Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 137


Lời nói này của Ngô Chấn Phong khiến Lãnh Ninh chấn động.


Cậu vốn muốn nhân cơ hội làm gián điệp để tránh xa những công việc phức tạp của Nhện Độc, nhưng không ngờ rằng, Ngô Chấn Phong lại xuất hiện một lần nữa, phá vỡ nhịp sống của cậu.


Cậu nhìn lại Ngô Chấn Phong, người chú Ngô tốt bụng trong ký ức đã hoàn toàn biến mất, người đang đứng trước mặt cậu là lãnh đạo đội cảnh sát hình sự thành phố Long Xuyên.


“Ngô Chấn Phong, ông nghĩ tôi còn có thể tin ông được ư?”


“Phương Quyền đã giết cha của con, chẳng lẽ con còn muốn bán mạng cho hắn ta?”


“Tôi bán mạng cho ai, không phải chuyện ông có thể quyết định. Vì ông đã phát hiện ra thân phận của tôi, hoặc là dẫn người đến bắt tôi, hoặc là thả tôi đi.”


“Con không muốn báo thù sao?” Ngô Chấn Phong vẫn không ngừng thúc ép, “Đáng lẽ con phải có một tuổi thơ vui vẻ, nếu không phải Phương Quyền, Hoa Thanh cũng sẽ không chết, con càng không bị gửi đến cô nhi viện.”


“Tôi lớn lên ở cô nhi viện, tôi không có cha.” Lãnh Ninh lạnh lùng nói, “Lãnh Hoa Thanh là cấp dưới của ông, cái chết của ông ấy, ông cũng có trách nhiệm.”


Biểu cảm của Ngô Chấn Phong lập tức chùng xuống, “Là ta có lỗi với Hoa Thanh, nên ta nhất định phải báo thù cho cậu ấy!”


“Ông chắc chắn là ông chỉ vì báo thù thôi sao?” Lãnh Ninh lạnh lùng nhìn Ngô Chấn Phong, “Những năm qua ông thăng tiến không ngừng nghỉ, đã đạt được danh dự cùng với quyền lực, còn quan tâm đến một cấp dưới đã chết hơn mười năm sao?”


“Bàn tay của những người đó không biết đã nhuốm bao nhiêu máu người! Con lớn lên ở đó, hẳn là hiểu rõ nhất bọn họ là người như thế nào, chẳng lẽ trong lòng con không có chính nghĩa sao?”


“Chính nghĩa?” Khóe miệng Lãnh Ninh nhếch lên một nụ cười mỉa mai, “Tôi chính là những người mà ông nói.”


Ngô Chấn Phong sững sờ, “Không thể nào, từ nhỏ con đã có ý trí kiên cường, con không thể trở thành người như vậy!”


“Ngô Chấn Phong, chúng ta đã bảy năm không gặp nhau, bảy năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện, bây giờ tôi tên là Địch Thước, Lãnh Ninh đã không còn tồn tại nữa rồi.”


“Cha của con là một cảnh sát phòng chống m* t** vinh quang, con nên kế thừa sự nghiệp của cậu ấy. Ta biết bản chất của con không xấu, mọi chuyện vẫn còn có thể thay đổi… Con cứ coi như là, giúp chú Ngô một tay, được không?”


Lãnh Ninh nhìn người đàn ông xa lạ trước mặt, nội tâm đã trở nên bình tĩnh, “Đừng nhắc đến những điều này với tôi.”


“Ta đảm bảo, tối đa là hai năm!” Ngô Chấn Phong nói, “Qua hai năm, bất kể con có hoàn thành nhiệm vụ hay không, ta cũng sẽ cho người đón con trở về. Nếu con không muốn làm cảnh sát, ta cũng có thể giúp con thay đổi thân phận, đi đến thành phố khác sinh sống…”


Trong giọng nói luyên thuyên không ngừng của Ngô Chấn Phong, Lãnh Ninh đẩy cửa và bước ra ngoài.



Đối với cậu, cho dù chọn Nhện Độc hay cảnh sát, đều là lồng giam.


Cậu phải tự đi con đường của mình.



Hình ảnh chuyển cảnh, cậu lại trở về Nhện Độc.


Cậu trở về Nhện Độc không lâu, Phương Quyền bị đối thủ ám toán.


Phương Quyền thập tử nhất sinh, trên dưới Nhện Độc đều rục rịch, nhắm vào vị trí sắp bị bỏ trống đó.


Con trai lớn của Phương Quyền là Phương Vĩ Cường là một kẻ mọt sách, hoàn toàn không thích hợp để tiếp quản Nhện Độc. So với hắn ta, Phương Tuệ Lan thích hợp với vị trí này hơn.


Nhưng các lão thành của Nhện Độc lại cảm thấy, Phương Tuệ Lan là phụ nữ, không thích hợp để tiếp quản Nhện Độc, cho dù có tiếp quản, những huynh đệ bên dưới cũng khó mà tin phục.


Khoảng thời gian đó, thế lực nội bộ của Nhện Độc bị chia thành vài phe, ai có được công thức của “Góa phụ hồng”, người đó chính là vua.


Mà công thức Góa phụ hồng nằm trong đầu Phương Vĩ Cường, chính vì vậy, dù có muốn giết Phương Vĩ Cường, cũng phải moi ra công thức của Góa phụ hồng trước.


Lúc đó Vu An từ nước ngoài quay về, muốn lôi kéo Lãnh Ninh vào phe của hắn.


Lãnh Ninh lúc đó không chút do dự gia nhập phe của Vu An, bởi vì trong mắt cậu, cậu và Vu An là cùng một loại người, bọn họ có quá khứ tương đồng, dựa vào sự hỗ trợ lẫn nhau mới đi đến ngày hôm nay.


Lãnh Ninh cảm thấy, giữa bọn họ, bất kể ai có được công thức Góa phụ hồng, cũng sẽ dẫn dắt đối phương đi tiếp, giống như anh em đồng cam cộng khổ, sẽ nương tựa vào nhau mà tiến lên.


Chính vì vậy, khi những lão thành kia dồn bọn họ vào bước đường cùng, buộc bọn họ phải tự tương tàn, cậu đã trao viên đạn cuối cùng vào tay Vu An.


Tuy nhiên, chính viên đạn đó đã xuyên qua ngực trái của cậu.


Khoảnh khắc đó cậu mới hiểu, cậu và Vu An không giống nhau, bọn họ chưa bao giờ là cùng một loại người.


Người chiến thắng cuối cùng của cuộc tương tàn đó là Phương Vĩ Cường, căn cơ của Phương Quyền trong Nhện Độc rất sâu, trước khi chết, ông ta đã dùng mọi thủ đoạn và sức lực để Phương Vĩ Cường tiếp quản Nhện Độc, và để Vu An phụ tá chủ trì đại cục.


Sau đó là việc loại trừ những kẻ dị biệt.


Lãnh Ninh thoi thóp sống sót trong một góc ngập tràn khói lửa, nỗi đau từ vết thương hành hạ thể xác của cậu, nhưng đó không phải là điều tuyệt vọng nhất, điều tuyệt vọng nhất là cậu bị chính người mình tin tưởng nhất phản bội.



Mã Nghĩa đã cho cậu nơi trú thân, cậu mới tránh được khỏi trận máu tanh khói lửa đó.


Sau đó Nhện Độc bị chia thành ba thế lực, Tá Trị, Ngô Chí Quân, Phương Vĩ Cường mỗi người một phe. Nhờ Phương Vĩ Cường có công thức Góa phụ hồng trong tay, hắn nhanh chóng nổi lên trong ba thế lực.


Mã Nghĩa đầu quân cho Phương Vĩ Cường, sau đó được Phương Vĩ Cường phái đến Ninh Châu mở rộng địa bàn kinh doanh, Lãnh Ninh ẩn mình dưới trướng Mã Nghĩa sống qua ngày.


Khoảng thời gian đó không ai biết cậu còn sống, cũng không ai gây phiền phức cho cậu, cậu có thể làm một số việc mình muốn làm.


Mỗi ngày cậu giả làm sinh viên đến đại học Ninh Châu nghe lỏm các khóa học, đôi khi giả vờ đi thăm dò ngoài phố, nhưng thực chất là ngồi trong thư viện đọc đủ loại sách thú vị.


Cậu ngồi cùng một nhóm sinh viên, xung quanh không có ân oán giang hồ và chém giết đẫm máu, nội tâm đột nhiên trở nên vô cùng bình yên.


Cũng từ lúc đó, trong lòng cậu nảy sinh ý nghĩ muốn trở thành một người bình thường.


Trở thành một người bình thường, thi đại học, tốt nghiệp, rồi tìm một công việc, sống một cuộc đời bình dị.


Chỉ là những ngày tháng như vậy không kéo dài được bao lâu, vì Mã Nghĩa đã xảy ra chuyện.


Mã Nghĩa đột nhiên bị cảnh sát bắt đi, nói hắn cưỡng h**p và giết hại Tôn Tĩnh.


Lãnh Ninh cảm thấy chuyện này có uẩn khúc.


Trước đây Mã Nghĩa nói năng không kiêng nể, đắc tội với Lục Bân tung hoành ngang dọc ở Ninh Châu, Lục Bân đã từng tuyên bố sẽ xử lý Mã Nghĩa.


Lãnh Ninh xem camera giám sát của khách sạn, phát hiện Mã Nghĩa say rượu được hai đàn em đưa vào khách sạn, sau đó lại đưa Tôn Tĩnh, bạn gái của Đường Quân, vào khách sạn. Sau đó Mã Nghĩa tỉnh dậy, hoảng loạn bỏ trốn, cho đến khi nhân viên phục vụ vào phòng dọn dẹp, mới phát hiện Tôn Tĩnh chết trong bồn tắm.


Lãnh Ninh dùng chút thủ đoạn thẩm vấn hai đàn em bên cạnh Mã Nghĩa, dưới sự ép hỏi, cả hai mới khai ra kẻ chủ mưu phía sau là Lục Bân.


Mã Nghĩa từng cứu mạng Lãnh Ninh, nên Lãnh Ninh quyết định ra tay giúp Mã Nghĩa một lần.


Tuy chuỗi bằng chứng có vẻ hoàn chỉnh, nhưng vẫn có khả năng bị gài bẫy, Lãnh Ninh đã thuê luật sư vào khách sạn điều tra nội bộ, phát hiện có dấu vết người trèo qua bệ cửa sổ, lấy điểm này làm cơ sở, bào chữa cho Mã Nghĩa.


Cậu cũng đã tìm gặp riêng Đường Quân, yêu cầu Đường Quân nói ra sự thật về cái chết của Tôn Tĩnh, nhưng Đường Quân cắn chặt răng không chịu khai báo.


Ngày hôm sau sau khi cậu gặp Đường Quân, Đường Quân được phát hiện đã chết dưới sông.


Lãnh Ninh nghi ngờ, người là do Lục Bân giết, nên cậu đã bí mật điều tra Lục Bân, phát hiện Lục Bân và Phương Vĩ Cường từng là bạn cũ của nhau.



Khoảnh khắc đó Lãnh Ninh mới nhận ra, Mã Nghĩa gặp họa này có lẽ là vì mình.


Vì cậu đã bày mưu tính kế cho Mã Nghĩa, động đến miếng bánh của Lục Bân, nên Lục Bân lấy Mã Nghĩa làm điểm khởi đầu, thực chất là để nắm được điểm yếu của cậu.


Sau khi Lãnh Ninh rời khỏi Ninh Châu, Mã Nghĩa được tuyên vô tội và được thả tự do.


Sau đó cậu nhận được điện thoại của Mã Nghĩa, Mã Nghĩa nói với cậu, Phương Vĩ Cường đã biết tung tích của cậu, đang cho người tìm cậu.


Ngày Lãnh Ninh bị bắt về Nhện Độc, vừa lúc gặp Phương Vĩ Cường hành quyết cấp dưới.


Phương Vĩ Cường quay lưng lại dùng khăn tay lau vết máu dính đầy tay, giống như vừa giết mổ gia súc, ghét máu làm bẩn tay mình.


Lãnh Ninh nhìn Phương Vĩ Cường tàn nhẫn vô nhân tính, cảm thấy trên đầu mình cũng treo một lưỡi dao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào.


Nhưng khi Phương Vĩ Cường quay người lại, Lãnh Ninh nhìn thấy lại là khuôn mặt của Vu An.


Ngày hôm đó, Vu An không giết cậu.


“Nếu người chiến thắng ban đầu là em, thì người đứng ở vị trí này bây giờ chính là em.”


Lãnh Ninh nghe giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ của đối phương, chỉ cảm thấy vô cùng nực cười.


“Vậy nên, bây giờ anh muốn diệt cỏ tận gốc sao?”


Vu An nhìn Lãnh Ninh, đôi mắt tĩnh lặng và sâu thẳm, “Nếu là người khác, anh đã giết thẳng tay rồi, nhưng em thì khác, em là anh em của anh, anh sẽ chia sẻ mọi thứ anh có được với em.


Anh đã nói rồi, sẽ khiến em trở thành kẻ mạnh, từ hôm nay trở đi, em chính là phó thủ lĩnh của Nhện Độc.”


Vu An đưa tay về phía cậu, giống như bàn tay đã đưa ra với cậu lúc nhỏ.


Điều khác biệt là, thời thế đã đổi thay, bàn tay này đã nhuốm đầy máu tươi.


Trở thành kẻ mạnh, có nghĩa là phải mất đi nhân tính sao?


Đối phương để trở thành kẻ mạnh, đã từ bỏ những tình cảm mà con người nên có.


Cậu và hắn suy cho cùng là không giống nhau!



“Không cần.” Lãnh Ninh từ chối thẳng thừng, “Tôi không thể làm phó thủ lĩnh, anh hãy tìm người khác đi.”


“Phó thủ lĩnh của anh chỉ có thể là em,” Vu An từng bước ép sát Lãnh Ninh, “Em có năng lực và thủ đoạn, anh có thể tạo nên thành tựu cho em.”


Lãnh Ninh từng bước lùi lại phía sau.


Trên thế giới này, cậu không tin tưởng bất kỳ ai!


Mặc dù là điều kiện Ngô Chấn Phong đưa ra, hay lời mời của Vu An, đối với cậu, tất cả đều giống như một trò đùa.


Bọn họ đều là những kẻ tiểu nhân lợi dụng sự tin tưởng của người khác để đạt được mục đích.


“Nếu anh thực sự muốn bù đắp, hãy thả tôi đi.”


“Muốn đi?” Vu An cười cười.


Lãnh Ninh lại không cảm nhận được hơi ấm trong nụ cười này.


Trong màn đêm tối đen, khuôn mặt u ám của Vu An trở nên thất thường, “Ngay cả khi muốn đi, cũng là chúng ta cùng đi.”


“Món quà tặng em, anh đã nghĩ xong rồi, anh sẽ mua cho em một hòn đảo, sau này em sẽ sống trong đó.”


Lãnh Ninh nghe lời Vu An nói, chỉ cảm thấy sống lưng lạnh lẽo, cơ thể cậu vô thức lùi lại phía sau.


“Đừng sợ.” Nửa khuôn mặt Vu An chìm trong bóng tối, “Anh sẽ tạo ra một thế giới hoàn hảo cho em, từ nay về sau, không ai có thể làm hại em được…”


“Anh đừng như vậy.” Khoảnh khắc đó, Lãnh Ninh lại cảm thấy rợn người.


Cậu biết, Vu An có thể làm được.


Cậu phải tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát của Vu An!


Từ đó về sau, nơi ở của Lãnh Ninh bị lắp đầy camera, mọi hành động của cậu đều nằm dưới sự giám sát của Vu An.


Lãnh Ninh đã chịu đựng quá đủ sự kiểm soát điên cuồng như vậy, cậu giả vờ đầu quân cho Vu An, thực chất là để thoát khỏi sự kiểm soát, nhưng Vu An không tin tưởng cậu, bí mật phái cấp dưới luôn theo dõi mọi hành động của cậu.


Lãnh Ninh nhận ra, muốn thực sự thoát thân, phải nắm được người của Nhện Độc trước.


Cậu phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, khi cần thiết, cậu có thể lợi dụng thân phận đặc biệt của mình, giáng một đòn chí mạng vào đối phương.


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 137
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...