Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01
Tháng trước Lãnh Ninh đã đi khám sức khỏe, trong báo cáo có rất nhiều mũi tên đỏ, bác sĩ nói nếu cậu không chăm sóc cơ thể tốt hơn thì sẽ để lại bệnh tật, thậm chí có thể chết sớm.
Địch Diệp sau khi biết chuyện thì lầm lì hút thuốc cả ngày.
“Anh không cho phép em chết sớm!” Địch Diệp mặt lạnh lùng dập tắt điếu thuốc.
Lãnh Ninh hứa với anh: Từ nay về sau nhất định sẽ ăn uống đầy đủ, tập luyện chăm chỉ, giữ gìn sức khỏe, cố gắng không chết sớm!
Địch Diệp quyết tâm, “Vì sức khỏe của em, từ hôm nay trở đi, anh sẽ cai thuốc!”
Lãnh Ninh không có yêu cầu gì với Địch Diệp, việc anh cai thuốc hay không cậu đều không bận tâm, nhưng chỉ cần nghĩ đến Địch Diệp tự do phóng khoáng lại phải cai thuốc vì mình, cậu vẫn thấy rất vui vẻ.
Kể từ đó, Địch Diệp thực sự không hút thêm điếu thuốc nào nữa, ý chí cai thuốc mạnh mẽ đến mức lan truyền khắp Cục Cảnh sát thành phố và gây ra phản ứng mạnh mẽ.
Một trong những câu nói được truyền miệng trong cục cảnh sát: Phó Cục trưởng Địch còn cai thuốc rồi, mày còn ở đây lười biếng à?
Một vài người hâm mộ nhỏ dưới trướng Địch Diệp cũng học theo anh, rảnh rỗi thì ngậm kẹo m*t trong miệng, khi phá án toàn mùi trái cây.
Có lần Địch Diệp bắt gặp Lãnh Ninh lén lút hút thuốc trên ban công, không nói hai lời, đi tới giật lấy điếu thuốc, “Bác sĩ nói em phải cai thuốc, sau này không được hút nữa, nghe chưa?”
Lãnh Ninh vốn luôn bình tĩnh thản nhiên lại có chút chột dạ, yếu ớt nói, “Chỉ hút một hơi thôi.”
“Một hơi cũng không được!” Thái độ Địch Diệp vô cùng kiên quyết, “Sau này nếu em thèm, cứ để chồng hôn em, anh không tin, anh lại không bằng một điếu thuốc?”
Lần đầu tiên trong đời Lãnh Ninh có cảm giác bị người khác quản lý, khiến cậu có chút không quen, nhưng dường như cậu lại thích thú với điều đó.
Ngoài việc quản lý việc hút thuốc của Lãnh Ninh, Địch Diệp còn sắp xếp thời gian sau giờ làm của cậu đâu ra đấy.
Thứ Hai, Tư, Sáu tập luyện aerobic, Thứ Ba, Năm, Bảy tập luyện sức mạnh, còn một ngày được nghỉ ngơi.
Chế độ ăn uống hàng ngày của Lãnh Ninh đều được chuyên gia dinh dưỡng lên thực đơn theo thể chất đặc biệt của cậu, hàng ngày dì Vân nghĩ đủ cách để làm những món ăn trong thực đơn trở nên ngon miệng hơn, chỉ để Lãnh Ninh ăn thêm được vài miếng.
Cục trưởng Thang và Tạ Trường Hoành thỉnh thoảng lại gửi cá diếc đồng tới, dì Vân trực tiếp dùng để nấu canh, dùng máy xay sinh tố xay nhuyễn cả thịt và xương cá cho Lãnh Ninh uống, chăm sóc cậu như chăm sóc người ở cữ.
Sau những nỗ lực không ngừng của mọi người, cân nặng của Lãnh Ninh cuối cùng cũng tăng được 2kg, sắc mặt cậu cũng tốt hơn nhiều, nói chuyện cũng có tinh thần hơn.
Điều này khiến Địch Diệp, người vẫn chưa được ăn mặn sau khi cưới, vô cùng vui mừng, như thể ánh sáng chiến thắng đang ở ngay trước mắt!
Khi hai người ở riêng, thường xuyên thấy Địch Diệp ôm ấp và cọ qua cọ lại vào Lãnh Ninh, nhưng tất cả chỉ là gãi không đúng chỗ ngứa, không dám có hành động tiến xa hơn.
Đến nỗi Lãnh Ninh nhìn thấy Địch Diệp là có cảm giác như thấy một chú chó Teddy khổng lồ, ban đầu còn tránh né, sau này cậu cũng quen rồi, vừa xem tài liệu vừa dung túng cho Địch Diệp cọ qua cọ lại trên người mình.
Lãnh Ninh không thể không có phản ứng với những cử chỉ thân mật như vậy, chỉ là sau một thời gian dài bị hành hạ, cơ thể cậu bị tổn hại nghiêm trọng, còn có thể c**ng c*ng đã là may mắn lắm rồi, căn bản không dám mong cầu nhiều hơn.
Theo lời Địch Diệp nói, đó chính là: Một giọt tinh bằng mười giọt máu, đồ ăn đã nạp vào cơ thể thì phải cố gắng giữ lại, nếu không thì phí công bổ sung!
Vì vậy Địch Diệp vô cùng kiềm chế, có nhu cầu thì tự giải quyết khi tắm.
Còn về tần suất thì Lãnh Ninh có thể đoán ra qua thời gian Địch Diệp ở trong phòng tắm.
Lãnh Ninh biết anh làm gì trong phòng tắm, chỉ là cố tình không hỏi, vì cậu sợ mình vừa hỏi, sẽ bị kéo vào đó để thực hiện một số dịch vụ cưỡng chế.
Cứ như vậy trôi qua hai tháng, Lãnh Ninh cuối cùng cũng tiến hành lần khám sức khỏe thứ hai.
Ngày kiểm tra sức khỏe đó, Địch Diệp tỉnh dậy lúc sáu rưỡi sáng, cả người trông có vẻ tinh thần thấy rõ, còn căng thẳng hơn cả khi gặp vụ án hình sự nghiêm trọng ở cục.
Khoảng thời gian chờ báo cáo khám sức khỏe thì khỏi phải nói, việc đầu tiên anh làm mỗi khi rảnh rỗi là gọi điện đến bệnh viện hỏi tiến độ.
Cuối cùng cũng đến ngày lấy báo cáo khám sức khỏe, Địch Diệp trực tiếp hoãn thời gian họp sáng.
Việc lấy báo cáo khám sức khỏe đối với anh là chuyện ưu tiên hàng đầu, bất cứ chuyện gì cũng phải đợi anh quay về rồi nói!
Sau khi chiếc áo ngủ lụa trơn được cởi ra, làn da trắng nõn mịn màng phơi bày trước mắt Địch Diệp, những vết bầm tím và sưng tấy đã biến mất dưới sự chăm sóc của Địch Diệp, để lại những đường nét cơ bắp ngày càng rõ ràng hơn.
Lãnh Ninh cầm lấy chiếc áo phông Địch Diệp đưa, giơ tay lên chui cổ áo, tay cậu vừa giơ lên, cơ thể đã bị đẩy vào đầu giường, nửa khuôn mặt cậu bị che trong áo, đang định đứng dậy, một cảm giác như điện giật truyền đến từ ngực cậu.
Địch Diệp biết mình không thể kiềm chế được, nên bình thường rất cố gắng kiềm chế, nhưng hôm nay không hiểu tại sao, đột nhiên rất muốn hôn một cái.
Anh chỉ hôn một cái thôi, không làm gì cả!
Khi cổ họng Lãnh Ninh phát ra tiếng rên khẽ, một h*m m**n điên cuồng trào dâng từ khắp cơ thể anh, thẳng đến dây thần kinh nhạy cảm nhất của anh.
Tay anh theo bản năng đưa về phía cạp quần của Lãnh Ninh, sau đó không yên phận tìm kiếm và luồn lách theo ký ức, rồi lại chuyển hướng khi sắp chạm tới, cứ thế giằng co qua lại.
Lãnh Ninh bị anh chọc cho huyết áp tăng lên, chộp lấy cánh tay anh cắn một cái, ai ngờ Địch Diệp lại càng hưng phấn hơn, đè môi xuống hôn.
Cho đến khi dì Vân gõ cửa phòng bọn họ, Địch Diệp mới giật mình tỉnh lại từ trạng thái mơ màng.
Anh ngước mắt lên, phát hiện thời gian đã trôi qua nửa tiếng đồng hồ!
Anh hoàn toàn không cảm nhận được thời gian trôi qua, cứ nghĩ mình chỉ ôm Lãnh Ninh hôn hít khoảng mười phút.
Lại cúi xuống nhìn Lãnh Ninh trên giường, mặt và cổ đối phương đã đỏ đến mức không thể tin được, như thể nếu anh không thỏa mãn đối phương, đối phương sẽ nổ tung mà chết.
Dì Vân gõ cửa hai lần, thấy bên trong không có phản ứng, liền không gõ nữa, tự mình xuống lầu đặt bữa sáng vào tủ giữ ấm.
Nghe thấy dì Vân đi xa, Địch Diệp mới kéo Lãnh Ninh dậy khỏi nệm, “Nhìn phản ứng của em kìa, cũng muốn rồi đúng không?”
Lãnh Ninh có chút bất lực, thậm chí là cạn lời, nói, “Anh hỏi như vậy, sẽ khiến em nghĩ thị lực của anh có vấn đề, hay là, hôm nay lấy báo cáo khám sức khỏe xong đi giúp anh đăng ký khám mắt luôn nhé?”
Khám mắt đối với Địch Diệp là chuyện nực cười, là người bắn súng giỏi nhất cục, sao có thể đến mức phải đi khám mắt được.
Địch Diệp cười gian xảo, “Bác sĩ nói em không được, anh lại thấy em vẫn được, em tự xem đi…”
Địch Diệp vừa nói, ánh mắt vừa liếc xuống, “Tràn cả ra rồi, bị nén khó chịu lắm đúng không? Nếu báo cáo khám sức khỏe không có vấn đề, chúng ta tối nay nhé?”
Lãnh Ninh vốn đã bình tĩnh lại gần như hoàn toàn, nghe Địch Diệp nói vậy, bụng dưới cậu lại căng lên.
Cậu hít một hơi thật sâu, đè nén lại sự thôi thúc trong lòng, đứng dậy mặc quần áo vào, vừa đi vừa nói, “Điều này chỉ có thể chứng tỏ, em là một người đàn ông bình thường, nếu như em không có phản ứng này, anh mới nên khóc.”
Địch Diệp thích thú, “Anh thích cái miệng cứng của em!”
Làm loạn một hồi như vậy, đến trung tâm khám sức khỏe đã là tám giờ.
Bác sĩ vô cùng vui mừng nói với Lãnh Ninh rằng cơ thể của cậu đã tốt hơn rất nhiều so với trước, các chỉ số cơ bản cũng bình thường, nhưng vẫn còn hơi gầy, về mặt vận động và ăn uống cần tiếp tục duy trì trạng thái hiện tại, không được lơ là.
Đặc biệt còn khen ngợi sự đóng góp của Địch Diệp với tư cách là người nhà.
Địch Diệp: “Bác sĩ, vậy về mặt sinh hoạt t*nh d*c…”
“Sinh hoạt t*nh d*c hợp lý có lợi cho sức khỏe, nhưng tuyệt đối không được quá độ!” Bác sĩ nhắc nhở.
Tảng đá trong lòng Địch Diệp cuối cùng cũng rơi xuống, sau khi ra khỏi trung tâm khám sức khỏe, anh liền nối lại nụ hôn sáng nay ngay trên ghế sau xe.
Giữa hai người không còn bất kỳ trở ngại nào, anh thậm chí không màng đến không gian chật hẹp trong xe, trực tiếp đè Lãnh Ninh vào cửa sổ xe.
“Bác sĩ nói không được quá độ, anh nhét vào phía trước em có được không?” Địch Diệp vừa hôn Lãnh Ninh, vừa th* d*c nói, “Chỉ cần không xuất ra, thì không tính là quá độ đúng không?”
Lãnh Ninh đã bị anh chọc cho mềm nhũn cả chân, “Đừng ở đây…”
Địch Diệp căn bản không thể kiềm chế được nữa, anh sắp phát điên vì phải nhịn rồi!
Không đợi Lãnh Ninh nói xong, anh lại hôn trở lại.
Lãnh Ninh chỉ có thể run rẩy nói trong khoảng nghỉ để thở, “Nếu anh muốn em kéo dài lâu hơn một chút, thì đừng ở đây.”
“Vậy em nói cho anh biết, làm thế nào để em mất tập trung?”
Đầu óc Lãnh Ninh đã có chút mơ hồ, nhiệt độ cơ thể và hơi thở của Địch Diệp làm cậu rất nóng, “Trước hết quay về họp, tan làm rồi nói, vừa hay em có thể suy nghĩ một chút.”
Địch Diệp lại thực sự vui vẻ đồng ý với đề nghị của Lãnh Ninh.
Có thể buông tha cậu khi đang bị dục hỏa thiêu đốt, Lãnh Ninh khá kinh ngạc.
Bọn họ ăn một bữa sáng thịnh soạn, sau đó quay lại cục, Lãnh Ninh để không gây sự chú ý của Địch Diệp, luôn ngồi trong văn phòng nghiên cứu báo cáo khám nghiệm tử thi do các đơn vị cấp dưới gửi lên.
Thỉnh thoảng, suy nghĩ của cậu lại bị kéo ra khỏi công việc, không kiểm soát được mà nghĩ đến những chuyện có thể xảy ra sau khi tan làm.
Kết quả sau khi tan làm, Địch Diệp nói muốn đưa cậu đến trường bắn luyện tập.
Thứ Hai, Tư, Sáu tập luyện aerobic, Thứ Ba, Năm, Bảy tập luyện sức mạnh, cả tuần thực sự chỉ có một ngày nghỉ ngơi?
Lãnh Ninh âm thầm thất vọng.
Tuy nhiên cậu cũng đã lâu không chạm vào súng, cũng muốn đến trường bắn tìm lại cảm giác.
Địch Diệp là thành viên cao cấp ở đây, có mối quan hệ rất tốt với ông chủ, biết Địch Diệp đưa người yêu đến chơi, ông chủ đã đặc biệt tìm cho họ một không gian rất riêng tư, họ có thể tập bắn mục tiêu một cách tập trung, sẽ không bị ai làm phiền.
Phòng riêng xa hoa cao cấp trông giống như một câu lạc bộ cao cấp, cửa cách âm riêng tư khiến bên trong như một chiếc thùng sắt kín mít, thông gió tốt đến mức gần như không ngửi thấy mùi thuốc súng.
“Anh nghe huấn luyện viên trường cảnh sát nói, thành tích bắn súng của em rất tốt, gần như lần nào cũng đạt mười điểm?” Địch Diệp nhét súng vào tay Lãnh Ninh, “Để anh xem thực lực của em.”
Lãnh Ninh cầm súng lên, làm quen với cảm giác súng trong tay, Địch Diệp đứng sau lưng cậu, tự tay giúp cậu đeo kính bảo hộ, “Như vậy có thể mất tập trung rồi đấy.”
Lãnh Ninh: “….?!”
Ngón tay thô ráp đó vậy mà lại vỗ vào mông cậu một cái, vội vã không nhịn nổi mà áp sát lại cậu, nói: “Súng trên của em lợi hại, hay súng dưới của anh lợi hại?”
Cơ thể nóng hổi đội nhiên áp sát tới, khiến Lãnh Ninh rùng mình, “Nhắm vào hồng tâm, chồng em phải vào rồi.”
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 184: Ngoại truyện: Mục tiêu 01
10.0/10 từ 21 lượt.
