Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 183


Mây đen bao phủ trên bầu trời thành phố Long Xuyên cuối cùng cũng tan đi, ánh sáng vàng chiếu rọi mặt đất, những công trình kiến trúc sừng sững trong bụi bặm sau bao phong ba bão táp vẫn tỏa sáng rực rỡ.


Gánh nặng trong lòng Thang Hiểu Đông cuối cùng cũng được trút bỏ, huyết áp cũng được kiểm soát ở mức ổn định, cuối tuần rảnh rỗi, ông rủ Tạ Trường Hoành đi câu cá.


Tạ Trường Hoành vừa nghỉ hưu, quăng mồi câu ra xa, hỏi Thang Hiểu Đông bên cạnh, “Tôi nghe nói, ông đã giao hết việc trong cục cho Địch Diệp rồi à?”


“Chỉ còn một năm nữa là tôi cũng nghỉ hưu rồi, cho nó rèn luyện trước.” Thang Hiểu Đông vừa nói, vừa cắm cần câu xuống đất, lẳng lặng nhìn mồi câu nổi trên mặt hồ.


“Nếu không nhổ tận gốc thế lực còn lại của Vu An trong thương hội, tương lai còn sẽ có hậu họa khôn lường đấy!” Tạ Trường Hoành nhắc nhở.


“Những việc này cứ giao cho bọn trẻ làm đi! Phải tin rằng, chúng có nhiều cách hơn chúng ta!”


“Ha ha ha, điều này thì đúng!” Tạ Trường Hoành cảm thán, “Con người đôi khi vẫn phải chấp nhận tuổi già, sóng sau xô sóng trước, đẩy những con sóng trước như chúng ta chết trên bãi cát rồi!”


“Ông nói gì thế, đây không phải là đẩy chúng ta đến đây câu cá sao?” Khi Thang Hiểu Đông nói câu này, gương mặt ông hồng hào, trông tâm trạng khá tốt.


Đương nhiên Tạ Trường Hoành biết tại sao đối phương lại vui vẻ như vậy, vì vụ án của Phương Thiệu Chính đã có bước ngoặt mới.


Phương Tuệ Lan đã thừa nhận quá trình mình hãm hại Phương Thiệu Chính, điều này giúp Phương Thiệu Chính có cơ hội được xét xử lại, biết đâu, chẳng bao lâu nữa cậu ta có thể ra ngoài.


“Lão Thang à, ông thật sự nên cảm ơn Lãnh Ninh, nếu không phải cậu ấy mạo hiểm mạng sống đưa Phương Tuệ Lan ra, vụ án của con trai ông cũng sẽ không có bước ngoặt lớn như vậy đâu!”


“Đúng là nên cảm ơn cậu ấy thật, tôi nghe nói, thằng nhóc Địch Diệp sắp tổ chức lại đám cưới, đến lúc đó tôi phải gửi một món quà lớn mới được!”


“Vẫn là ông nghĩ chu đáo!” Tạ Trường Hoành thở dài, “Ban đầu tôi còn định giới thiệu Lãnh Ninh cho con gái tôi, không ngờ, lại bị thằng nhóc Địch Diệp này hại mất rồi!”


“Ha ha ha, lão Tạ, mắt ông kém rồi! Về nhà đi cắt một cái kính lão đi!”


“Ông còn nói tôi, lần trước tìm tôi ký tên, ông còn ký sai chỗ, hay là để tôi trả tiền cắt cho ông một cái nhé?”


“Còn cắt kính lão gì nữa, cá cắn câu rồi mà ông còn không biết!”


“Ối, cắn thật rồi! Hê hê hê, Lão Thang, xem ra hôm nay vận may của tôi tốt hơn ông rồi!”


“Mặc kệ ai câu được cá, cuối cùng cũng vào bụng Lãnh Ninh thôi, mau kéo cá lên đi!”


Trong tiếng cười vui vẻ của hai vị cán bộ lão thành, một con cá bị kéo ra khỏi mặt nước, tạo thành một đường cong óng ánh nước trong không trung.


**


Bản án của Vu An nhanh chóng được đưa ra, cuộc đời hắn bước vào đếm ngược trước khi bị tử hình.


Một người đàn ông đã dùng mọi thủ đoạn để được sống, cuối cùng lại phải đối mặt với cái chết, hắn từng nghĩ mình không sợ chết, nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, hắn cảm thấy chân mình mềm nhũn.


Hắn bỗng nhiên bừng tỉnh từ sự tê liệt, một lần nữa cảm nhận được sự sợ hãi.


Khi họng súng được chĩa vào hắn, hắn nhìn khắp bốn phía tìm kiếm một thân ảnh, hắn hy vọng cái chết của mình có thể được Lãnh Ninh chứng kiến, bất kể là hận thù hay là tình cảm khác, hắn đều muốn Lãnh Ninh nhớ đến hắn.


Khi viên đạn xuyên qua người hắn, hắn dường như nhìn thấy một bóng người đang đứng ở lối đi cách đó không xa.


Bóng người đó quá tối, hắn không nhìn rõ, viên đạn nổ tung trong cơ thể mang đến cơn đau dữ dội.


Hắn nhìn về phía không còn cách nào với tới kia, nước mắt chảy ra từ khóe mắt — ánh sáng duy nhất trong đường hầm sâu thẳm, là sự ấm áp duy nhất hắn cảm nhận được khi đi trong bóng tối.


Cơ thể không còn chịu sự điều khiển của ý chí, hắn ngã vật xuống đất, máu nóng thấm ướt cơ thể hắn, hắn lại cảm thấy một luồng ấm áp, giống như khi còn ở trong xe đông lạnh năm đó, hắn được một cơ thể nhỏ bé ôm lấy……


—Anh trai……


—Tại sao lại bắn em……


—Anh làm em cảm thấy rất kinh tởm……


Máu tươi tanh tưởi trào ra từ khóe miệng hắn, gân cơ rắn chắc từ từ cứng lại, đồng tử dần giãn nở, ngực cũng không còn phập phồng nữa……


Người đứng trong lối đi, sau khi xác nhận Vu An đã chết hẳn, bèn bỏ chiếc ống nhòm xuống.


“Cuối cùng cũng đã chết rồi.”


Khóe miệng Lâm Nguyên cong lên, nhếch mép nở một nụ cười nham hiểm.


“Chú Ngô, giờ chú đã hài lòng chưa?” Lâm Nguyên lẩm bẩm một mình, “Chỉ tiếc là, chú chết nhanh quá, chú nói xem, nếu chú còn sống, lúc này sẽ khó chịu đến mức nào?”


Gió trong đường hầm thổi qua phần phật, Lâm Nguyên cười thành tiếng, “Giỏi giang thì có ích gì? Những kẻ giỏi giang như các người cuối cùng chẳng phải cũng phải lót đường cho tôi sao?”



“Ha ha…… tôi thật sự phải cảm ơn các người, nếu không có các người, làm sao tôi có thể đi đến ngày hôm nay!”


“Các người đều không ngờ tới đúng không?! Tôi mới là người chiến thắng cuối cùng!!!”


“Ha ha ha ha……”


**


Sau khi Vu An chết, thế lực còn lại trong thương hội lần lượt bị thanh trừng, Vạn Trung Huy vì có quan hệ không trong sạch với nhiều thế lực, cuối cùng phải vào tù.


“Những người này, ngã xuống cả một mảng!”


Giờ ăn trưa, một nhóm người trong căng tin cục cảnh sát quây quần ăn uống, có người nhắc đến Lâm Nguyên, sau đó chủ đề về anh ta không ngừng nghỉ.


“Lâm Nguyên này đúng là ghê gớm, điều tra nhiều người như vậy, hắn vẫn không sao!”


“Hắn cũng bị tổn thất nặng nề chứ, nhưng may mắn là giữ được Công ty Công nghệ Lâm Nguyên.”


“Biết đâu, công ty này trong tương lai sẽ là công ty công nghệ lớn nhất thành phố Long Xuyên, gần đây cổ phiếu đã tăng điên cuồng, làm tôi cũng muốn mua rồi!”


“Đang lúc tâm điểm này thì đừng mua vội, cẩn thận mất hết cả gia sản đấy!”


Ở một bên khác, Địch Diệp gắp một miếng thịt kho tàu vào bát Lãnh Ninh, “Đừng nghe bọn họ khoác lác nữa, mau ăn thịt đi!”


Lãnh Ninh xới xới cơm trong bát, đột nhiên không có khẩu vị lắm, miếng thịt kho tàu Địch Diệp gắp cho cậu cũng không động đến.


Lãnh Ninh vẫn đang trong thời gian hồi phục, khoảng thời gian này Địch Diệp tìm mọi cách để hồi phục cơ thể cho cậu, mọi người đều ăn cơm căng tin, chỉ có Lãnh Ninh là được dì Vân tự tay nấu canh.


Thấy Lãnh Ninh thực sự không có khẩu vị, Địch Diệp quyết định giải quyết nút thắt trong lòng cậu, hôm nay sẽ đưa cậu đi gặp Lâm Nguyên, kết thúc chuyện này.


Địch Diệp cảm thấy, dù sao đi nữa, hai anh em này sớm muộn gì cũng phải gặp nhau, bây giờ vụ án đã đi đến bước cuối cùng rồi, nên để Lãnh Ninh tự tay kết thúc, “Em yên tâm đi, cứ hỏi những gì mình muốn hỏi, phần còn lại anh sẽ giải quyết!”


“Được.”


Ăn cơm xong, Lãnh Ninh nghỉ ngơi một lát, rồi cùng Địch Diệp đi đến trung tâm thành phố sầm uất.


Trong tòa nhà văn phòng cao cấp, mấy chữ “Công nghệ Lâm Nguyên” vô cùng nổi bật, cộng thêm đà phát triển gần đây đang mạnh mẽ, Lâm Nguyên đã bận tối mặt tối mày.


Nghe thư ký nói có một cảnh sát họ Địch đến tìm, Lâm Nguyên dừng tay đang lật hợp đồng thương mại.


“Mời người vào phòng tiếp khách.”


“Vâng, Tổng giám đốc Lâm.”


Sau khi thư ký rời đi, Lâm Nguyên đặt hợp đồng thương mại xuống.


Mỗi lần người họ Địch này đến tìm hắn, đều không có chuyện gì tốt, lần này lại vì chuyện gì?


Hắn điều chỉnh tâm trạng, đứng dậy khỏi ghế da, vuốt thẳng bộ vest, bước ra khỏi văn phòng.


Bước vào phòng tiếp khách, hắn nhìn thấy Lãnh Ninh ngồi bên cạnh Địch Diệp, liền đoán được, cuộc nói chuyện hôm nay sẽ không đơn giản.


“Cảnh sát Địch, Pháp y Lãnh, hai người đến đây làm gì?”


“Đến tìm anh ôn chuyện cũ.” Địch Diệp nói, “Là tôi muốn dẫn cậu ấy đến.”


Lâm Nguyên liếc nhìn Lãnh Ninh đang cúi đầu uống trà, không nói gì, ngồi xuống đối diện Địch Diệp.


“Hai anh em các người không có gì muốn nói với nhau à?”


Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh, rồi lại nhìn Lâm Nguyên, cả hai người đều không có ý muốn giao tiếp.


Lãnh Ninh và Lâm Nguyên vì lập trường khác nhau, không có quá nhiều tiếng nói chung, nhưng khi nhắc đến Ngô Chấn Phong, cả hai lại đều im lặng.


“Cậu biết tại sao tôi không thích cậu không?”


Trong phòng tiếp khách của tòa nhà thương mại, Lâm Nguyên cuối cùng cũng không che giấu mà nói ra những lời thật lòng, “Khi còn nhỏ, tôi rất ngưỡng mộ Ngô Chấn Phong, hy vọng mình có thể trở thành một cảnh sát gián điệp, nhưng ông ấy chưa bao giờ nghĩ đến việc bồi dưỡng tôi, sự chú ý của ông ấy luôn đặt trên người cậu.


Vì cậu giống Lãnh Hoa Thanh nhất, nên cậu là quân Tốt trong tay ông ấy, có thể vượt qua sông Sở Hà Hán Giới*, còn tôi, chỉ có thể trở thành người hỗ trợ cho cậu.


(*Sở Hà Hán Giới là khoảng trống nằm ở giữa bàn cờ tướng, được vẽ thành một đường ngang không có đường thẳng cắt ngang. Nó là ranh giới chia bàn cờ thành hai phần, tượng trưng cho hai chiến tuyến của hai nước Sở và Hán. Con Tốt khi ở bên đất ta thì chỉ được đi tiến lên, nhưng khi qua sông bước vào đất địch thì sẽ được đi ngang.)


Rõ ràng tôi ưu tú hơn cậu về mọi mặt, nhưng ông ấy lại đặt tất cả hy vọng vào cậu, tôi đã thành lập công ty công nghệ của riêng mình, nhưng chỉ có thể trở thành cấp dưới của cậu, tôi từng bước xây dựng, dùng mọi thủ đoạn để leo lên, vẫn không thể che lấp được ánh hào quang của cậu.


Lãnh Ninh, cho dù chúng ta là anh em ruột, tôi cũng không thể coi cậu là anh em được, cậu hiểu không?”



Nghe Lâm Nguyên nói như vậy, lòng Lãnh Ninh ngược lại trở nên rất bình tĩnh.


Có lẽ vì cậu đã quá quen với những thủ đoạn lừa gạt, giả dối khi ở trong Nhện Độc, nên không cảm thấy khoảnh khắc này có gì quá đau buồn. Ngay cả mọi thứ từng làm cậu bối rối, sau khi mọi chuyện đã an bài cũng trở nên không còn quan trọng nữa.


“Chuyện của Lâm Tuyết Mai, tôi rất xin lỗi.” Trong ánh mắt điềm tĩnh và lạnh lùng của Lãnh Ninh có một tia xúc động, “Nếu lúc đó tôi chú ý Mã Nghĩa hơn một chút, Lâm Tuyết Mai đã không bi thảm như vậy.”


Nhắc đến Lâm Tuyết Mai, trong mắt Lâm Nguyên lóe lên sự khó chịu, “Đừng nói những lời này nữa! Quá khứ đã là sự thật! Việc tôi ghét cậu cũng không thể thay đổi! Tôi chỉ hy vọng tương lai chúng ta đừng trở thành chướng ngại vật của nhau!”


“Ai nói tôi đang xin lỗi anh?” Lãnh Ninh cuối cùng cũng ngước mắt lên, “Tôi chỉ cảm thấy bi thương cho số phận của Lâm Tuyết Mai.”


“Bi thương?” Lâm Nguyên cười ha hả, “Năm xưa, nếu không phải cậu dung túng cho Mã Nghĩa, Lâm Tuyết Mai đã không bị cưỡng h**p, chồng cô ấy càng không bị giết vì đắc tội với Mã Nghĩa, bây giờ cậu có tư cách gì để nói những lời này?”


Lãnh Ninh khẽ thở dài, “Anh nghĩ, thực sự không ai biết những chuyện anh đã làm năm xưa à?”


Lâm Nguyên nghe Lãnh Ninh nói vậy, ánh mắt lóe lên sự bất an, “Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”


“Anh vì sự nghiệp của mình, đã dâng Lâm Tuyết Mai cho Mã Nghĩa, sau đó chồng Lâm Tuyết Mai đến gây rối, anh lại tìm người giết chồng cô ấy. Lâm Tuyết Mai khó khăn lắm mới ổn định cuộc sống ở huyện Lâm Đô, anh lại xuất hiện làm đảo lộn cuộc sống của cô ấy, biến cô ấy thành công cụ để anh kiểm soát Trương Sơn, cô ấy đã chết được năm năm rồi, anh vẫn không buông tha cho cô ấy, thậm chí còn dùng cái chết của cô ấy, ép Trương Sơn giết Trương Hải, thôn tính cổ phần của Trương Hải. Anh nghĩ, mình thực sự có thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật sao?”


Mí mắt dưới của Lâm Nguyên giật giật dưới ánh mắt của Lãnh Ninh, khiến hắn trông khác hẳn với vẻ điềm đạm tự chủ thường ngày, “Cậu vu khống!”


“Tôi ghét nhất cái mặt này của cậu, đã chiếm hết lợi lộc lại còn ra vẻ! ” Lâm Nguyên viết đầy sự căm ghét của mình dành cho Lãnh Ninh lên mặt, “Cậu vẫn nên tự nghĩ xem nên giải quyết thế nào đi!”


“Nếu đã như vậy, chúng ta đánh cược một ván đi, là anh chơi trước hay là tôi chơi trước!” Lãnh Ninh ném một tấm ảnh xuống trước mặt Lâm Nguyên, “Vào cái ngày anh mời tôi tham gia tiệc mừng công, có tay săn ảnh muốn dùng những bức ảnh này để tống tiền anh, đã bị cảnh sát Địch ngăn lại.


Ban đầu chúng tôi không rõ người trong ảnh là ai, cho đến khi thi thể bị sáp hóa của Chu Trì xuất hiện ở công viên giải trí Thiên Văn.


Những gì tay săn ảnh chụp đêm đó được, lại là bằng chứng anh khống chế Chu Trì, thời gian chụp cơ bản trùng khớp với thời gian Chu Trì tử vong, chúng tôi đã tìm thấy hiện trường vụ án gần địa điểm chụp, và đã thu được DNA của Chu Trì và dấu vân tay của anh, giờ anh còn gì để nói không?”


Hồ sơ cũ bỗng chốc bị lật tung, Lâm Nguyên cuối cùng không thể ngồi yên được nữa, “Không thể nào, không thể nào, các người không thể trích xuất được dấu vân tay!”


Thấy hắn đã phạm sai lầm, Địch Diệp thừa thắng xông lên, “Bẻ gãy cổ một người bằng tay không, thủ đoạn không hề nhẹ nhàng, nếu không phải tôi từng đánh nhau với anh, tôi còn không dám tin đó là do anh làm!”


“Tôi không hiểu các người đang nói gì! Nếu hai người có bằng chứng, cứ việc kiện tôi đi! Tôi không sợ gì cả!”


Lâm Nguyên kích động đứng thẳng dậy, đôi giày da bóng loáng đi cùng đôi tất len dệt, kiểu thắt nút đặc biệt của nó và vết siết trên thi thể Chu Trì khớp nhau một cách kỳ lạ.


“Tất nhiên chúng tôi có bằng chứng.” Địch Diệp lấy tấm ảnh thi thể Chu Trì chụp tại hiện trường công viên giải trí Thiên Văn, đặt lên bàn trước mặt Lâm Nguyên, “Mặc dù thủ đoạn của anh rất sạch sẽ, nhưng việc di chuyển thi thể đã xảy ra sai sót.”


Địch Diệpchỉ vào tấm ảnh, “Chúng tôi đã phát hiện DNA của thư ký Lý trên mang bọc thực phẩm, hắn đã tố cáo anh chỉ đạo hắn di chuyển thi thể Chu Trì, bây giờ anh là nghi phạm của vụ án này, Lâm Nguyên, đi theo chúng tôi một chuyến!”


“Chỉ là những lời buộc tội vô căn cứ, đừng vội vui mừng quá sớm!”


“Mối ràng buộc phức tạp giữa anh và Lý Nghị e rằng không chỉ đơn giản là một mạng người.” Lãnh Ninh nhìn Lâm Nguyên với ánh mắt lạnh lùng, “Chúng ta sẽ tính sổ từng món một, anh nghĩ là tôi chết trước, hay là anh chết trước?”


Lâm Nguyên tức giận nói, “Lẽ ra năm xưa tao nên giết mày trước khi mày tỉnh lại, như vậy sẽ không có nhiều chuyện như ngày hôm nay!”


Nghe Lâm Nguyên nói vậy, Lãnh Ninh không cảm thấy gì nữa, cậu cảm thấy rất mệt mỏi.


Khi đối mặt với Vu An, cậu cũng mệt mỏi, và khi đối mặt với Lâm Nguyên, cậu cũng cảm thấy như vậy.


Nhưng cậu cũng không quá bận tâm đến nó, cậu muốn vạch trần những chiếc mặt nạ dối trá này, mang lại công bằng cho những người đang sống và công lý cho những người đã chết.


“Mục đích thực sự của việc anh bỏ thuốc tôi năm xưa, là để moi ra tung tích số tiền đó đúng không?” Lãnh Ninh khẽ thở dài, hỏi với giống bình tĩnh.


Kế hoạch của Lâm Nguyên đột nhiên bị vạch trần, trong mắt lóe lên sự hung ác, sau đó, hắn cười tự giễu, “Nếu không phải tao làm mày mất trí nhớ, mày có được ngày hôm nay không?”


Lâm Nguyên chỉ vào khuôn mặt đầy vẻ ghê tởm của Lãnh Ninh nói, “Một kẻ buôn m* t** mang theo số tiền lớn chạy trốn, không có thân phận che đậy, có thể đi đến ngày hôm nay không?!”


“Anh chỉ biết tôi mang theo số tiền lớn bỏ trốn,” Đôi mắt u ám của Lãnh Ninh đầy vẻ bất lực, “Anh có biết số tiền lớn này từ đâu mà có không?”


Lâm Nguyên không nói, hắn rất mong đợi lời tiếp theo của Lãnh Ninh, “Từ đâu mà có? Chẳng phải là cướp từ tay Ngô Chí Quân sao?”


“Năm đó, nội bộ Nhện Độc mâu thuẫn không ngừng,” Giọng Lãnh Ninh có chút mệt mỏi, nhưng cậu vẫn buộc mình nói tiếp, “Ngô Chí Quân lén lút thu gom tài sản, đã sớm trở thành cái gai trong mắt Vu An.


Ngô Chí Quân biết Vu An muốn giết hắn, nửa đêm chạy đến tìm tôi mật đàm, hy vọng tôi có thể giúp hắn vượt qua khó khăn, lúc đó tôi đã không đồng ý.


Hắn nghe ngóng được tôi có một người chị gái tên là Shirakawa Ikuko, liền dùng Shirakawa Ikuko uy h**p tôi thỏa hiệp, Shirakawa Ikuko vì không muốn làm khó tôi, đã chấp nhận làm vợ của Ngô Cương.”


Nói đến đây, hốc mắt Lãnh Ninh đỏ lên.


Vẻ mặt của Lâm Nguyên trở nên nhăn nhó: “Đừng nhắc cô ta với tao, từ nhỏ đến lớn, cô ta chỉ quan tâm đến mỗi mình mày, sao tao phải quan tâm đến sự sống chết của cô ta chứ?”


Lâm Nguyên vừa nói, vừa thò tay vào túi bật máy ghi âm: “Nói về số tiền đó đi!”


Lãnh Ninh hít một hơi thật sâu rồi nói tiếp: “Sau đó, chuyện của Ngô Chí Quân bại lộ, số tiền đó trở thành củ khoai nóng bỏng tay, hắn vì giữ mạng, muốn đổ tội cho tôi, để tôi gánh tội thay.



Tôi nhìn thấu âm mưu của hắn, liền nhân cơ hội đó, nhận lấy số tiền đó, rồi hợp mưu với cảnh sát tiêu diệt Nhện Độc.


Anh nói không sai, số tiền này vẫn luôn nằm trong tay tôi, nếu không phải sau này khôi phục trí nhớ, tôi căn bản không biết mình còn có một số tiền lớn như vậy, cũng nhờ số tiền lớn này, tôi mới có cơ hội lật đổ Nhện Độc.”


Lâm Nguyên không nghe được điều mình muốn nghe, có vẻ bực bội mất kiên nhẫn.


Giờ Lãnh Ninh đã bình tĩnh hơn rất nhiều, trước khi đến đây, cậu đã diễn đi diễn lại tình huống đối chất với Lâm Nguyên trong đầu nhiều lần.


Vì vậy, khi khoảnh khắc này đến, cậu mới có thể duy trì sự bình tĩnh hiện tại.


Thấy tình trạng của Lãnh Ninh không tốt, Địch Diệp quyết định nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện và dẫn người của mình trở về.


“Đó là lý do tại sao Ngô Chấn Phong không chọn anh làm cảnh sát gián điệp,” Lúc này, cuối cùng cũng Địch Diệp lấy còng tay ra, “Không phải vì ông ấy thiên vị Lãnh Ninh hơn, mà là vì, ông ấy biết anh đã đánh mất chính mình từ lâu rồi.”


Khi Lâm Nguyên bị đưa đi, những người trong công ty đều vô cùng kinh ngạc nhìn hắn rời đi, những cổ đông đã mua cổ phiếu càng tức giận đến mức đau tim thổ huyết.


Sau đó, giá cổ phiếu của Công ty Công nghệ Lâm Nguyên lao dốc, gây ra một trận khủng hoảng nợ trên toàn bộ công ty.


Tình hình ngày càng trở nên nghiêm trọng, phơi bày rất nhiều vấn đề nội bộ của Công ty Công nghệ Lâm Nguyên. Dòng tiền của công ty đột nhiên cạn kiệt, buộc phải tuyên bố phá sản.


Sau khi Công ty Công nghệ Lâm Nguyên phá sản, kỷ nguyên thống trị của thương hội hoàn toàn kết thúc, và bản thân hắn cũng kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần vì đủ loại khủng hoảng cùng kiện tụng.


Đoạn video quay lại cảnh Lãnh Ninh bị quay cuối cùng cũng kết thúc do không đủ chứng cứ.


Lãnh Ninh chiến thắng trong trận chiến này.


Nhưng cậu không cảm thấy niềm vui chiến thắng, mà chỉ cảm thấy u sầu sau khi mọi chuyện lắng xuống.


Để đền bù tối đa cho những tội ác mà Nhện Độc ra gây ra cho xã hội, cậu quyết định dùng số tiền khổng lồ của mình thành lập “Quỹ Lam Điệp” để giúp đỡ các gia đình và người vô gia cư, những người đã tuyệt vòng vì m* t**.


Kế hoạch này nhận được sự ủng hộ của tất cả tầng lớp trong xã hội, sau khi “quỹ Lam Điệp” được thành lập, Địch Diệp mang của hồi môn của mình đến 0 ủng hộ quyết định của Lãnh Ninh, anh trở thành nhà tài trợ đầu tiên.


Địch Tu Thành đã mua lại mảnh đất của công viên giải trí Thiên Văn bị bỏ hoang, dự định xây dựng trung tâm cứu trợ tại đó đễ giúp đỡ nhiều người hơn.


Trung tâm cứu trợ được đặt theo tên của “quỹ Lam Điệp”, Lãnh Ninh đã xem bản thiết kế. Nhìn từ trên cao xuống, nó trông giống một con bướm đang dang rộng đôi cánh.


Địch Diệp rất hài lòng với điều này, mối quan hệ của anh với gia đình dần dần tăng lên, theo lời anh nói, đó là vì cuối cùng bọn họ cũng đã tìm được điểm chung.


Bên cạnh việc giám sát tiến độ xây dựng của công viên giải trí, Lãnh Ninh còn tham gia vào các vụ án hình sự do đội hình sự xử lý, điều này khiến cậu vô cùng bận rộn, phó cục trưởng Địch còn bận hơn, với những cuộc họp triền miên cùng với giấy tờ phải ký. Ngoài việc ngủ chung, hai người hiếm khi gặp nhau.


Chính vì vậy, bọn họ rất trân trọng những giây phút được ngủ trong vòng tay của nhau.


**


Reng reng reng—


Bảy giờ sáng, chuông báo thức điện thoại của Lãnh Ninh kêu đúng giờ, Địch Diệp nhanh chóng đưa tay tắt báo thức.


Lúc này Lãnh Ninh vẫn còn đang ngủ, vì cơ thể đang trong thời gian hồi phục, gần đây ngủ đặc biệt sâu.


Địch Diệp không dám làm cậu tỉnh giấc, nhẹ nhàng mặc quần áo xong, lẳng lặng ngắm nhìn khuôn mặt đang ngủ của vợ mình, thấy cậu ngủ ngon lành, lại không nhịn được hôn lên mặt đối phương một cái.


Cái hôn này của anh khiến Lãnh Ninh từ từ mở mắt ra, vừa mở mắt đã thấy Địch Diệp ở trước mặt, mỉm cười trấn an.


Địch Diệp đưa đến một ly nước ấm, “Đây, uống chút làm ẩm cổ họng đã.”


Lãnh Ninh cầm lấy ly nước, ực ực uống hết một ly nước ấm, lúc này mới từ từ tỉnh táo lại.


“Công viên giải trí sắp khởi công rồi, em đã viết bài phát biểu chưa?” Địch Diệp hỏi.


“Rồi.”


“Em chắc chắn khóa mật mã chính là mặt dây chuyền Thổ Tinh này chứ?” Địch Diệp lại lắc lắc móc khóa trong tay, lặp đi lặp lại để xác nhận Lãnh Ninh đã giao thứ quan trọng như vậy cho mình.


“Chắc chắn.” Lãnh Ninh trả lời với vẻ cưng chiều.


“Đây là một số tiền khổng lồ, sao em lại yên tâm giao nó cho anh như vậy?”


“Có gì mà không yên tâm?”


“Thật sự muốn quyên góp hàng chục tỷ cho ‘Quỹ Lam Điệp’ à?”


“Ừm.”


Lãnh Ninh đi vào phòng tắm, cầm bàn chải đánh răng, nặn một ít kem đánh rẳn ra, đứng đánh răng trước gương.



“Quyên góp đi, từ giờ anh sẽ chăm sóc em!” Địch Diệp suy nghĩ một chút, rồi nói: “Hay là anh giao hết tiền lương của anh cho em nhé?”


Lãnh Ninh liếc nhìn Địch Diệp, “Như vậy không tốt.”


“Tại sao lại không tốt? Lãnh Ninh, dù sao chúng ta cũng quen nhau năm năm rồi! Tình cảm sống chết có nhau, anh giao lương của anh cho em thì sao chứ?”


Lãnh Ninh ngước đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn Địch Diệp, “Bởi vì, hình như chúng ta vẫn chưa đăng ký kết hôn?”


Địch Diệp sững người, sau đó kéo người về phía mình, “Đừng đánh răng nữa, chúng ta đi ngay bây giờ!”


**


Một trận mưa thu đi qua, khí trời dần dần chuyển lạnh, mang đến một chút mát mẻ cho thành phố Long Xuyên.


Trong con hẻm chật hẹp, tấm biển hiệu của quán “Mì sợi của nội” dính đầy dầu mỡ hơi ngả vàng, vài chiếc bàn gấp được xếp dọc lề đường, đầy ắp những học sinh dậy sớm và những người đi làm vội vã, xen giữa là vài cụ già đã về hưu đang ăn uống thong thả.


Lãnh Ninh mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, ngồi trên một chiếc ghế đẩu nhỏ bên đường, trên đùi đặt một cuốn sách mở ra, đang đọc một cách chăm chú, đầy hứng thú.


Trang sách đã bị lật đến mức sờn cả mép, đây là cuốn sách mà Địch Diệp mua trong một chuyến đi công tác, lúc rảnh rỗi Lãnh Ninh lại mang ra đọc.


Địch Diệp cúi đầu húp một ngụm lớn món mì béo ngậy trong bát, trên trán rịn một lớp mồ hôi mỏng, anh gần như đã ăn hết phần của mình, thấy phần mì thanh đạm của Lãnh Ninh vẫn còn một nửa, liền gắp một đũa, tự tay đút cho Lãnh Ninh ăn.


Lãnh Ninh gấp sách lại, bị ép ăn thêm hai miếng, nói rằng thực sự không thể ăn nổi nữa, Địch Diệp mới đặt đũa xuống, rút một tờ giấy ăn trên bàn lau miệng cho cậu.


Lãnh Ninh không nói gì, ngước mắt nhìn anh.


“Nhìn cái gì?” Địch Diệp lẩm bẩm, “Sách hay đến thế sao? Cơm còn không ăn, còn phải để ông đây đút cho ăn!”


Những học sinh ngồi bàn bên cạnh nghe thấy, khẽ cười khúc khích.


“Không ai nhận ra chúng ta đâu, a, há miệng ra……”


Lãnh Ninh cắn miếng thịt trong tay Địch Diệp đút cho, quả thật không ăn nổi nữa, Địch Diệp cũng không ép, bèn đặt đũa xuống, “Buổi trưa anh đã đặt cho em canh bổ dưỡng rồi, em phải ráng nhét hết vào bụng đấy, buổi sáng không được ăn vặt đâu!”


Địch Diệp cứ như một người quản gia, lo lắng cho ba bữa ăn hàng ngày của Lãnh Ninh, ngoài ra, anh còn dành hết thời gian ở bên Lãnh Ninh, Lãnh Ninh cũng dần quen với cuộc sống được người khác phục vụ từ miếng ăn đến giấc ngủ, ngoài công việc ra, trong đầu cậu thực sự chỉ có ba bữa ăn và Địch Diệp.


“À đúng rồi,” Địch Diệp đột nhiên đứng dậy, trên mặt nở một nụ cười hiền lành, “Cái thằng họ Chu kia bảo anh mang bữa sáng đến, em cứ ngồi đây đợi một lát, anh đi mua vài quả trứng luộc trà.”


“Em ăn hai quả, còn lại anh ăn hết đi.” Lãnh Ninh gấp sách lại, bình tĩnh đi theo.


“Ờm……” Địch Diệp lắp bắp, muốn nói lại thôi.


Anh biết, nói về đấu mồm anh không thể thắng được Lãnh Ninh, đành phải kéo người kia lại, vội vàng hạ giọng nói thầm, “Sao vừa kéo quần lên là không nhận ra nhau thế?”


Ánh mắt của Lãnh Ninh lạnh lùng, nhưng khóe mắt lại thoáng hiện ý cười, “Anh đúng là đồ chó.”


Địch Diệp không những không tức giận, ngược lại còn thấy hơi thích thú, “Anh là chó, thế em là gì?”


Lãnh Ninh mặc kệ anh, tự mình len vào đám đông, Địch Diệp đi theo sau, không ngừng hỏi, “Trả lời anh đi, anh là chó, vậy em là gì?”


Tiếng nói của họ lẫn vào tiếng người ồn ào và tiếng rao hàng xung quanh, trở thành một phần của bức tranh nền sôi động của thành phố này.


Bụi bay lơ lửng trong ánh nắng, hương thơm ngọt ngào của bánh rán từ cửa hàng bên cạnh, mùi thơm của chảo dầu nóng và mùi trà trứng cuộn vào nhau xộc thẳng vào mặt.


Hạnh phúc được ẩn giấu trong cuộc sống đời thường đầy sức sống, đây là điều họ sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ, và giờ đây, họ cũng trở thành một phần của cuộc sống đó.


Thời gian dường như được kéo dài vô tận, bên ngoài phố chợ, những ngọn đồi sừng sững, tiếng thì thầm khe khẽ.


Hạnh phúc được ẩn giấu trong cuộc sống đời thường đầy sức sống, đây là điều họ sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để bảo vệ, và giờ đây, họ cũng trở thành một phần của cuộc sống đó.


Thời gian dường như được kéo dài vô tận, bên ngoài phố chợ, những ngọn đồi sừng sững, tiếng thì thầm khe khẽ.


Có những sinh mệnh hóa thành nền móng,


Có những sinh mệnh hóa thành lá chắn,


Và những người sống sót, định sẵn phải gánh vác sứ mệnh nặng nề này,


Xuyên qua đêm tối dài đằng đẵng,


Bước chân nặng trĩu,


Nhưng vẫn kiên định tiến bước—


Bảo vệ đến cùng.


—Hết chính truyện—


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 183
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...