Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 38


“Không sao, con có thể có chuyện gì chứ, chỉ bị trầy xước một chút thôi!”


Giữa trưa, một chiếc xe cảnh sát đang chạy trên đường, Địch Diệp ngồi ở ghế sau, một tay cầm điện thoại.


“Mạng của con dai lắm! Đừng nghe lão Thang nói linh tinh!”


Địch Diệp vừa nói, vừa kẹp điện thoại giữa tai và vai, lấy một chai nước khoáng ra vặn nắp. “Chẳng phải định xây tòa nhà ở miếu Bảo HSo? Sao vẫn còn giữ lại mấy tòa đó? Không đủ tiền phá à?”


Tô Oánh Oánh vừa phê duyệt tài liệu vừa nói. “Sao thế, mấy cái tòa nhà nát đó chọc giận con à?”


“Muốn phá thì phá sớm đi, bây giờ chỗ đó là nơi ươm mầm tội phạm. Nếu một ngày nào đó xảy ra một vụ án mạng, giá đất của mẹ sẽ giảm đấy.”


“Cái này thì đúng là con đã nhắc nhở mẹ đấy.” Tô Oánh Oánh nói. “Mẹ sẽ bàn bạc với ba của con một chút, đưa vào danh sách càng sớm càng tốt.”


Tô Oánh Oánh lại giả vờ nói chuyện vài câu xã giao, mới dám nói chuyện chính. “Đúng rồi, mẹ đã tìm cho con một đối tượng xem mắt rồi, ảnh đã gửi cho con rồi đấy. Cuối tuần dành chút thời gian đi gặp mặt đi.”


“Ôi mẹ ơi, mẹ đừng lo nữa! Con trai mẹ trông giống người không tìm được đối tượng à? Người thích con xếp hàng từ đội cảnh sát hình sự đến trường cảnh sát rồi, mẹ rảnh rỗi lo cái này làm gì?”


“Vậy thì con dẫn ai đó về đi chứ! Gần 30 tuổi rồi, còn không nhanh lên, ngày nào cũng chỉ biết vẽ bánh cho mẹ!”


Bây giờ Tô Oánh Oánh không mong Địch Diệp có thể dẫn một cô gái về nữa, chỉ cần là con người là được.


“Ôi, đau đầu quá! Con phải đến bệnh viện đây, không nói nữa!”


“Ê, con đến bệnh viện làm…”


Địch Diệp dứt khoát cúp điện thoại của Tô Oánh Oánh.


Vừa cúp điện thoại, Tạ Trường Hoành ngồi ở ghế lái đã nói một câu. “Cậu cảm thấy Lãnh Ninh thế nào?”


Địch Diệp đang uống nước, đầu óc đột nhiên kẹt cứng một chút. “Thế nào là thế nào?”


“Cậu nhóc này nhìn đẹp trai thật đấy, thư sinh nho nhã!”


Địch Diệp uống một ngụm nước lớn, không nói gì.


“Con gái tôi nhỏ hơn cậu ấy hai tuổi, tôi thấy hai người rất hợp nhau.”


Địch Diệp cau mày. “Sao hả? Anh còn muốn làm mai à?”



“Chủ yếu là con gái tôi thích người đẹp trai,” Tạ Trường Hoành cười nói. “Trước đây tôi giới thiệu mấy người, nó đều không ưng ý. Tôi nghĩ, Lãnh Ninh chắc là kiểu mà nó thích!”


“Anh có ý gì?” Trong lòng Địch Diệp có một ngọn lửa vô cớ bùng lên.


“Ôi dào, chủ yếu là con gái tôi thích kiểu nhẹ nhàng. Lãnh Ninh thì không thể so với cậu được rồi!” Tạ Trường Hoành tưởng Địch Diệp đang ganh đua, lập tức tự biện minh. “Hơn nữa, chẳng phải là cậu không có ý định yêu đương à?”


“Ai nói tôi không có?”


“Vậy sao cậu không đi xem mắt?”


“Vừa gặp đã hỏi nhà, hỏi xe, hỏi tiền, cứ như cái biển hiệu quảng cáo vậy, có ý nghĩa gì không?”


“Những thứ này chẳng phải cậu đều có rồi à? Cậu lại không có thời gian để theo đuổi con gái, đi thẳng vào vấn đề chẳng phải nhanh hơn à?


Hồi đó tôi gặp chị dâu cậu là yêu từ cái nhìn đầu tiên, nếu tôi không nhắc đến số tiền bồi thường giải tỏa của nhà tôi, người ta đã chuyển sang đối tượng xem mắt tiếp theo rồi, còn đâu thèm quan tâm đến tôi?


Hơn nữa, những cô gái có điều kiện tốt, ai mà chả từng trải, cậu không thể hiện ra chút gì, người ta dựa vào đâu mà cân nhắc cậu?


Tôi nói thật, nếu gặp được người mình thích, phải thể hiện ra ưu điểm của mình, nếu không đợi người ta chạy mất rồi thì chỉ còn biết hối hận thôi!”


Tạ Trường Hoành bật đèn xi nhan tấp xe vào lề. “Hồi trẻ tôi cũng nghĩ như cậu vậy, đã muốn lại muốn còn muốn, nên mới không ai thèm. Kết quả là đến 30 tuổi vẫn chưa yêu ai, nếu không phải mẹ tôi năm đó khai sáng cho tôi…”


Trong tiếng nói thao thao bất tuyệt của Tạ Trường Hoành, Địch Diệp liếc nhìn chiếc hộp cơm bằng inox trong tay.


Bên trong là món canh gà mà dì giúp việc nhà anh đã hầm cả buổi sáng. Anh đã nếm thử trước khi đổ vào, hương vị tươi ngon không thể chê vào đâu được, thịt gà cũng được hầm mềm, bên trong có thêm đẳng sâm, hoàng kỳ, táo đỏ và kỷ tử, rất bổ khí huyết.


Xe vừa dừng hẳn, Địch Diệp đã đẩy cửa xe nhảy xuống. Tạ Trường Hoành gọi với theo. “Ê, những gì tôi nói cậu có nghe không đấy?”


Địch Diệp vẫy tay với anh ta, ý là: Mau đi đi, lải nhải chết đi được.


Cảnh sát đứng trước cửa phòng bệnh ngẩng đầu lên thấy Địch Diệp đến, lập tức cất điện thoại. “Đội trưởng Địch!”


“Người thế nào rồi?” Địch Diệp hỏi.


“Khỏe lắm, đang ăn cơm. Đúng rồi, có một cô gái đến, nói là cấp trên của Lãnh Ninh.”


“Trương Tiểu Mạn?” Địch Diệp nghĩ thầm, sao cô ta ngửi thấy mùi nhanh thế?


Anh đẩy cửa phòng bệnh ra, thấy Lãnh Ninh đang ngồi trước bàn ăn, không thấy Trương Tiểu Mạn đâu.


Một tay Lãnh Ninh quấn băng gạc, là do bị cành cây đâm vào tối hôm kia khi ngã.



“Ăn gì thế? Cháo trắng à, loại carbohydrate này ăn ít thôi, không có dinh dưỡng.”


Địch Diệp tiện tay lấy bát cháo trắng bằng nhựa đi, rồi vặn nắp hộp cơm bằng inox. “Thử cái tôi mang cho cậu đi.”


Lãnh Ninh đang định nói: Không có khẩu vị, chỉ muốn uống chút cháo. Nhưng cậu còn chưa kịp mở lời, Địch Diệp đã cắm ống hút cho cậu rồi.


“Uống đi, uống xong tôi đưa cậu về.”


Lãnh Ninh nếm một ngụm, hương vị quả thật rất ngon.


Lúc này Trương Tiểu Mạn đẩy cửa bước vào, tay cầm giấy xuất viện của Lãnh Ninh. “Chị làm thủ tục xuất viện xong rồi, có gì cần thu dọn không?”


Cô vừa nói xong, liếc thấy người đàn ông cao lớn đang đứng bên cạnh Lãnh Ninh. “Ối chà, đội trưởng Địch đến rồi à. Bận như vậy mà còn dành thời gian đến, cảm thấy áy náy à?”


“Nhìn cô nói kìa, tôi không thể đến vì quan tâm chắc?”


“Nếu cậu thực sự quan tâm, sẽ không đưa người đến một nơi nguy hiểm như vậy. Cơ thể Lãnh Ninh vốn đã không tốt, không chịu được nhiều sự hành hạ như vậy đâu.”


“Cô quan tâm cậu ấy thật đấy, sao mò đến đây được thế?”


Trương Tiểu Mạn lườm Địch Diệp một cái. “Cậu không nghe điện thoại, tôi gọi hỏi đội trưởng Chu.”


“Cái tên Chu Dương Dương này!” Địch Diệp nghĩ thầm: Điện thoại của tôi thì không nghe, điện thoại của cô ta thì nghe rất nhanh!


Trương Tiểu Mạn: “Rốt cuộc tình hình của các cậu thế nào? Tôi nghe bạn bè trong bệnh viện nói, các cậu đã đưa rất nhiều người bị thương đến, rốt cuộc có chuyện gì vậy?”


“Cô là người ngoài, đừng hỏi nữa.” Địch Diệp giật lấy tờ giấy thanh toán trong tay Trương Tiểu Mạn. “Chi phí thuốc men tính vào tôi.”


“Coi như cậu còn có chút lương tâm.”


Lãnh Ninh trong lúc hai người bọn họ nói qua nói lại đã uống hết một hộp canh gà. “Chị Tiểu Mạn, em có chuyện muốn hỏi đội trưởng Địch…”


“Chị hiểu rồi, giao em cho đội trưởng Địch đấy.” Trong lòng Trương Tiểu Mạn sáng như gương, quay sang nói với Địch Diệp. “Nhớ đưa người về cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì nữa, tôi đi trước đây.”


Địch Diệp dựa lưng vào tường, làm một cử chỉ tạm biệt.


Khi cánh cửa đóng lại, anh lập tức tiến đến trước mặt Lãnh Ninh. “Ăn cả thịt gà bên trong nữa, chỉ uống canh thôi thì làm sao được?”


Lãnh Ninh đặt đũa xuống, nghiêm túc nói. “Shirakawa Ikuko thế nào rồi?”


“Quả bom không được gỡ, khi tôi đến nơi, cả sơn trại đều bốc cháy rồi, người không cứu được, chuyên gia gỡ bom vẫn đang nằm trong bệnh viện.”



“Tôi không nhớ nổi.”


“Không nhớ được thì đừng nghĩ nữa.”


Khi nhập viện Lãnh Ninh không mang theo đồ đạc gì, lúc ra ngoài chỉ ôm bó hoa bách hợp mà Trương Tiểu Mạn tặng.


Địch Diệp ném bó hoa bách hợp vào cốp sau, quay người định mở cửa xe cho Lãnh Ninh.


Anh còn chưa chạm vào cửa xe, Lãnh Ninh đã tự mở cửa ghế sau và ngồi vào trong.


Một tay anh chống lên cửa xe. “Ngồi đây làm gì, lên trước đi.”


“Tôi muốn ngồi sau yên tĩnh một mình.”


“Ngồi sau là có thể yên tĩnh à? Sao trẻ con bây giờ đều thích làm ra vẻ buồn bã, lập dị thế? Có chuyện gì không vui thì nói ra, tôi sẽ đưa ra lời khuyên cho cậu.”


Thấy Lãnh Ninh vẫn không nhúc nhích, anh nhướn một bên lông mày. “Sao? Muốn tôi bế cậu lên trước à?”


Lông mày Lãnh Ninh lập tức hạ xuống. “Cảnh sát Địch, xin đừng nói đùa như vậy.”


“Chắc cậu còn không biết mình về bằng cách nào đâu nhỉ?” Địch Diệp chỉ vào mình. “Tôi, bế về đấy.”


Lãnh Ninh không nói gì.


“Trông thì nhẹ, bế lên cũng khá nặng, cánh tay của tôi đến bây giờ vẫn còn mỏi đây, nhưng bế cậu thì vẫn dư sức. Sao không nói gì? Muốn vả vào miệng tôi à?”


Chỉ thấy Lãnh Ninh khẽ thở dài một tiếng, bước xuống xe, đi sang ghế lái phụ.


Địch Diệp đã đạt được ý nguyện, trong lòng có một cảm giác vui vẻ như vừa thắng cược, đồng thời cũng có thêm một chút xúc động muốn thử thách.


Anh trèo lên xe, xoay vô lăng lái ra khỏi bãi đỗ xe, dứt khoát chọn về nhà thay vì đến miếu Bảo Hoàng.


Lãnh Ninh nhận ra đường đi không đúng. “Anh muốn đưa tôi đi đâu?”


“Miếu Bảo Hoàng không an toàn, mấy ngày này đến chỗ tôi ở.”


Địch Diệp nói xong, liếc nhìn Lãnh Ninh bằng khóe mắt, chỉ thấy lông mày đối phương cau lại, có vẻ không muốn.


“Nhà tôi chỉ có một dì giúp việc dọn dẹp và nấu ăn. Cậu cứ yên tâm mà ở, không ai làm phiền cậu đâu.”


“Cảnh sát Địch, anh không nghĩ chúng ta nên giữ khoảng cách ư?”



“Giữ khoảng cách? Tại sao phải giữ khoảng cách?”


“Anh đưa một người không rõ thân phận về nhà, không sợ mang họa về nhà à?”


“Không rõ thân phận thì càng phải điều tra cho rõ, giữ cậu ở bên cạnh, nếu có vấn đề gì, tôi cũng dễ có biện pháp ngay chứ?”


Lãnh Ninh không nói gì, chỉ im lặng nhìn vào con đường phía trước.


“Cậu ngay cả tự bảo vệ mình cũng không làm được, sao lại trở thành phó thủ lĩnh của Nhện Độc được thế? Bây giờ lại mất trí nhớ, cậu thực sự biết mình là ai không? Không cảm thấy có gì đó mờ ám à?”


Lúc này, Lãnh Ninh quay đầu nhìn Địch Diệp, chỉ cảm thấy lông mày, sống mũi, và cả chiếc cằm góc cạnh của đối phương đều mang lại một cảm giác kiên định. Như thể người này bất cứ lúc nào cũng sẽ tỉnh táo đưa ra lựa chọn mà anh ấy cho là đúng.


Ngay tại lúc đó, cậu cũng cảm thấy người này vô cùng nguy hiểm, sự nguy hiểm của anh ấy không đến từ thể chất và vẻ bề ngoài đầy tính công kích, mà đến từ tấm lòng tốt bụng khó hiểu của anh.


Chính vì vậy, hiện tại Lãnh Ninh theo bản năng muốn lùi lại, lùi về một khoảng cách mà cậu cho là an toàn.


“Điều này đã vượt quá phạm vi trách nhiệm của một đội trưởng chi đội rồi.” Lãnh Ninh nhàn nhạt nói. “Một là anh mang lệnh bắt giữ đến để bắt tôi, hai là hãy cho tôi xuống xe.”


“Hừ,” Địch Diệp không thèm để ý đến mà nở nụ cười. “Muốn tôi cho cậu xuống xe à, không có cửa đâu, bây giờ cậu vẫn là bệnh nhân, có thả cũng phải đợi cậu hồi phục rồi nói sau.”


Anh một tay xoay vô lăng, trực tiếp cho xe lên đường cao tốc. “Nếu tôi là cậu, tôi sẽ ngoan ngoãn ôm chặt cây đại thụ này, sau này cậu sẽ biết nó thơm ngon như thế nào.”


Lãnh Ninh nghe lời này, lông mày đột nhiên nhíu lại.


Sau khi nói ra câu này, Địch Diệp cảm nhận được bầu không khí trong xe đã thay đổi.


Anh cố gắng rút lại lời nói. “Ý của tôi là, tôi có thể đảm bảo an toàn cho cậu, có lẽ một ngày nào đó Phương Vĩ Cường sẽ quay lại tìm cậu…”


“Đây mới là mục đích thật sự của anh đúng không?” Lãnh Ninh nói một cách hờ hững. “Dùng tôi làm mồi nhử.”


Địch Diệp giật thót mình một cái, đột nhiên có một linh cảm chẳng lành. “Không thể nói như vậy được…”


“Tôi nghe nói, anh là chỉ huy của chiến dịch lần này? Tung mồi nhử ra ngoài chẳng phải là ý tưởng của anh ư?”


Địch Diệp: “Đúng vậy, nhưng tôi…”


“Anh không cần phải giải thích với tôi, xuống đường cao tốc thì cho tôi xuống xe.”


Địch Diệp: “…”


**


Chan: Mẹ ơi, mẹ đừng nói như thế, nó dắt trai về nhà thật đó mẹ ơi!!!!


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 38
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...