Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 64
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, giống như điều Lãnh Ninh lo lắng, chiếc xe dừng lại ở một nơi nào đó ở phía Nam thành phố rồi không có động tĩnh gì nữa, nhưng cửa thoát khí vẫn phả hơi lạnh ra ngoài.
Tay chân Lãnh Ninh lúc đầu còn đau như kim châm, sau đó dần dần mất cảm giác, nhiệt độ cơ thể cũng từ từ giảm xuống.
Mặc dù hai người đã ôm sát vào nhau để sưởi ấm, nhưng vẫn không thể chống lại nhiệt độ cực thấp.
Ý thức của Lãnh Ninh ngày càng yếu đi, tinh thần cũng càng lúc càng tệ, đến mức sau đó cả mí mắt cũng sụp xuống.
Địch Diệp thấy Lãnh Ninh như vậy, trong lòng hoảng loạn, nhưng hơn cả là sợ hãi.
Anh sợ Lãnh Ninh không thể chịu đựng được, sẽ chết ở đây.
Địch Diệp dứt khoát cởi áo khoác đắp lên người Lãnh Ninh, gói người cậu lại như gói bánh chưng.
Nhưng chết tiệt, hôm nay anh ra ngoài chỉ mặc một chiếc áo khoác ngoài, hoàn toàn không có tác dụng lớn.
“Đừng ngủ, nhìn tôi này!”
Địch Diệp dùng mặt mình cọ vào mặt Lãnh Ninh, Lãnh Ninh mới từ từ mở mắt ra, ánh mắt có chút mơ hồ, như là đang gồng mình để mở mắt ra.
“Lần trước tôi có thể cứu được cậu, thì lần này chắc chắn cũng có thể!”
Địch Diệp hôn nhẹ lên trán Lãnh Ninh, rồi cắn răng, cởi cả chiếc áo sơ mi mỏng cuối cùng trên người ra, tất cả quần áo đều được anh đắp lên vai Lãnh Ninh, chỗ nào không đắp được, anh dùng cơ thể của mình bao bọc lại.
“Anh đừng như vậy…” Lãnh Ninh nói bằng giọng yếu ớt, “Anh sẽ chết đấy…”
“Yên tâm đi, cơ thể của tôi tốt hơn cậu!”
Địch Diệp đã nhiều lướt qua với tử thần…
Năm 10 tuổi, anh đi xe đạp bị ngã xuống sườn đồi, lúc đó anh còn chưa biết bơi, cách cái ao chỉ 5cm.
Năm 12 tuổi, thành phố Long Xuyên xảy ra trận động đất 8.0 độ Richter, anh bị mắc kẹt trong góc nhà vệ sinh 5 ngày, khi được đội cứu hộ đưa ra, chỉ bị thương nhẹ.
Năm 16 tuổi, anh đi xe máy gặp tai nạn giao thông, xe máy bị đâm nát, cơ thể anh bay ra ngoài, kết quả mắc kẹt trên cây chỉ bị trầy xước nhẹ.
Năm 18 tuổi, anh đánh nhau ở quán nướng, bị người ta đâm một nhát, đi bệnh viện kiểm tra, không tổn thương một cơ quan nào, chỉ khâu năm mũi rồi xuất viện.
Và lần thoát hiểm cùng Lãnh Ninh cách đây 5 năm, anh hai lần suýt chết, cuối cùng vẫn sống tốt.
Ngay cả thầy bói cũng nói, anh là đứa con được ông trời lựa chọn, đứa con được chọn tuyệt đối sẽ không chết như thế này!
Cho nên lần này anh cũng sẽ không chết!
Mắt Lãnh Ninh mở được một lúc, rồi lại nhắm lại, dần dần đi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Địch Diệp cũng có chút không chống đỡ nổi, toàn bộ cơ xương run rẩy, “Ừm…”
Anh dùng bả vai cọ cọ vào Lãnh Ninh, “Cậu có thể hôn tôi một cái không?”
Để không cho Lãnh Ninh ngủ thiếp đi, Địch Diệp cố gắng hết sức để cậu lấy lại sự tỉnh táo.
Lãnh Ninh lại mở mắt ra, nhìn khuôn mặt của Địch Diệp, bờ môi khẽ động, phát ra âm thanh rất nhỏ, “Lúc này rồi mà anh còn có tâm trạng nghĩ đến chuyện đó.”
“Chẳng phải nói hôn nhau có thể tiết ra adrenaline à? Cậu hôn tôi một cái đi.” Khi Địch Diệp nói câu này, răng trên và răng dưới va vào nhau lập cập, nhưng vẫn đùa cợt, “Giúp tôi tiêm một mũi trợ tim đi.”
Lãnh Ninh mím môi, môi Địch Diệp liền áp sát tới.
Khi hai đôi môi lạnh buốt chạm vào nhau, Lãnh Ninh đã đông cứng đến mức mất hết cảm giác.
Nhưng Địch Diệp đang hôn cậu rất mạnh mẽ, ngập tràn yêu thương, hết lần này đến lần khác dùng hơi ấm của môi lưỡi để nhắc nhở cậu — Không được ngủ thiếp đi.
Đây vốn dĩ nên là một nụ hôn dịu dàng, nhưng xảy ra vào lúc nguy kịch, lại mang đến cho Lãnh Ninh hy vọng vô bờ bến.
Những thi thể bị đông cứng lướt qua trong đầu, bị nụ hôn dịu dàng của Địch Diệp xua tan, dần dần, Lãnh Ninh tìm lại được một chút cảm giác cơ thể.
Địch Diệp cởi hết quần áo thì không ổn rồi, nhiệt độ cơ thể anh đang giảm mạnh, lông mày đóng một lớp sương trắng.
Địch Diệp vừa run rẩy vừa cố gắng nói, “Chiếc xe này… tối đa chỉ làm lạnh được… 12 tiếng, từ nhà máy… chạy ra đã tiêu hao… một phần dầu diesel, vừa nãy trên đường lại… tiêu hao một ít nữa… bây giờ nhiệt độ ngoài trời không thấp, tôi ước tính tối đa… tối đa 4 tiếng nữa… đợi hết dầu, sẽ không còn lạnh nữa…”
Quá trình này khiến người ta cảm thấy vô cùng dày vò, Lãnh Ninh nhanh chóng mất tinh thần, để giúp Lãnh Ninh tỉnh táo lại, Địch Diệp kể chuyện thời thơ ấu của mình.
“Hồi bé tôi học tiếng Anh không tốt, có lần giáo viên bảo tôi dịch: Tôi có một cuốn từ điển. Tôi nghĩ mãi mà không nhớ ra từ điển đọc là gì.”
“Rồi sao nữa?” Lãnh Ninh hỏi với giọng yếu ớt.
“Rồi tôi liền nói, I have a dick… a dick… a dick…”
Khóe miệng Lãnh Ninh nở một nụ cười.
Địch Diệp nói tiếp, “Cuối cùng cũng nhớ ra, là dictionary, nhưng đã quá muộn rồi, vì chuyện này, tôi bị bạn bè trêu chọc mấy năm trời, còn bị đặt biệt danh là ‘Điểu Ca’.”
“Đúng là rất Điểu…”
(*Dick trong trường hợp này là dươ*g v*t nhóe. Điểu = ch*m. Còn Ninh nó áp dụng vào thái độ của Diệp đối với nó, ừm… kiểu suốt ngày muốn dê nó đồ, nói chung là nghĩa tục. Đoạn này có thể hình dung là ông nói gà bà nói vịt về ý nghĩa của chữ “Điểu” ấy)
“Hồi bé tôi có chút nghịch ngợm, mọi người đều thích lấy tôi ra làm trò đùa, sau này lớn lên, cao hơn rồi, không ai dám lấy tôi ra làm trò đùa nữa, sợ bị tôi đánh.”
Để Lãnh Ninh giữ được tinh thần, Địch Diệp liên tục tìm chuyện để nói, thời gian trôi qua từng giây từng phút, giọng anh cũng ngày càng nhỏ dần, cho đến khi im lặng, thùng xe rơi vào tĩnh mịch.
Lãnh Ninh như thể nhận ra điều gì đó, cơ thể đột nhiên cứng đờ.
Cậu phát hiện lúc Địch Diệp nói chuyện không còn run rẩy vì lạnh nữa, đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, điều này cho thấy cơ thể Địch Diệp đã mất khả năng điều chỉnh nhiệt độ bình thường!
Cơ thể như bị một nỗi sợ hãi nào đó đánh thức, Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp đang ôm mình.
Chỉ thấy Địch Diệp cúi đầu, ý thức đã rơi vào trạng thái mê man, cơ thể tựa vào người Lãnh Ninh, trên mặt đều là lớp sương trắng xóa.
“Địch Diệp… Địch Diệp…”
Lãnh Ninh gọi hai tiếng, giọng yếu ớt đến mức chỉ có mình cậu có thể nghe thấy.
Sau đó điều khiến cậu sợ hãi hơn xảy ra — Địch Diệp đã không còn phản ứng với k*ch th*ch bên ngoài nữa.
Mọi cảm xúc chôn giấu trong lòng như bùng nổ tuôn trào ra khỏi trong lòng Lãnh Ninh, bắt buộc cậu phải th* d*c từng hơi lớn.
“Cứu mạng… cứu mạng…”
Tiếng cầu cứu yếu ớt truyền ra khỏi thùng xe, bị tấm thép của xe đông lạnh và màn đêm nuốt chửng, điều này khiến cậu cảm thấy đau đớn tột cùng!
Lý trí mách bảo cậu rằng, trong tình huống này nên tìm cách sống sót, nhưng cậu lại cởi hết quần áo trên người mình ra quấn cho Địch Diệp.
Cậu cũng không hiểu tại sao mình lại làm như vậy, nhưng cậu đã làm như vậy!
Ngay lúc cậu rơi vào tuyệt vọng, ánh đèn cực tím nửa bật nửa tắt đột nhiên tắt hẳn.
Không chỉ đèn tắt, mà khí lạnh cũng ngừng thổi.
Dầu xe cuối cùng đã hết.
Thiết bị gây nhiễu tín hiệu cũng mất tác dụng.
Lãnh Ninh dùng chút ý thức cuối cùng, gọi điện thoại cầu cứu.
Nhiệt độ trong thùng xe từ từ tăng lên, nhưng Lãnh Ninh đã sắp không chịu nổi nữa rồi.
Cậu nhìn khuôn mặt Địch Diệp vẫn tuấn tú như cũ, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đối phương từ từ phục hồi, tưởng tượng ánh mắt này nhìn mình như thế nào, tâm trạng lại dần dần bình tĩnh trở lại.
Thì ra cái chết cũng không đáng sợ đến thế.
Cậu từ từ nhắm mắt lại.
**
Ánh đèn pin rạch phá màn đêm, hai con chó nghiệp vụ chạy điên cuồng trong bụi cỏ cạnh nhà ga xe lửa phía Nam thành phố, đột nhiên có người nhìn thấy một chiếc xe van màu trắng ẩn mình trong bụi cỏ, “Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!”
Một nhóm người chạy điên cuồng về phía chiếc xe van, khoảnh khắc cánh cửa được mở ra, một luồng khí lạnh đập vào mặt.
Hà Lạc rọi đèn pin vào trong thùng xe, thấy hai người bị lạnh đến đỏ ửng đang ôm chặt lấy nhau, đều đã mất đi ý thức.
“Mau, đưa người ra ngoài!”
Khi tách hai người ra, Hà Lạc phát hiện Lãnh Ninh đã cởi hết quần áo đắp cho Địch Diệp, trước khi rơi vào hôn mê, tay cậu vẫn còn nắm góc áo bị thổi bay của Địch Diệp.
Những người có mặt ở đó đều hoảng sợ, vội vàng đưa hai người lên xe, bật máy sưởi tối đa.
Mẹ của Địch Diệp, Tô Oánh Oánh, nghe tin Địch Diệp có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng, lập tức liên hệ với đội ngũ y tế hàng đầu.
Sau một đêm cấp cứu, hai người cuối cùng cũng thoát khỏi nguy hiểm đến tính mạng.
Phản ứng đầu tiên khi Địch Diệp mở mắt là hỏi thăm tình hình của Lãnh Ninh.
“Cậu ấy vẫn chưa tỉnh,” Hai mắt Tô Oánh Oánh đã sưng húp vì khóc, “Con có biết nếu chậm một chút nữa là con mất mạng rồi không!”
“Tại sao vẫn chưa tỉnh?”
Địch Diệp vừa định xuống giường, đã bị Tô Oánh Oánh ấn lại, “Tình trạng của cậu ấy nghiêm trọng hơn con, mẹ nghe cảnh sát Hà nói, cậu ấy đã cởi hết quần áo của mình đắp cho con.”
Địch Diệp ngây ngẩn cả người.
Tô Oánh Oánh lại lau nước mắt, “Đứa trẻ tốt biết bao, sau này con phải báo đáp người ta thật tốt…”
Toàn thân Địch Diệp đều đau nhức như bị kim châm, anh cố nén đau ngồi dậy khỏi giường, “Con đi thăm cậu ấy.”
“Đừng cử động bừa bãi, vẫn còn đang truyền dịch mà!” Tô Oánh Oánh lại ấn anh trở lại giường, “Mẹ thay con đi xem!”
“Không được!” Địch Diệp nói, “Mẹ tìm người đẩy giường bệnh của con qua đó!”
Tô Oánh Oánh thở dài, đành phải ra khỏi phòng bệnh gọi người.
Sau một hồi bận rộn, Địch Diệp cuối cùng cũng toại nguyện nằm bên cạnh Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh quả thực nghiêm trọng hơn anh một chút, trên người đang được chiếu đèn sưởi ấm, đeo mặt nạ thở, dịch truyền vào cơ thể đều được làm ấm.
“Bác sĩ nói Lãnh Ninh đã thoát nguy hiểm rồi, nhưng vẫn chưa tỉnh lại, có lẽ thể chất của đứa trẻ này yếu hơn, không khỏe mạnh như con.”
Tô Oánh Oánh vừa đút cháo nóng cho con trai, bà chú ý thấy ánh mắt Địch Diệp luôn đặt trên người Lãnh Ninh.
“Quan hệ của hai đứa tốt như vậy, sao trước đây mẹ chưa từng nghe con nhắc đến?” Tô Oánh Oánh hỏi.
“Con bận như vậy, sao có thể kể hết mọi chuyện cho mẹ được.”
Tô Oánh Oánh thấy Địch Diệp đã ăn gần xong, bực bội đặt bát xuống, “Con nói xem con cũng lớn tướng thế này rồi, lỡ một ngày nào đó thực sự xảy ra chuyện, nhà họ Địch không có người nối dõi, tài sản lớn như vậy của chúng ta để lại cho ai?”
“Dù như nào đi nữa, mẹ không cần biết, đợi con khỏe lại, dẫn đối tượng của con về cho chúng ta xem, loại nào mẹ cũng chấp nhận!”
Nhắc đến chuyện này, Địch Diệp quay sang nhìn Tô Oánh Oánh, “Mẹ chắc chắn loại nào cũng chấp nhận?”
Tô Oánh Oánh nhìn ánh mắt của con trai, trong lòng đã có một dự cảm chẳng lành, “Cũng không thể là đàn ông đấy chứ?”
Địch Diệp thu lại ánh mắt, chột dạ nhìn lên trần nhà.
Tô Oánh Oánh ngẩn người, hình như bà bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó.
“Thằng nhóc này! Tao nói sao mày không chịu đi xem mắt! Hóa ra mày thích đàn ông! Thế mà tao còn vất vả tìm đối tượng xem mắt cho mày, mày còn dám chơi tao à!”
“Đừng đánh mà mẹ, con sai rồi! Áu áu, con sai rồi! Con cũng mới phát hiện ra gần đây thôi, con thực sự không cố ý…”
“Mày không cố ý à? Tao sinh ra mày đẹp như thế, điều kiện tốt như vậy mà không biết tận dụng, lại bày ra cái trò này hả!!”
“Đau đau đau, con còn đang là bệnh nhân mà, mẹ nhẹ tay thôi!”
Giờ phút này, Lãnh Ninh nằm trên giường bệnh vừa mới tỉnh lại, “…”
Cậu suy nghĩ một lúc, quyết định tiếp tục giả vờ ngủ.
**
Chan: Con đã bảo mẹ từ trước rồi mà mẹ không nghe! Là mẹ vẽ đường cho nó chạy đó!!!!
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 64
10.0/10 từ 21 lượt.
