Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 39


Lúc này, CPU của Địch Diệp đã bị tê liệt, rõ ràng anh đã bảo Trình Thụ tìm người trong hệ thống cảnh sát, ai mà biết cuối cùng người đi lại là Lãnh Ninh cơ chứ!


Lần này đúng là hiểu lầm lớn rồi!


Địch Diệp quay đầu nhìn Lãnh Ninh, mắt thấy đối phương vẫn bình thường, hoàn toàn không thể nhìn ra điều gì bất thường từ vẻ mặt.


Hay là, chỉ đơn giản là không muốn về nhà với mình?


Địch Diệp lau mặt. “Chuyện này không phải như cậu nghĩ đâu, giữa chừng xảy ra một chút vấn đề, tôi cũng không ngờ cậu lại được đưa đến…”


“Tôi đã nói rồi, anh không cần giải thích, chỉ cần cho tôi xuống xe là được.”


“Chẳng lẽ cậu không muốn ở cùng với tôi à?”


Địch Diệp hỏi xong câu này, trong lòng đột nhiên có chút bất an.


Lãnh Ninh không trả lời ngay, một lúc sau mới nói. “Anh có thuốc lá không?”


“Có, trong hộp đựng đồ.”


Lãnh Ninh tìm thấy nửa bao thuốc lá trong hộp, rút ra một điếu kẹp giữa các ngón tay và châm lửa, chiếc bật lửa chống gió phát ra tiếng kêu giòn giã.


Địch Diệp liếc nhìn Lãnh Ninh, ngón tay của Lãnh Ninh rất dài, ngay cả khi quấn băng gạc cũng không ảnh hưởng đến vẻ thanh lịch khi kẹp thuốc lá của cậu, ngược lại còn tăng thêm vài phần sức hút gợi dục mà bình thường không có.


“Anh nên sống một cuộc sống bình thường.” Lãnh Ninh nói.


Địch Diệp suy nghĩ kỹ ý nghĩa trong câu nói này của đối phương. “Tôi không bình thường ở chỗ nào?”


Lãnh Ninh nhìn anh, từ từ nhả khói. “Tôi vẫn nói câu đó, đừng lãng phí quá nhiều thời gian vào tôi.”


Địch Diệp đột nhiên muốn cười. “Lại muốn tôi đi theo đuổi Trương Tiểu Mạn à?”


“Theo đuổi ai là quyền tự do của anh.” Lãnh Ninh quay đầu về phía cửa sổ xe. “Tôi không có quyền can thiệp.”


“Vì cậu đã nghĩ như vậy…”


Địch Diệp lấy điện thoại ra, gọi thẳng cho Tô Oánh Oánh.



“Alo, gửi số điện thoại của cô gái xem mắt cho con.”


“Con trai bảo bối của mẹ, cuối cùng con cũng thông suốt rồi, mẹ sẽ gửi cho con ngay…”


Địch Diệp không đợi Tô Oánh Oánh nói xong, trực tiếp cúp máy.


“Nghe thấy chưa? tôi có đối tượng xem mắt rồi!”


“Vậy thì chúc mừng.”


Lãnh Ninh chỉ đáp lại câu này một cách hờ hững, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ không nói gì nữa.


Cảnh vật hai bên không ngừng lùi lại phía sau, khói thuốc lá trong tay Lãnh Ninh bị gió cuốn bay ra ngoài cửa sổ, mái tóc bay loạn xạ trên trán cậu.


Địch Diệp cảm thấy như mình đã đấm một cú đấm mạnh vào một chiếc gối bông, sự tức giận không có chỗ để trút ra, chỉ có thể đạp ga thật mạnh.


“Anh lái như vậy dễ xảy ra chuyện đấy, lái chậm lại đi.” Lãnh Ninh nhắc nhở anh.


Địch Diệp chỉ nhìn chằm chằm vào khúc cua phía trước. “Sợ gì chứ, cùng lắm thì tôi chôn cùng cậu.”


Lãnh Ninh nhìn chằm chằm vào khúc cua đang thay đổi nhanh chóng phía trước, trong đầu đột nhiên lóe lên một vài hình ảnh.


Chạy trốn, tiếng súng, máu tươi, tiếng nổ và một chiếc xe tải đang lao xuống vực, cùng với dòng nước sông lạnh buốt ập đến…


Nhịp thở của cậu trở nên ngày càng gấp gáp.


“Cậu sao đấy?” Địch Diệp từ từ giảm tốc độ. “Thật sự dọa cậu rồi à? Tôi đâu có lái nhanh, còn chưa đến 150 mà!”


Thấy sắc mặt Lãnh Ninh không ổn, Địch Diệp xuống đường cao tốc, đi ra từ lối rẽ.


Cho đến khi chiếc Volkswagen màu đen quay trở lại đường phố với tốc độ 35 km/h, Lãnh Ninh mới từ từ tỉnh táo lại.


“Trước đây chúng ta quen nhau như thế nào?” Lãnh Ninh đột nhiên hỏi.


Mặc dù, cậu đã xác định Địch Diệp chính là người đã cứu mình năm đó, nhưng cậu vẫn muốn nghe sự thật từ chính miệng đối phương.


“Năm năm trước, tôi đã cõng một người từ chiến trường trở về.”


Địch Diệp không nói người đó là Lãnh Ninh. Theo anh, vì đối phương đã quên rồi, thì không cần thiết phải nhắc lại chi tiết của chuyện đó nữa.



Sau này Cục trưởng Thang đào tôi sang làm cảnh sát hình sự. Thực ra ban đầu tôi không có ý định làm cảnh sát hình sự, nhưng ông ấy cứ khen tôi dũng cảm, tôi đâm ra tự cao tự đại, nghĩ rằng mình thực sự rất giỏi.


Làm cảnh sát hình sự rồi mới biết, công việc này thật không dễ làm, phải l**m máu trên lưỡi dao, bữa đói bữa no, lại còn thường xuyên phải làm thêm giờ, thức khuya.


Có lần một viên đạn sượt qua thái dương, tôi suýt nữa đã mất mạng. Nói không sợ là giả. Mỗi lần lập công đều có hoa và tiếng vỗ tay, nhưng chỉ có bản thân tôi mới biết cảm giác khi viên đạn sượt qua đầu là như thế nào.


Mỗi khi tôi nghi ngờ bản thân, tôi lại mơ thấy người đó, mơ thấy cậu ta cầm súng, giúp tôi tiêu diệt hết những tên buôn m* t** phía sau.


Ha! Nói ra thì cũng thật kỳ lạ, mỗi lần mơ thấy cậu ta, ngày hôm sau tôi lại như được tiêm adrenaline, lại tràn đầy động lực.


Cho đến mấy ngày trước tôi mới biết thân phận của cậu ta, bọn họ nói người đó là trùm m* t**, tôi không tin. Lúc đó tôi đã nghĩ, nếu cậu ta thực sự là trùm m* t**, tại sao năm đó lại bị chính người của mình đánh thừa sống thiếu chết?


Tôi cảm thấy có uẩn khúc ở đây, tôi muốn điều tra rõ sự thật. Nếu người mà tôi liều chết cứu ra thực sự là một kẻ xấu, thì điều đó chứng tỏ mắt nhìn của tôi không tốt, không thể đảm nhận vị trí này nữa.


Cậu nghĩ sao, pháp y Lãnh?”


Lãnh Ninh im lặng một lúc lâu mới nói. “Anh không cần phải tự trừng phạt bản thân vì lỗi lầm của người khác.”


Địch Diệp cười. “Nếu cậu ta là kẻ xấu, thì tôi là đồng phạm. Vụ xe buýt rơi xuống sông là một vụ án bắt chước. Mấy chục sinh mạng, chẳng lẽ thực sự không liên quan gì đến tôi ư?”


Môi Lãnh Ninh mím lại thành một đường thẳng, mãi không nói gì.


“Từ khoảnh khắc thân phận của cậu bị lộ, đã định trước rằng cậu không thể trở lại làm một người bình thường được nữa. Trừ khi hang ổ m* t** bị xóa sổ hoàn toàn. Trong thời gian này, mọi hành động của cậu đều sẽ nằm trong sự giám sát của chúng tôi. Bây giờ không phải tôi cầu xin cậu, mà là cậu phải chủ động hợp tác với chúng tôi. Tôi là người duy nhất mà cậu có thể lợi dụng mà không cần phải đền đáp, hy vọng cậu hiểu rõ điều này.”


Địch Diệp nói xong, kéo phanh tay. “Đến miếu Bảo Hoàng rồi, cậu còn muốn xuống xe không?”


Lãnh Ninh quả quyết mở cửa xe ra.


Địch Diệp nâng cửa sổ xe lên, chiếc Volkswagen màu đen quay đầu trong hẻm, chạy về một hướng khác.


Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp lái xe rời đi, chậm rãi thở ra một hơi.


Nếu như kiếp này cậu chỉ là một người bình thường, đến tuổi hẹn hò thì nên theo đuổi người mình thích, nhưng cậu lại không phải người bình thường.


Cậu là người có tín ngưỡng, sẵn sàng hy sinh người khác, thực sự không nên kéo người vô tội xuống nước.


Lãnh Ninh đứng tại chỗ một lúc lâu, đột nhiên phát hiện ra xung quanh bốn phía đều có rất nhiều camera giám sát, trong ngõ cũng có thêm nhiều người bán hàng rong, giống như Địch Diệp đã nói, cậu đã bị theo dõi.


Cậu nhấc chân bước đi, kéo vành mũ lưỡi trai xuống thật thấp.



Sau khi về nhà, Lãnh Ninh mở một chiếc hộp giấy ra. Bên trong là một mặt dây chuyền hình sao Thổ. Cậu cầm lên xem một lúc, rồi lại đặt xuống.


Địch Diệp nói không sai, từ khoảnh khắc thân phận của cậu bị bại lộ, đã định trước cậu không thể làm một người bình thường được nữa, cậu cần mượn sức mạnh để giữ vững tín ngượng, lấy lại ký ức đã mất của mình.


Và người phụ nữ tên Shirakawa Ikuko đó, rốt cuộc là có mối ràng buộc như thế nào với cậu?


— Tôi là người duy nhất mà cậu có thể lợi dụng mà không cần phải đền đáp, hy vọng cậu hiểu rõ điều này.


Lãnh Ninh có chút đau đầu nhìn con rùa trong bể kính, “Anh ấy trông rất chân thành, tao có thể tin anh ấy không?”


Thấy con rùa rụt đầu vào trong mai, Lãnh Ninh cầm vài viên thức ăn ném vào bể kính, nhưng con rùa vẫn như đang ngủ, nhất quyết không chịu thò đầu ra.


Lãnh Ninh thở dài, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trương Tiểu Mạn: [Em về đến nhà rồi.]


Sau đó cậu dọn sạch đầu óc, nằm xuống giường ngủ một giấc.


**


Chiếc Volkswagen màu đen lái vào đường cao tốc đi về hướng Ninh Châu, nhưng chỉ vài phút sau đã xuống đường cao tốc, đi thẳng đến khu du lịch sinh thái Hạ Sa, đi vào khu biệt thự.


Giữa rừng tùng bách cao lớn thấp thoáng vài căn biệt thự xa hoa, được ngăn cách khéo léo bằng thảm thực vật xanh tươi rậm rạp, những chiếc xe sang hiếm thấy lái ra từ cánh cổng chạm khắc, lướt qua bọn họ.


Địch Diệp lái xe thẳng vào biệt thự của nhà mình, việc đầu tiên khi về nhà là bảo dì giúp việc dọn dẹp một căn phòng khách.


Dì Vân không hiểu gì nhưng rất phấn khích. “Nhà có khách à? Là con trai hay con gái thế?”


“Chắc chắn là chưa đến đâu, cứ dọn dẹp trước đi, đúng rồi, cậu ấy thích sạch sẽ, ga giường đổi sang màu trắng cho cậu ấy, còn nữa, tuyệt đối đừng mách lẻo với mẹ cháu đấy nhé.”


Địch Diệp nói xong thì đi lên lầu, tâm trạng có chút buồn bực, anh đi vào phòng tắm để tắm.


Dì Vân miệng thì đồng ý không nói gì, nhưng quay đầu đã gọi điện cho Tô Oánh Oánh báo cáo tình hình ở đây.


“Tôi có cảm giác là một cô gái đấy, còn bảo tôi dọn dẹp sạch sẽ, thay ga giường màu trắng nữa chứ…”


Lúc này, Địch Diệp vẫn đang tắm trong phòng tắm, càng nghĩ càng buồn bực.


Mình đã nói sẽ đi xem mắt rồi, sao cậu ấy không ngăn cản mình chút nào cơ chứ?


Địch Diệp đưa tay chạm vào miếng ngọc trên cổ, nhớ lại ánh mắt chân thật mà Lãnh Ninh đã bộc lộ khi tự tay đeo miếng ngọc này lên cổ mình.



Sau khi đi biên giới một chuyến, thái độ của đối phương lại thay đổi một trăm tám mươi độ, cứ như thể sự mập mờ trước đó chưa từng tồn tại.


Địch Diệp có thể cảm nhận được, Lãnh Ninh đang né tránh mình, anh không thể chấp nhận sự thay đổi đột ngột như vậy.


Tình cảm đã trao đi thì làm sao nói thu hồi là thu hồi lại được?


Hừ, đồ khốn nạn!


**


Lãnh Ninh mở mắt ra.


Giấc ngủ này không được yên giấc, cậu đã mơ rất nhiều. Khoảnh khắc tỉnh lại, cậu thậm chí không biết mình đang ở đâu, cho đến khi cơn gió lạnh bên ngoài cửa sổ tràn vào phòng ngủ, cậu mới giật mình rùng mình tỉnh táo lại.


Cậu vừa mơ thấy Địch Diệp.


Nói chính xác hơn, cậu mơ thấy mình cùng Địch Diệp rơi xuống sông.


Dòng nước sông lạnh buốt tràn vào mũi và tai cậu, nỗi sợ hãi quá đỗi chân thật. Cậu cố chịu đựng đau đớn cởi dây an toàn, đạp cửa xe. Dòng nước xung quanh nhuốm màu đỏ của máu, Địch Diệp đã thoát ra và bơi lên mặt sông, còn cậu thì vì không biết bơi, cơ thể tiếp tục chìm xuống.


Cậu không thể thở được, dù có giãy giụa thế nào cũng vô ích, lúc này, Địch Diệp lại bơi quay lại, nâng cơ thể cậu lên.


Máu từ đùi của Địch Diệp rỉ ra, nước sông nhuốm màu máu mang theo mùi tanh nồng sộc vào mũi và miệng. Cậu đã ngạt thở đến cực hạn. Ngay lúc tuyệt vọng nhất, Địch Diệp đột nhiên đưa môi lại gần, hà hơi cho cậu dưới nước…


Dòng nước sông lạnh buốt làm cho tứ chi của Lãnh Ninh nhanh chóng hạ nhiệt, trong khi luồng khí ấm áp lại như một dòng nước ấm tràn vào phổi cậu.


Khoảnh khắc đó, trái tim cậu như được tiêm một liều thuốc trợ tim mạnh, bắt đầu đập một cách dữ dội. Như thể được kéo từ ảo tưởng về thực tại, cậu cảm nhận được sự dao động của dòng nước, một cơn hồi hộp không rõ nguyên nhân.


Những chi tiết của khoảnh khắc rơi xuống nước lúc này được phóng đại, phát lại vô hạn, khiến Lãnh Ninh không thể phớt lờ.


Như thể các tế bào trong cơ thể bị một sức mạnh bí ẩn nào đó đánh thức, trái tim phát ra một tần số khác thường. Cảm giác này giống như cảm giác hoang mang khi nguy hiểm cận kề.


Cậu đặt tay lên ngực, muốn dùng cách hít thở sâu để điều chỉnh trạng thái của mình, nhưng không cảm thấy tốt hơn chút nào. Ngược lại, cảm giác hoang mang này tích tụ đến một tầng cao mới.


Cậu ngã người trở lại giường, ngẩn ngơ nhìn trần nhà loang lổ.


Hình như cậu chẳng có cách nào để không nghĩ đến Địch Diệp.


**


Chan: Tương tư ời…


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 39
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...