Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Chương 146
Địch Diệp vừa đóng cửa lại bằng tay, vừa nhanh chóng phân tích tình hình trước mắt.
Thông tin Lãnh Ninh nắm được rất có thể là từ Ngô Chấn Phong, hai người này đã nói chuyện riêng trên xe trước đó.
Lẽ nào, người đó thực sự là cha của Lãnh Ninh…
Anh bước về phía hai người, ngồi xuống ghế sofa đối diện Lãnh Ninh, khuỷu tay chống lên đầu gối, cơ thể hơi cúi về phía trước, nheo mắt đánh giá Lãnh Ninh, “Cậu giải thích thế nào?”
Lãnh Ninh cụp mắt rót thêm một chén trà cho Địch Diệp, cố gắng hết sức tránh giao tiếp bằng mắt với đối phương.
Hiện tại cậu chưa thể thừa nhận mình là con trai của Lãnh Hoa Thanh, một khi cậu thừa nhận, với tính cách của Tạ Trường Hoành, rất có thể sẽ hạn chế hoạt động của cậu, mà Địch Diệp với tư cách là đội trưởng, luôn thực thi công lý một cách công bằng, cũng sẽ không vì mối quan hệ giữa hai người họ mà mở cửa sau cho cậu.
Cậu còn có việc phải làm, không thể bị mắc kẹt ở cục cảnh sát.
“Tôi không phải con trai của Lãnh Hoa Thanh.” Lãnh Ninh rót nước trà màu nâu đỏ vào chén trà trước mặt Địch Diệp, “Có nhiều người họ Lãnh như vậy, điều này không thể làm bằng chứng được, phải không?”
“Cái tên Lãnh Hoa Thanh, cậu nghe từ đâu?” Địch Diệp lại hỏi.
“Là Ngô Chấn Phong nói cho tôi biết.”
“Tại sao ông ấy lại nói với cậu những điều này?”
“Tôi không thể tiết lộ quá nhiều chi tiết.”
“Có phải ông ấy cảm thấy người của cục thành phố có vấn đề? Nên bảo cậu đến điều tra chúng tôi?”
Lãnh Ninh nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà, “Người đứng sau Mã Tiến vẫn chưa được tìm thấy, Cục trưởng Ngô muốn tiếp tục điều tra, nhưng không muốn làm kinh động đến người trong cục cảnh sát, nên nhờ tôi giúp ông ấy chú ý một chút.”
Nghe đến đây, lông mày Địch Diệp nhướng lên, “Cậu và Cục trưởng Ngô thân thiết như vậy từ khi nào?”
“Tôi có thể thoát khỏi Nhện Độc là nhờ sự giúp đỡ của Ngô Chấn Phong, tôi giúp ông ấy làm việc chỉ là đền ơn đáp nghĩa, có gì đáng nghi ngờ?”
Địch Diệp đang suy nghĩ, Lãnh Ninh đặt chén trà xuống bàn, phát ra một tiếng kêu thanh thúy, “Sao vậy, Đội trưởng Địch còn có thắc mắc gì nữa?”
Địch Diệp không nói gì nhiều, cầm chén trà nóng vừa được rót lên uống cạn, “Chỉ muốn nhắc nhở cậu một câu, chiêu này của cậu không có tác dụng với Cục trưởng Thang đâu.”
Lãnh Ninh không nói gì, lại rót trà vào chén anh.
“Vì mục đích của mọi người là giống nhau, tôi sẽ không giấu các cậu nữa,” Tạ Trường Hoành đột nhiên nói với vẻ mặt nghiêm túc, “Tôi đã thăm dò Thang Hiểu Đông rồi, không hỏi ra được gì, nhưng ông ấy đột nhiên hẹn tôi đến bệnh viện thăm Đội trưởng Trịnh.”
**
Thang Hiểu Đông suy đi tính lại, cuối cùng vẫn gọi cho Ngô Chấn Phong.
“Cục trưởng Ngô, lão Tạ đến tìm tôi rồi…”
Ngô Chấn Phong ở đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi nói, “Ông đã nghĩ ra cách đối phó chưa?”
“Tôi hẹn lão Tạ cuối tuần gặp nhau ở chỗ Đội trưởng Trịnh, đến lúc đó ba chúng ta ngồi lại, nói rõ mọi chuyện đi.”
“Cũng được,” Ngô Chấn Phong nói, “Vừa hay cuối tuần tôi rảnh, vậy thì nói chuyện nghiêm túc đi.”
**
Tạ Trường Hoành kể chi tiết việc mình thăm dò Thang Hiểu Đông cho hai người nghe, ông nghĩ, chuyện này đã nói ra rồi, thì không còn là bí mật nữa, càng nhiều người biết, lại càng an toàn, nếu mình gặp chuyện không may, còn có người tiếp tục điều tra.
Địch Diệp và Lãnh Ninh nghe xong, đều rơi vào im lặng ngắn ngủi.
“Thế này đi,” Địch Diệp nói, “Cuối tuần ông cứ đi theo lời hẹn, hai chúng tôi sẽ mai phục gần đó, giữ liên lạc bất cứ lúc nào.”
Tạ Trường Hoành gật đầu, “Được.”
Ba người đang bàn bạc về lộ trình hành động vào cuối tuần, điện thoại di động của Lãnh Ninh đột nhiên reo lên.
Cậu cầm lên xem, hóa ra là Ngô Chấn Phong gọi đến.
“Tôi nghe điện thoại một lát.”
Lãnh Ninh cầm điện thoại ra khỏi cửa, đứng bên cửa sổ cuối hành lang bắt máy.
“Alo, Lãnh Ninh, cuối tuần này con có rảnh không?”
Lãnh Ninh đang định nói: Cuối tuần đã có hẹn rồi, thì nghe thấy Ngô Chấn Phong nói, “Ta sẽ gọi tất cả những người sống sót trong hành động 25 năm trước đến, người phản bội Hoa Thanh nằm trong số đó, trước khi ta chết, ta sẽ cố gắng hết sức để cho con một lời giải thích.”
“Được.”
Khi Lãnh Ninh nói câu này, tiếng sấm ầm ầm vang lên trên đầu, cậu không hề cảm thấy sợ hãi, không biết từ lúc nào, cậu đã quen với thành phố động một chút là có sấm sét này.
Bão tố rồi sẽ đến, sấm sét càng lớn càng tốt, tốt nhất là làm kinh tỉnh tất cả mọi người trong thành phố này.
Lãnh Ninh quay lưng lại với hành lang, gió lùa qua thổi tung mái tóc cậu, tia chớp chói mắt xé toạc màn trời đen kịt, để lại một vệt sáng trắng thoáng qua trong mắt cậu.
“Ngô Chấn Phong, ông phải giúp tôi chuẩn bị một thứ…”
**
Lãnh Ninh nghe điện thoại xong, quay lại văn phòng thì Tạ Trường Hoành đã đi rồi, chỉ còn lại Địch Diệp vẫn ngồi trên ghế sofa uống trà.
Ánh mắt Địch Diệp dõi theo Lãnh Ninh về bàn làm việc, “Ai gọi đấy?”
“Nhân viên bán hàng.” Lãnh Ninh không nhìn Địch Diệp, tự mình bận rộn thu dọn đồ đạc để tan làm.
“Điện thoại nhân viên bán hàng mà nghe lâu thế,” Địch Diệp rõ ràng không tin, “Bán gì?”
Lãnh Ninh dừng động tác trong tay, “Anh có chuyện gì thì nói thẳng đi, chẳng lẽ lại hứng thú với một nhân viên bán hàng?”
Địch Diệp đứng dậy khỏi ghế sofa, đi đến trước mặt Lãnh Ninh, hai người đối diện nhau qua bàn làm việc.
“Em và Lãnh Hoa Thanh thực sự không có quan hệ gì?”
Địch Diệp hỏi xong câu này, ánh mắt dán chặt vào mặt Lãnh Ninh.
Lãnh Ninh biết đối phương tuyệt đối không dễ bị lừa, nên nói, “Anh cũng biết thân phận của em là giả, hà tất phải bận tâm đến một cái tên?”
Vẻ mặt Địch Diệp trầm xuống, “Anh phải biết tên thật của em chứ?”
“Tên thật?” Lãnh Ninh cười một tiếng, “Vấn đề anh thực sự muốn hỏi là gì?”
Địch Diệp nhìn Lãnh Ninh với vẻ mặt nghiêm túc, “Khi bọn anh truy bắt lô hàng của Đoạn Vũ, em đột nhiên xông vào hành động của bọn anh, sau đó hướng dẫn cảnh sát điều tra đường thủy, lô Góa phụ hồng giả mà bọn anh chặn được trên đường thủy, có phải là em cố ý không?”
Lãnh Ninh nhắm mắt lại, “Cảnh sát Địch, hình như đây không phải là phòng thẩm vấn.”
“Sao nào?” Cánh tay Địch Diệp chống lên bàn, cơ thể hơi cúi về phía trước, lại gần Lãnh Ninh hơn một chụt, “Em muốn anh phải còng tay em đưa vào phòng thẩm vấn để hỏi cung à?”
“Thế thì không cần.”
Lãnh Ninh không phải là chưa từng ở phòng thẩm vấn, cậu không muốn vào đó lần nữa.
“Không muốn vào, thì trả lời câu hỏi của anh ở đây đi.”
“Tình hình lúc đó anh cũng hiểu rất rõ, Chu Hưng bị bắt cóc, em nhận được điện thoại là vội vàng chạy đến cứu người, chân Đoạn Vũ dính bùn đất, nên lúc đó em mới suy đoán bọn chúng vận chuyển m* t** bằng đường thủy, nếu là anh, trong tình huống đó, cũng sẽ nghi ngờ đường thủy có vấn đề trước tiên, phải không?”
“Làm sao Phương Vĩ Cường biết em nhất định sẽ đi cứu Chu Hưng? Hắn có thể dự đoán trước được dự đoán của em à?”
“Em đã ở chung với hắn nhiều năm, hắn hiểu em cũng là chuyện bình thường.”
Địch Diệp tặc lưỡi một tiếng, trên mặt thoáng qua một tia khó chịu, “Hắn hiểu em như vậy, thế sao em không ở bên hắn?”
Lãnh Ninh: “Theo logic này của anh, em ở bên anh là vì anh hiểu em hơn?”
Địch Diệp cười toe toét, “Anh nói không lại được em.”
Địch Diệp rất thích thú với quá trình tranh luận với Lãnh Ninh, mỗi lần Lãnh Ninh hỏi ngược lại anh, anh đều cảm thấy vô cùng hào hứng.
Anh nới lỏng cà vạt, “Chuyện tráo đổi m* t**, tạm gác sang một bên, lần Lâm Nguyên mời em tham gia tiệc mừng công đó, tại sao em lại nhận lời mời, em không thích những hoạt động như vậy cơ mà?”
Lãnh Ninh gần như không cần suy nghĩ, trả lời ngay lập tức, “Lâm Nguyên mang đến cho em một cảm giác rất kỳ lạ, hơn nữa, em cảm thấy hắn rất quen thuộc, lúc đó tiếp xúc với hắn là vì, em nghĩ vụ án Trương Sơn và Trương Hải có liên quan đến hắn, nhưng rất tiếc, cuối cùng cũng không tìm được bằng chứng, chẳng phải anh cũng vì điều này mới đến dự tiệc sao?”
Khi Lãnh Ninh nói, Địch Diệp vẫn luôn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang đóng mở của đối phương, anh vừa cố gắng hiểu ý tứ trong lời nói của đối phương, vừa nghĩ trong lòng: Sao lại có người giỏi biện luận như vậy, trên đời này còn có vấn đề gì mà cậu ấy không thể giải thích được không?
Địch Diệp: “Lý do anh đến dự tiệc, em thực sự không hiểu à?”
Lãnh Ninh nhắm mắt lại, trong lòng hiểu rõ.
Nhưng cậu không định tiếp tục nói về chủ đề này, “Tiếp theo, có phải anh muốn hỏi, chuyện Phương Vĩ Cường giả chết thoát thân không?”
Lông mày Địch Diệp nhướng lên, “Hai chúng ta quả là tâm linh tương thông!”
Lãnh Ninh liếc anh một cái, “Lúc đó em đồng ý gặp hắn, không phải là âm mưu gì với hắn, hắn đã nhiều lần làm hại những người bên cạnh em, em không muốn ngồi chờ chết nữa, cho nên em đã bàn với Cục trưởng Thang, dụ hắn ra ngoài trước, rồi tóm gọn một mẻ.
Hắn giả chết là điều ngoài ý muốn của em, nhưng đúng là vì em, hắn mới có cơ hội giả chết, điểm này em không có cách nào tự chứng minh, nhưng em sẽ không lấy mạng sống của mình ra đùa giỡn… Hôm đó nếu không có anh, em đã chết rồi.”
Địch Diệp nhìn khuôn mặt Lãnh Ninh, trong đầu nhớ lại khuôn mặt tái nhợt và lạnh lẽo của Lãnh Ninh đêm hôm đó, nếu hôm đó anh đến trễ hơn một chút, Lãnh Ninh sẽ không thể ngồi đây uống trà.
Đối phương quả thực không cần thiết phải lấy mạng sống của mình ra để bịa đặt lời nói dối, nên anh càng tin rằng Lãnh Ninh chỉ bị lợi dụng, hoàn toàn không liên quan gì đến Phương Vĩ Cường.
Sợi dây thần kinh căng thẳng trong lòng Địch Diệp dần dần được thả lỏng, “Vậy thì, từ cuộc đối đầu ở biên giới, Vu An đã coi em là một quân cờ, sau đó, mỗi bước đi của em, đều nằm trong sự sắp xếp của hắn. Hắn biết em sẽ điều tra vụ án mất tích 15 năm trước, cho nên đã cố tình hướng dẫn em điều tra Lương Thiên Hùng, để nhân cơ hội lật đổ đối thủ cạnh tranh lớn nhất của thương hội, giành lại Tập đoàn Vu thị.”
Lãnh Ninh nhíu mày, “Tập đoàn Vu thị?”
Địch Diệp cười nhếch mép nói: “Hồ sơ của Ulysses mới được chuyển từ Ninh Châu đến, em không biết là chuyện bình thường.”
Cái tên Ulysses này Lãnh Ninh có ấn tượng, cậu nghĩ ngay đến nhân vật chính Ulysses trong một cuốn tiểu thuyết, hai cái tên này về bản chất là cùng một tên.
Nhưng rõ ràng, Ulysses mà Địch Diệp muốn nói với cậu, không phải là Ulysses trong câu chuyện.
Thấy Lãnh Ninh trưng ra một mặt nghi hoặc, Địch Diệp bèn nói cho Lãnh Ninh về chuyện Ulysses.
“Cho nên, tên quốc tịch nước A của Vu An là Ulysses, sau khi hắn trở về, Vu Tư Liêu đã chết, con trai Vu Tư Liêu là Vu Duy hiện đang bỏ trốn cùng vợ của Vu Tư Liêu! Em nói có nực cười không?!”
Lãnh Ninh nghe lời Địch Diệp nói, nửa ngày cũng không hoàn hồn được.
Bởi vì cậu nghĩ đến Odysseus trong thần thoại La Mã.
Odysseus sau chiến tranh phải trải qua lưu lạc mười năm mới trở về quê hương, đến khi trở về, phát hiện có nhiều người cầu hôn đang nhòm ngó ngai vàng và tài sản của mình, còn vô lễ với vợ của mình. Thế là, Odysseus cải trang thành người ăn xin, nắm rõ mọi tình hình, với sự giúp đỡ của con trai, dùng mưu kế g**t ch*t tất cả những kẻ nhòm ngó ngai vàng và tài sản của mình, trả thù thành công và giành lại tất cả những gì thuộc về mình.
Và Ulysses là tên tiếng Latinh của Odysseus…
Địch Diệp nói xong có chút khát, đi đến bàn trà tự rót cho mình một cốc trà, “Điều tra thêm, bọn anh còn phát hiện ra, thời gian Vu An mất tích rất gần với thời gian em bị buôn lậu ra nước ngoài, theo như anh suy đoán, lúc đó rất có thể hắn đã bị bắt cóc, có người đã dùng đường dây của Mã Tiến để buôn lậu hắn sang nước A.
Sau khi hắn mất tích, người hưởng lợi trực tiếp nhất là Vu Tư Liêu, nếu chuyện này có liên quan đến Vu Tư Liêu, thì một loạt hành động của Vu An đều là hợp lý.
Ngay từ đầu hắn đã muốn dùng lô m* t** trong tay Đoạn Vũ để lật đổ Lương Thiên Hùng, sau đó để cảnh sát điều tra triệt để công ty xuất nhập khẩu dưới trướng công ty Lương Thiên Hùng, những việc hắn làm, bề ngoài là đang giúp cảnh sát, thực chất là mượn sức cảnh sát để trả thù cho mình.
Toàn bộ cục cảnh sát thành phố Long Xuyên bị hắn xoay như chong chóng, nói không có gián điệp thì không ai tin.
Bây giờ, mục đích của hắn đã đạt được, em nghĩ, bước tiếp theo hắn muốn làm gì?”
Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Story
Chương 146
10.0/10 từ 21 lượt.
