Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 57


“Để hoàn thành vụ giết người này, phải có một điều kiện — hung thủ phải trông giống hệt nạn nhân, mà người duy nhất đáp ứng điều kiện này chính là anh em ruột của nạn nhân, Trương Sơn!”


Hà Lạc đập đùi một cái, kích động nói, “Lão đại, ý anh là, người trong phòng thẩm vấn là Trương Sơn, hắn đã giết Trương Hải rồi giả dạng thành Trương Hải quay về biệt thự?”


Địch Diệp không phủ nhận, quay sang nói với Thư Thư, “Bật video giám sát trưa ngày 21 lên.”


Thư Thư gật đầu, mở camera giám sát biệt thự nhà Lâm Nguyên.


Camera cho thấy, 11 giờ trưa ngày 21, một người đàn ông mặc quần áo công nhân màu xanh lam, đeo khẩu trang đứng trước cửa biệt thự bấm chuông.


Người giúp việc trong nhà ra mở cửa, cho người đó vào.


Nửa tiếng sau, người thợ sửa chữa lại rời đi.


Trong quá trình này, Trương Sơn đã hoàn thành việc tráo đổi thân phận với thợ sửa chữa và tạo bằng chứng ngoại phạm cho chính mình.


“May mà tài xế taxi dù chưa đi, nếu tài xế đi rồi thì vụ án này khó điều tra rồi.”


“Ai nói?” Địch Diệp nhướng mày, “Kế hoạch này có một lỗ hổng lớn, dù gen của anh em sinh đôi gần như giống nhau, nhưng dấu vân tay thì không. Cho dù hắn đã mạo nhận thân phận Trương Hải, sớm muộn gì cũng sẽ bị phát hiện, bị bắt chỉ là vấn đề thời gian.


Chờ chuyên gia vân tay đối chiếu kết quả…”


“Mấy người vào giúp một tay! Trương Hải đang cắn ngón tay!”


Địch Diệp nhíu mày, mở cửa xông ra!


**


“Hắn giả điên cắn mất vân tay rồi, anh định làm gì?” Lãnh Ninh đứng bên cửa sổ, tưới nước cho cây bạc hà nhỏ mà mình đã mua.


Địch Diệp xoa xoa thái dương, “Mất bao lâu để vân tay mọc lại?”


“Phải xem mức độ tổn thương của hắn. Nếu chỉ làm tổn thương lớp biểu bì nông, vài tuần đến vài tháng có thể lành lại. Nếu làm tổn thương lớp hạ bì, dù có lành, vân tay cũng sẽ bị mờ, thậm chí có khả năng không bao giờ mọc lại vân tay.”


“Thằng ranh này quá xảo quyệt!” Địch Diệp đấm mạnh xuống bàn, “Chỉ thiếu chút nữa thôi!”


Lãnh Ninh ngắt một lá bạc hà cho vào miệng, “Anh đừng vội, thật ra, còn một cách.”


“Cách gì?” Địch Diệp vội hỏi.


“Sự khác biệt giữa hai người họ không chỉ là vân tay. Đừng quên, còn có bệnh ung thư và hồ sơ hóa trị.


Trước khi hóa trị phải ký giấy cam kết đồng ý, trên đó sẽ có chữ ký và dấu vân tay của chính bệnh nhân. Chỉ cần thẻ căn cước, chữ ký, vân tay và bệnh ung thư, bốn thông tin này khớp nhau, có thể xác định được danh tính của người chết…”


Lãnh Ninh chưa nói xong thì đã bị Địch Diệp nắm lấy vai vì quá phấn khích.


“Bảo bối, sao cậu thông minh thế hả!”


Mắt anh nhìn chằm chằm vào môi Lãnh Ninh, cúi người về phía trước, đột nhiên rất muốn nếm thử vị bạc hà trong miệng đối phương.



Lúc này, Thư Thư vừa đẩy cửa bước vào đã bắt gặp cảnh tượng này.


“Đội…” Cô đột nhiên sững lại, quên cả lời muốn nói, trong đầu nổ tung pháo hoa.


Địch Diệp giả vờ chỉnh lại cổ áo của Lãnh Ninh, “Có việc gì?”


Thư Thư phải mất một lúc mới lấy lại tinh thần, “Đội trưởng, Lâm Nguyên đến rồi, hắn yêu cầu bảo lãnh, chúng ta không có bằng chứng trực tiếp, với lại nghi phạm bị thương, nên chỉ có thể thả người trước.”


“Hắn đến thật đúng lúc!” Ánh mắt Địch Diệp lướt qua trên khuôn mặt Lãnh Ninh, “Đưa hắn qua đây, tôi có lời muốn hỏi hắn.”


**


Hôm nay Lâm Nguyên mặc một bộ vest màu sẫm khác, trông trang trọng hơn bộ hôm qua, trong túi áo còn cài khăn lụa, khiến cả người hắn càng thêm phong thái.


Địch Diệp nhận thấy, ánh mắt của Lãnh Ninh cứ dán chặt lên người Lâm Nguyên, lần trước gặp mặt cũng thế, không biết có gì đáng xem.


Anh thừa nhận Lâm Nguyên trông cũng không tệ, nhưng người đẹp trai nhất đang ngồi ngay trước mặt, cậu ta nhìn đi đâu thế!


Địch Diệp nghiêng người về phía trước, dùng thân thể chắn tầm nhìn của Lãnh Ninh, “Anh không thể đưa anh ta đi, người trong phòng thẩm vấn bây giờ rất có thể không phải chồng của anh.”


“Tôi đã nắm rõ mọi chuyện,” Lâm Nguyên bình tĩnh nói, “Nhưng tôi có lý do bắt buộc phải đưa anh ấy đi.”


“Ồ? Lý do gì?” Địch Diệp hỏi.


“Hẳn là anh biết, công ty chúng tôi vừa mới niêm yết, vào lúc này, bất kỳ sự xáo trộn nào cũng có thể ảnh hưởng đến giá cổ phiếu, tôi không thể mạo hiểm.”


“Anh và Trương Hải đã sống với nhau bao nhiêu năm, anh nói nhỏ cho tôi biết, anh ta có phải Trương Sơn hay không?”


Ngón tay Lâm Nguyên khẽ gõ nhẹ lên đùi, dường như đang suy nghĩ, “Nếu tôi nhận ra, tôi đã không bảo lãnh rồi, thành thật xin lỗi.”


Địch Diệp nheo mắt đánh giá Lâm Nguyên, “Xem ra, anh không định hợp tác rồi.”


“Xin lỗi, tôi có lập trường của mình.”


Lâm Nguyên đứng dậy định rời đi, Lãnh Ninh đột nhiên gọi hắn lại, “Ngài Lâm, trước đây chúng ta có quen nhau không?”


Lâm Nguyên nhìn về phía Lãnh Ninh, khóe miệng cong lên, “Khi gặp cậu, tôi cũng có cảm giác như vậy.”


Lãnh Ninh nhíu mày.


Cậu luôn cảm thấy Lâm Nguyên rất quen thuộc, giống như một người bạn cũ nào đó của mình.


Cậu còn đang suy nghĩ, Địch Diệp đột nhiên đứng dậy, lại một lần nữa chắn tầm nhìn của cậu.


Lãnh Ninh: …


Sau khi Lâm Nguyên rời đi, Địch Diệp rơi vào trầm tư, “Thật kỳ lạ.”


“Kỳ lạ chỗ nào?” Lãnh Ninh hỏi.


Địch Diệp đặt ngón tay lên cằm suy nghĩ, “Muốn đấm hắn.”



Lãnh Ninh liếc nhìn Địch Diệp, môi khẽ giật giật, “Đừng nghĩ nữa, đi điều tra bệnh án đi.”


**


Sáng sớm hôm sau.


Địch Diệp từ bên ngoài trở về, ném một bản bệnh án lên bàn.


Hà Lạc cầm bệnh án lên xem, ánh mắt chợt sáng rực, “Lão đại, anh lấy ở đâu ra thế?”


“Dùng một chút quan hệ, mau mang đi cho chuyên gia vân tay xem!”


“Vâng!”


Địch Diệp nói dùng một chút quan hệ, thực chất là lợi dụng thân phận con nhà giàu của mình, liên hệ với nhà máy dược phẩm lớn nhất thành phố Long Xuyên, xin được kênh phân phối thuốc hóa trị nhóm Platin, cuối cùng tìm thấy tên Trương Hải trong danh sách do nhà thuốc cung cấp.


Đồng thời anh còn điều tra được, Trương Hải giấu Lâm Nguyên về việc điều trị.


Cái người Trương Hải này, tại sao lại phải cải trang thành thợ sửa chữa, lén lút đến đường ray?


Nghĩ đến đây, Địch Diệp lấy điện thoại ra, “Cậu dẫn người đi tìm thợ sửa chữa và người giúp việc để hỏi rõ tình hình, hỏi xem Trương Hải rốt cuộc sợ điều gì?”


Điện thoại vừa cúp, Hà Lạc đã mang đến tin tốt, “Sau khi đối chiếu, xác nhận dấu vân tay trên bệnh án là của Trương Hải.”


“Tôi xem hắn còn muốn chối cãi thế nào nữa?” Địch Diệp vừa lấy điện thoại ra, điện thoại của pháp y Lý Xuyên đã gọi đến.


Địch Diệp nghe đối phương mô tả, lông mày càng nhíu chặt hơn.


Lúc này, ở một bên khác.


Trương Sơn đang ngồi ở ghế sau xe thương vụ, nhìn những hàng cây xanh mướt lướt qua cửa sổ, “Muốn đưa tôi đi đâu?”


Lâm Nguyên hạ cửa kính xe, “Trước đây đã từng đến đây chưa?”


Chiếc xe thương vụ chạy trên con đường hẹp, tài xế và vệ sĩ ở ghế phụ không nói lời nào suốt chặng đường.


Trương Sơn nhận ra đây là đường đi Lâm Đô, càng đi sâu, hắn càng thấy quen thuộc.


“Đây chẳng phải là đường đi huyện Lâm Đô à?”


Trương Sơn trả lời câu hỏi của Lâm Nguyên rất thận trọng, hắn sợ bị lộ nên trả lời mơ hồ.


Tuy nhiên, hình như Lâm Nguyên đã ly thân với Trương Hải từ lâu, không hề nghi ngờ hắn, nếu không đã không giúp hắn bảo lãnh.


Phải tìm cách ly hôn càng sớm càng tốt, hắn không muốn có bất kỳ liên quan nào đến người đàn ông này.


Chiếc xe không lái vào khu vực thành phố Lâm Đô, mà lái về phía một nơi hẻo lánh hơn.


Sắc trời dần dần tối, trong lòng Trương Sơn càng lúc càng bất an.


“Rốt cuộc là muốn đưa tôi đi đâu?”



“Sắp đến rồi, đừng vội.”


Lâm Nguyên nói xong, thản nhiên nhìn ra ngoài cửa sổ, “Tôi có một bất ngờ muốn tặng anh.”


Trương Sơn không thể nhìn ra được bộ mặt thật dưới vẻ ngoài tinh tế của Lâm Nguyên, nhưng người này vẫn luôn như vậy, dường như từ lúc hắn quen biết đối phương, người này luôn bí ẩn như thế.


Hắn không hiểu, rốt cuộc Trương Hải thích gì ở người này?


Chiếc xe thương vụ cuối cùng dừng lại sau khi leo lên một con dốc đất.


“Chúng ta đến rồi.” Lâm Nguyên mở cửa xe bước xuống.


Mượn ánh đèn xe, Trương Sơn nhìn thoáng qua cảnh vật bên ngoài cửa sổ, khi hắn nhìn thấy ngọn đồi đầy cây mận, mồ hôi lạnh lập tức túa ra khắp người.


“Anh, anh đưa tôi đến đây làm gì?!”


“Xuống xe.” Lâm Nguyên hất cằm về phía vệ sĩ, vệ sĩ liền kéo Trương Sơn xuống xe.


“Các người muốn làm gì?!”


Lâm Nguyên liếc hắn một cái, “Đưa anh đi gặp một người quen cũ.”


Trương Sơn cảm thấy không ổn, muốn giãy giụa bỏ chạy, bị vệ sĩ đấm một cú ngã xuống đất.


“Chạy cái gì?” Lâm Nguyên quay đầu nhìn hắn, gương mặt vẫn không cảm xúc, “Trong lòng có quỷ?”


Trương Sơn ôm bụng, tiếp tục giả vờ ngây ngô.


“Diễn xuất của mày thực sự quá tệ.” Lâm Nguyên không giả vờ nữa, “Tao đã muốn xử lý mày từ lâu rồi, nhưng vì Trương Hải, tao đã luôn nhẫn nhịn mày.”


Lâm Nguyên ngồi xổm xuống đất, đưa tay nâng cằm Trương Sơn lên, “Mày đã giết Trương Hải, từ nay về sau, không còn ai bảo vệ mày nữa.”


“Anh dám không?! Bây giờ tôi đang bị cảnh sát theo dõi, nếu tôi xảy ra chuyện, chắc chắn bọn họ sẽ nghi ngờ anh!”


“Nghi ngờ tao thì sao?” Ngón tay Lâm Nguyên đột nhiên dùng sức, bóp chặt cổ Trương Sơn.


Trương Sơn cố gắng giãy giụa, khuôn mặt đỏ bừng, cơ thể hắn bị vệ sĩ khống chế, hoàn toàn không có cơ hội phản kháng, sau những nỗ lực giãy giụa vô ích, quần hắn bắt đầu rỉ nước tiểu xuống đất.


Ngay khi hắn sắp ngất đi, Lâm Nguyên buông tay, “Cho mày thêm một cơ hội, dẫn đường đi.”


“Dẫn, dẫn đường cái gì?”


Thấy Trương Sơn còn giả vờ, Lâm Nguyên liếc mắt ra hiệu cho vệ sĩ.


Vệ sĩ một tay bóp cổ Trương Sơn, lực mạnh hơn Lâm Nguyên rất nhiều, nhưng lại buông tay ngay trước khi đối phương sắp ngất đi.


“Nghĩ kỹ rồi trả lời tao.”


“Khụ khụ khụ… Tôi dẫn đường, tôi dẫn…” Trương Sơn vừa nói xong câu này, liền bị vệ sĩ túm lên.


Hai tay Trương Sơn bị trói, mười ngón tay băng bó đang rỉ máu, đầu dây bên kia nằm trong tay vệ sĩ, hắn không thể chạy thoát.



Hắn dẫn người đi vào rừng mận, cho đến khi đến chính giữa rừng mận, hắn mới chỉ vào một cây mận nói, “Là chỗ này.”


“Ở đây có gì?” Lâm Nguyên hỏi.


“Thi, thi thể.”


“Thi thể của ai?”


Trương Sơn th* d*c nặng nề, rơi vào nỗi sợ hãi tột cùng, “Lâm, Lâm Tuyết Mai.”


Lâm Nguyên nhắm mắt lại, “Tại sao mày giết cô ấy?”


Vẻ mặt Trương Sơn có chút bi thương, “Cô ta lừa dối tình cảm của tôi.”


“Rõ ràng là mày lừa dối cô ấy, mày nói dối cô ấy rằng mày là Trương Hải.”


Nửa khuôn mặt Trương Sơn co giật liên tục, “Là cô ta lừa tôi trước! Rõ ràng cô ta nói thích tôi! Cô ta đã lừa tôi! Cô ta đáng chết!”


“Mày giết cô ấy bằng cách nào?”


“Tôi đem cô ta, tôi đem cô ta…” Trương Sơn rơi vào ký ức đau khổ, “Tôi đem cô ta bóp cổ đến chết!”


Hắn quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Nguyên, “Tôi đã nói hết với anh rồi! Anh thả tôi ra đi, tôi sẽ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần của Trương Hải cho anh! Xin anh, tha cho tôi một mạng!”


Lâm Nguyên nhìn người đàn ông đang quỳ trên mặt đất cầu xin, lấy ra một chiếc điện thoại đang trong cuộc gọi từ túi áo, “Nghe thấy không?”


Trương Sơn hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn thấy đèn cảnh sát màu đỏ và xanh lam bật sáng trên con đường phía sau khu rừng.


Hai chân hắn mềm nhũn, ngã ngồi bệt xuống nền cỏ.


Pháp y Lý Xuyên đi theo cảnh sát huyện Lâm Đô, cùng đến hiện trường.


Cách đây không lâu, ông nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát huyện Lâm Đô, nói rằng một thi thể đã được phát hiện trong rừng mận dưới sườn đồi.


Ông vội vã đến ngay trong đêm, dọn dẹp và đưa lên được một thi thể nữ đã hóa thành xương trắng từ cái hố.


Sau đó, đồn cảnh sát huyện Lâm Đô phát đi thông báo tìm người mất tích, một người tên là Lâm Nguyên đến trình báo, nói rằng bạn của mình đã mất tích năm năm trước, vẫn chưa tìm thấy người.


Lý Xuyên vừa gọi điện vừa báo cáo tình hình bên này, “Mọi chuyện là như thế, các chi tiết khác, để tôi về rồi nói rõ với cậu.”


Giọng Địch Diệp truyền đến từ điện thoại, “Vất vả rồi con trai, tối nay về ba ba sẽ mời con ăn khuya!”


“Mày nói chuyện với bố mày kiểu gì đấy!” Lý Xuyên hận không thể chạy ngay về đội cảnh sát đấm cho Địch Diệp hai cái, “Tao phải ngủ chứ! Già rồi, dễ đột tử lắm!”


“Về ngủ đi, ba ba trải giường cho con rồi!”


Lý Xuyên muốn chửi thề, nhưng nghe thấy đồ ăn khuya bụng ông lại không chịu nổi mà đói cồn cào, “Mày nướng cho tao nhiều thịt xiên vào, thêm hai cái thận nữa!”


**


Chan: Nhắc cho ai đã quên thì Lý Xuyên gần 60 tỏi rồi, còn thằng cháu Địch Diệp chỉ có 29 tỏi thôi. Nhưng 2 ông bô của 2 người này là bạn bè thân thiết với nhau, nên thằng cháu Địch Diệp hay gọi Lý Xuyên là con trai và vợ của ổng là con dâu :v


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 57
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...