Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 24


Xe càng đi về phía trước đường càng hẹp, cuối cùng bị kẹt cứng bởi những chiếc xe đẩy hàng rong.


Nhìn Địch Diệp bực bội bấm còi, Lãnh Ninh cuối cùng cũng lên tiếng. “Dừng xe đi, chúng ta đi bộ.”


Tam Lý Đê không giống với tưởng tượng của Lãnh Ninh, ban đầu, cậu nghĩ đây chỉ là một cái thôn lạc hậu, không ngờ lại sầm uất đến vậy.


Vì thành phố phát triển nhanh, thôn trong thành phố này dần dần biến thành một phố đi bộ, xe đẩy bán đồ ăn ở khắp mọi nơi, có rất nhiều xe máy điện len lỏi qua lại.


Bên lề đường có một người phụ nữ trung niên đang bán bóng bay hydro, bóng có đủ màu đỏ, xanh lá, còn có đủ hình dạng. Một cậu bé nắm tay mẹ đi qua, nhìn chằm chằm vào những quả bóng bay đầy màu sắc.


“Không có bé heo màu hồng.” Cậu bé thất vọng nói.


“Hôm nay chú bán bé heo màu hồng không đến, hay là ngày mai chúng ta mua nhé?”


“Không, con muốn mua hôm nay cơ!” Cậu bé nói.


Người phụ nữ bán bóng bay an ủi cậu bé. “Nhìn xem, begấu màu hồng này cũng rất đẹp mà!”


“Không, con chỉ muốn bé heo màu hồng!”


“Chú bán bé heo màu hồng sẽ không đến nữa đâu, nhà chú ấy có chuyện rồi.” Người phụ nữ nói khẽ.


“Có chuyện gì vậy?” Mẹ cậu bé hỏi.


“Chết rồi.” Người phụ nữ nói nhỏ. “Nghe nói bị giết rồi, xe cảnh sát còn đi vào đó.”


Cảnh này vừa đúng lúc được hai người nhìn thấy.


“Chuyện này ồn ào khắp nơi, có chút động tĩnh là lập tức lan truyền. Các cô, các chú có tố chất làm thám tử đấy.”


Địch Diệp vừa nói, đột nhiên túm cổ áo Lãnh Ninh, kéo cậu vào trong ngực mình một chút, một chiếc xe máy điện lách qua Lãnh Ninh, suýt chút nữa đụng phải cậu.


“Xe điện không có mắt, cẩn thận.”



Lãnh Ninh chỉnh lại cổ áo. “Cảm ơn.”


Sau khi đi qua phố đi bộ, lại đi vào sâu phía trong, lúc này không còn nhiều người nữa, Lãnh Ninh nhìn từ xa đã thấy hiện trường vụ án được bao quanh bởi dây cảnh giới.


Tiếng chó sủa vang lên liên hồi, những người đứng xem náo nhiệt vây kín ba lớp trong ba lớp ngoài.


Cậu vừa định chen vào đám đông, một con chó vàng đột nhiên lao về phía cậu, cậu theo phản xạ dùng sách để che, nhưng bị một người kéo ra phía sau, che chở.


Phản ứng của Địch Diệp rất nhanh, anh lập tức kéo Lãnh Ninh ra sau lưng, rồi đá bay con chó vàng đang phát điên.


Con chó r*n r* hai tiếng, cụp đuôi chạy vọt đi mất.


“Chó nhà ai chạy lung tung ngoài này vậy? Có biết đây là hiện trường vụ án không!” Sự tức giận của Địch Diệp cuối cùng cũng tìm được nơi để xả. “Bảo người dân xích chó của họ lại!”


Mấy người cảnh sát vội vàng đi lên dọn dẹp đám người và chó không liên quan, sợ đội trưởng lại nổi giận.


“Có bị dọa sợ không?” Địch Diệp đột nhiên quay sang nhìn Lãnh Ninh.


Lúc này Lãnh Ninh đang cúi đầu, nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm lấy cánh tay của mình.


Từng đốt ngón tay trông đều căng tràn sức lực, thậm chí có chút nóng rực.


Cậu rút tay ra, “Không sao, chúng ta vào đi.”


Địch Diệp tóm tắt tình hình hiện trường một cách đơn giản.


“Thi thể đã được đưa về, Lão Lý đã thức trắng đêm khám nghiệm tử thi, gia đình này đã uống rượu trắng và ăn những món ăn thường ngày vào tối hôm trước, lúc hai ông bà chết, dạ dày vẫn chưa tiêu hóa hết. Ước tính ban đầu, thời gian tử vong là khoảng 7 giờ tối hôm qua, cô con gái thì chết muộn hơn một chút, khoảng 11 giờ đêm, đây là những tấm ảnh chụp tại hiện trường, cậu xem trước đi.”


Lãnh Ninh nhận lấy những tấm ảnh, lật từng tấm một, rồi chìm vào suy tư.


Địch Diệp dẫn Lãnh Ninh vào phòng ngủ của cô gái. “Lúc đó người chết ở đây, Diêm Tuấn đã dẫn người đến xem qua, tại hiện trường phát hiện 4 dấu giày, ba dấu là của người chết, còn một dấu là dấu chân máu đi bằng tất chân, dấu chân mờ nhạt, xác định ban đầu là do hung thủ để lại, sau khi ra khỏi phòng ngủ, hung thủ đã vào phòng tắm, có lẽ là để tắm rửa.”


“Đối phương có ý thức phản trinh tra, toàn bộ phòng tắm đã được rửa bằng chất tẩy rửa, không thu thập được dấu vân tay và DNA có giá trị.”


“Có thu thập được DNA trên người cô gái không?” Lãnh Ninh hỏi.



“Cô gái đã bị xâm hại trước khi chết, nhưng không phát hiện t*nh d*ch, Lão Lý đã lấy được tế bào biểu mô miệng của một người đàn ông trên mặt của cô gái. Sau khi so sánh DNA, đó là của Tống Văn, nhưng Tống Văn là bạn trai của cô gái đó, có thể là do hai người hôn nhau để lại.”


“Sao trên người cô ấy không có dấu vết chống cự?”


“Cô ấy đã bị chuốc thuốc,” Địch Diệp vừa nói vừa lấy ra một cái chai nhỏ chứa chất lỏng. “Thành phần là Gamma Hydroxybutyrate, cùng loại độc với tài xế xe buýt.”


Lãnh Ninh nhìn cái chai trong tay Địch Diệp, chú ý đến con bướm màu xanh lam trên thân chai, cậu không kìm được nhìn thêm vài lần.


“Sao đấy, cậu từng thấy thứ này rồi à?” Địch Diệp nhạy cảm hỏi.


“Không.” Lãnh Ninh đưa mắt trở lại tấm ảnh. “Đôi giày da cỡ 42 này hẳn là của hung thủ, có lấy được DNA trên đó không?”


“Không có, đây là một đôi giày mới.” Địch Diệp nói câu này với vẻ bất lực. “Đã tìm người đi điều tra nhà sản xuất đôi giày này rồi, đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.”


Lãnh Ninh nhìn vào tấm ảnh cận cảnh đế giày. “Đế giày dính máu và một ít bụi bẩn, hung thủ hoặc là sống gần đó, hoặc là đi bằng phương tiện giao thông đến. Có thể dựa vào thời gian xảy ra án mạng để điều tra camera giao thông.”


“Chúng tôi cũng nghĩ như vậy, khối lượng công việc khá lớn, nhất thời chưa có tiến triển gì.”


“Anh có tâm sự à?” Lãnh Ninh đột nhiên hỏi.


Địch Diệp ngước mắt lên, nhìn vào đôi mắt của Lãnh Ninh, trầm ngâm một lát, rồi nói: “Năm năm trước, tôi gặp một người, tôi rất tin tưởng hắn ta, cho đến bây giờ tôi mới phát hiện ra hắn ta đã lừa tôi.”


Lãnh Ninh nghe Địch Diệp miêu tả, cố gắng hòa mình vào tâm trạng của đối phương vào lúc này. “Có vẻ như người bạn này rất quan trọng đối với anh.”


“Không chỉ đơn giản là quan trọng.” Ánh mắt của Địch Diệp trở nên sâu thẳm. “Hắn còn là cơn ác mộng và sự cứu rỗi của tôi trong nhiều năm qua.”


Đôi mắt của Lãnh Ninh khẽ lay động.


Khi Địch Diệp nói về người này, cậu nhớ đến người đàn ông trong giấc mơ của mình.


Nước sông khuấy động, những vệt máu đỏ tươi, bàn tay không buông ra ngay cả khi chết…


“Nếu đối phương quan trọng với anh như vậy, tại sao không tìm người đó để hỏi cho rõ?”


“Bởi vì,” Ánh mắt của Địch Diệp rời khỏi Lãnh Ninh. “Hắn đã chết rồi.”



“Xin chia buồn.”


Lãnh Ninh thu lại ánh mắt. “Mặc dù không biết hai người đã trải qua những gì, nhưng tôi có thể hiểu tâm trạng của anh lúc này. Thực ra, tôi cũng có một người rất quan trọng với mình, tôi đến Long Xuyên là để tìm anh ấy.”


“Sao không nhờ tôi giúp đỡ?” Địch Diệp nói. “Đây là sở trường của tôi mà!”


Lãnh Ninh nhìn Địch Diệp hai lần. “Tôi không nhớ khuôn mặt của anh ấy, chỉ biết năm năm trước anh ấy đã cứu mạng tôi.”


“Cậu ngay cả ân nhân cứu mạng mình mà cũng quên, tâm thật là rộng lớn.” Địch Diệp trêu chọc cậu.


Gió thổi qua, mang theo mùi máu tanh nồng nặc, Lãnh Ninh không để ý đến lời trêu chọc của đối phương, thản nhiên nói. “Thực ra tôi bị mất trí nhớ, chỉ nhớ những chuyện trong năm năm trở lại đây thôi.”


Địch Diệp không ngờ rằng Lãnh Ninh lại gặp phải chuyện như vậy, bỗng dưng có chút đồng cảm với cậu. “Con người mà, đều phải nhìn về phía trước, chuyện đã qua thì hãy để nó qua đi, không phải là cậu đang tìm ân nhân cứu mạng sao, tôi sẽ giúp cậu tìm!”


Lãnh Ninh thấy Địch Diệp nhiệt tình như vậy, ngược lại có chút không quen. “Hôm nay tôi đến giúp anh mà, hay là chúng ta giải quyết vấn đề của anh trước đã. Đi thôi, chúng ta ra ngoài xem sao.”


“Được, vậy giải quyết chuyện của tôi trước.”


Địch Diệp đi theo Lãnh Ninh ra ngoài sân, nhìn vào gáy của đối phương đang tập trung vào vụ án.


Không ngờ đối phương lại có trải nghiệm như vậy…


Thật sự chỉ có ký ức của năm năm trở lại đây thôi sao?


Vậy trước đó cậu ấy sống như thế nào?


Gáy của Lãnh Ninh tròn đầy, tóc trông rất mềm mại, làn da cổ dưới chân tóc trắng nõn, chiếc cổ thon dài, khiến Địch Diệp đột nhiên nảy sinh một cảm giác muốn bảo vệ mãnh liệt.


“Ai là người báo án?” Chủ nhân của chiếc cổ quay lại, nhìn Địch Diệp với vẻ mặt nghiêm túc.


Thần sắc của Địch Diệp sững sờ trong thoáng chốc, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường. “Người báo án là Tống Văn, bạn trai của Tào Chân. Sáng hôm sau sau khi vụ án xảy ra, cậu ta đến tìm Tào Chân, gõ cửa mãi không có ai phản hồi, lúc đó cửa bị khóa từ bên trong, Tống Văn bèn mượn thang của hàng xóm trèo vào sân, sau đó phát hiện người chết trong phòng ngủ, khi đó có rất nhiều người trong thôn đã nhìn thấy.”


Lãnh Ninh đi dọc theo bức tường một vòng, phát hiện có một dấu vết leo trèo ở chân tường. “Hung thủ đã trèo tường chạy trốn.”


“Ừm, nhưng vấn đề là không có nhân chứng nào nhìn thấy hung thủ chạy trốn cả, Tam Lý Đê chỉ lắp camera ở trục đường chính, ngoài đường chính, còn có vài con đường nhỏ dẫn ra ngoài, nếu hung thủ cố ý tránh người và camera, quả thực có thể rời đi một cách không ai hay biết.”



Lãnh Ninh cúi đầu suy nghĩ, đột nhiên liếc thấy lạp xưởng đặt trên bệ cửa sổ, cậu sững người.


Địch Diệp thấy Lãnh Ninh đang thất thần, bèn cúi xuống ghé sát, nhìn theo ánh mắt của đối phương. “Đang nhìn gì vậy?”


Lãnh Ninh cảm thấy có người đến gần, theo phản xạ quay đầu lại, chóp mũi vừa lúc sượt qua mặt bên của Địch Diệp…


Địch Diệp cảm thấy có thứ gì đó lướt qua mặt, nhột nhột, sau đó anh mới nhận ra, đó là Lãnh Ninh.


Cậu ấy vừa hôn mình à?!


Địch Diệp ngây dại cả người.


Lãnh Ninh lùi lại một bước, như thể không có chuyện gì vừa xảy ra. “Đây rất có thể là người quen gây án, hãy điều tra các mối quan hệ xã hội của người chết.”


“Hả?” Đầu óc của Địch Diệp hiển nhiên đang chậm hơn bình thường nửa nhịp. “Sao cậu lại biết là người quen gây án?”


Lãnh Ninh: “Thấy lạp xưởng đặt trên bệ cửa sổ không? Anh nghĩ tại sao nó lại được bọc trong túi ni lông và đặt trên đó?”


Địch Diệp suy nghĩ một chút. “Lẽ nào là để mang tặng người khác?”


“Tặng lạp xưởng trong trường hợp nào? Hơn nữa số lượng không nhiều, chỉ có hai thanh?”


“Hai thanh lạp xưởng, chỉ đủ cho một người ăn, bà con bạn bè đến chơi, lúc về tiện thể mang một ít về làm mồi nhậu?” Cậu ấy vừa hôn mình?


“Đúng vậy, chỉ những người thân thiết mới tặng những thứ như thế này cho nhau, mặc dù không đắt tiền, nhưng đủ để cho thấy mối quan hệ rất gần gũi, lạp xưởng không được mang đi, có nghĩa là đã xảy ra chuyện gì đó ở giữa chừng.”


“Cậu nói có lý.” Cậu ấy hôn mình!


“Anh cứ làm việc của anh đi, tôi đi trước đây.” Lãnh Ninh nhét những tấm ảnh vào tay Địch Diệp. “Khi nào tôi nghĩ ra manh mối mới sẽ liên lạc với anh, trước cửa có trạm xe buýt, tôi tự về.”


Lãnh Ninh nói xong, không quay đầu lại mà đi thẳng.


“Này, tôi có nói không đưa cậu đi đâu!”


Địch Diệp: Sao chạy nhanh thế?


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 24
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...