Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 138


Cảnh tượng lại chuyển đổi, cậu lại đến bờ biển.


Gió biển mang theo hơi thở mặn mà ẩm ướt, trên bãi biển bên ngoài biệt thự, Vu An và cấp dưới đang bắn pháo hoa ăn mừng.


Pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, ánh sáng rực rỡ phản chiếu trên khuôn mặt mỗi người, mang theo một niềm vui gần như điên cuồng.


Vu An đứng giữa đám đông, tay cầm ly rượu champagne, Lãnh Ninh đứng phía sau hắn, như thể sự náo nhiệt xung quanh không liên quan gì đến cậu.


“Lần này nhờ có em.” Vu An giơ ly rượu lên, “Nếu không nhờ em đứng ra hòa giải, Tá Trị cũng sẽ không sụp đổ nhanh như vậy.”


“Tôi chỉ làm những gì nên làm.”


Vu An cười, ánh mắt quả thực lạnh lẽo, “Em luôn khiêm tốn như vậy, nhưng mà, anh thích điểm này ở em, không phô trương.”


Lãnh Ninh không đáp lời, chỉ cúi đầu nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lướt qua đám đông xung quanh.


Cậu biết, buổi lễ ăn mừng đêm nay chỉ là sự bình yên trước cơn bão, Ngô Chấn Phong đã giăng thiên la địa võng bên ngoài, có thể phát động vây bắt bất cứ lúc nào.


Cậu đặt ly champagne xuống, “Cũng muộn rồi, tôi về nghỉ ngơi đây.”


“Đừng vội,” Phương Vĩ Cường nói, “Đêm nay hiếm khi vui vẻ, chơi thêm chút nữa.”


Lãnh Ninh không từ chối nữa, im lặng đứng sang một bên, ánh mắt lướt qua mặt biển xa xăm.


Trên bầu trời đêm, sao treo lơ lửng, như có đôi mắt đang im lặng theo dõi mọi hành động của bọn họ.


“Pháo hoa đêm nay, đẹp không?” Vu An đột nhiên mở lời, giọng trầm thấp và bình tĩnh.


Lãnh Ninh thu lại ánh mắt, “Rất đẹp.”


Vu An nhìn chằm chằm vào pháo hoa trên bầu trời đêm, như thể đang suy nghĩ điều gì đó, ngón tay hắn khẽ gõ vào ly rượu, phát ra âm thanh nhỏ.


“Em là người mà anh tin tưởng nhất.” Vu An đột nhiên mở miệng nói, giọng điệu mang theo một chút hàm ý sâu xa, “Nhưng giữa chúng ta luôn có một bức tường ngăn cách, sau ngày hôm nay, anh hy vọng em có thể gạt bỏ ác cảm đối với anh…”


Đúng lúc này, từ xa đột nhiên truyền đến một tiếng gầm rú, trái tim Lãnh Ninh thắt lại, ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy những chiếc trực thăng đang nhanh chóng tiếp cận, đèn cảnh sát trên thân máy bay nhấp nháy ánh sáng chói mắt.


Trực thăng bay lượn vòng trên nóc biệt thự, vô số đặc công nhảy xuống từ máy bay, nhanh chóng bao vây bọn họ.



Tiếng súng nổ lên ngay lập tức, đạn xé không khí đêm tạo thành những vệt lửa, hiện trường hỗn loạn.


Tuy nhiên Vu An chỉ im lặng nhìn cậu.


Điều này khiến Lãnh Ninh có một cảm giác kỳ lạ không thể diễn tả được trong lòng.


“Cảnh sát đến rồi!”


Có người hô lên một tiếng, những người xung quanh bắt đầu chạy tán loạn.


Hổ Đầu Phong vội vã chạy về phía Vu An, cố gắng dùng đạn yểm hộ cho hắn rút lui, “Ông chủ, có người đã tiết lộ tung tích của chúng ta!”


Tim Lãnh Ninh đập nhanh hơn, ánh mắt của cậu lướt qua mọi ngóc ngách, tìm kiếm cơ hội thoát thân.


Tay sai của Vu An bỏ chạy tám phương bốn phía, có người bị cảnh sát bắt ngay tại trận, có người cố gắng chống cự, nhưng nhanh chóng bị trấn áp bằng vũ lực.


“Đi với anh.” Vu An đột nhiên nắm lấy cổ tay Lãnh Ninh.


Điều này khiến tim Lãnh Ninh thắt lại.


Hắn đưa cậu lên trực thăng, sau khi bay được một đoạn, trực thăng hạ cánh trên mái của một căn biệt thự.


Bọn họ bước xuống khỏi trực thăng, Ngô Chí Quân đang đứng đó, sắc mặt u ám nhìn hai người họ, “Các cậu cuối cùng cũng đến rồi, cảnh sát sẽ sớm phát hiện ra nơi này, phải nhanh chóng rút lui!”


Ngô Chí Quân cầm một khẩu súng trong tay, quần áo nhét đầy tiền mặt.


“Không vội,” Vu An đột nhiên cười lạnh một tiếng, ánh mắt lướt qua Lãnh Ninh và Ngô Chí Quân, “Chúng ta phải tìm ra gián điệp của cảnh sát trước đã.”


Tim Lãnh Ninh đập nhanh hơn, nhưng trên khuôn mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, cậu biết, Phương Vĩ Cường đã bắt đầu nghi ngờ mình rồi.


“Cậu không nghi ngờ tôi đấy chứ?” Ngô Chí Quân hạ giọng, giọng điệu mang theo một tia uất hận, “Tôi bra người xuất lực, không đáng để tự mình chịu thiệt thòi đâu!”


Lão nói xong nhìn Lãnh Ninh, “Kẻ biết trước kế hoạch chỉ có ba chúng ta, ngoài nó ra, còn có thể là ai?!”


Vu An không trả lời, hắn thậm chí không nhìn Lãnh Ninh một cái, chỉ quay lưng lại với Lãnh Ninh nói, “Em đợi ở đây, anh và Tổng giám đốc Ngô đi xử lý chút chuyện.”


Lãnh Ninh nhìn Phương Vĩ Cường và Ngô Chí Quân bước lên trực thăng, bay ra khỏi vùng biển này.


Cậu bị người trong biệt thự giám sát, không thể đi đâu được, chỉ có thể chờ thời cơ trốn thoát.



Một tên tay sai trực tiếp rút dao ra, đặt lên cổ Lãnh Ninh, “Mày mau khai đi, bọn tao còn chờ chạy trốn nữa!”


Mấy người này đều là tay sai thân cận của Vu An, Lãnh Ninh căn bản không phải đối thủ, lúc này chống cự, tình cảnh của cậu chỉ càng tồi tệ hơn.


“Không thừa nhận à? Cho mày biết tay!”


Tên tay sai nói xong, một cú đá vào bụng Lãnh Ninh, Lãnh Ninh đau đến toát mồ hôi lạnh.


Những cú đấm liên tiếp giáng xuống, cậu không thể tránh được, cắn chặt răng chịu đựng, cậu thậm chí còn cảm thấy mình không thể vượt qua được.


Lãnh Ninh nhìn trời dần dần sáng, đoán chắc Ngô Chấn Phong hẳn là đã chiếm được biệt thự bên kia, nhưng căn biệt thự nhỏ bên bờ biển này lại không nghe thấy một chút động tĩnh nào.


Cậu đau nhức khắp người, những chỗ bị đánh bắt đầu nóng ran, cả ngày lẫn đêm cậu đều không thể chợp mắt, cơ thể và tinh thần đều bị tàn phá, đã sắp đến cực hạn rồi.


Cảnh sát sẽ sớm tìm thấy nơi này, cậu phải cố gắng chịu đựng đến lúc đó.


Đối mặt với những lời thẩm vấn luân phiên của những người kia, cậu đã kiệt sức, Phương Vĩ Cường một đi không trở lại, chắc đã bỏ rơi cậu rồi.


Đêm khuya, cậu nghe thấy mấy tên tay sai kia đang nói chuyện.


“Chúng ta cứ mắc kẹt ở đây cũng không phải là cách, khi nào mới được đi đây?”


“Không biết nữa, ông chủ chưa ra lệnh, Mao ca cũng không dám ra tay mạnh.”


“Nếu nó chết, có phải chúng ta có thể đi rồi không?”


“Chết á? Ông chủ không nói muốn lấy mạng nó!”


“Nếu nó không chịu nổi đòn, tự mình không qua khỏi rồi chết ở đây thì trách ai được, chẳng lẽ vì một câu nói của ông chủ mà anh em ta phải đánh đổi nửa đời còn lại chắc?”


“Mày nói có lý, hay là, chúng ta đi khuyên Mao ca đi?”


Ngày hôm sau, Lãnh Ninh nghe thấy Chu Mao nói chuyện ngoài cửa.


“Người của Ngô Chí Quân đã bị ông chủ kiểm soát rồi, bọn mày đi đặt bom, đặt xong thì trực tiếp lên xe đợi tao…”


“Mao ca, còn thằng đó thì sao?”


“Ông chủ muốn chúng ta đưa nó đi, phải tìm một nơi để xử lý vết thương cho nó!”



Lãnh Ninh gần như kiệt sức dựa vào giữa tường và sàn nhà, khoảnh khắc đó cậu đã nghĩ rất nhiều.


Ngô Chí Quân không phải là gián điệp, Vu An không biết đang tính toán điều gì, có lẽ đang lợi dụng cậu để loại trừ người của Ngô Chí Quân, cậu không thể bị những người này đưa đi…


Cậu cố gắng đứng dậy, nhưng tứ chi đau đến mức không nghe lời.


Đợi bọn tay sai đi hết, Chu Mao đi đến trước mặt, nâng cằm cậu lên, “Ông chủ nói mày vô tội, sao tao không tin nhỉ, nếu bọn tao đưa về một thằng gián điệp, lần sau sẽ không may mắn như này đâu… U Minh Điệp, rốt cuộc mày có phải là gián điệp không?”


Chu Mao rút ra một khẩu súng cảnh sát Type 92, chĩa vào đầu Lãnh Ninh, “Tao giết mày ở đây, về nói mày bị cảnh sát bắn nhầm, lúc đó ông chủ chỉ tìm cảnh sát gây rắc rối mà thôi.”


Lãnh Ninh đã rất yếu, “Tôi chết rồi, các người chính là làm việc không xong, ông chủ sẽ không tha cho các người đâu.”


Chu Mao nheo mắt, “Mả mẹ mày! Sắp chết đến nơi còn cứng miệng, mày thực sự nghĩ tao không dám giết mày à?!”


Lời Chu Mao vừa dứt, bên dưới đã truyền đến tiếng súng đạn.


Chu Mao nhanh chóng đứng dậy, nhìn ra cửa sổ, “Vãi l*z, sao nhanh thế!”


Chu Mao đang định đi ra, bị tiếng súng bên ngoài làm cho giật mình, hắn nhìn xung quanh một vòng, trốn sau cánh cửa, chuẩn bị đánh lén.


Lãnh Ninh nâng mí mắt sưng tấy lên, thấy cánh cửa bị người ta đạp tung ra, một người đàn ông cao lớn mặc quân phục tác chiến đặc công vác súng chĩa vào mình.


Chu Mao đột nhiên đánh lén từ phía sau, bị người đàn ông nhanh mắt chế ngự bằng một chiêu.


Sau đó, người đàn ông cầm bộ đàm lên, “Phát hiện một con tin trong phòng!”


Vì sự xuất hiện của người này, Lãnh Ninh đã nhìn thấy hy vọng sống sót.


Lời của người đàn ông vừa dứt, bên dưới lại truyền đến tiếng lựu đạn nổ.


Tiếng ù tai chiếm hết thính giác của cậu, cậu nhìn thấy người đàn ông đang đi về phía mình.


Cậu cảm thấy một trận choáng váng, trước khi ngất đi, cậu dùng sức nói với đối phương, “Chạy mau… Ở đây có bom…”



**


Nước mưa không ngừng chảy xuống từ trần căn hầm, cơn mưa này đến nhanh và mạnh, gần như muốn nhấn chìm tòa nhà bị cháy xém.



Anh đỡ cánh tay Lãnh Ninh, kéo người vào lòng, “Không sao chứ?”


Lãnh Ninh nhắm mắt lại, cảm nhận được hơi ấm cơ thể đối phương truyền đến, mới giúp cậu phân biệt được đâu là thực tại và đâu là quá khứ hư ảo.


Cậu nhìn khuôn mặt Địch Diệp, đột nhiên có cảm giác nhẹ nhõm, “Em không sao.”


Địch Diệp cúi đầu hôn lên cái trán đang ướt đẫm mồ hôi của Lãnh Ninh, “Lần sau gọi anh đi cùng, nơi này không an toàn.”


“Ừm.”


Lãnh Ninh lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn căn phòng tối đen kia, “Đó là nơi em và Địch Thước bị giam.”


Vai của Địch Diệp cứng lại, nhìn về phía căn phòng tối đen.


Thực ra anh có chút sợ nhìn nó, không phải vì sợ hãi, mà là anh không muốn nghĩ đến cảnh Địch Thước chết ở đó.


Lãnh Ninh kiệt sức dựa vào người Địch Diệp, “Những đứa trẻ lớn lên ở cô nhi viện, trên người đều mang theo sự tự ti. Lúc đó em cảm thấy trên người Địch Thước tỏa ra ánh sáng, cậu ấy là đứa trẻ lương thiện nhất mà em từng gặp.”


Địch Diệp: “Em cũng rất lương thiện.”


Lãnh Ninh đột nhiên cười lạnh một tiếng, “Sự lương thiện của em khác với Địch Thước, em chỉ vì bản thân mình… Anh quen biết chỉ là e, sau khi mất trí nhớ, đừng quên, em chính là U Minh Điệp.”


Địch Diệp nhíu mày, “Anh mặc kệ em là ai, anh nói em là người tốt thì em chính là người tốt. Chuyện đã qua rồi, em đừng nghĩ nhiều nữa.”


Lãnh Ninh ngửi mùi hương trên người Địch Diệp, cảm xúc căng thẳng dần được xoa dịu, “Địch Diệp, anh sẽ mãi mãi ở bên em chứ?”


Nhìn dáng vẻ yếu ớt này của Lãnh Ninh, Địch Diệp nảy sinh ý muốn bảo vệ mãnh liệt, “Tất nhiên rồi, dù có chết cũng phải được đựng trong cùng một hũ tro cốt.”


Lãnh Ninh nhắm mắt dựa vào người Địch Diệp, khóe miệng khẽ cong lên, như đang nằm mơ một giấc mơ đẹp.


Con người một khi đã nhìn thấy ánh mặt trời, sẽ không bao giờ muốn quay trở lại bóng tối nữa.


Trước đây, Lãnh Ninh không có thứ gì muốn tranh đấu vì nó, nhưng bây giờ thì có rồi.


Cậu mở mắt, những cảm xúc phức tạp được cậu che giấu đi, cậu lại trở lại vẻ bình tĩnh, tự chủ như thường ngày.


Cậu đứng thẳng người, “Địch Diệp, em có vài điều muốn nói với anh.”


**


Chan: Sao tui nghi ông Ngô Chấn Phong là trùm cuối thế :v


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 138
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...