Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 58
Trong phòng thẩm vấn, Trương Sơn đeo còng tay, mặt mày tiều tụy, đôi mắt thất thần.
“Người là tôi giết.”
“Tại sao lại giết người?”
Trương Sơn chìm vào hồi ức…
“Tôi và anh ây là anh em sinh đôi, hồi nhỏ tình cảm rất tốt, đi đâu cũng đi cùng nhau, mỗi lần tôi gây họa anh ấy đều giúp tôi. Tôi đã nghĩ, chúng tôi là anh em tốt nhất trên đời.”
Bởi vì hai người quá giống nhau, nên họ thường xuyên bắt chước nhau, trêu chọc người khác, mỗi lần qua mặt được mọi người, bọn họ lại thấy rất mãn nguyện.
“Bác cả của tôi không thể sinh con, thêm vào đó điều kiện của gia đình tôi không tốt, cha tôi quyết định cho một đứa con sang cho bác cả.
Anh tôi thông minh hơn tôi, cha tôi không nỡ nên đã cho tôi đi.
Năm đó tôi mới 7 tuổi, cảm thấy như trời đất sụp đổ, mãi không hiểu nổi, tại sao người bị cho đi lại là tôi?
Sau khi được cho đi, bác cả cũng không quản tôi nhiều, thêm vào đó môi trường xung quanh không tốt, tôi bắt đầu học theo người xấu.
Năm cấp hai, bác cả đưa tôi về quê, gặp lại anh tôi, đột nhiên tôi cảm thấy giữa tôi và anh ấy không còn tiếng nói chung nữa.
Anh ấy thích đọc sách, xem đĩa phim, tôi thích chơi bóng rổ, chơi game.
Sau này, những điểm khác biệt giữa chúng tôi càng nhiều hơn, anh ấy học giỏi, tôi học dốt, anh ấy được yêu quý, tôi bị ghét bỏ, người lớn trong nhà đều thích anh ấy hơn, cho rằng tôi là thằng vô tích sự.
Năm thi đại học, anh ấy được Đại học Cảnh sát tuyển sớm, cả nhà đều vui mừng, đặt hết hy vọng của dòng họ lên người anh ấy.
Bác cả tôi ngày nào cũng lo lắng chuyện thi đại học của tôi, ông ấy nghĩ tôi cứ tệ hại như thế thì sớm muộn gì cũng xong đời.
Cho nên sau đó ông ấy nghĩ ra một cách — để anh tôi thi hộ tôi.
Lúc đó tôi chợt nhận ra, cha nuôi của tôi cảm thấy tôi làm ông ấy mất mặt.
Chuyện này vốn đã rất hoang đường, không ngờ anh tôi lại đồng ý.
Mấy ngày thi đại học, tôi trốn ở quán net chơi game, bị một đám người để ý, tôi không quen biết họ, bọn họ là tìm anh tôi.
Tôi không biết chuyện gì xảy ra, chỉ có thể chạy trước, nhưng không thoát được, bị bao vây đánh cho nửa sống nửa chết.
Sau đó bọn họ thay phiên nhau đánh tôi, có một thằng gầy gò, cầm một con dao, nói muốn rạch một vết trên mặt tôi.
Tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi né được nhát dao đó, rồi đâm vào bụng thằng gầy đó.
Sau đó tôi bị cảnh sát bắt đi, tôi nghe người ta nói, khi anh tôi bước ra khỏi phòng thi, cha nuôi của tôi đã quỳ xuống trước mặt anh ấy.
Khi tôi ngồi tù, tôi dùng tên của anh tôi, vì chuyện thi hộ không thể bị phát hiện.
Anh tôi thi hộ cho tôi một trường đại học tốt, tôi không thể học, anh ấy đã học thay tôi.
Khi tôi ngồi tù, cha mẹ đẻ của tôi đến mắng tôi, nói tôi làm bọn họ mất hết mặt mũi, hận không thể để tôi chết quách đi.
Cha nuôi tôi đến mắng tôi, nói hối hận vì đã nuôi một thằng sói mắt trắng như tôi.
Chỉ có anh tôi không mắng tôi, cả hai chúng tôi đều biết là do đám người kia cố ý làm, nếu là anh ấy, có lẽ nhẫn nhịn là xong. Nhưng tôi không phải anh ấy, tôi không nhịn được.
Hai năm sau tôi được thả ra, tôi đi Ninh Châu học sửa xe, người khác hỏi tôi tên gì, tôi nói tôi tên là Trương Sơn.
Có lần tôi đến Đại học Ninh Châu sửa xe cho một giáo sư, đúng lúc gặp anh tôi đang phát biểu nhận giải thưởng, người dẫn chương trình đọc tên Trương Hải, tôi sững sờ.
Cái tên đã dùng hơn 10 năm, tôi chợt muốn lấy lại nó.
Lúc đó dưới khán đài đầy rẫy tiếng vỗ tay, tôi đứng trong đám đông nhìn anh ấy, hy vọng người đứng trên đó nhận giải là mình.
Lần đầu tiên tôi tìm gặp anh tôi sau khi ra tù, tôi còn chưa kịp mở lời, anh ấy đã nói trước.
Anh ấy viết một bài toán cao cấp lên bảng đen, anh ấy nói, chỉ cần tôi giải được bài toán đó, anh ấy sẽ trả lại thân phận cho tôi.
Tôi nghiên cứu một tháng, cuối cùng cũng giải được.
Nhưng anh ấy lại nói, khi tôi ngồi tù, cục cảnh sát đã lưu trữ vân tay của tôi, chúng tôi không thể đổi lại được nữa.
Hơn nữa, anh ấy đã mất cơ hội làm cảnh sát là vì tôi.
Tôi nói, nếu chuyện thi hộ bị phát hiện, cả hai chúng tôi đều gặp rắc rối, cùng lắm thì cá chết lưới rách.
Cuối cùng chúng tôi chia tay không vui vẻ.
Thực ra tôi không thực sự muốn cá chết lưới rách, tôi chỉ muốn anh ấy cũng phải đau khổ, nỗi đau của tôi, dù sao anh ấy cũng phải chia sẻ một chút.
Tôi luôn cảm thấy, tôi có điểm yếu của anh ấy, cho dù anh ấy có bay cao đến đâu, cũng phải kiêng dè tôi.
Nghĩ lại, có lẽ mối quan hệ giữa chúng tôi bắt đầu xấu đi từ lúc đó.
Sau khi anh tôi tốt nghiệp, anh ấy luôn bận rộn khởi nghiệp, anh ấy thành lập công ty riêng, ngày nào cũng rượu chè xã giao.
Anh ấy say xỉn bị đồng nghiệp sàm sỡ, tôi nhìn thấy, liền theo dõi người đó, đánh cho một trận.
Tôi không phải đang giúp anh ấy, tôi chỉ muốn mượn mặt anh ấy để gây chuyện, làm anh ấy không vui.
20.000 tệ lúc đó không ít, cả đời tôi chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.
Tối hôm đó tôi đặt tiền lên bàn, hút thuốc cả đêm.
Anh ấy muốn dùng tiền mua chuộc tôi.
Mặc dù tôi không muốn lấy tiền của anh ấy, nhưng lúc đó tôi thực sự thiếu tiền.
Vì tôi đã lấy tiền của anh ấy, sau này mỗi tháng anh ấy đều cho tôi tiền tiêu, còn nói tất cả mọi thứ của anh ấy đều có một nửa của tôi.
Tôi không cần làm gì cũng có rất nhiều tiền, dần dần, tôi mất đi ý chí chiến đấu, mỗi khi rảnh rỗi, tôi đến ngồi đối diện công ty của chúng tôi, nhìn nhân viên của tôi đi làm tan làm.
Anh ấy liều mạng cũng bằng tôi liều mạng.
Tôi sống vô định nhiều năm, người lớn trong nhà lần lượt qua đời, những người biết chuyện anh ấy thi hộ đều không còn nữa.
Sau này, nhà nước bắt đầu xây dựng cơ sở dữ liệu vân tay, vân tay của tôi được lưu vào thẻ căn cước của Trương Sơn.
Sau khi vân tay được ghi lại, anh tôi và Lâm Nguyên đã đăng ký kết hôn.
Chuyện bọn họ kết hôn không thông báo trước cho tôi, khi tôi chất vấn anh ấy, cuối cùng anh ấy cũng nói ra lời trong lòng.
Anh ấy nói, không có anh ấy tôi chẳng là gì cả.
Trước đây anh ấy nói với tôi, tiền anh ấy kiếm được là của hai anh em chúng tôi, nhưng anh ấy lại trở mặt, anh ấy dùng tất cả tiền đầu tư vào công ty của Lâm Nguyên, hoàn toàn không hỏi ý kiến của tôi.
Tôi mới nhận ra, bao nhiêu năm qua, anh tôi luôn luộc ếch trong nước ấm, mọi lời hứa của anh ấy đều là để khống chế tôi.
Ngay cả khi tôi đi báo án, nói anh ấy thi hộ, cũng không ai có thể chứng minh tính xác thực của chuyện này được nữa.
Chúng tôi cãi nhau một trận lớn, suýt nữa thì đánh nhau, cuối cùng vệ sĩ của anh ấy ra tay, đấm tôi hai cú.
Sau đó, tâm trạng tôi rất tệ, chính vào lúc đó, tôi quen Lâm Tuyết Mai.
Tuyết Mai từng có một cuộc hôn nhân, sau khi chồng mất thì mở một quán mì nhỏ ở huyện Lâm Đô, vẫn luôn sống một mình.
Cô ấy rất đẹp, tôi yêu cô ấy từ cái nhìn đầu tiên.
Nhưng tôi rất mặc cảm, để theo đuổi cô ấy, tôi tự hóa trang mình thành ông chủ lớn.
Chúng tôi đã nói đến chuyện kết hôn, cô ấy không biết nghe tin từ đâu về chuyện trước đây của tôi, vì tôi đã từng ngồi tù, cô ấy đòi chia tay với tôi.
Tôi thực sự rất yêu cô ấy, muốn níu kéo cô ấy.
Tôi thuê một mảnh đất ở huyện Lâm Đô, trồng đầy cây mận, đợi đến khi hoa mận nở rộ, tôi mời Lâm Tuyết Mai đến đó ngắm hoa, muốn cô ấy thấy được tấm lòng của tôi.
Tôi không chấp nhận được kết quả này, trong cơn tức giận đã bóp cổ cô ấy đến chết, rồi chôn dưới gốc cây mận.
Mảnh đất đó hàng năm đều phải trả tiền thuê, tôi sợ người khác phát hiện tôi chôn xác dưới đất, nên chỉ có thể trả tiền thuê hàng năm, tôi không có việc làm, chỉ có thể tiếp tục làm việc cho anh tôi.
Sau này, tham vọng của anh tôi càng ngày càng lớn, tôi bắt đầu giúp anh ấy làm một số việc xấu xa không thể công khai, một số người cản trở sự nghiệp của anh tôi, anh ấy bảo tôi đi giải quyết, mỗi lần tôi xử lý xong những người đó, anh tôi đều bảo tôi về thị trấn trốn, anh ấy sẽ tìm cách giải quyết rắc rối cho tôi.
Cuối cùng, anh ấy có một đống bằng chứng tội lỗi của tôi trong tay, tôi không còn đường phản kháng, hoàn toàn bị anh ấy nắm trong lòng bàn tay.
Tôi đã từng ngồi tù, giết người, làm rất nhiều việc xấu, hết lần này đến lần khác vượt qua giới hạn của bản thân.
Tôi sống như cái bóng của anh tôi, những chuyện dơ bẩn không thể công khai đều do tôi làm thay anh ấy, anh ấy từng bước đi đến con đường quang minh chính đại, còn tôi, chỉ có thể làm kẻ bò trong cống rãnh.
Công ty của anh ấy càng ngày càng lớn, tiền càng ngày càng nhiều, dần dần không cần đến tôi nữa, anh ấy có rất nhiều người sẵn sàng bán mạng cho anh ấy.
Và tôi, một mình đi đến ngõ cụt.
Một tuần trước khi công ty niêm yết, anh ấy hẹn gặp tôi, muốn tôi giúp anh ấy làm một việc cuối cùng.
Anh ấy nói, anh ấy muốn đổi thân phận với tôi.
Anh ấy nói anh ấy bị ung thư, không cứu được nữa, công ty sắp niêm yết, anh ấy không thể rời đi, nhưng cơ thể của anh ấy không chịu nổi nữa, phải đi điều trị ngay lập tức.
Anh ấy nói rất nhiều lời cảm động, nhưng lúc đó tôi đã không còn quan tâm đến anh ấy nữa.
Nhưng dù sao chúng tôi cũng là anh em, tôi nói tôi sẽ giúp anh lần cuối cùng.
Anh ấy kể cho tôi nghe về kế hoạch của anh ấy, chỉ cần tôi thực hiện theo kế hoạch, có thể qua mặt được tất cả cổ đông, đợi sau khi công ty niêm yết, cổ phần của anh ấy sẽ tăng gấp đôi, sau khi chết sẽ để lại cho tôi một khoản thừa kế, để tôi sống cuộc đời của mình.
“Một ngày trước khi thực hiện kế hoạch, Lâm Nguyên đã đến tìm tôi, anh ta nói đã đào được một thi thể trong rừng mận, hỏi tôi có biết chuyện này hay không.
Lúc đó tôi không thừa nhận, anh ta lại hỏi tôi người chết có phải Lâm Tuyết Mai hay không.
Tôi hỏi anh ta tại sao lại biết Lâm Tuyết Mai, anh ta nói năm đó Lâm Tuyết Mai ở bên tôi là do anh tôi sắp xếp.
Anh ta nói anh tôi luôn nắm giữ bằng chứng tội lỗi của tôi, bây giờ anh ta cũng sao chép một bản bằng chứng đó.
Anh ta còn nói, Lâm Tuyết Mai chưa bao giờ yêu tôi, ở bên tôi, chỉ vì tiền.
Nói tóm lại, anh ta muốn tố cáo tôi với cảnh sát.
Tôi đã suy nghĩ cả đêm, cảm thấy mình đã đi vào ngõ cụt, để phá vỡ tình thế này, chỉ có thể để anh tôi chết thay tôi.
Tôi đã làm nhiều việc xấu cho anh ấy như vậy, anh ấy cũng nên giúp tôi một lần, dù sao anh ấy cũng sắp chết rồi!
Theo kế hoạch, tôi và anh tôi sẽ gặp nhau ở Mã Gia Thôn, sau đó đổi thân phận.
Tôi đã đào sẵn hố, không ngờ anh ấy lại xuống xe sớm, tôi chỉ có thể thay đổi kế hoạch tạm thời, đánh ngất anh ấy rồi thay quần áo của tôi cho anh ấy, ném anh ấy lên đường ray.
Để ngăn chặn việc vân tay bị kiểm tra, tôi còn dùng dũa mài mòn vân tay của anh ấy.
Tôi tưởng anh ấy sẽ chết một cách nhẹ nhàng, không ngờ, anh ấy lại bị cuốn vào bánh xe…”
Nói đến đây, hơi thở của Trương Sơn bắt đầu dồn dập.
“Anh ấy chết rất thảm, đến bây giờ tôi vẫn không dám nghĩ kỹ.”
“Sau khi anh ấy chết, tôi theo kế hoạch ban đầu, mặc quần áo thợ sửa chữa trở về biệt thự.
Giả vờ mình là Trương Hải, không đúng! Tôi vốn là Trương Hải! Tôi chỉ lấy lại thân phận của mình!”
**
Lãnh Ninh xem xong video thẩm vấn Trương Sơn thì trầm ngâm.
Một ngày trước khi Trương Sơn và Trương Hải đổi thân phận, tại sao Lâm Nguyên đột nhiên tìm Trương Sơn?
Nếu hắn không đe dọa Trương Sơn, Trương Sơn sẽ không nảy sinh ý định giết Trương Hải.
Sau khi Trương Hải chết, hành động của Lâm Nguyên cũng quá đỗi bình tĩnh, cứ như hai người không hề có tình cảm…
Người này hình như không hề đơn giản như vậy.
Lãnh Ninh tìm kiếm tên Lâm Nguyên trên laptop, mở đoạn video phỏng vấn Lâm Nguyên với truyền thông.
“Công ty có thể niêm yết, không thể thiếu sự nỗ lực ngày đêm của mọi người, ở đây, tôi muốn đặc biệt cảm ơn một người, nếu không có anh ấy, sẽ không có Lâm Nguyên của ngày hôm nay…”
“Sao cậu lại xem hắn nữa?”
Địch Diệp quay ghế của Lãnh Ninh về phía mình, “Đừng xem hắn nữa, nhìn tôi này.”
Lãnh Ninh ngước mắt lên, đột nhiên mắt sáng rực.
Đập vào mắt là tỷ lệ cơ thể hoàn hảo vai rộng eo thon của Địch Diệp, mặc dù chỉ mặc một chiếc áo ba lỗ bó sát màu đen, nhưng lại càng có sức hấp dẫn thị giác.
Địch Diệp có vẻ vừa chạy từ bên ngoài về, trên người còn bốc hơi nóng, các đường cơ bắp và gân máu trên cánh tay hiện rõ.
Hơi nóng đầy hormone nam tính phả vào mặt Lãnh Ninh, cậu theo bản năng quay mặt đi, “Anh đi đâu thế?”
“Ra ngoài chạy mười cây số,” Địch Diệp nói, đột nhiên ghé sát Lãnh Ninh, mồ hôi dọc theo má anh chảy xuống, nhỏ lên quần Lãnh Ninh, “Sau này cậu đừng xem đàn ông khác trước mặt tôi nữa được không?”
**
Chan: Danh phận! Danh phận! Có danh phận đi rồi đòi hỏi có được không????
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 58
10.0/10 từ 21 lượt.
