Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 63
Phân tích của Lãnh Ninh đã cung cấp hướng đi cho cảnh sát.
Vì người đó có khả năng vẫn chưa chết, nên việc tìm ra chủ nhân của cánh tay bị đứt là ưu tiên hàng đầu vào lúc này.
Nhưng vấn đề là, hiện tại ngoài một cánh tay bị đứt ra, bọn họ không có bất kỳ manh mối nào khác.
Cánh tay bị đứt đến từ đâu?
Và làm thế nào nó được đưa vào biệt thự qua nhiều lớp kiểm soát?
Muốn tìm ra chủ nhân của cánh tay bị đứt, phải tìm ra manh mối về cánh tay bị đứt.
Muốn tìm ra manh mối về cánh tay bị đứt, phải làm rõ nó đến bằng cách nào.
Cánh tay bị đứt được dỡ xuống khỏi xe tải, rồi đẩy vào nhà kho, trong quá trình di chuyển này, nó đã đi qua camera giám sát ở bãi đậu xe, camera hành lang, camera cửa nhà kho, nhưng không phát hiện bất kỳ dấu hiệu đánh tráo nào.
Địch Diệp dẫn người xem đoạn giám sát này hơn mười lần, mắt nhìn đến mức lác luôn rồi, nhưng vẫn không có phát hiện mới.
Anh xoa cằm trầm tư, “Không thể nào, tuyệt đối không thể nào…”
“Rốt cuộc là có vấn đề ở đâu?”
“Theo như em thấy, lời khai của hai nhân viên vận chuyển đó có vấn đề, có lẽ chính bọn họ đã đánh tráo!” Hà Lạc phân tích.
Địch Diệp không phủ nhận, “Cánh tay máy đã được xác nhận nhiều lần trước khi chất lên xe, nếu bọn họ muốn gây chuyện, chỉ có thể giở trò trong quá trình vận chuyển, kiểm tra chiếc xe tải, xem bên trong có gì mờ ám hay không.”
Lãnh Ninh: “Tôi đi cùng anh.”
Hai người cùng rời khỏi biệt thự, đi thẳng về phía nhà xe phía sau biệt thự.
Một chiếc xe minibus đỗ ở vị trí gần nhà kho nhất, cửa sau của xe mở ra từ bên hông, thuận tiện cho việc chất dỡ hàng hóa.
Lãnh Ninh liếc nhìn bên trong chiếc xe, dường như không có gì đặc biệt, không gian thùng xe không lớn lắm, khoảng 1.5 mét nhân 2 mét, thùng xe được dọn trống, trông không có gì đặc biệt.
“Giả sử cánh tay bị đứt được đặt sẵn trong xe, sau đó bị lén lút thay thế trong quá trình vận chuyển, được người vận chuyển biết nội tình vận chuyển đến nhà kho của biệt thự, vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích được,” Địch Diệp trầm giọng phân tích.
Nhưng giả thuyết này dựa trên tiền đề là người nhân viện vận chuyển đã nói dối.
Lúc này Lãnh Ninh đột nhiên quỳ xuống kiểm tra gầm xe, cậu quan sát một hồi, đứng dậy nói, “Đây là một chiếc xe đông lạnh, mặc dù được ngụy trang rất kín đáo, nhưng máy nén dưới gầm xe đã làm lộ rồi.”
“Xe đông lạnh?”
Địch Diệp không hề để ý đây là xe đông lạnh, được Lãnh Ninh nhắc nhở như vậy, anh cũng nhận ra điểm không đúng.
Xe đông lạnh thông thường để giữ nhiệt độ thấp trong thùng xe, thường sẽ sử dụng vật liệu cách nhiệt, ngay cả khi hệ thống làm lạnh trong xe tắt, vẫn có thể duy trì nhiệt độ trong một khoảng thời gian, hơn nữa trong thùng xe sẽ có cửa thông gió làm lạnh, nên nhìn một cái là có thể biết ngày.
Nhưng chiếc xe này dường như đã được cố ý cải tạo lại, cả cửa làm lạnh lẫn thành thùng xe đều không quá rõ ràng.
Điều này hiển nhiên là bất thường, có vẻ vấn đề rất có thể nằm ở chính chiếc xe này.
“Cậu còn biết cả cái này nữa à?”
Lãnh Ninh nhún vai, “Khả năng trước đây từng vận chuyển m* t**.”
Địch Diệp: “…”
Lời nói của Lãnh Ninh không phải là nói đùa, cậu đưa ra kết luận sau khi phân tích rất nghiêm túc.
“Anh nghĩ xem, tại sao bọn họ phải dùng xe đông lạnh để vận chuyển cánh tay máy?” Lãnh Ninh đột nhiên hỏi.
“Nếu chỉ là vận chuyển cánh tay máy, thì dùng xe nào vận chuyển chẳng được, miễn là đủ chỗ, nhưng nếu phải vận chuyển — một cánh tay bị đứt, để cánh tay đó không bị biến chất, thì chỉ có thể dùng xe đông lạnh,” Địch Diệp gõ gõ vào thành bên trong xe đông lạnh, cảm thấy nó rất kiên cố.
Lãnh Ninh gật đầu, “Tại sao nhất định phải là xe đông lạnh? Tại sao không dùng cách bảo quản chống phân hủy? Ví dụ như ngâm trong Formalin, hoặc hút chân không? Tại sao nhất định phải là làm lạnh?”
Câu hỏi này khiến Địch Diệp bị bí, anh hoàn toàn không nghĩ đến khía cạnh đó.
“Cánh tay bị đứt nhỏ, dễ dàng mang theo, dựa theo logic thông thường, không cần phải làm lớn chuyện như vậy.
Việc nhất thiết phải dùng xe đông lạnh để vận chuyển, hẳn là còn có lý do khác.”
“Lý do gì? Cậu có ý tưởng gì rồi đúng không?” Địch Diệp hỏi với vẻ đầy hứng thú.
Lãnh Ninh lắc đầu, “Truy tìm lộ trình di chuyển của chiếc xe này, có lẽ sẽ tìm được thêm manh mối.”
Lãnh Ninh đang định quay người xuống xe, thì cửa thùng xe đột nhiên bị người nào đó đóng sập lại một cách bạo lực!
“Cái l*z má!” Địch Diệp vội vàng đạp cửa, nhưng đã quá muộn, chỉ nghe thấy tiếng khóa cửa bên ngoài.
Anh vừa chửi rủa vừa đá chân vào cửa, nhưng cửa quá cứng, không hề bị lay chuyển một chút nào.
Giây tiếp theo, chiếc xe đông lạnh đột nhiên khởi động, rồi phóng đi với tốc độ cao.
Lãnh Ninh vịn vào thành xe đứng vững, vẻ mặt nghiêm nghị.
Hình như cậu đã biết tại sao nhất định phải là xe đông lạnh rồi.
— Anh còn chuẩn bị cho em một món quà, rất nhanh em sẽ nhận được thôi.
Giọng nói của Phương Vĩ Cường đột nhiên nhảy ra khỏi đầu Lãnh Ninh.
**
“Anh có thấy lão đại đâu không?”
Lúc này Diêm Tuấn đang ngồi xổm trong nhà kho, tay cầm một chiếc cọ lấy dấu vân tay, “Vừa nãy nghe anh ta nói đi kiểm tra xe chở hàng, cậu gọi điện thoại cho anh ta đi.”
“Gọi rồi, không liên lạc được,” Hà Lạc nói.
“Có lẽ trong gara không có tín hiệu.”
“Phải không?”
Hà Lạc lấy điện thoại ra, gọi thêm một lần nữa, bên Địch Diệp vẫn trong tình trạng không thể kết nối. Cậu lại gọi điện thoại cho Lãnh Ninh, vẫn không thể kết nối được.
“Hai người này làm sao thế?” Hà Lạc cất điện thoại vào túi, định đi ra nhà xe xem sao.
Đúng lúc này, Lâm Nguyên đi về phía cậu, “Cảnh sát Hà.”
“Có chuyện gì?” Hà Lạc vừa nói, vừa vội vàng đi về phía nhà xe.
“Chuyện là thế này,” Lâm Nguyên không nhanh không chậm nhả chữ “Cô gái vừa nãy bị ngã cầu thang đột nhiên ngất xỉu, tôi đang nghĩ, không biết có bị nội thương rồi hay không, nếu các anh tiện thì có thể đưa cô ấy đến bệnh viện được không?”
“Được, anh cử một chiếc xe đi,” Hà Lạc có chút không yên lòng nói.
“Cử xe thì không vấn đề gì, người của chúng tôi tạm thời không ra ngoài được, có thể nhờ người của các anh đưa đi được không?”
Hà Lạc hít một hơi sâu, “Được, tôi sẽ sắp xếp.”
**
Nhiệt độ bên trong xe đông lạnh giảm xuống nhanh chóng, Lãnh Ninh co ro trong góc thùng xe, hai tay ôm lấy vai, cơ thể run rẩy không ngừng.
Lúc này Địch Diệp đang tìm tín hiệu điện thoại di động ở khắp các ngóc ngách trong thùng xe, cố gắng gửi tín hiệu cầu cứu ra bên ngoài.
Sau vài lần thử không thành công, anh lại bắt đầu đá vào cửa xe, muốn tạo ra tiếng động lớn hơn, để người bên ngoài có thể phát hiện ra bọn họ.
Địch Diệp đang vắt óc suy nghĩ, quay lại thấy Lãnh Ninh đã lạnh đến mức co quắp lại trong góc.
Trong thùng xe có ánh đèn cực tím yếu ớt, dưới ánh đèn tông lạnh, không khí xung quanh dường như đông cứng lại, khiến người ta cảm thấy lạnh từ trong ra ngoài.
Địch Diệp cất điện thoại vào túi, đi về phía Lãnh Ninh.
Anh nắm lấy tay Lãnh Ninh, mới phát hiện đôi tay đó đã lạnh toát.
Mặc dù anh luôn biết sức khỏe của Lãnh Ninh không tốt, nhưng không ngờ lại không chịu được lạnh đến vậy.
Anh đặt tay Lãnh Ninh vào lòng bàn tay của mình để ủ ấm, nhưng đôi tay lạnh như băng đó lại không sao ấm lên được.
Địch Diệp kéo đôi tay đó lại, hà hơi vào, cố gắng giúp đối phương dễ chịu hơn một chút.
“Lại đây, lại gần hơn.” Địch Diệp kéo người vào lòng, dùng cơ thể mình chắn những luồng khí lạnh đang thổi tới.
Lãnh Ninh đang thất thần, không có phản ứng với sự gần gũi của Địch Diệp.
Cảm giác lạnh lẽo k*ch th*ch cậu, khiến cậu nhớ lại một số hình ảnh đứt quãng, không đầu không đuôi.
Có lẽ vì cái lạnh đã k*ch th*ch ký ức ẩn giấu trong đầu, khiến cậu có cảm giác đầu óc như muốn nổ tung.
Khi đó cậu còn nhỏ, cậu bị người ta đẩy mạnh vào trong thùng xe, cùng bị đẩy vào với cậu còn có những đứa trẻ khác, có đứa lớn hơn một chút, có đứa nhỏ hơn một chút, tất cả đều co ro run rẩy, trông hệt như những đứa trẻ ăn mày.
Thùng xe rất lạnh, dưới chân bọn họ lót một lớp rơm dày, bên trên là những tấm ván cưa cứng đờ, cậu ngồi trên tấm ván cưa, nhìn một đám người không quen biết, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Mặc dù bên trong có chăn đệm, cậu vẫn cảm thấy rất lạnh, nhanh chóng bị lạnh đến mức run cầm cập.
Một đứa trẻ hỏi đứa trẻ khác, “Anh ơi, nhập cư lậu có nghĩa là gì thế ạ?”
Đứa trẻ được gọi là anh trai có vẻ ngoài rất tuấn tú, cũng co ro ngồi trong góc như bọn họ, “Là đi đến nơi khác mà không cần phải mua vé.”
“Tại sao chúng ta phải nhập cư lậu?” Đứa trẻ khác má bị lạnh đỏ ửng, hỏi với vẻ ngây thơ.
“Bởi vì người vận chuyển chúng ta đang phạm pháp.”
“Phạm pháp? Chúng ta sẽ chết ạ?”
Đứa trẻ tuấn tú không nói gì.
Lại qua rất lâu, ngón tay Lãnh Ninh đã đông cứng gần như mất hết cảm giác, cậu không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa, cái lạnh thấu xương thẳng vào cốt tủy.
Sau đó, một số đứa trẻ bắt đầu có hành vi bất thường là c** q**n áo, rõ ràng là rất lạnh, nhưng lại cảm thấy rất nóng, Lãnh Ninh cũng dần dần có cảm giác này.
Mặc dù lúc đó không hiểu tại sao lại có hành vi c** q**n áo bất thường, nhưng cậu biết đó nhất định không phải là hành vi bình thường, cậu liều mạng dùng chăn chùm kín cơ thể của mình, bịt tai lại giữa những tiếng r*n r* than khóc.
“Mình không thể chết, mình phải về nhà, phải về nhà, nhất định phải về nhà…”
Lãnh Ninh liên tục tự nhắc nhở bản thân, cố gắng chịu đựng, cậu quấn chăn bò về phía cậu bé tuấn tú bên cạnh, “Chúng ta… chúng ta có thể đắp chung được không?”
Cậu bé đó sửng sốt một chút, rồi gật đầu.
Cậu và cậu bé đó ôm nhau sưởi ấm, không biết đã qua bao lâu, cuối cùng cậu cũng không chống cự được mà ngủ thiếp đi.
Đến khi tỉnh dậy lần nữa, bọn họ vẫn đang được đối phương ôm.
Sau đó, cậu phát hiện, cơ thể của mình được lót chăn đệm rất dày, trên người cũng đắp chăn đệm rất dày.
Cậu nghiêng đầu nhìn về góc thùng xe, chỉ thấy trong góc là những thi thể nhỏ bé đã cởi hết quần áo và bị đông cứng.
Cậu sợ hãi đến mức run rẩy môi, nhưng cậu bé lại xoay đầu cậu lại, “Bọn họ đã chết rồi, nhưng chúng ta phải sống!”
Cậu bé đó nói: “Chỉ có sống sót mới có thể báo thù.”
“Sao rồi, đỡ hơn một chút nào không?” Địch Diệp nhẹ giọng hỏi.
Lãnh Ninh rúc trong lòng anh, có vẻ thất thần gật đầu.
Địch Diệp lại dùng lòng bàn tay của mình đi ủ ấm đôi tai đã bị lạnh buốt của Lãnh Ninh, nhưng thực ra tay anh cũng đã lạnh toát rồi.
Địch Diệp cảm thấy tình hình trong thùng xe cực kỳ tệ, nếu chiếc xe này cứ tiếp tục chạy, khí lạnh cứ tiếp tục thổi, cả hai người bọn họ sẽ chết ở đây.
Mắt thấy Lãnh Ninh có vẻ không ổn, anh an ủi, “Không sao đâu, chiếc xe này chạy bằng dầu diesel, không thể chống chịu được lâu đâu, cố gắng lên!”
Anh ôm chặt lấy Lãnh Ninh, “Tôi sẽ không để cậu chết đâu.”
Lãnh Ninh nghe giọng nói của Địch Diệp, nhớ lại lời cậu bé kia nói với mình—
— Chỉ có sống sót mới có thể báo thù.
Vì vậy, sở dĩ mình còn sống, là dựa trên nền tảng của cái chết.
“Cậu sao đấy?” Địch Diệp nhận thấy sự bất thường của Lãnh Ninh, càng ôm cậu chặt hơn.
Đầu óc Lãnh Ninh rất hỗn loạn, bởi vì cậu bé đó chính là Phương Vĩ Cường!
Cảnh tượng tương tự lại tái diễn, như thể đang nhắc nhở cậu!
Nhắc nhở cậu, cậu và Phương Vĩ Cường là loại người giống nhau…
Một lúc sau, chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại.
Đầu Lãnh Ninh khẽ giật giật, cuối cùng cũng lên tiếng, “1,820 giây, chiếc xe đã chạy được nửa tiếng.”
“Ừm, tôi vừa nghe thấy tiếng còi tàu hỏa, giữa chừng đã đi qua nhà ga, bây giờ chúng ta hẳn là ở cách nhà ga khoảng 2km ở phía Nam thành phố.”
Địch Diệp vừa nói vừa móc điện thoại trong túi ra, bật màn hình nhìn lướt qua.
“Điện thoại có tín hiệu chưa?” Lãnh Ninh hỏi.
“Chưa, nhưng xe đã dừng lại rồi, đây là chuyện tốt.”
“Là chuyện tốt sao?” Lãnh Ninh rủ mi mắt xuống, nói với vẻ bi quan, “Nếu tài xế bỏ xe ở lại đây, chúng ta đều sẽ chết.”
“Tôi sẽ không để cậu chết đâu!” Địch Diệp kiên định nói, “Nhất định phải tìm cách ra ngoài!”
Ánh mắt Lãnh Ninh khẽ lay động.
Bởi vì cậu nhận ra, Địch Diệp luôn nhấn mạnh với cậu một điều — Tôi sẽ không để cậu chết.
**
Chan: Đừng bảo Vu An vs Ninh Ninh là bồ cũ của nhau nhớ >_
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 63
10.0/10 từ 21 lượt.
