường ngày.


Thang Hiểu Đông biết, sớm muộn gì Địch Diệp cũng sẽ hỏi ông về chuyện này, “Chuyện này không đơn giản như cậu nghĩ, Lãnh Ninh luôn muốn biết về thân thế của mình, cậu ấy tiếp cận Phương Vĩ Cường là có ý định riêng.”



“Ý định của cậu ấy? Không có ý định của các người sao? Các người rốt cuộc coi cậu ấy là cái gì? Cậu ấy đi một mình, lỡ chết thì sao?”


“Nếu có thể đổi một người để lấy sự bình yên của cả thành phố Long Xuyên, thì điều đó cũng đáng giá!” Thang Hiểu Đông nghiến răng, mắt rưng rưng.


“Nếu cậu ấy chết, con mẹ nó tôi thề không làm nữa! Cái chức đội trưởng này ông muốn giao cho ai thì giao!”


“Cậu!” Thang Hiểu Đông tức giận đến run tay, ông lấy lại hơi, nói, “Cậu quên lời cậu nói với tôi khi nhận chức đội trưởng à?!


Cậu nói cậu muốn trừng trị cái ác, báo thù cho em trai cậu! Bây giờ sao lại nói ra những lời như vậy!”


Quai hàm Địch Diệp nghiến chặt.


“Khi cậu xông pha tuyến đầu một mình, tôi cũng rất lo lắng cho cậu, đổi lại là Lãnh Ninh thì cậu không chấp nhận được à?”


Địch Diệp không trực tiếp phản bác.


“Đúng, các cậu đều là những người có lý tưởng, có hoài bão, chỉ có tôi, lão già tồi tệ này, là kẻ xấu!”


“Ông đừng đánh trống lảng, tại sao chuyện quan trọng như để Lãnh Ninh làm mồi nhử lại không nói trước cho tôi biết?!”


“Còn không phải là ý của Lãnh Ninh à, cậu ấy sợ cậu…”


“Sợ tôi cái gì?!” Địch Diệp nhạy cảm hỏi.


“Cậu ấy sợ cậu chạy đi cứu cậu ấy, cậu ấy còn nói, nếu cậu ấy hy sinh, hãy nói với cậu rằng cậu ấy là gián điệp của Nhện Độc, để cậu không phải vướng bận cậu ấy nữa.


Tôi biết chuyện này không công bằng với Lãnh Ninh, nhưng tôi chỉ có thể tuân theo nguyện vọng cá nhân của cậu ấy.”


“Cậu ấy thực sự nói như vậy?”


“Đến nước này rồi, tôi lừa cậu làm gì?”


Thang Hiểu Đông đột nhiên nhận ra, Địch Diệp vốn nóng nảy đột nhiên lại rơi vào im lặng vào lúc này.


Không đập tường, không đá thùng rác, không phá hủy bất kỳ tài sản công cộng nào.


Gần đây đối phương đã thay đổi khá nhiều, xem ra đã trưởng thành rồi…


Lúc này Địch Diệp nhìn ba chữ màu đỏ tươi của phòng cấp cứu, lồng ngực đau nhói từng cơn.


Lãnh Ninh, tôi muốn cậu sống lại nói cho tôi nghe tận miệng!


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 75
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...