Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 128


Lãnh Ninh rụt cổ tay lại, cố nén cảm xúc đang cuồn cuộn trong lòng, “Giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa rồi.”


Vu An cười khẽ một tiếng, “Có những thứ, không phải cậu muốn cắt đứt là được.”


Trong mắt hắn lóe lên vẻ tối tăm sâu thẳm, “Từ khoảnh khắc cậu trao tay cho tôi, vận mệnh của chúng ta đã được buộc chặt vào nhau.”


Hô hấp của Lãnh Ninh ngưng lại một chút.


“Lãnh Ninh, trên đời này không có người nào đáng để cậu tin tưởng vô điều kiện. Chỉ có những đồng minh có vận mệnh gắn liền mới là chỗ dựa để cậu đứng vững trên thế giới này.”


Lãnh Ninh nhắm mắt lại, khi mở mắt ra lần nữa, đáy mắt đã chứa đầy sự quả quyết, “Vu An, chuyện quá khứ tôi không muốn nhắc lại nữa, nhưng nếu anh vẫn muốn tiếp tục chơi trò chơi này, tôi sẽ chơi đến cùng!”


Nụ cười của Vu An càng sâu hơn, hắn từ từ tiến lên một bước, gần như hít thở cùng Lãnh Ninh, “Tốt, vậy tôi sẽ chờ xem.”


Không khí gần như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó, bầu không khí giữa hai người căng như dây đàn.


Tuy nhiên, Vu An lại đột nhiên bật cười, “Lãnh Ninh, tôi thích cậu như vậy, ánh mắt, hơi thở, mỗi cử động nhỏ của cậu đều thật mê hoặc, chỉ tiếc…”


Ánh mắt hắn tối sầm lại.


Chỉ tiếc là em đã chạy trốn khỏi tôi.


Nhưng không sao, em sẽ tự mình ngoan ngoãn quay về mà thôi.


**


“Lãnh Ninh đâu?”


Đây là câu đầu tiên Địch Diệp nói sau khi tỉnh lại.


Anh đã ngủ trọn vẹn hai ngày, do mất máu cộng thêm không ăn uống, sắc mặt nhìn hốc hác đi nhiều, chỉ còn lại nhan sắc cứng cỏi chống đỡ.


Tô Oánh Oánh nhìn thấy dáng vẻ bất trị này của con trai liền nổi cáu, “Chưa yêu đương gì mà đã có vợ quên mẹ rồi!”


Địch Diệp nhìn chằm chằm lên trần nhà, im lặng một lát, “Tô Oánh Oánh, có phải mẹ đã dọa người ta chạy mất rồi không?”


Anh tỉnh dậy không nhìn thấy Lãnh Ninh đâu, trong lòng có chút trống rỗng.


“Mẹ dọa cậu ta? Dù gì thì cậu ta cũng là người đàn ông cao một mét tám, con nghĩ mẹ là yêu bà bà đấy à?”


Địch Diệp đánh giá Tô Oánh Oánh từ đầu đến chân, khi Tô Oánh Oánh không nói thì giống như một nữ cường nhân, nhưng hễ nói chuyện là sẽ bị lộ tẩy. Người không hiểu rõ bà ấy quả thực có thể bị khí chất của bà ấy áp đảo.


Còn Lãnh Ninh thì, một người ung dung như vậy, đương nhiên sẽ không để tâm đến những lời lèm bèm của Tô Oánh Oánh, tuy nhiên…


Tuy nhiên, thái độ của Lãnh Ninh hiện tại đang dao động không ngừng, nếu chuyện của họ tan tành thì sao?



Địch Diệp cầm lấy điện thoại của mình, vội vàng lật xem lịch sử tin nhắn, tin nhắn cuối cùng anh gửi cho Lãnh Ninh vẫn chưa được trả lời.


Anh lại nằm xuống giường, “Lão Chu bây giờ thế nào rồi?”


Tô Oánh Oánh: “Đừng tưởng Đội trưởng Chu bị thương nặng, người ta còn tỉnh sớm hơn con đấy, nói là viên đạn cách tim có 2cm, cũng là phúc lớn mạng lớn!”


Nghe Tô Oánh Oánh nói vậy, Địch Diệp thở phào nhẹ nhõm, “Khi nào con có thể xuất viện?”


“Vừa tỉnh dậy đã nghĩ đến xuất viện? Không được, bác sĩ nói con mất máu quá nhiều, phải bồi bổ cẩn thận, ở lại theo dõi thêm vài ngày.”


“Có gì mà phải theo dõi?” Địch Diệp cầm lấy quả táo trên bàn, ăn trực tiếp mà không thèm gọt vỏ, sau đó hồi âm từng tin nhắn cho những người đến thăm hỏi anh.


Tô Oánh Oánh thấy con trai có thể ăn uống được, liền gọi điện cho dì Vân để nhờ bà ấy hầm canh cho anh uống.


“Con nằm yên đó, mẹ đi hỏi bác sĩ xem có cần phải kiêng cữ gì không.”


Tô Oánh Oánh nói xong, ra khỏi phòng bệnh.


Địch Diệp trả lời xong tin nhắn của mọi người, quay lại xem khung chat của Lãnh Ninh, vẫn không có hồi âm.


[Người đâu rồi?]


Anh nhấn gửi đi.


Vừa gửi đi đã nhận được cuộc gọi lại từ Lãnh Ninh.


Lãnh Ninh: “Anh tỉnh rồi?”


“Cậu đang ở đâu? Mẹ tôi vừa hay đang ở đây, hay là tôi giới thiệu cậu với bà ấy luôn nhé?”


Lời nói của Địch Diệp mang tính thăm dò, anh muốn nghe xem Lãnh Ninh phản ứng thế nào.


Lãnh Ninh nhớ lại những lời Tô Oánh Oánh nói hôm qua, “Được.”


Địch Diệp nghe ý của Lãnh Ninh là ngầm thừa nhận mối quan hệ với mình, vì vậy lông mày giãn ra, “Được, khi nào cậu qua?”


Anh vừa dứt lời, cửa phòng bệnh đã bị đẩy ra.


Lãnh Ninh một tay xách trái cây, một tay ôm gối tựa lưng đi thẳng vào trong, “Anh đừng hối hận là được.”


“Tôi hối hận cái gì?” Địch Diệp nhướng mày, “Anh đừng thấy tôi không đứng đắn cho lắm, nhưng tôi đã xác định là cả đời, chỉ sợ cậu không chịu nổi thôi!”


Lãnh Ninh đặt trái cây lên bàn, vén chăn của Địch Diệp lên, đặt chiếc gối tựa lưng xuống dưới hông trái bị thương của đối phương, “Chúng ta có thể thử nói chuyện.”


“Nói chuyện gì?” Địch Diệp hơi ngơ ra.


“Yêu đương,” Lãnh Ninh nói, “Không phải anh muốn làm bạn trai tôi à?”



“Tôi sợ anh chết rồi mà vẫn chưa từng yêu đương, để lại tiếc nuối cho cuộc đời.” Trong lúc Địch Diệp còn ngẩn người, Lãnh Ninh lấy ra một quả quýt trong túi, “Bóc quýt cho anh ăn nhé?”


**


Tô Oánh Oánh hỏi bác sĩ những chi tiết cần chú ý trong thời gian này, vừa đẩy cửa vào, bà đã thấy Địch Diệp đang nằm vắt vẻo trên giường ăn quýt, bà không nhớ mình có mua quýt.


Trên cái đĩa trên bàn còn đặt một quả quýt đã được bóc sẵn, ngay cả những sợi quýt mỏng trên bề mặt cũng được l*t s*ch, chu đáo đến mức này, chắc chắn không thể là do con trai bà bóc được.


Cửa phòng vệ sinh không đóng, bên trong truyền ra tiếng xả nước. Tô Oánh Oánh nghi hoặc đi tới nhìn, phát hiện Lãnh Ninh đang giặt q**n l*t cho đứa con trai cưng của bà.


Chuyện gì đang xảy ra vậy?!


Hai đứa nó yêu nhau rồi sao?


Bà quay đầu lại nhìn Địch Diệp, nhướng mày lên, ý hỏi: Thành công rồi à?


Địch Diệp ngậm quýt trong miệng, nở một nụ cười chuẩn du côn, tất cả đều nằm trong sự im lặng.


Nhìn dáng vẻ đắc ý quên trời quên đất của con trai, Tô Oánh Oánh xem như đã hiểu rõ trong lòng.


Bà cũng không phải là người không biết phải trái, sau khi vụ án của Tiểu Thước được điều tra rõ ràng, bà đã âm thầm cho người tìm hiểu về Lãnh Ninh và nhận ra đứa bé này cũng là người khổ mệnh.


Lúc Lãnh Ninh bị bắt cóc cũng chỉ lớn hơn Tiểu Thước một chút, những năm qua quả thực không dễ dàng gì, bây giờ lại xuất sắc như vậy, không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ sở ở giữa chừng.


Lãnh Ninh vắt khô q**n l*t, tìm một cái móc áo phơi lên. Khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, cậu nhìn thấy Tô Oánh Oánh đang ngồi trên ghế sofa đánh giá mình.


“Chuyện của con trai tôi, nó đã kể cho tôi nghe rồi,” mắt Tô Oánh Oánh đỏ hoe lên tiếng, “Cảm ơn cậu đã làm mọi thứ cho Tiểu Thước, nếu hai đứa muốn kết hôn, tôi không phản đối, nhưng tôi có một điều kiện.”


“Điều kiện gì, dì cứ nói.” Lãnh Ninh ôn tồn nói.


Tô Oánh Oánh nhìn Địch Diệp với vẻ khinh thường, “Thay tôi quản giáo nó cho tốt, ba mươi tuổi rồi mà vẫn chẳng thể ra dáng người lớn, lần trước tôi đến chỗ nó, nó…”


Địch Diệp đang nằm trên giường gác chân ăn quýt, “Tô Oánh Oánh, mẹ lớn tuổi rồi còn chơi mách lẻo nữa à?”


“Hừ,” Tô Oánh Oánh liếc anh một cái, “Sau này, sẽ có người thay tôi trị anh!”


“Anh ấy như vậy, cũng rất đáng yêu.” Lãnh Ninh đột nhiên thốt ra một câu.


Địch Diệp lúc này giống như một con chó vểnh đuôi lên trời, “Nghe chưa, thấy người ta nói hay chưa kìa!”


Miệng Tô Oánh Oánh há ra rồi khép lại, cuối cùng không nói được một lời nào.


Thấy hai người tâm đầu ý hợp, Tô Oánh Oánh cảm thấy mình như người thừa thãi, “Thôi, mẹ đi đánh mạt chược đây.”


**


Ở một diễn biến khác, Chu Dương Dương đã trải qua khoảnh khắc bối rối nhất trong đời.



Sau khi tin tức anh bị trúng đạn được loan ra, cha mẹ, ông nội 90 tuổi, cùng bảy cô tám dì lần lượt kéo đến bệnh viện thăm anh, hỏi han ân cần, chăm sóc chu đáo.


Đây vốn là chuyện rất bình thường, nhưng Trương Tiểu Mạn cũng đến, và chạm mặt đúng lúc ông nội 90 tuổi của anh.


Anh nằm trên giường tuyệt vọng, thầm nghĩ trong lòng: Xong rồi, đáng lẽ mình nên hôn mê thêm hai ngày nữa.


Lúc này, thuốc tê ở ngực đã hết tác dụng, đau rát như lửa đốt, nhưng anh không dám k** r*n một tiếng nào.


Ông nội anh ngồi ở đầu giường, trên mặt vẽ đầy vẻ lo lắng nhìn anh. Bảy cô tám dì ngồi cuối giường, nhìn anh như xem khỉ, mặt đầy vẻ quan tâm.


Còn Trương Tiểu Mạn thì đứng ở cửa, khoanh tay trước ngực, trừng mắt nhìn anh đầy oán hận.


Cô thứ hai của anh nói: “Dương Dương quen cô gái xinh đẹp như vậy từ khi nào thế, giới thiệu cho mọi người đi chứ!”


Chu Dương Dương hắng giọng, chưa kịp mở lời thì đã bị Trương Tiểu Mạn cướp lời trả lời trước, “Tôi là bạn qua thư của… Ông nội của đội trưởng Chu.”


Mọi người ngơ ngác, đều nhìn về phía ông cụ đang ngồi ở đầu giường.


Cô thứ hai thầm nghĩ: Ông cụ già thế này rồi mà vẫn còn đa tình vậy sao?


Răng giả của ông cụ cũng siết chặt lại với nhau, “Cô gái, lời cô nói là có ý gì? Tôi thành bạn qua thư của cô từ lúc nào?”


Trương Tiểu Mạn trực tiếp móc ra một xấp thư từ trong túi todd, quăng xuống bên cạnh chân Chu Dương Dương, “Đây, đây là bằng chứng ông và tôi thư từ qua lại với nhau.”


Sắc mặt ông cụ trầm xuống, ông cầm lấy xấp thư, đeo kính lão, nhíu mày nhận diện chữ viết trên đó.


Ông là già, nhưng vẫn chưa mù!


Đây đâu phải là chữ của ông, rõ ràng là chữ viết của thằng nghịch tử Chu Dương Dương!


Tốt lắm, dám dùng thân phận của ông để tán tỉnh bạn qua thư…


Ông cụ nhìn Chu Dương Dương một cái, Chu Dương Dương trợn mắt há mồm, nhìn sang chỗ khác, ngoài mặt giả vờ không có chuyện gì, nhưng thực ra đã xấu hổ đến mức co quắp cả ngón chân lại.


“Cô gái, chuyện này tôi sẽ trả lời cô thỏa đáng.” Ông cụ mở miệng nói.


“Người thì tôi đã gặp rồi, câu trả lời thì thôi đi.” Trương Tiểu Mạn khinh thường liếc nhìn Chu Dương Dương trên giường bệnh, ám chỉ sâu xa, “Tôi ghét nhất những người không giữ lời hứa.”


Trương Tiểu Mạn nói xong, trực tiếp mở cửa bỏ đi, để lại cả phòng người nhìn nhau ngơ ngác.


Cuối cùng, cha Chu không nhịn được nữa, hỏi một câu, “Ba à, ba đã già rồi còn rước cái nợ phong lưu gì về nhà thế này?!”


Ông cụ đặt xấp thư xuống, giận dữ không thôi, “Không phải là chuyện tốt do thằng con mày làm ra à!”


**


Địch Diệp lại nằm viện thêm hai ngày nữa, thực sự không chịu nổi nữa, anh nghe bác sĩ dặn dò vài câu rồi làm thủ tục xuất viện.



Anh xoa xoa vài cái, trong lòng thầm vui sướng.


Lãnh Ninh rất chiều chuộng anh, chỉ khi bàn tay đó thò xuống gần đùi trong mới nhắc nhở bàn tay hư hỏng của anh, dịch lên phía trước một chút.


Nhưng Lãnh Ninh càng dịch lên trước, Địch Diệp càng hăng hái, như thể cố ý trêu chọc cậu.


Lãnh Ninh: “Hay em tìm chỗ đậu xe, để anh sờ cho đã?”


Địch Diệp lúc này mới lưu luyến rụt tay về, “Đợi thêm vài ngày nữa.”


Câu nói này của anh có hàm ý hơi lớn.


Dường như sợ Lãnh Ninh không hiểu, anh lại bổ sung một câu, “Đến lúc đó nhất định sẽ cho em ăn no nê!”


Lãnh Ninh cố gắng đổi chủ đề, “… Lô hàng đó có manh mối rồi.”


Địch Diệp nhướng mày, “Sao em biết?”


Lãnh Ninh thầm nghĩ trong lòng: Quả nhiên chỉ khi nói chuyện vụ án mới có thể bình thường một chút.


Lãnh Ninh: “Thư Thư đã điều tra số điện thoại di động của Văn Dân, số cuối cùng liên lạc với hắn rất đáng ngờ, điều tra thêm số điện thoại này, phát hiện tín hiệu cuối cùng là trên đường cao tốc dẫn đến huyện Lâm Đô, cục trưởng Thang đã cử người đi truy đuổi rồi.”


“Có manh mối là tốt rồi.” Địch Diệp nói xong lại muốn thò tay qua.


“Còn một chuyện cần nói với anh.” Lãnh Ninh nói với vẻ nghiêm túc, “Phương Vĩ Cường đã trở lại.”


Địch Diệp nhíu mày, “Hắn gây rối với em rồi à?”


Lãnh Ninh bèn kể về việc Phương Vĩ Cường thay tên đổi họ cho Địch Diệp, cậu biết Địch Diệp chắc chắn sẽ nổi giận, vì vậy, sợ ảnh hưởng đến vết thương của đối phương, cậu cố ý đợi đến ngày xuất viện mới nói.


Đương nhiên, chuyện mình đã đạt thỏa thuận với Vu An để tìm kiếm gián điệp thì cậu không nói.


Vì không rõ mục đích của Vu An, cậu đã cân nhắc kỹ lưỡng và quyết định giấu đi trước, tránh gây ra sự hoang mang không cần thiết trong cục cảnh sát.


“Chỉ cần Phương Tuệ Lan còn tồn tại, hắn sẽ không thể hoàn toàn tẩy trắng bản thân,” Lãnh Ninh trầm giọng nói, “Chúng ta theo dõi đường dây của Phương Tuệ Lan vẫn sẽ điều tra ra hắn. Với tính cách của hắn, khó lòng hắn không hy sinh quân xe để giữ tướng.”


Địch Diệp: “Ý em là, hắn sẽ giết Phương Tuệ Lan?”


Ánh mắt Lãnh Ninh tối sầm lại, “Hắn rất giỏi giẫm lên xác người khác để đi lên, bây giờ đã quay trở lại, những người cũ đó đối với hắn đã mất đi giá trị lợi dụng, hắn hoặc là giết Phương Tuệ Lan, hoặc là đưa ra những điều kiện đủ để Phương Tuệ Lan giữ im lặng.”


“Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra tung tích của Phương Tuệ Lan và lô hàng đó.” Tay Lãnh Ninh siết chặt vô lăng, “Cô ta mang theo lô hàng đó không chạy xa được. Muốn trốn thoát sự truy đuổi của cảnh sát, chỉ có một cách.”


Địch Diệp: “Cách gì?”


Lãnh Ninh: “Bỏ hàng.”


**


Chan: Chương trước quên nói, tuổi của Lãnh Ninh bị sửa lại 3 tuổi nên cậu ấy nhỏ hơn Diệp Diệp 1 tuổi à. Về việc thay đổi xưng hô, tui đã đắn đo mãi có nên thay đổi giờ hay không, vì thấy có chút chưa đến lúc lắm. Nhưng sau cùng thì tui vẫn quyết định đổi. Vậy nên, đúng rùi, từ giờ sẽ là anh-em >_


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 128
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...