Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 147


Lãnh Ninh phải thừa nhận rằng, Địch Diệp trời sinh là người làm hình sự trinh sát, mặc dù bình thường có vẻ cà lơ phất phơ, nhưng khi thực sự phân tích vụ án, đầu óc lại tỉnh táo hơn bất kỳ ai.


“Anh đã đọc [Sử thi Homer – Odyssey] chưa?” Lãnh Ninh đột nhiên hỏi.


“Anh ghét đọc mấy cuốn sách có tên khó phát âm như vậy, nói vào trọng tâm đi.”


Lãnh Ninh hiểu rõ, cậu từng cố ý hay vô tình tạo ra sự chênh lệch thông tin giữa mình và Địch Diệp, nhưng đối phương vẫn có thể theo kịp nhịp điệu của cậu thông qua suy luận phán đoán, thậm chí không cần đọc [Odyssey], chỉ cần dùng manh mối hiện có, đã có thể suy đoán ra động cơ trả thù của Vu An.


Nếu là bình thường, Lãnh Ninh có thể sẽ khen anh hai câu, nhưng lúc này, Lãnh Ninh lại có cảm giác như bị chơi một ván cờ, cậu không muốn Địch Diệp nhìn thấu tất cả.


Những việc cậu chuẩn bị làm vô cùng nguy hiểm, thực sự không thích hợp để chia sẻ hay đồng mưu với bất kỳ ai.


Mặt khác, Vu An không còn cần phải mượn sức cảnh sát nữa, điều này cũng có nghĩa là, tính mạng của Địch Diệp có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.


Trên đường anh rời khỏi nhà, khi anh đang ăn trưa, hoặc trên đường thi hành công vụ…


Bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu, đều có thể ẩn chứa một quả bom, không biết khi nào sẽ phát nổ.


Không thể để Địch Diệp dính líu đến gián điệp, cậu phải tìm cách chuyển hướng sự chú ý của đối phương.


Lãnh Ninh trầm ngâm một lát, nói, “Trong cờ vây, phương pháp liên tục ăn quân cờ của đối phương, khiến họ chỉ có thể chạy về một hướng, được gọi là ‘chinh’, giống như giăng thiên la địa võng, từng bước dụ đối thủ vào tuyệt cảnh.


Âm mưu của Vu An cũng tương tự như thủ pháp này, tuy nhiên, khi đạt được mục đích, hắn cũng đã để lộ đường đi nước bước của mình, một người thông minh như hắn, rất có thể sẽ tạo ra một nguy cơ mới cho chúng ta, để che đậy mục đích thực sự.”


“Nguy cơ mới?” Ngón tay Địch Diệp xoa cằm có râu lưa thưa, “Người của chúng ta đang truy bắt Vu Duy, nhưng vụ án này dường như không gây ra sóng gió gì, ngoài ra, viên nén màu hồng mới phát hiện rất có thể cũng là do Vu An làm, nếu hắn muốn ra tay, khả năng cao sẽ ra tay từ hai việc này.”


Lãnh Ninh gật đầu, “Anh phải theo dõi sát sao, đặc biệt là viên nén màu hồng, em lo rằng có bẫy trong đó.”


Địch Diệp: “Ý của em là, Vu An chọn địa điểm giao dịch ở chỗ cũ 25 năm trước, là có ý đồ khác?”


Lãnh Ninh không phủ nhận, “Sự việc như vậy xuất hiện vào thời điểm này, anh nghĩ là trùng hợp sao?”


“Điều đó thì đúng, nhưng anh luôn cảm thấy có gì đó không ổn.”


Lãnh Ninh: “Nói thế nào?”



Địch Diệp: “Mục đích của Vu An có chút rõ ràng, dường như đang cố tình nói cho chúng ta biết, nơi đó sẽ xảy ra chuyện…”


Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đùng, giống như nội tâm Lãnh Ninh lúc này, “Anh nghĩ, là anh hiểu hắn, hay là em hiểu hắn?”


“Chậc, lại lấy chuyện này ra k*ch th*ch anh?” Địch Diệp có chút không đứng đắn lại gần Lãnh Ninh, “Hôm nay em lạ lắm đấy.”


Địch Diệp vừa nói, vừa đẩy cậu dựa vào cửa sổ, tỉ mỉ đánh giá.


Ánh chớp chói mắt lướt qua mặt cậu, in rõ khuôn mặt góc cạnh đầy áp lực, “Anh còn chưa hỏi em đâu, ngày anh bị trúng đạn, em lái xe đi qua đại lộ Khang Dương, không ai tiết lộ vị trí của anh cho em, làm sao em biết anh ở đó?”


Lãnh Ninh nhíu mày, “Anh điều tra em?”


Địch Diệp cười toe toét, “Anh là lo lắng cho em mà thôi.”


Lãnh Ninh biết Địch Diệp đã nghi ngờ chuyện này, cậu cố gắng hết sức để hơi thở của mình trông bình tĩnh hơn, để thoát khỏi ánh mắt sắc như dao của vị đội trưởng hình sự này, “Hôm đó em đang khám nghiệm tử thi của Vu Tư Liêu, Vu An đã nói cho em biết vị trí của anh.”


“Lúc hắn nói cho em biết những điều này, có bắt em dùng thứ khác để trao đổi không?”


“Không có.”


Địch Diệp nheo mắt lại, dùng ngón tay nâng cằm Lãnh Ninh lên, ghé sát vào hỏi, “Hôm đó bọn buôn m* t** đột nhiên rút đi hai tay súng bắn tỉa, chuyện này có liên quan đến em không?”


Lưng Lãnh Ninh dán chặt vào tường, không thể né tránh, chỉ có thể ngước mắt nhìn thẳng vào mắt Địch Diệp, “Em không rõ sự bố trí hành động của bọn chúng.”


Địch Diệp suy nghĩ một lát, buông cằm Lãnh Ninh ra, “Hai ngày này em tốt nhất là đừng đi đâu cả, cứ ở lại cục cảnh sát đi.”


Lãnh Ninh thở phào nhẹ nhõm, “Lại lấy thân phận lãnh đạo ra chèn ép em đấy à?”


“Bây giờ là thời điểm đặc biệt, em phải nghe theo sự sắp xếp của anh.” Địch Diệp ngậm một điếu thuốc trong miệng, tiện tay rút thêm một điếu đưa cho Lãnh Ninh, “Làm một điếu không?”


Lãnh Ninh nhận lấy điếu thuốc, cùng với tiếng “cạch”, lửa bật ra từ bật lửa, cậu dựa vào tay Địch Diệp châm thuốc.


Lãnh Ninh suy nghĩ một chút, “Em phải về nhà lấy ít hành lý.”


“Đợi tạnh mưa, anh đưa em về lấy.”


“Không cần, em tự bắt taxi là được.”



Địch Diệp ra khỏi văn phòng Lãnh Ninh, mở một cuộc họp khẩn cấp với người của Chu Dương Dương.


Người của bọn họ đã xác định được kẻ phân phối viên nén màu hồng, đang lên kế hoạch bắt giữ.


Địch Diệp hút hết một điếu thuốc với vẻ trầm tư, dập tắt đầu thuốc trong gạt tàn, “Tại sao thời gian lại trùng hợp như vậy?”


Chu Dương Dương có chút khó hiểu, đẩy kính, “Có vấn đề gì à?”


“Thời gian giao dịch là ai tiết lộ cho chúng ta?” Địch Diệp quay sang hỏi Hà Lạc.


“Là Nốt Ruồi Ca, tin tức của hắn chắc chắn không sai, lão đại, có vấn đề gì sao?” Hà Lạc hỏi.


Địch Diệp không nói gì, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn, mọi người đều đang chờ anh nói tiếp.


Mãi một lúc sau, anh mới lên tiếng, “Không sao, cứ triển khai theo kế hoạch này đi, Chủ nhật hành động đúng giờ, không có việc gì khác thì giải tán.”


Sau khi mọi người giải tán, Địch Diệp lấy điện thoại ra gọi cho Lãnh Ninh.


Lúc này Lãnh Ninh vừa xuống xe, đang đi về phía thang máy của khu chung cư, thấy cuộc gọi đến của Địch Diệp, cậu suy nghĩ vài giây mới bắt máy.


“Alo.”


“Về đến nhà chưa?”


“Vừa đến.”


“Em dọn dẹp hành lý trước đi, lát nữa anh đến đón em.”


Lãnh Ninh giơ tay xem đồng hồ, đã mười giờ rồi, “Không cần đâu, đã muộn thế này rồi, đêm nay em ngủ ở căn hộ luôn.”


“Được, anh qua ngủ với em.”


Giọng Địch Diệp không thể hiện cảm xúc vui buồn, khiến Lãnh Ninh có một cảm giác kỳ lạ, “Có cần em chuẩn bị bữa khuya cho anh không?”


Địch Diệp: “Không cần, tắm rửa sạch sẽ đợi anh là được.”


Lãnh Ninh ngẩn người, “Ừm.”



Địch Diệp hẳn đã nhận thấy điều gì đó không ổn, nên mới đột nhiên hạn chế hoạt động của cậu.


Lúc này đối phương đuổi đến, chắc chắn không đơn giản chỉ là để l*m t*nh.


Địch Diệp đã nghi ngờ mình, là đến để giám sát mình.


Mặc dù là vậy, Lãnh Ninh vẫn tắm rửa sạch sẽ chờ Địch Diệp đến, cậu không biết bọn họ còn có bao nhiêu cái sau này, vì vậy, muốn cố gắng hết sức để lại cho Địch Diệp một số kỷ niệm đẹp.


Cậu hâm nóng sữa, chuẩn bị sẵn đồ ngủ cho Địch Diệp, thời gian còn lại, cậu nhét vài bộ quần áo vào vali.


Mười hai giờ đêm, Địch Diệp dùng chìa khóa mở cửa chống trộm.


Anh đi vào nhà, nhìn thấy Lãnh Ninh đã ngủ gật trên ghế sofa, thấy anh đến, Lãnh Ninh lười biếng chống người ngồi dậy, nhìn về phía anh, “Sao giờ mới đến?”


Giờ này còn ngồi ở phòng khách, rõ ràng là đang đợi anh, trái tim Địch Diệp cảm thấy ấm áp, những cảm xúc bất an đan xen trong lòng lập tức vơi đi hơn nửa, “Trong cục có chút việc, bị chậm trễ.”


“Sữa nguội rồi, em hâm nóng lại cho anh.”


Lãnh Ninh đang định cầm sữa vào bếp, đột nhiên bị Địch Diệp ôm từ phía sau, “Uống sau đi.”


Địch Diệp vùi đầu vào cổ Lãnh Ninh, ngửi mùi hương trên người đối phương, dây thần kinh căng thẳng của anh từ từ được thả lỏng, “Dùng sữa tắm gì đấy, sao thơm thế?”


“Chai lần trước anh mang đến.”


Lãnh Ninh nhớ hình như trên chai sữa tắm có ghi là muối biển và cây xô thơm, nhưng điều đó dường như không còn quan trọng nữa, vì Địch Diệp lúc này đã kéo áo ngủ của cậu ra.


Rõ ràng là Địch Diệp đã tắm trước khi đi, trong lúc giằng co, một mùi hương sữa tắm nam tính thoang thoảng quanh mũi Lãnh Ninh, điều này khiến Lãnh Ninh tạm thời quên đi chuyện bọn họ đối chất trong văn phòng ngày hôm nay.


Bọn họ đứng ở ranh giới giữa phòng khách và nhà bếp, trong nhà chỉ bật một chiếc đèn sàn màu vàng, khuôn mặt của hai người không thể nhìn rõ.


“Lãnh Ninh, tại sao em đột nhiên tốt với anh như vậy?”


Lãnh Ninh sững người.


Bị hỏi câu hỏi như vậy vào lúc này, khiến tim cậu đột nhiên thắt lại.


“Có phải muốn lén lút rời bỏ anh không?”



Tại sao anh ấy lại hỏi như vậy? Anh ấy đã biết điều gì đó rồi đúng không?


Nụ hôn từ khóe môi cậu kéo dài đến xương quai xanh, khiến cậu gần như không thể tập trung suy nghĩ.


Đúng lúc cậu định đẩy đối phương ra, cơ thể truyền đến một cơn đau nhói nóng bỏng – Địch Diệp cắn một miếng vào vai cậu.


Địch Diệp xoay người Lãnh Ninh lại, thô bạo đẩy cậu vào tường, lại cắn mạnh một cái vào lưng cậu, mượn ánh đèn lờ mờ, dùng ngón tay chạm vào nốt ruồi đỏ nhỏ hơi nhô lên giữa hai xương bả vai của đối phương.


“Em đừng hòng rời bỏ anh.” Địch Diệp nói xong hôn lên nốt ruồi đỏ đó.


Lưng Lãnh Ninh run lên, cậu đột nhiên cảm thấy sợ hãi.


Nếu đối phương muốn dùng cách này để thẩm vấn cậu… cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.


Lưng Lãnh Ninh căng cứng, “Anh là bạn trai của em, tốt với anh không phải là chuyện bình thường sao?”


Tay Địch Diệp trượt lên cổ Lãnh Ninh, dùng sức ấn xuống, ép đối phương dán chặt vào mình, “Anh còn tưởng… em là vì sợ anh chết, nên mới đột nhiên tốt với anh như vậy… Xem ra không phải rồi.”


Ngón tay anh lướt lên, dừng lại ở vị trí cực kỳ nhạy cảm của đối phương, dùng giọng nói chỉ có hai người nghe thấy hỏi, “Em đã đồng ý cái gì đó với Vu An đúng không, nên hắn mới rút đi hai tay súng bắn tỉa đó?”


Cơ thể Lãnh Ninh cứng đờ, trong trạng thái này, cậu hoàn toàn không thể suy nghĩ lý trí, “Không… không phải…”


“Vậy tại sao em lại gặp mặt Vu An trong thời gian anh nằm viện? Túi hồ sơ hắn đưa cho em đựng gì?”


Lãnh Ninh nghiêng đầu sang một bên, cắn chặt răng, không chịu mở miệng nói.


Hơi thở Địch Diệp nặng nề, “Muốn anh đẩy em vào cửa sổ mà làm không?”


Lãnh Ninh rùng mình, “Không… không muốn…”


“Hắn đã cho em cái gì?”


“Ảnh…”


“Ảnh của ai?”


“Ảnh của em… ảnh của em.”


Địch Diệp hôn lên vành tai Lãnh Ninh, “Đưa anh xem một chút.”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 147
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...