Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 74


Nước biển lạnh buốt cuồn cuộn đổ ập đến từ mọi phía, len lỏi vào tai và khoang mũi, Lãnh Ninh cố gắng giữ cơ thể ở trạng thái cân bằng, nhưng Phương Vĩ Cường vẫn không buông tay đang siết cổ cậu ra.


Cơ thể hai người liên tục chìm xuống, vậy mà Vu An hoàn toàn không có ý định buông Lãnh Ninh ra để cầu sinh, ngược lại, hắn rất thích cảm giác ngàn cân treo sợi tóc này.


Mạng sống của Lãnh Ninh nằm trong tay hắn, khoảnh khắc này hắn có thể hoàn toàn quyết định sống chết của đối phương.


Vu An một tay siết cổ Lãnh Ninh, tay kia sờ tìm kíp nổ trên người.


Ngay trước một giây hắn chuẩn bị nhấn kíp nổ, Lãnh Ninh dùng đầu gối va mạnh vào tay Vu An, kíp nổ tuột khỏi tay, rơi xuống vùng biển sâu hơn.


Bàn tay vừa nãy giữ bộ kích nổ đột nhiên vươn về phía Lãnh Ninh, ngón tay lướt qua làn da lạnh băng trên khuôn mặt của Lãnh Ninh, ngay sau đó, cánh tay hắn nhấc lên, để lộ ra hình xăm ở ngực…


Đó là một con bạch tuộc có hoa văn da báo to bằng nắm tay.


Hình xăm này k*ch th*ch thần kinh Lãnh Ninh, khiến cậu nhớ lại một hình ảnh vô cùng máu tanh — máu tươi bắn tung tóe lên hình xăm này, khiến cả hình xăm cũng ánh lên màu máu.


Bàn tay của đối phương đã dính vô số máu tươi!


Cùng lúc đó, cậu nhìn thấy Phương Vĩ Cường đang cười với mình.


Rốt cuộc hắn muốn làm gì?


Kíp nổ chẳng phải đã rơi rồi sao? Tại sao hắn lại cười?


Bàn tay đang siết cổ cậu đột nhiên buông ra, Lãnh Ninh sặc một ngụm nước lớn, cậu cố hết sức bơi lên, nhưng khi sắp bơi ngoi lên khỏi mặt nước, lại bị Phương Vĩ Cường túm lấy mắt cá chân, kéo lại xuống trong nước.


Lãnh Ninh ra sức muốn hất đối phương ra, vì động tác quá kịch liệt, nước sặc vào cả miệng và mũi của cậu, không khí dự trữ trong phổi cũng thoát ra ngoài theo hành động sặc nước đó.


Phương Vĩ Cường thích thú nhìn Lãnh Ninh giãy giụa, khi cơ thể Lãnh Ninh bắt đầu co giật vì thiếu oxy, hắn túm lấy gáy đối phương, đẩy người cậu lên khỏi mặt nước.


Khoảnh khắc đầu Lãnh Ninh trồi lên mặt nước, tiếng nổ dữ dội ập đến như sóng thần, mặt biển rung lắc dữ dội.


Trong nháy mắt, ánh lửa bốc lên tận trời, ngọn lửa dữ dội chiếu sáng cả bầu trời, xe cảnh sát bị bom thổi bay cuộn tròn trong ánh lửa, khói đen lan rộng lên bầu trời như một con thú hoang…


Lãnh Ninh mở to mắt nhìn mọi thứ đang xảy ra trước mắt, một cảm xúc khó tả lan khắp lục phủ ngũ tạng của cậu.



“Chẳng phải em muốn đứng về phía bọn nó à? Vậy anh sẽ để em chứng kiến cái chết của bọn nó hết lần này đến lần khác, đây chính là cái giá của sự phản bội anh!”


Lãnh Ninh th* d*c trong sự kinh hoàng, không dám tin vào những gì đang xảy ra trước mắt.


“Hãy nhớ kỹ cảm giác của em bây giờ,” Vu An ghé sát tai Lãnh Ninh, nói, “Chỉ có sự sợ hãi mới có thể khuất phục được em.”


Lãnh Ninh nổi trên mặt nước, nhìn bờ biển tan hoang bị ngọn lửa nuốt chửng, những nơi có thể nhìn thấy bằng mắt thường tĩnh lặng đến đáng sợ, không thấy một bóng người giãy giụa nào, như thể mọi sự sống đều đã bị chôn vùi trong vụ nổ vừa rồi.


Gió biển xen lẫn mùi thuốc nổ bay lơ lửng trong không khí, hòa quyện với mùi khét phả vào mặt, khiến từng lỗ chân lông của cậu không ngừng run rẩy.


Cảm giác sợ hãi rõ ràng đến thế.


“Bây giờ em có quay lại, bọn nó cũng sẽ chỉ coi em là kẻ phản bội.”


Lãnh Ninh sững sờ.


“Hiện tại em chỉ còn một con đường, đi theo anh.”


Lời Phương Vĩ Cường vừa dứt, Lãnh Ninh đã nghe thấy tiếng trực thăng áp sát.


Trực thăng đến gần, lơ lửng phía trên đầu hai người, Lãnh Ninh ngẩng đầu lên, thấy một thang dây từ từ hạ xuống.


Cậu không thể đi.


Nếu cậu đi, người ở lại gánh chịu tất cả sẽ là Địch Diệp.


Cậu một thân một mình không vướng bận, chết cũng chẳng sao, nhưng Địch Diệp thì khác, anh ấy còn có tương lai tươi sáng và cuộc đời rực rỡ.


Nghĩ đến đây, trong lòng Lãnh Ninh đột nhiên bùng lên một lòng can đảm mạnh mẽ, xua tan đi nỗi sợ hãi nhỏ bé đó.


Cậu dùng hết sức hất tay Phương Vĩ Cường ra, cố sức bơi về phía bờ.


Ở phía bên kia, Địch Diệp đã giằng co với Hổ Đầu Phong dưới nước rất lâu, Hổ Đầu Phong dù sao cũng là sát thủ được huấn luyện từ nhỏ, mọi kỹ năng đều đã trải qua huấn luyện cường độ cao.


Đúng lúc cả hai đều nín thở đến giới hạn, Địch Diệp cảm nhận được rung động mạnh mẽ dưới nước và ánh lửa truyền đến từ phía trên đầu.


Phản ứng đầu tiên của anh là: Lãnh Ninh vẫn còn ở trên bờ!



Chỉ còn một chút nữa thôi, anh đã có thể g**t ch*t Hổ Đầu Phong rồi, nhưng ngay trong khoảnh khắc quyết định này, anh buông Hổ Đầu Phong ra, cố gắng bơi lên, Hổ Đầu Phong cũng không còn muốn chiến đấu nữa, chỉ muốn nổi lên mặt nước để thở, hắn phải kịp chuyến trực thăng đón bọn họ!


Lãnh Ninh vừa bơi được vài mét, đã bị Phương Vĩ Cường túm chặt gáy kéo lại, cậu hoàn toàn không phải là đối thủ của Phương Vĩ Cường, cộng thêm không có điểm tựa trong nước, nhanh chóng bị chế phục.


Vu An một tay ôm Lãnh Ninh đã kiệt sức, một tay nắm thang dây, dưới lực nâng của trực thăng, cơ thể của hai người bắt đầu từ từ được nâng lên cao.


Nước biển chảy ròng ròng xuống từ trên người, Lãnh Ninh nhìn mặt đất tan hoang, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc trên mặt đất cháy đen, nhưng không thấy dù chỉ một bóng người.


Địch Diệp vừa bơi lên khỏi mặt nước, đột nhiên phát hiện có điều gì đó không ổn, anh quay đầu lại, thấy Hổ Đầu Phong đang bơi về hướng ngược lại.


Ánh mắt anh hướng lên trên, phát hiện một chiếc trực thăng đang lơ lửng trên mặt biển, lúc này Phương Vĩ Cường đang một tay nắm thang dây, một tay ôm Lãnh Ninh từ từ đi lên.


Anh cau mày, rút súng nhắm vào Phương Vĩ Cường.


Sóng biển từng đợt đánh mạnh vào cơ thể Địch Diệp nổi trên mặt nước, khiến tầm ngắm của anh mất kiểm soát.


“Đoàng—!”


Sau một tiếng súng nổ, viên đạn sượt qua tai Vu An.


Lãnh Ninh nhìn về hướng tiếng súng vang lên, nhìn thấy Địch Diệp đang nổi trên mặt nước cách đó không xa, tay giơ cao khẩu súng.


Lại một tiếng súng nữa vang lên, viên đạn trúng vai Vu An.


Vu An chịu đựng cơn đau dữ dội, cúi xuống nhìn Lãnh Ninh đang giãy giụa trong vòng tay hắn, vừa rồi hắn có thể b*p ch*t cái thằng phản bội tái phạm hết lần này đến lần khác này, nhưng vào giây phút cuối cùng, hắn vẫn không nỡ xuống tay.


“Bây giờ anh thả em xuống, em nói nó sẽ cứu em trước hay giết anh trước?”


Đúng lúc này, một viên đạn nữa xuyên qua màn đêm, lại trúng vai Vu An, máu tươi chảy dọc theo vai xuống, nhỏ xuống người Lãnh Ninh qua cánh tay.


Lúc này trực thăng đã đưa Vu An và Lãnh Ninh đến một nơi rất xa bờ.


Vu An nhìn khuôn mặt tái nhợt không chút huyết sắc của Lãnh Ninh, chỉ cần hắn buông tay, Lãnh Ninh chắc chắn không đủ thể lực để bơi vào bờ, ánh mắt hắn liếc qua, thấy Hổ Đầu Phong đang bơi về phía hắn.


“Sợ không?” Vu An hỏi.


Nhưng hắn không cần Lãnh Ninh trả lời, nói xong câu này, hắn từng chút một buông Lãnh Ninh ra.



Cơ thể của Lãnh Ninh cùng lúc rơi xuống, tay kia của Vu An nắm lấy thang dây, rồi nhanh chóng leo lên theo thang dây.


Lúc này Địch Diệp còn muốn bắn nữa, nhưng đạn đã hết, anh chửi thề đệt mẹ một tiếng, rồi cố sức bơi về phía Lãnh Ninh rơi xuống.


Cơ thể Lãnh Ninh rơi từ trên cao xuống, cậu mở mắt nhìn trăng sáng và muôn vàn vì sao trên trời, nhìn Phương Vĩ Cường từng chút một bò lên trực thăng.


Cơ thể cậu rơi xuống biển, tạo ra một cột nước bắn tung toé cao vài mét, khoảnh khắc này, cậu không còn sợ hãi nữa.


Đáng tiếc, bởi vì ngay trước một giây cậu rơi xuống nước, một quả đạn pháo xé toạc bầu trời đêm, bắn trúng chiếc trực thăng đang bay lơ lửng trên không trung!


Lúc này Địch Diệp chửi thề một tiếng đệt mẹ thứ hai, cố hết sức bơi về phía Lãnh Ninh rơi xuống.


Cùng lúc với việc chiếc trực thăng bị bắn trúng, Phương Vĩ Cường buông thang dây ra, bị sóng xung kích mạnh mẽ đẩy xuống nước, trực thăng trượt đi vài mét sau đó toàn bộ thân máy bay rơi xuống biển.


Sóng xung kích mạnh mẽ do trực thăng rơi xuống biển gây ra lại cuốn Địch Diệp vào trong nước, sau một hồi quay cuồng, anh lại một lần nữa xác định phương hướng và bơi về phía Lãnh Ninh rơi xuống.


Sau khi trực thăng rơi xuống biển lại xảy ra vụ nổ thứ hai, sóng xung kích mạnh hơn đẩy Địch Diệp văng ra xa vài mét, mảnh vỡ trực thăng bắn tung tóe trong nước, bất kỳ mảnh vỡ nào sượt qua da cũng sẽ để lại một vết cắt.


Đột nhiên, Lãnh Ninh cảm thấy cánh tay mình bị mảnh vỡ cứa rách, nhưng cậu không thể bận tâm quá nhiều, cậu đã gần như ngạt thở, chỉ có thể tìm cách nổi lên mặt nước để lấy hơi.


Cậu cố gắng bơi ngoi lên khỏi mặt nước, nhưng với khả năng bơi lội kém cỏi, hết lần này đến lần khác cậu bị sóng biển đánh chìm, kỹ năng bơi lội học được ở hồ bơi hoàn toàn không có tác dụng gì.


Cảm giác ngạt thở khiến cơ thể cậu giãy giụa mất kiểm soát, nhịp tim đập nhanh dữ dội, phát ra tín hiệu cảnh báo cuối cùng.


Không biết đã trôi qua bao lâu, Lãnh Ninh ngừng giãy giụa, dần dần chìm xuống đáy biển sâu, lúc này thứ hiện lên trong đầu cậu là cảnh Địch Diệp hết lần này đến lần khác bước về phía mình.


Như vậy là đủ rồi, ít nhất trong một vài khoảnh khắc nào đó, cậu đã thực sự rất hạnh phúc…


Những hình ảnh như đèn kéo quân lướt qua trước mắt từng khung hình một, như thể không gian và thời gian bị nén lại. Cậu lại quay về tuổi thơ.


Hình ảnh chuyển cảnh, xung quanh cậu xuất hiện rất nhiều bạn nhỏ, các bạn nhỏ bên cạnh lần lượt được người nhà đón về, chỉ có cậu vẫn đang đứng đợi mẹ.


Cậu chờ mãi chờ mãi, cho đến khi đứa trẻ cuối cùng được mẹ đón về, vẫn không đợi được người đến đón mình, một cảnh sát tóc hoa râm mặc đồng phục đi về phía cậu, không ngừng xin lỗi giáo viên mầm non, “Xin lỗi, hôm nay đội có việc nên bị chậm trễ.”


“Đừng thấy đứa trẻ còn nhỏ, đã đến tuổi nhớ chuyện rồi, anh phải để tâm vào!”


“Vâng vâng vâng, cô nói đúng!”



Lãnh Ninh ngẩng đầu lên, nhìn thấy Ngô Chấn Phong thời trẻ tháo mũ cảnh sát, xin lỗi giáo viên mầm non.


Hình ảnh chuyển cảnh từng khung hình một, Lãnh Ninh chạy nhảy trong cô nhi viện, thấy chị gái bị một cặp vợ chồng người nước A đón đi, trước khi đi, chị gái để lại một chiếc hoa tai trong lòng bàn tay cậu, “Em trai, đừng khóc, chúng ta sẽ gặp lại nhau, em phải nghe lời chú Ngô đấy nhé!”


Lãnh Ninh kìm nén nước mắt, tiễn chị gái lên xe rời đi, cậu quay người lại, nhìn thấy Ngô Chấn Phong đứng phía sau mình, “Ninh Ninh, chúng ta đi thôi.”


Hình ảnh chuyển đổi lần nữa, Lãnh Ninh xuất hiện trong phòng của một đứa trẻ, trên tường treo một khung ảnh, bên trong là một con bướm màu xanh lam, một đứa trẻ đột nhiên đẩy cửa chạy vào.


Lãnh Ninh nhận ra đứa trẻ này là Địch Thước.


Cậu và Địch Thước cùng nhau làm tiêu bản bướm, Địch Thước mở cái miệng nhỏ nói, “Sau này tớ muốn làm nhà động vật học, nhưng mẹ nói sức khỏe của tớ không tốt, chỉ được phép ở trong phòng thôi.”


“Ở trong phòng cũng có thể nghiên cứu động vật mà! Cậu nhìn xem, tiêu bản cậu làm đẹp biết bao!”


“Thật sao?”


Đúng lúc này, một giọng thiếu niên từ lầu trên vọng xuống, “Địch Thước, em còn định nằm lì ở trên đó bao lâu nữa?”


“Không nói với cậu nữa, anh trai đến đón tớ rồi!”


Địch Diệp bỏ Lãnh Ninh lại chạy xuống dưới lầu. Lãnh Ninh nhìn qua ô cửa sổ, thấy một thiếu niên cao gầy đứng dưới gốc cây.


Thiếu niên đút tay vào túi quần với vẻ mặt hết sức bồn chồn, đồng phục xộc xệch trên người, một bên ống quần kéo lên đến đầu gối. Dáng vẻ cà lơ phất phất, nhưng lại mang theo vài phần cô đơn.


Hôm đó trời nắng đẹp, gió nhẹ thổi lay động lá cây, đổ xuống đồng phục của thiếu niên những đốm sáng lấp lánh…



Cơ thể Lãnh Ninh rơi vào trạng thái vô tri vô giác, bị sóng biển đẩy đi ra xa hơn.


Mọi chuyện đã kết thúc rồi…


Địch Diệp…


**


Chan: Cái ông Cục trưởng Ngô… hừm….


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 74
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...