Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 41
Địch Diệp phủi tàn thuốc lá trên quần, rồi cúi đầu thổi thổi, anh đang suy nghĩ về việc về nhà lấy vài chiếc quần rộng rãi để mặc, “thằng em” của anh gần đây luôn bất ngờ ngóc đầu dậy, ngủ trưa cũng có thể c**ng c*ng cả nửa ngày.
Đang suy nghĩ, anh quay đầu lại, phát hiện Lãnh Ninh đang đứng ở hành lang, nhìn mình chằm chằm.
Anh gần như theo phản xạ lấy tay che “thằng em” của mình lại.
Không che thì không sao, nhưng che lại thì càng kỳ lạ hơn. Để che giấu sự lúng túng, Địch Diệp lại phủi tàn thuốc lá trên quần, để chứng minh hành động vừa rồi chỉ là một sự hiểu lầm.
Sau khi thực hiện xong loạt hành động đó, anh phát hiện Lãnh Ninh vẫn đang nhìn mình chằm chằm.
Bây giờ đã trắng trợn như vậy rồi sao?
“Cậu đang làm gì?” Địch Diệp hỏi.
“Vứt rác.” Lãnh Ninh nói.
“Thùng rác ở bên phải.” Nhìn lén tôi mà còn kiếm cớ à?
Lãnh Ninh vứt rác xong, quay đầu lại không để ý, đâm sầm vào ngực của người đàn ông.
Địch Diệp theo phản xạ đỡ lấy cánh tay của Lãnh Ninh. “Đang nghĩ gì vậy, thất thần rồi.” Chắc chắn là bị vẻ đẹp trai của mình làm cho thần hôn điên đảo rồi! Cái sức hút chết tiệt này của mình!
Lãnh Ninh ngẩng đầu lên nhìn Địch Diệp, chỉ thấy ánh sáng ngược chiếu vào người đối phương, toàn bộ đường nét như đang phát sáng, cậu không nhìn rõ, hoặc có lẽ cậu không thể bình tâm lại để nhìn cho kỹ.
“Không nghĩ gì cả.” Lãnh Ninh rút tay mình ra.
Tay Địch Diệp trống rỗng, lòng bàn tay còn lưu luyến xoa xoa. “Cậu tìm chỗ ngồi đi, tôi đi nói chuyện với anh em một chút.”
“Ừm.”
Cho đến khi Địch Diệp rời đi, cuối cùng Lãnh Ninh mới khôi phục lại nhịp tim bình thường.
**
Địch Diệp gọi mọi người vào phòng họp nhỏ, tóm tắt lại những thông tin đã điều tra được về Ngô Cương.
Đường dây của Ngô Cương phải được điều tra đến cùng, nếu như có thể, anh sẽ tự mình đi một chuyến đến nước A, làm việc với cảnh sát nước A để tìm hiểu sâu hơn về động tĩnh của Phương Vĩ Cường tại đó.
“Ngô Cương đã kết hôn hai lần ở nước A, người vợ trước của hắn chết trong một vụ tai nạn xe hơi, sáu năm trước, hắn kết hôn với Shirakawa Ikuko, sau khi kết hôn, Shirakawa Ikuko đã nhiều lần báo cảnh sát, nói Ngô Cương bạo hành cô ấy.
Một năm trước, Ngô Cương vì ngoại tình mà cãi nhau với Shirakawa Ikuko, Shirakawa Ikuko đã đề nghị ly hôn nhưng Ngô Cương không đồng ý, đến giờ hai người vẫn chưa ly hôn.
“500.000 tiền mặt trong vali đi đâu rồi?”
Mọi người rơi vào trầm tư.
Hà Lạc nói: “Chúng tôi đã lục soát khi đến khách sạn, không tìm thấy tiền mặt.”
“Tài khoản của hắn cũng không có động thái gửi hay rút tiền.” Thư Thư bổ sung.
“500.000 tiền mặt mà Shirakawa Ikuko mang đi trước khi biến mất vẫn chưa được tìm thấy, Phương Vĩ Cường cũng không phải là người thiếu tiền như vậy.” Tạ Trường Hoành phân tích.
“Có khả năng nào, đây là một vụ bắt cóc có chủ ý không?” Địch Diệp trầm ngâm nói.
“Lão đại, ý của anh là, Ngô Cương và Phương Vĩ Cường đã bắt tay nhau để bắt cóc Shirakawa Ikuko?”
“Hắn vội vàng đến cục cảnh sát để báo án, hẳn là muốn cảnh sát lập án càng sớm càng tốt, chính vì lập án, chúng ta mới phát hiện ra Phương Vĩ Cường.” Địch Diệp phân tích.
Chóp mũi Thư Thư đột nhiên có chút cay cay. “Nếu đúng như vậy, Shirakawa Ikuko thật đáng thương!”
Ngón tay Địch Diệp gõ gõ trên mặt bàn: “Kiểm tra cho tôi về tình hình tài chính và những nơi thường xuyên lui tới của Ngô Cương trước buổi họp chiều mai.”
Lãnh Ninh ngồi trong phòng giám sát một lúc, khi ngẩng đầu lên, đã là 10 giờ rưỡi.
Theo tính cách của cậu, lẽ ra cậu đã tự bắt taxi về nhà từ lâu rồi.
Nhưng hôm nay, cậu cứ thế ngồi đợi Địch Diệp hai tiếng đồng hồ, trong hai tiếng này, cậu đã hồi tưởng lại kinh nghiệm thoát thân cùng Địch Diệp hết lần này đến lần khác, cho đến khi mỗi chi tiết đều rõ ràng hơn bao giờ hết.
Đợi đến khi Địch Diệp đẩy cửa bước vào, cậu mới thoát khỏi dòng hồi ức.
“Bác sĩ nói cậu phải nghỉ ngơi thật tốt, tôi đưa cậu về chỗ tôi nghỉ ngơi nhé?”
Địch Diệp có vẻ bất ngờ khi nhìn thấy Lãnh Ninh ở đó, anh nghĩ đối phương đã không kiên nhận đợi được mà đã về rồi, dù sao hiện tại cũng không có chuyện gì đặc biệt gấp gáp cần giải quyết.
“Không cần, tôi về nhà ngủ.” Lãnh Ninh đứng dậy, có ý định chuẩn bị về nhà.
“Cậu đợi ở đây lâu như vậy, chỉ để chào tôi một tiếng thôi ấy hả?” Địch Diệp như ngửi thấy một mùi gì đó bất thường, cả người anh đều như sáng bừng lên, mong đợi có thể nghe được một lời nói đặc biệt nào đó từ đối phương.
“Không, vừa rồi lỡ ngủ quên.”
“Vậy à, cứ tưởng cậu đang đợi tôi chứ, sao không bảo ai đó lấy cho một cái chăn?”
“Không sao, tôi về đây.”
“Tôi đưa cậu về.”
Bàn tay Lãnh Ninh đang đẩy cửa khựng lại một chút, sau đó quay người lại: “Được.”
Suốt dọc đường, hai người không nói chuyện nhiều, Địch Diệp cố ý lái xe rất chậm, như thể làm vậy có thể ở bên Lãnh Ninh lâu hơn một chút.
Hành động rõ ràng như vậy, đương nhiên Lãnh Ninh đã phát hiện ra: “Hôm nay anh mệt lắm à?”
Địch Diệp mím môi: “Cũng tạm.” Vừa nói xong câu đó, anh hắng giọng: “Trong phòng cậu có nước không?”
Lãnh Ninh liếc nhìn người ngồi ở ghế lái, cảm thấy câu hỏi này có chút kỳ lạ. “Có.”
“Mì mặn quá, khát nước suốt đường đi.” Địch Diệp nói xong mới nhớ ra, bên cạnh hộp đựng đồ của mình vẫn còn một chai nước khoáng chưa mở.
Lãnh Ninh nhìn chai nước khoáng bên cạnh hộp đựng đồ. “Họng khó chịu thì nên uống chút nước nóng.”
Địch Diệp: “…” Cả cớ cũng nghĩ sẵn cho mình rồi sao?
**
Lãnh Ninh rót một ly nước nóng đặt trên bàn trà trước mặt anh. “Hơi nóng, cẩn thận khi uống.”
“Dạ dày tôi gần đây yếu, uống nóng một chút là vừa.” Địch Diệp cố gắng làm cho toàn bộ quá trình xin nước uống trở nên logic hơn.
“Vậy tôi đi tắm đây.”
“Ừm, cậu tắm đi!”
Lãnh Ninh vào phòng tìm quần áo để ngủ, ngoài cửa sổ đột nhiên lóe lên một vệt sáng trắng, ngay sau đó là tiếng sấm vang lên, tay cậu run lên, móc áo rơi xuống đất.
Cậu rất nhạy cảm với tiếng sấm sét, đặc biệt là khi tiếng sấm đầu tiên vang lên, cậu sẽ vô thức nghĩ rằng đó là tiếng nổ.
“Cậu không sao chứ?”
Địch Diệp đứng ở cửa phòng ngủ, vẻ mặt lo lắng nhìn cậu.
Lãnh Ninh hít sâu, ngồi xổm xuống nhặt móc treo quần áo dưới đất.
“Nếu cậu sợ, đêm nay tôi sẽ ở lại với cậu.”
Bàn tay Lãnh Ninh đang nhặt móc treo quần áo khựng lại một chút, sau đó nhanh chóng nhặt móc treo dưới đất: “Không đến mức đó đâu.”
Ngay sau khi cậu vừa nói xong, một tiếng sét lớn hơn giáng xuống từ trên đầu, như thể muốn xé toạc cả tòa nhà.
Địch Diệp nhìn biểu cảm căng thẳng của cậu, khớp ngón tay trắng bệch.
“Đừng cố tỏ ra mạnh mẽ nữa, nếu sấm sét đánh suốt đêm, cậu tính sao?”
Lãnh Ninh không nói gì.
Ngay sau đó, tiếng sét thứ ba giáng xuống, cả căn nhà chìm vào bóng tối.
“Chỗ của cậu tình trạng cứ liên miên thế này, lần trước là rỉ nước, lần này là mất điện, tôi bị ghét bỏ đến mức đó hả?”
Địch Diệp đứng cạnh cửa, mượn ánh sáng lờ mờ lặng lẽ quan sát đường nét của Lãnh Ninh.
Tình cảm bị kìm nén, không dám bộc lộ ra ngoài vào ban ngày, giờ đây trào dâng mãnh liệt dưới lớp vỏ che chắn của bóng tối.
“Chắc là bị nhảy cầu dao rồi, tôi đi xem sao.”
Lãnh Ninh định đi ra ban công thì bị Địch Diệp nắm chặt cổ tay.
Khả năng nhìn trong đêm của anh rất tốt, ngay cả trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ từng bộ phận trên cơ thể của Lãnh Ninh.
“Để tôi.”
Địch Diệp khiêng thang đặt ở ban công, ngẩng đầu nhìn hộp cầu dao trên tường, những kiến trúc cũ thế này thường thích lắp đặt cầu dao ở vị trí không với tới được.
Anh trèo lên và đẩy cầu dao lên: “Chắc là chập mạch rồi, hay là cậu dọn qua chỗ tôi ở luôn đi.”
Anh nói xong liền cúi đầu nhìn Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh cầm một chiếc đèn pin. Ánh sáng chiếu vào người cậu, khiến cả người cậu trông rất mảnh mai. Đặc biệt là nhìn từ góc độ này, đầu to người nhỏ, rất dễ thương.
Lãnh Ninh không rảnh ứng phó với anh: “Chỉ là mất điện thôi, không đến mức đó.”
Địch Diệp bước xuống khỏi thang, dời thang dựa vào một góc khác, đi đến vòi nước rửa tay.
“Cho tôi dùng nhờ phòng vệ sinh một chút.”
“Ừm.”
Địch Diệp k** kh** q**n, “thằng em” lập tức nhảy ra, anh đợi một lúc lâu mới tiểu xong, khi đi ra thì bất chợt nghe thấy tiếng “cạch” – điện có lại rồi.
Lãnh Ninh đang ngồi trên chiếc thang hình chữ A, cúi đầu nhìn Địch Diệp: “Không hỏng.”
Địch Diệp cười ngượng ngùng: “Cầu dao này còn biết nhận ra người nữa cơ à!”
Lãnh Ninh ngồi trên cao nhìn xuống Địch Diệp, không nói thêm gì, chậm rãi trèo xuống thang, gấp thang lại cất vào sát tường: “Trời đang mưa to rồi, anh có muốn ở lại không?”
“Hả?” Địch Diệp vẫn còn đắm chìm trong sự ngượng ngùng khi hành động lén lút bị bại lộ, bị đối phương hỏi như vậy, cả người anh ta hơi cứng lại: “Tôi, tôi ngủ sofa là được!”
“Nhà tôi không có chăn dự phòng.”
“Ồ, tôi không cần đắp…”
Địch Diệp còn chưa nói hết câu, đã nghe thấy Lãnh Ninh thản nhiên nói: “Hay là ngủ chung đi.”
“Cậu chắc chứ?”
“Phòng ốc đơn sơ, anh không chê là được.”
Lãnh Ninh bước xuống khỏi thang, đi đến bồn rửa tay để rửa tay: “Anh có cần quần áo không?”
Lúc này, trong đầu Địch Diệp đang xoay vòng điên cuồng…
Để mình qua đêm thì thôi đi, còn muốn ngủ chung một giường?!
Đây chẳng phải là công khai quyến rũ mình sao? Mình vừa mới đề nghị lên lầu uống nước, đối phương đã giúp mình tìm sẵn lý do, còn định đi tắm ngay trước mặt mình…
Lãnh Ninh, cậu không hề thành thật chút nào…
“Anh cần quần áo không?” Lãnh Ninh thấy đối phương không phản ứng, liền lặp lại câu hỏi vừa nãy.
Địch Diệp thầm nghĩ trong lòng: Nhìn cái câu hỏi này kìa, không phải là muốn nhìn cơ thể hoàn hảo của anh đây sao? Vừa nãy ở cục cảnh sát đã nhìn chằm chằm rồi, đã muốn xem đến vậy, tối nay anh đây sẽ chiều ý cậu!
“Quần áo của cậu tôi không mặc vừa đâu, hay là cậu tìm cho tôi một cái q**n l*t đi!” Địch Diệp nói.
Mặc dù Địch Diệp nói như vậy, Lãnh Ninh vẫn tìm hai chiếc áo choàng ngủ cỡ lớn nhất mà mình có cho Địch Diệp: “Thử xem sao.”
Địch Diệp nhận lấy quần áo và bước vào phòng tắm, sau đó đứng nhìn cục xà phòng màu xanh trên bồn rửa mặt và chìm vào suy tư.
Sao lại chỉ có một cục xà phòng?
Chẳng lẽ… bình thường cậu ấy chỉ dùng một cục xà phòng này để tắm toàn thân?
Trong đầu anh hiện lên hình ảnh Lãnh Ninh khỏa thân cầm xà phòng lướt nhẹ trên cơ thể, những ngón tay thon dài nắm lấy cục xà phòng trơn tuột, mọi bộ phận trên cơ thể đều phủ đầy bọt xà phòng mịn màng…
Anh cầm cục xà phòng đó lên, đưa đến mũi ngửi, mùi hương thơm mát dễ chịu cùng với hình ảnh tưởng tượng đã khiến cơ thể anh có phản ứng trực quan nhất.
Dùng chung một cục xà phòng với đối phương, chẳng phải là tiếp xúc cơ thể gián tiếp sao?
Tôi đã nói rồi mà, chắc chắn cậu ấy cố ý!
Địch Diệp nhanh chóng hoàn thành việc vệ sinh cá nhân, khi anh vừa huýt sáo vừa bước ra khỏi phòng tắm, Lãnh Ninh đã nằm sẵn trên giường.
Tiếng huýt sáo của Địch Diệp đột nhiên im bặt.
Ánh đèn ngủ màu vàng ấm áp chiếu lên chiếc chăn trắng mềm mại, hình bóng trong cửa sổ kính cũng phản chiếu anh, trông đặc biệt ấm cúng.
Đây là quyến rũ, tuyệt đối là quyến rũ, đã cố ý đợi mình rồi, bước tiếp theo nên làm gì đây?
“Máy sấy tóc ở đầu giường, tôi đi tắm đây, anh ngủ trước đi.”
Địch Diệp nghẹn lời, nhìn theo Lãnh Ninh bước vào phòng tắm, trong đầu anh chợt nhớ đến một phân đoạn của một bộ phim đảo quốc nào đó: Các cặp đôi thay phiên nhau đi tắm, sau đó cả hai người…
Nghĩ đến đây, Địch Diệp gầm lên một tiếng “Khốn kiếp!” trong lòng!
Không ổn rồi, anh không có kinh nghiệm thực chiến!
Sấy tóc với tâm trạng nặng trĩu, Địch Diệp tựa vào bệ cửa sổ hóng gió, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại.
Anh cúi đầu nhìn con rùa trên ban công: “Có phải cậu ấy thích tao rồi, nhưng lại ngại ngùng không dám tỏ tình, nên đã thay đổi chiến thuật, chuyển sang dụ dỗ trực tiếp rồi không?”
Con rùa không biết nói, chỉ há to miệng cố gắng cắn ngón tay Địch Diệp, nhưng đối phương né quá nhanh, lần nào cũng vồ hụt.
“Sao dữ dằn thế?”
“Cẩn thận, nó sẽ cắn ngón tay đấy.” Lúc này Lãnh Ninh vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ướt rối bời rủ xuống trước mắt, xương quai xanh lộ ra một chút dưới cổ áo rộng thùng thình.
Cảnh tượng này khiến Địch Diệp căng thẳng ngây người đứng nhìn, con rùa nhân cơ hội cắn trúng ngón tay anh.
“Áu!” Địch Diệp ôm lấy ngón tay bị cắn: “Cắn thật luôn à!”
Con rùa đạp chân trong không trung, kiên quyết không chịu nhả miệng ra.
Địch Diệp đang định dùng tay kéo ra thì bị Lãnh Ninh ngăn lại: “Không được kéo mạnh, sẽ làm nó cắn chặt hơn!”
“Vậy phải làm sao?”
Lãnh Ninh đặt khăn tắm lên đầu gối, lấy một chiếc tăm bông đi tới: “Dùng vật mềm khẽ chạm vào lỗ mũi của nó, sẽ kích hoạt phản xạ nhả miệng.”
Lãnh Ninh nắm lấy ngón tay bị cắn, ấn mai rùa xuống, đưa chiếc tăm bông khéo léo nhét vào lỗ mũi ngoài của rùa, con rùa lập tức nhả tay Địch Diệp ra.
Cậu cầm ngón tay bị rùa cắn của Địch Diệp lên, cúi đầu xem xét cẩn thận, nước từ đuôi tóc ướt đẫm của c** nh* xuống, rơi vào lòng bàn tay Địch Diệp.
Nước lạnh buốt thấm vào lòng bàn tay nóng hổi của Địch Diệp, lưu chuyển như sương đêm thấm vào đất khô hạn, ngón tay Địch Diệp khẽ run lên một chút, một rung động khó diễn tả dâng lên từ sâu thẳm trái tim anh, rồi trượt xuống dọc theo mạch đập.
Anh đột nhiên hiểu ra, tại sao Đát Kỷ lại có thể hại giang sơn của Trụ Vương. Nếu là anh, anh cũng sẽ bị mê muội thôi!
**
Chan: Đứa nào là gà, đứa nào là thóc???
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 41
10.0/10 từ 21 lượt.
