Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 42


“May mà không bị rách da.” Lãnh Ninh buông tay anh ra, “Đi rửa bằng nước xà phòng một cái đi.”


Ngón tay vừa bị nắm khẽ run lên, Địch Diệp vẫn còn chút chưa thỏa mãn, để đánh lạc hướng, anh tiện miệng hỏi một câu: “Cậu dùng gì để tắm đấy, sao thơm thế?”


“Sữa tắm.”


Địch Diệp ngẩn người, sữa tắm ở đâu ra?


Không phải chỉ có một cục xà phòng thôi ư?


“Sữa tắm ở phía sau gương, anh không tìm thấy à?” Lãnh Ninh hỏi anh.


“Ồ, tôi quen dùng xà phòng rồi, dễ xả sạch.”


Địch Diệp ngại không dám nói mình không tìm thấy, chẳng phải làm mất mặt đội hình sự sao?


Lúc này Lãnh Ninh mới ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng từ trên người đối phương.


“Anh dùng xà phòng để tắm à?” Lãnh Ninh định nói, cục xà phòng đó là mình dùng để giặt q**n l*t, nhưng cậu nghĩ lại một chút, cảm thấy không nói ra thì tốt hơn, kẻo đối phương bị ám ảnh tâm lý.


“Đàn ông mà, một cục xà phòng tắm toàn thân là chuyện bình thường.” Địch Diệp tiếp tục giữ gìn hình tượng cảnh sát hình sự của mình.


“Bộ đồ này của anh có hơi…” Lãnh Ninh định nói, bộ đồ này có hơi xuyên thấu.


“Không sao, mặc rất tốt.”


Lãnh Ninh: ?


Địch Diệp cảm thấy, mặc dù đối phương đã biểu hiện rất rõ ràng rồi, nhưng dù sao anh cũng là người đàng hoàng tử tế, lỡ như c** đ* ra, đối phương không kiềm chế được thì sao?


Lúc này Lãnh Ninh lại nghĩ: Nửa kín nửa hở, càng kỳ quái hơn.


“Hay là…” Cuối cùng Lãnh Ninh vẫn mở lời, “Anh cứ c** đ* ra đi.”


Phản ứng đầu tiên của Địch Diệp là: Cậu ấy phóng khoáng đến thế á?


Cậu ấy đang ám chỉ mình nên làm gì đó với cậu ấy sao?


Địch Diệp rửa tay qua loa bằng xà phòng, sau khi quay lại thì nửa nằm trên đầu giường nhìn Lãnh Ninh sấy tóc.


Đợi đến khi Lãnh Ninh sấy tóc xong quay người lại, Địch Diệp đang chống một tay lên đầu, nửa nằm trên đầu giường nhìn cậu, khóe miệng hơi nhếch lên, dường như đang chờ đợi cậu.


Lãnh Ninh chợt thấy có chút hối hận vì đã để Địch Diệp ngủ cùng mình.


Bầu không khí lúc này, dường như có chút kỳ quái.


Dưới ánh đèn ngủ mờ mờ ảo ảo, cơ bắp của Địch Diệp lộ ra ngoài chăn trông vô cùng nổi bật, ngay cả những đường gân máu nổi lên cũng vô cùng rõ ràng.



Sự va chạm thị giác này khiến tốc độ phản ứng của đại não Lãnh Ninh chậm lại, hô hấp nhanh hơn.


Địch Diệp rất mong chờ bước tiếp theo của đối phương.


Mặc dù anh là một người đàng hoàng tử tế, nhưng không có nghĩa là người đàng hoàng không thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, không thể định ước trọn đời, không thể… không thể… không thể l*m t*nh chứ?


Cậu ấy sẽ nhào tới không, hay vẫn tiếp tục giữ ý tứ, chờ đợi mình ra tay trước?


Trong không khí vẫn còn vương lại hơi nóng từ máy sấy tóc của Lãnh Ninh, mùi hương này làm bầu không khí càng trở nên mờ ám hơn.


Cho dù Lãnh Ninh có chậm chạp đến mấy trong chuyện tình cảm, cậu vẫn nhận ra được bầu không khí tinh tế giữa hai người.


Cậu đang do dự không biết có nên đi qua ngay bây giờ không, hay đợi đối phương ngủ rồi mới qua, nếu bây giờ qua, liệu có vẻ quá cố ý, ngược lại khiến đối phương nghi ngờ hay không?


Nghĩ đến đây, Lãnh Ninh mở tủ quần áo của mình ra, sắp xếp lại số quần áo ít ỏi.


Địch Diệp ngồi trên giường, nhìn tấm lưng gầy gò của Lãnh Ninh, tuy Lãnh Ninh gầy, nhưng dáng người lại tập trung ở phần ngực, dù là cái gáy tròn trịa, chiếc cổ thanh mảnh hay bờ vai vuông góc có thể nhìn thấy đường nét, đều khiến anh vô cùng hài lòng.


Sức tưởng tượng mạnh mẽ đã trang bị cho anh một đôi mắt có thể nhìn xuyên thấu, đôi mắt đó dường như xuyên qua lớp quần áo đang che phủ trên người đối phương, thẳng đến bộ phận gợi cảm nhất phía sau lưng.


Nốt ruồi trên lưng…


Cơ thể anh như một chiếc cung đã được kéo căng hết cỡ, căng thẳng đến mức đáng sợ, mạch máu đập thình thịch sau khi sung huyết truyền đến làn da cơ thể, càng làm khuếch đại d*c v*ng sâu thẳm trong lòng anh.


Ngay lúc anh nhẫn nhịn đến mức định chủ động tấn công, Lãnh Ninh đi đến bên giường, cầm một quyển sách trên tay.


Lãnh Ninh cảm thấy, đợi đối phương ngủ rồi mới qua thì quá cố ý, chi bằng ngồi trên giường đọc sách một lát.


Và thế là, Địch Diệp chớp chớp mắt nhìn Lãnh Ninh ngồi lên giường lật cuốn [Pháp y nhân loại học].


Không phải! Bên cạnh đang nằm một người đàn ông với thân hình tuyệt mỹ, mà cậu còn đọc sách nổi à?


Cậu ấy đang diễn kịch với mình! Chơi trò dục cầm cố túng với mình!


Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên cổ Lãnh Ninh, mái tóc đen bồng bềnh phát sáng, sống mũi cao thẳng làm cho toàn bộ đường nét khuôn mặt trông tinh tế hơn, đôi môi nhìn mềm mại, đường cong từ cổ đến xương quai xanh rất đẹp, dường như làn da còn tỏa ra mùi sữa.


Rõ ràng là vẻ ngoài gần gũi, nhưng cái lạnh lùng từ tận trong xương tủy lại khiến cậu trông như một đóa hoa cao lãnh không thể xâm phạm.


Điều này khiến Địch Diệp nảy sinh một khao khát muốn chinh phục.


Dường như có một sức mạnh vô hình thúc đẩy anh tiến lên, mỗi bước tiến lên, những quan niệm truyền thống đeo bám trên người anh lại bị tước bỏ.


“Đọc sách nổi hả?” Địch Diệp hỏi với ánh mắt nóng bỏng.


“Ừm.” Lãnh Ninh không ngẩng đầu lên, chỉ nhìn chăm chú vào cuốn sách trong tay.


Thực ra cậu đã quên mất câu trước mình đã đọc gì rồi.


Cậu buộc mình tập trung tinh thần vào cuốn sách, nhưng không thể phớt lờ mọi hành động của người bên cạnh.



Lãnh Ninh nghiêng đầu nhìn Địch Diệp, “Anh đang làm gì?”


“Chống đẩy chứ sao, hai trăm cái trước khi ngủ, cậu tưởng tôi lừa cậu à?”


Trong lúc anh nói câu này, đã nhanh chóng thực hiện năm sáu cái.


Địch Diệp thầm nghĩ trong lòng: Cậu diễn tôi, thì tôi cũng diễn cậu!


Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào cơ ngực căng phồng và cơ bụng sáu múi đang siết chặt vì dùng lực của đối phương một hồi lâu, cuối cùng cũng chuyển ánh mắt sang cuốn sách.


Nhưng cậu không thể đọc lọt một chữ nào, trái tim đập theo nhịp cơ thể lên xuống của Địch Diệp.


Mưa bão ngoài cửa sổ đập vào kính, âm thanh ồn ào đó giống hệt tâm trạng phức tạp của cậu lúc này.


Địch Diệp làm mỗi cái chống đẩy, cậu lại thầm đếm một lần trong lòng, rõ ràng không nhìn đối phương, nhưng trong đầu toàn là hình ảnh của anh.


Sau khi tiêu hao hết năng lượng dư thừa, Địch Diệp cảm thấy cơ thể thoải mái hơn nhiều, nhắm mắt nằm thẳng bên cạnh Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh cũng từ bỏ ý định học hành, gập sách lại, đặt lên tủ đầu giường rồi tiện tay tắt đèn ngủ.


Bốn phía xung quanh chìm vào bóng tối, đúng lúc này, cổ chân Lãnh Ninh bất ngờ không kiềm chế được chạm vào Địch Diệp, trượt dọc theo bắp chân đối phương cho đến đầu gối.


Điều này khiến d*c v*ng vừa bị Địch Diệp đè xuống lại bùng cháy trở lại.


Bàn chân đó vừa chạm vào anh liền rụt lại ngay, sau đó không còn động tĩnh gì nữa.


Địch Diệp quay đầu nhìn Lãnh Ninh, nhưng chỉ thấy một cái bóng đen.


Đối phương không có hành động gì thêm, vì vậy anh chỉ có thể nhắm mắt cố gắng tự trấn tĩnh.


Nhưng lòng anh vô cùng rối bời, căn bản không thể bình tĩnh lại được.


Anh không thể diễn tiếp được nữa.


“Tôi làm ấm chân cho cậu nhé?” Địch Diệp trầm giọng hỏi.


“Không cần, tôi ngủ một lát sẽ ấm thôi.”


Địch Diệp trở mình đối diện với Lãnh Ninh, giữa những hơi thở, anh ngửi thấy mùi hương thoang thoảng từ trên người Lãnh Ninh, “Tôi có thể đến gần hơn một chút không?”


Địch Diệp đợi một lúc, thấy đối phương không từ chối, “Không nói gì, tôi coi như cậu đồng ý rồi đấy nhé.”


“Anh…” Lãnh Ninh nói được nửa chừng.


Ngay sau đó, một bàn tay lớn đặt lên eo cậu, đại não cậu đột nhiên trở nên trống rỗng, lưng cũng không tự chủ được mà căng thẳng.


“Căng thẳng à?”


Địch Diệp dựa vào ánh sáng yếu ớt từ ổ cắm điện, nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêng của Lãnh Ninh, rồi dùng cánh tay siết mạnh, ôm người vào lòng, “Đừng căng thẳng.”



Lãnh Ninh không dám nhúc nhích, cậu nhận ra việc giữ đối phương ngủ qua đêm có lẽ là một quyết định sai lầm, sự chủ động của Địch Diệp là điều mà cậu không lường trước được.


Anh ấy bắt đầu từ khi nào…


Cậu có rất nhiều câu hỏi, nhưng trong vòng tay của Địch Diệp, cậu không thể suy nghĩ nghiêm túc được. Đồng thời, cậu cảm thấy mình đã nóng từ đầu đến lòng bàn chân, toàn bộ lưng đều bắt đầu đổ mồ hôi. Máu chảy nhanh trong cơ thể, đập vào màng nhĩ, khiến thế giới của cậu ong ong.


Mãi đến nửa đêm cậu mới dần dần chìm vào giấc ngủ.


Khi mở mắt ra, cơn mưa đã tạnh. Tay Địch Diệp vẫn còn đặt trên eo cậu.


Cậu ngẩng đầu nhìn Địch Diệp, thấy đối phương đang ngủ rất say.


Những đường nét rắn rỏi trên khuôn mặt không còn vẻ hoang dã thường ngày, một lọn tóc vểnh lên, thậm chí có chút đáng yêu.


Cậu cứ thế im lặng nhìn một lúc, rồi mới nhúc nhích người, muốn gạt tay Địch Diệp ra khỏi eo của mình, cậu vừa định cử động, đã bị đối phương kéo lại, trực tiếp trói chặt trong vòng tay.


Khi nhận ra thứ cứng cộm đang đè lên mình là gì, cả người cậu hóa đá.


Máu lập tức dồn lên đầu, mạch máu cũng đập thình thịch.


Lãnh Ninh đẩy Địch Diệp ra, vén chăn xuống giường.


Động tác này đã làm Địch Diệp tỉnh giấc.


Khoảnh khắc Địch Diệp tỉnh dậy đã nhận ra sự bất thường của mình, nhưng anh đã quen rồi, bèn vươn vai hỏi Lãnh Ninh bây giờ là mấy giờ


Sau đó anh mới mơ hồ nhớ ra hình như mình đã nằm mơ một giấc mộng xuân.


Nhân vật chính không nghi ngờ gì chính là anh và Lãnh Ninh, chỉ là chưa kịp bắt đầu thì đã tỉnh.


Lúc này nhìn Lãnh Ninh, anh chỉ cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, đầu óc không được tỉnh táo.


Thấy Lãnh Ninh định đi ra ngoài, anh có chút hụt hẫng, “Cậu đi đâu đấy?”


“Vệ sinh cá nhân.”


“Ngủ thêm lát nữa đi!”


“Không được.”


Lãnh Ninh dùng nước lạnh rửa mặt trong phòng vệ sinh, tâm trạng bình tĩnh hơn một chút.


Là một pháp y, cậu cần tiếp xúc với cơ thể người, tất cả các cơ quan trong mắt cậu đều là những thứ thuộc về học thuật, trong đầu cậu cũng toàn là thuật ngữ y học.


Nhưng vừa rồi, cậu đã cảm nhận rõ ràng thế nào là h*m m**n do giác quan mang lại.


Cảm giác đó giống như một bàn tay vươn ra từ vực sâu, nắm lấy cơ thể cậu kéo xuống.


Cậu vậy mà, đã có phản ứng sinh lý với Địch Diệp.



Địch Diệp cầm điện thoại lên mới phát hiện ra lúc một giờ sáng, mẹ già Tô Oánh Oánh đã gửi cho mình một tin nhắn.


Tô Oánh Oánh: [Khi nào dẫn đối tượng về ra mắt?]


Địch Diệp thầm nghĩ: Chắc chắn là dì Vân lại mật báo rồi.


Địch Diệp: [Chuyện còn chưa đâu vào đâu, mẹ đừng quan tâm.]


Tin nhắn vừa gửi đi, điện thoại của anh đã đổ chuông.


“Rốt cuộc là nhìn trúng con gái nhà nào, có tiện tiết lộ chút thông tin không?”


Giọng Tô Oánh Oánh nghe có vẻ vô cùng phấn khích, Địch Diệp nhắm mắt cũng có thể tưởng tượng ra cảnh Tô Oánh Oánh đã thức trắng đêm vì chuyện này.


Địch Diệp: “Con sợ sẽ dọa mẹ.”


“Mẹ đây không phải là người chưa từng trải sự đời, còn có thể dọa được mẹ chắc? Có cần mẹ giúp con một tay không?”


“Đừng, lỡ dọa người ta chạy mất, mẹ đừng hòng mong có con dâu nữa.”


“Xem ra thằng nhóc này động tâm thật rồi? Nếu không giải quyết được thì nói với mẹ, mẹ với ba con cho dù phải đập tiền cũng phải rước người về nhà, nếu thật sự không được, để con ở rể cũng được, chỉ cần con giải quyết được chuyện đại sự cả đời, mẹ đây thế nào cũng được…”


“Thôi đi, còn chi tiền gì nữa. Mẹ đừng dọa người ta ngất. Hơn nữa, người ta không thèm những thứ đó. Những thứ mẹ có trong mắt người ta chỉ là bùn đất thôi. Mẹ đừng nhúng tay vào nữa. Chuyện của con, con tự quyết định. Mẹ chỉ cần chăm sóc tốt cho bố là được rồi, như vậy con cũng yên tâm.”


“Cái thằng nhóc này, lần nào nhắc đến chuyện này con cũng đánh trống lảng với mẹ, trước đây mẹ giới thiệu bao nhiêu cô gái con đều không thèm để mắt tới, mẹ chỉ muốn xem người mà thằng nhóc con nhìn trúng rốt cuộc là thần thánh phương nào…”


Địch Diệp đang nói chuyện điện thoại với Tô Oánh Oánh, khóe mắt liếc thấy Lãnh Ninh bước ra từ phòng vệ sinh, không hiểu sao, một cảm giác thích thú lén lút trào dâng trong lòng anh, anh hạ giọng nói, “Con có việc rồi, không nói với mẹ nữa…”


Tô Oánh Oánh còn chưa nói xong đã bị cúp điện thoại, trong lòng có chút nghi hoặc, nhìn đồng hồ, mới sáu giờ rưỡi sáng, giờ này còn sớm, theo lý mà nói phải là giờ ngủ…


Thằng nhóc này lén lút làm gì vậy?


Suy nghĩ một lúc, Tô Oánh Oánh mặt mày hớn hở, nghĩ thầm: Chẳng lẽ hai đứa nó đã ngủ chung rồi?


Tô Oánh Oánh càng nghĩ càng kích động, cảm thấy chuyện này cơ bản đã đóng đinh rồi, đã bắt đầu suy tính chuyện chuẩn bị lễ hỏi.


Điện thoại của Địch Diệp vừa cúp, Tạ Trường Hoành đã lập tức gọi điện thoại tới.


Lãnh Ninh không để ý đến anh, đi thẳng về phòng ngủ, vừa định c** q**n, cửa đột nhiên bị đẩy ra.


“Ngô Cương đã khai ra một thông tin quan trọng về góa phụ hồng!”


Lãnh Ninh kéo q**n l*t quay lưng lại, “Cảnh sát Địch, lần sau trước khi vào, có thể gõ cửa không?”


Địch Diệp liếc nhìn bàn tay đang che q**n l*t của Lãnh Ninh, “Vừa rồi không cố ý, nếu tôi muốn xem, tối qua đã trực tiếp lột ra rồi.”


Lãnh Ninh: “…”


**


Chan: Mẹ ơi, nó chơi bê đê đó mẹ!!!! Mẹ đừng phấn khích như thế!!


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 42
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...