Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 25
Trong lúc đợi xe buýt, cánh cửa cuốn đang đóng chặt phía sau Lãnh Ninh đột nhiên mở ra, phát ra âm thanh ồn ào.
Cậu nhìn thoáng qua, phát hiện mở cửa chính là một tiệm bán giày.
Bà chủ bưng một chồng hộp giày ra cửa kính, rồi xếp từng đôi một.
Những đôi giày được trưng bày trong tủ kính đều là giày da nam, điều này khiến Lãnh Ninh chú ý đến.
Vì đôi giày ở hiện trường vụ án cũng là giày da, nên cậu đã để ý hơn một chút và đi về phía tiệm giày.
Bà chủ thấy có khách vào, vội vàng đứng dậy chào hỏi. “Cứ thoải mái xem và chọn, thích đôi nào có thể thử.”
Lãnh Ninh cầm một đôi giày lên, bất ngờ phát hiện đôi giày này lại cùng một thương hiệu với đôi giày của hung thủ!
“Đây đều là mẫu mới về à?” Lãnh Ninh hỏi.
“Đương nhiên rồi! Đây đều là hàng mới về. Tôi đã đóng cửa mấy ngày để đi lấy hàng ở tỉnh khác, cậu xem này, tôi còn chưa bày xong đâu!”
Lãnh Ninh quét mắt nhìn những hộp giày rỗng chất đống trên sàn, trong lòng nảy ra một ý tưởng. “Cô có quen Tào Chân không?”
“Tào Chân à, có quen, con gái của Tào Phong ấy mà, nó thường đến trước cửa tiệm tôi bán bóng bay hydro, chúng tôi cũng hay nói chuyện với nhau.”
“Cô ấy chết rồi, cô có biết không?”
“Chết rồi?!” Bà chủ giật mình. “Sao có thể! Mấy ngày trước chúng tôi còn nói chuyện với nhau, nó khỏe mạnh lắm mà!”
“Cô ấy bị người ta giết.”
“Bị, bị giết?!”
Khi Lãnh Ninh nói câu này, cậu liên tục nhìn chằm chằm vào khuôn mặt bà chủ, cậu thấy bà chủ đã sợ hãi, cả người ngây dại.
Lãnh Ninh thừa thắng xông lên. “Tào Chân có mua giày ở chỗ cô không?”
“Có, có mua…”
“Cô có nhớ là mẫu nào không?”
“Cậu hỏi cái này làm gì?” Bà chủ nhíu mày. “Đừng nói cậu là cảnh sát đấy nhé?”
“Cô đừng lo lắng.” Lãnh Ninh nói. “Tôi chỉ tìm hiểu tình hình thôi, đừng có áp lực tâm lý.”
Bà chủ đột nhiên trở nên thận trọng hơn. “Một thời gian trước nó có mua một đôi giày da nam ở chỗ tôi.”
“Cô ấy có nói là mua tặng ai không?” Lãnh Ninh hỏi.
“Tặng bạn trai của nó, tôi nghe nói nó sắp kết hôn rồi.”
“Bạn trai cô ấy tên là gì?”
“Hình như tên là A Văn? Họ gì thì tôi cũng không biết.”
“Cô có thể mô tả hình dáng đôi giày đó không?”
“Để tôi nghĩ xem… Là giày da màu đen, kiểu dáng khá trẻ trung, mũi hơi nhọn.”
“Cô ấy mua cỡ bao nhiêu?”
“Cái này thì tôi nhớ, cỡ 42, vì đây là giày lỗi mốt nên tôi đã bán rẻ cho nó.”
Lãnh Ninh xé một mẩu giấy, viết số điện thoại của mình lên và đưa cho bà chủ. “Đây là số điện thoại của tôi, nếu cô nhớ ra thêm điều gì, hãy liên lạc với tôi.”
**
Sau khi truyền dịch ở bệnh viện, tinh thần của Tống Văn dần dần hồi phục.
Hà Lạc cầm một cuốn sổ nhỏ, ngồi cạnh giường của hắn, hỏi. “Nghe nói nhà họ Tào trước đây có cưu mang một người vô gia cư?”
“Đúng, người vô gia cư đó khá bí ẩn, nửa năm trước đột nhiên bỏ đi không một tiếng nói, cảnh sát Hà, sao các anh lại đột nhiên hỏi về hắn?”
“Chỉ là tình cờ điều tra đến đây thôi, chúng tôi hỏi gì, anh trả lời nấy.” Hà Lạc nói.
Tống Văn gật gật đầu, kể cho cảnh sát nghe về người vô gia cư đó.
Có một ngày, một thanh niên nọ đói đến ngất xỉu trước cửa nhà họ Tào, Tào Phong thấy người này đáng thương nên đưa về nhà cho một bữa cơm nóng.
Sau đó mới biết, Đức Tử là trẻ mồ côi, một mình từ quê đến thành phố xa lạ để nương nhờ người thân, nhưng không tìm thấy người thân, tiền bạc cũng tiêu hết, nên cứ ngủ ở ven đường, bữa đói bữa no.
Sau đó Đức Tử thường xuyên đến ngồi trước cửa nhà của bọn họ, ban đầu Vương Lôi còn tốt bụng cho một ít cơm thừa canh cặn, nhưng sau này Đức Tử đến thường xuyên hơn, bọn họ bèn đóng chặt cửa, không bố thí nữa.
Gia đình họ Tào có một cửa hàng nhỏ trên phố, bán một số đồ ăn vặt và rượu, nhưng lưng của Tào Phong không được tốt, Vương Lôi lại không làm được việc nặng, nên bọn họ định thuê một người công nhân giúp khuân vác hàng hóa.
Đức Tử chủ động nhận công việc này, ban đầu Vương Lôi không đồng ý, nhưng Tào Phong thấy người vô gia cư này chân tay lành lặn, làm công việc đơn giản này chắc không có vấn đề gì, nên đã cho Đức Tử thử làm, tốt hơn là đi ăn xin ngoài đường.
Ai ngờ thể lực của Đức Tử rất tốt, việc khuân vác hàng hoàn toàn không có vấn đề gì. Hơn nữa, hắn không bao giờ đề cập đến chuyện tiền lương, chỉ muốn ở lại nhà ăn uống miễn phí.
Lúc này, Vương Lôi cũng không tìm được lý do gì để từ chối nữa, bèn trải một chiếc giường trong cửa hàng, cho Đức Tử ở lại, bình thường còn có thể giúp trông coi cửa hàng.
Cả gia đình sống khá hòa thuận, Đức Tử cắt tóc, cạo râu, biến thành một chàng trai sạch sẽ, gọn gàng.
Ngày qua ngày, Đức Tử cũng hòa nhập vào gia đình này, hàng xóm láng giềng thường thấy hắn cầm một cuốn sách, ngậm một cọng cỏ ngồi dưới quầy đọc sách.
“Hắn đọc sách gì?” Hà Lạc hỏi.
“Không rõ.”
Đức Tử và Tào Chân trạc tuổi nhau, hai người lại có chung sở thích, qua lại một thời gian, bọn họ nảy sinh tình cảm và lén lút ở bên nhau.
“Chuyện này Vương Lôi kiên quyết phản đối, bà ấy cho rằng Đức Tử không xứng với Tào Chân.”
Vương Lôi và Tào Chân chiến tranh lạnh một thời gian dài, Đức Tử ở giữa cũng không dễ sống, mâu thuẫn gia đình sắp bùng nổ, hàng ngày Vương Lôi đều khuyên Tào Phong đuổi Đức Tử đi, nhưng Tào Phong cứ kéo dài thời gian.
Đầu tiên là nói hai ngày nữa sẽ có một lô hàng về, phải chuyển hàng vào kho trước, lại nói phải tìm người thay thế, cuối cùng trực tiếp nói, cho Đức Tử làm con rể ở rể cũng không sao.
Chưa nói đến việc trong nhà có thêm một người lao động, Tào Chân cũng không cần phải đi lấy chồng xa, tuy Đức Tử không có tài cán gì lớn, nhưng cũng khá thật thà, nếu Tào Chân thực sự lấy hắn, có người nhà giúp đỡ, nửa đời sau dù không thể giàu sang phú quý, nhưng cũng có thể sống yên ổn.
“Sau đó Vương Lôi cũng mềm lòng, đồng ý cho hai người đó ở bên nhau, nhưng ý của Đức Tử lại là, hắn không muốn kết hôn.”
Theo lời của Tào Phong, Đức Tử làm như vậy là đang lừa gạt tình cảm của con gái mình, vì vậy ông quyết định đuổi Đức Tử ra khỏi nhà họ Tào.
“Sau đó Đức Tử bỏ đi, lúc đó Tào Chân rất suy sụp, hàng ngày tự nhốt mình trong nhà không ra ngoài, Tào Chân cũng từng lén lút ra ngoài đi tìm Đức Tử.”
Cuối cùng Tào Chân vẫn không tìm được Đức Tử, thất thần xách hành lý về nhà, cả người cứ như hoàn toàn lột xác.
“Những chuyện này đều do Tào Chân kể cho tôi nghe, chúng tôi quen nhau qua mai mối ba tháng trước, ban đầu cũng không nghĩ đến chuyện kết hôn, chỉ là tìm hiểu nhau mà thôi. Sau này Tào Chân mở lòng, kể cho tôi nghe chuyện về Đức Tử, ngược lại tôi thấy cô ấy là một cô gái thật thà, tốt bụng. Sau đó tôi mới bắt đầu theo đuổi cô ấy, vốn dĩ tháng sau chúng tôi sẽ kết hôn, không ngờ lại xảy ra chuyện như thế này… Anh cảnh sát, các anh nói, Đức Tử có phải là hung thủ không?”
“Chúng tôi chỉ tìm hiểu tình hình thôi, anh đừng nghĩ nhiều, bác sĩ nói ngày mai anh có thể xuất viện rồi, nhưng anh không được rời khỏi thành phố Long Xuyên, chúng tôi có thể tìm anh bất cứ lúc nào.”
“Vâng, tôi hiểu rồi.” Tống Văn nói.
**
Sau khi Địch Diệp trở về từ hiện trường cứ luôn lơ đãng.
Anh đưa tay sờ lên mặt bên, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ khó tả. Theo thời gian, cảm giác đó không những không biến mất mà còn trở nên sâu sắc hơn.
Mặt anh cứ như bị ai đó dùng lông chim phe phẩy lướt qua, rất nhẹ, rất nhột, khiến người ta cứ phải nghĩ đến, không rõ lý do vì sao.
Bỗng nhiên, điện thoại của anh rung lên hai cái, cầm lên nhìn, hóa ra là tin nhắn của Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh: [Tôi có chuyện cần nói trực tiếp với anh.]
Địch Diệp thấy tin nhắn này, cả người phấn chấn hẳn lên, thầm nghĩ trong lòng: Đừng nói cậu ấy muốn nói về chuyện trưa nay đấy nhé?
Anh suy nghĩ một lát, thấy mình là người bị hôn, mình là nạn nhân mà, sợ cái gì chứ!
Anh cầm điện thoại gõ một dòng chữ: [Lát nữa gặp.]
Anh vội vàng xử lý xong công việc quan trọng, chộp lấy chìa khóa xe rồi đi ra ngoài.
Anh đỗ xe bên cạnh hiệu sách Miếu Bảo Hoàng, ngẩng đầu thấy đèn lầu hai đang sáng.
Gõ cửa vài cái không thấy ai phản hồi, anh lại gọi điện thoại cho Lãnh Ninh, điện thoại cũng không có người nghe.
“Cái thằng nhóc này, lại không nghe điện thoại!”
Địch Diệp chống tay, trèo từ tầng một lên ban công lầu hai.
Anh vừa đặt chân lên ban công, đã thấy Lãnh Ninh mặc bộ đồ ngủ màu xám, tóc ướt sũng bước ra từ phòng tắm, miệng vẫn đang ngậm bàn chải đánh răng, khóe miệng còn dính bọt kem đánh răng trắng.
Hay thật, cái thằng nhóc này, đã ở nhà tại sao lại không nghe điện thoại? Làm anh lo lắng vô ích.
Lãnh Ninh đi loanh quanh trong phòng khách rồi lại quay vào phòng tắm, khi đi ra thì xách một cái xô trên tay, bên trong là quần áo vừa giặt xong.
Thấy Lãnh Ninh đi về phía ban công, Địch Diệp đột nhiên có cảm giác như kẻ trộm.
Nhưng anh không làm gì cả, chỉ thò tay vào túi lấy ra một điếu thuốc.
Khi Lãnh Ninh đẩy cửa ra, thấy một bóng đen đang đứng trên ban công châm thuốc, cậu theo bản năng nắm chặt cây phơi quần áo trong tay.
Đèn ban công không bật, lúc này hoàn toàn không thể nhìn rõ ai đang đứng ở đó, chỉ có thể nhìn thấy đại khái hình dáng.
Địch Diệp vừa định quay người chào, gáy của anh đã bị đối phương đập một cú.
Anh ôm đầu, dùng tay kẹp thuốc lá đỡ lấy cú đánh thứ hai. “Đừng đánh, là tôi!”
“Đội trưởng Địch?” Lãnh Ninh có chút bất ngờ. “Anh là b**n th** à?”
Bốn mắt nhìn nhau, Địch Diệp vừa xoa đầu vừa nghĩ xem nên giải thích thế nào, nhưng mọi suy nghĩ đều bị câu “Anh là b**n th** à?” của Lãnh Ninh làm cho rối tung.
Câu nói này nghe… sao lại khiến anh có chút phấn khích nhỉ?
Địch Diệp nhẹ nhàng ho một tiếng, thản nhiên rít một hơi thuốc, từ từ nhả ra làn khói trắng. “Cậu đặt cây phơi quần áo xuống đi đã.”
Lãnh Ninh không đặt cây phơi quần áo xuống, quay người phơi quần áo. “Sao anh không đi cửa chính?”
“Gõ cửa cậu, không thấy ai trả lời.”
“Thế nên anh mới trèo tường?”
“Đây không phải là vì lo lắng cho cậu à? Muộn thế này rồi, tìm tôi có chuyện gì?”
Lãnh Ninh phơi từng chiếc quần áo lên. “Không có gì, chỉ là có một manh mối muốn cho anh.”
“Manh mối gì?”
“Tôi sấy tóc đã, xong ngay thôi.”
“Hôm nay cậu…”
Địch Diệp vừa định mở lời, tiếng máy sấy tóc đã vang lên trong phòng ngủ.
Anh đi theo vào phòng ngủ của Lãnh Ninh, chỉ thấy đối phương giơ tay lên, những ngón tay trắng nõn, thon dài lướt qua mái tóc, những giọt nước chưa được lau khô chảy xuống dọc theo làn da tinh tế sau tai. Luồng khí nóng thổi qua, những giọt nước li ti bay lên mặt anh.
Tiếng ồn ào của máy sấy tóc lướt qua tai, khoang mũi tràn ngập mùi hương sau khi Lãnh Ninh tắm, đầu óc anh trở nên mơ ơ màng màng.
“Hôm nay cậu…”
Lãnh Ninh đột nhiên tắt máy sấy tóc. “Anh nói gì? Tiếng ồn lớn quá, tôi không nghe thấy.”
“Không sao, cậu cứ sấy đi.”
Địch Diệp trở lại phòng khách, ngồi xuống ghế sofa, chỉ cảm thấy trái tim mình đập càng lúc càng nhanh.
Có phải do uống cafe quá nhiều rồi không?
Sau khi trải qua một cuộc giải phẫu nội tâm, ánh mắt của anh lại chuyển sang Lãnh Ninh một lần nữa.
Đối phương cuối cùng cũng sấy khô tóc, giơ một tay đặt máy sấy lên tủ, vạt áo theo động tác nhấc lên, để lộ làn da trắng nõn ở eo.
“Khụ khụ khụ…” Địch Diệp không hiểu sao lại bị sặc nước bọt của chính mình.
“Anh sao đấy?” Lãnh Ninh quay đầu lại hỏi.
Địch Diệp ho một hồi, rồi nói với giọng khàn khàn. “Nói về manh mối của cậu đi.”
Cùng lúc đó, trong lòng anh có một ý nghĩ kỳ lạ đang làm lung lay nhận thức của mình — Chết tiệt! Tại sao ông đây lại có phản ứng với cậu ta chứ?
Lãnh Ninh lấy một chai nước lạnh từ trong tủ lạnh ra, đặt trước mặt Địch Diệp, rồi vào phòng khoác thêm một chiếc áo khoác mỏng và ngồi tựa vào ghế sofa.
Ngón trỏ của cậu hơi cong lại đặt trên môi suy nghĩ. “Dấu chân tại hiện trường rất lộn xộn, người báo án cũng không bảo vệ hiện trường ngay từ đầu, giữa chừng còn có hàng xóm đi vào, có rất nhiều manh mối có giá trị đã bị phá hủy, nhưng có một điều có thể xác định.”
Lãnh Ninh nói xong, ngẩng đầu nhìn Địch Diệp, chỉ thấy chai nước lạnh đã được uống cạn và đặt trên bàn trà.
Ngay sau đó, Lãnh Ninh phát hiện đối phương đang nhìn chằm chằm vào mình. “Anh có thể đừng nhìn chằm chằm vào tôi nữa không?”
“Sao lại không cho nhìn?” Địch Diệp không thu lại ánh mắt, ngược lại còn dùng ánh mắt dò xét nhìn Lãnh Ninh. “Ở đây chỉ có cậu và tôi, không nhìn cậu thì nhìn ai?”
Không thể nào, điều này quá hoang đường! Lần gần nhất như thế này là năm năm trước!
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 25
10.0/10 từ 21 lượt.
