Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh

Chương 127


Sau một đêm cấp cứu, Địch Diệp cuối cùng đã thoát khỏi nguy hiểm.


“Viên đạn xuyên qua bụng, may mắn là không làm tổn thương các cơ quan quan trọng, nhưng mất máu quá nhiều, gần đây phải bồi bổ cơ thể thật tốt, người nhà cần ở lại chăm sóc.”


“Tôi biết rồi bác sĩ, tôi muốn làm thủ tục chuyển viện cho con trai tôi…”


Tô Oánh Oánh tất tả chạy tới chạy lui, nhìn thấy Lãnh Ninh cầm hóa đơn đóng viện phí, bà giật phắt lấy, “Cứ để tôi lo!”


Lãnh Ninh rụt tay lại, “Anh ấy vừa phẫu thuật xong, cần tĩnh dưỡng, vẫn nên ở lại đây…”


“Pháp y Lãnh, xin hỏi cậu và con trai tôi có quan hệ gì?”


Lãnh Ninh nhắm mắt lại, “Xin lỗi, tôi chỉ là lo lắng cho anh ấy…”


“Chuyện của nó không cần cậu phải bận tâm, nếu cậu không có ý định ở bên con trai tôi, thì đừng cứ treo lơ lửng nó như vậy nữa, nói rõ ràng mọi chuyện mới là tốt cho nó!”


Tô Oánh Oánh trong lúc nhất thời trút hết mọi sự bất mãn ra ngoài, nhưng dù sao bà cũng là người có mặt mũi, sẽ không như người đàn bà chanh chua bám riết không buông. Lời bà nói chỉ chấm dứt ở đó, nếu là người biết điều thì nên hiểu ý bà là gì.


Tô Oánh Oánh nói xong, cầm hóa đơn đóng tiền bỏ đi, cả hành lang vang vọng tiếng giày cao gót của bà.


Lãnh Ninh hiểu, chắc chắn Tô Oánh Oánh đã sợ hãi tột độ, bà đã mất một đứa con trai, đứa con trai còn lại tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì.


Cậu hít một hơi thật sâu, nhìn Địch Diệp đang nằm trên giường qua một lớp kính.


Địch Diệp nằm yên tĩnh trên giường bệnh, hơi thở dưới mặt nạ oxy yếu ớt nhưng rất ổn định.


Cậu nhớ lại từng khoảnh khắc đã trải qua cùng Địch Diệp, hốc mắt đột nhiên đỏ lên.


Không biết từ lúc nào, mọi thứ thuộc về Địch Diệp đã khắc sâu vào tim cậu, điều này khiến cậu không thể không đối diện với tình cảm này.


Lãnh Ninh lặng lẽ nhìn Địch Diệp, thấy hơi thở của đối phương đều đặn, dấu hiệu sống ổn định, tâm trạng của cậu cuối cùng cũng dần bình tĩnh lại.


Địch Diệp xảy ra chuyện, thực sự là vì cậu.


Người tên Vu An đó là nhắm vào cậu, người này rốt cuộc có quan hệ gì với Phương Vĩ Cường?


Tại sao cậu lại nhìn thấy bóng dáng của Phương Vĩ Cường trên người Vu An? Trên đời này lại có hai người giống nhau đến vậy sao?


Hay là, Vu An đã thay đổi diện mạo của mình?


Dù thế nào đi nữa, đối phương đã ra tay rồi, cậu không thể cứ ngồi chờ chết được.


“Reng, reng, reng——!”



Suy nghĩ của Lãnh Ninh bị tiếng chuông điện thoại cắt ngang.


Cậu móc điện thoại ra xem, là điện thoại của Trương Tiểu Mạn.


“Lãnh Ninh, em đang ở đâu? Thi thể vẫn chưa giải phẫu xong, sao em đột nhiên biến mất như vậy?”


“Em đang ở bệnh viện.”


“Bệnh viện?”


Trương Tiểu Mạn sững sờ một chút, “Em bị thương à?”


“Không phải em,” giọng Lãnh Ninh khàn đặc và bình tĩnh, “Là Địch Diệp.”


Đầu dây bên kia im lặng vài giây, sau đó giọng Trương Tiểu Mạn lại vang lên, “Cậu ấy bị làm sao?”


“Bị trúng đạn, vừa mới thoát khỏi nguy hiểm sau cấp cứu.”


Giọng Trương Tiểu Mạn đột nhiên trở nên gấp gáp, “Trúng đạn? Sao lại… Thế Đội trưởng Chu đâu? Cậu ấy đi cùng Địch Diệp làm nhiệm vụ… Cậu ấy không sao chứ?”


“Đội trưởng Chu vẫn còn trong phòng cấp cứu.”


Điện thoại im lặng một lúc, sau đó là giọng Trương Tiểu Mạn run rẩy, “Bệnh viện nào,  chị qua đó ngay!”


Lãnh Ninh nói địa chỉ bệnh viện, cuộc điện thoại vừa ngắt, chiếc điện thoại lại rung lên ngay lập tức, cậu cầm lên xem, là một tin nhắn ẩn danh.


[Thông tin về gián điệp nằm trong tủ hồ sơ B-7 của Kim Mạch, mật mã là sinh nhật của cậu.]


Là do Vu An gửi đến.


Lãnh Ninh nhét điện thoại vào túi, lại nhìn về phía Địch Diệp.


Đợi tôi quay lại.


Tiếng bước chân của cậu vang vọng trong hành lang phòng chăm sóc đặc biệt, giống như một đồng hồ đếm ngược không lời.


**


Trên đường trở về Kim Mạch, Lãnh Ninh lại nhận được tin nhắn của Vu An.


Lần này là một bức ảnh dài.


Bối cảnh bức ảnh ở một bệnh viện nào đó, có một người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát, trên tay bế một đứa bé. Số hiệu cảnh sát trên ngực người đàn ông là LC0315.


Số hiệu quen thuộc quá, hình như cậu đã từng nhìn thấy ở đâu đó rồi…



Lãnh Ninh vừa suy nghĩ về ý nghĩa của bức ảnh này, vừa lái xe vào bãi đậu xe của Kim Mạch.


Xuống xe, cậu đi thẳng đến tủ mã hóa chứa thông tin gián điệp, tìm thấy chiếc tủ tương ứng, sau khi nhập ngày sinh của mình vào, màn hình lại hiển thị mật mã sai.


Ngón tay cậu lơ lửng trên khóa mật mã, chần chừ một lát, đột nhiên nhớ đến thông tin trên bức ảnh, cậu nhớ ngày ở góc dưới bên phải là ngày 16 tháng 11 năm 1982.


Cập nhập ngày chụp ảnh vào, vừa nhập xong, chiếc tủ “tít” một tiếng bật mở.


Lãnh Ninh rút túi hồ sơ bên trong ra, ngón tay cậu đột ngột dừng lại khi chạm vào trang bên trong, liếc qua chiếc Rolls-Royce màu đen đậu bên lề đường.


Hô hấp đột nhiên ngưng trệ, cậu có một dự cảm rằng, một khi tập hồ sơ này được mở ra, cậu sẽ rơi vào bẫy của Vu An.


Dù vậy, cậu vẫn mở túi hồ sơ.


Trên trang giấy ố vàng dán một bức ảnh cũ kỹ — một cảnh sát trẻ dắt một cậu bé đứng trước cửa cô nhi viện, khuôn mặt non nớt của cậu bé trông khá giống với cậu.


Chẳng lẽ cậu bé này chính là mình?


Người đàn ông dắt cậu trông rất trẻ, là Ngô Chấn Phong thời trẻ.


Thời gian chụp: Ngày 8 tháng 10 năm 1994.


Điện thoại rung lên giữa sự tĩnh lặng chết chóc, Lãnh Ninh bắt máy điện thoại của Vu An.


“Lên xe đi, những chuyện trước đây, tôi có thể từ từ kể cho cậu nghe. Chúng ta đã lâu lắm rồi không tâm sự.”


“Nói qua điện thoại là được rồi.”


“Năm 1985, cha của cậu đã bị gián điệp phát hiện và hãm hại trong thời gian làm gián điệp ngầm, Ngô Chấn Phong là cấp trên trực tiếp của cha cậu, và cũng là người đã nhận nuôi cậu sau này.”


Khi Vu An nói câu này, đầu Lãnh Ninh như bị xé toạc ra, đau đến mức toát mồ hôi lạnh.


Ngô Chấn Phong… cậu nhớ, đó là cha nuôi của mình.


“Có phải cậu đã nhớ ra điều gì đó rồi không?” Vu An hạ kính xe xuống, nhìn Lãnh Ninh cười cười, “Tiếp tục lật ra phía sau đi, toàn là những thứ cậu cậu hứng thú đó.”


Lãnh Ninh lại lật sang trang tiếp theo, đập vào mắt là một tờ giấy photocopy.


Bốn chữ lớn “thỏa thuận nhận nuôi” hiện ra trong tầm mắt, chữ viết trên đó quằn quại như rắn độc—


Người nhận nuôi: Ngô Chấn Phong (Số hiệu cảnh sát LC0027)


Người được nhận nuôi: Lãnh Ninh (Vào viện phúc lợi ngày 6 tháng 7 năm 1985, được nhận nuôi ngày 8 tháng 10 năm 1994.)


Người nhận nuôi: Shirakawa Momokawa, Shirakawa Kyohei (Cặp vợ chồng người nước A)



Người được nhận nuôi: Hùng Á (Vào viện phúc lợi ngày 6 tháng 7 năm 1985, được nhận nuôi ngày 3 tháng 12 năm 1993.)


Khoảnh khắc Lãnh Ninh nhìn thấy những thông tin này, van ký ức đột nhiên bị mở ra, vô số hình ảnh ập vào tâm trí cậu…


Tháng 4 năm 1995, mưa phùn rả rích kéo dài mấy tuần liền, đây là tiết thanh minh đầu tiên sau khi Lãnh Ninh được Ngô Chấn Phong nhận nuôi.


Ngô Chấn Phong dẫn cậu đến Nghĩa trang Liệt sĩ quét mộ, đặt một bó cúc trắng đang nở rộ trước một bia mộ, “Lại đây bái lạy cha của con đi…”


Lãnh Ninh nhìn bức ảnh đen trắng trên bia mộ, người đàn ông đã khuất có nụ cười hiền hậu, lông mày và ánh mắt có chút giống cậu, tên là Lãnh Hoa Thanh.


“Con đã trưởng thành rồi, có một số chuyện có thể nói cho con biết.” Ngô Chấn Phong nói một cách sâu sắc, “Hoa Thanh đã hy sinh khi làm gián điệp ngầm, cậu ấy đã nằm vùng 10 năm trong quân địch, gặp mẹ con ở đó, rồi sinh ra con.


Năm con ba tuổi, mẹ con bị hãm hại, Hoa Thanh bị lộ, vì vậy con và Hùng Á bị đưa vào cô nhi viện. Con và Hùng Á là chị em cùng mẹ khác cha, sau này có cơ hội, con nhất định phải tìm được cô bé.


Những điều cha nói với con ngày hôm nay, con không được nói với người khác. Kẻ thù của Hoa Thanh quá nhiều, nếu bị lộ sẽ rước họa sát thân…”


Tối hôm quét mộ đó, Lãnh Ninh không ngủ được, nghe thấy Ngô Chấn Phong gọi điện thoại lúc nửa đêm trong phòng.


“Tuổi của thằng bé đã được sửa nhỏ đi 3 tuổi, không thể để nó liên quan đến Hoa Thanh!”


Một thời gian sau đó, Lãnh Ninh ngày nào cũng lơm lớp lo sợ Ngô Chấn Phong sẽ gửi cậu đi, cậu không nỡ rời xa Địch Thước, vì vậy những ngày đó sau giờ học cậu đều đi tìm Địch Thước.


Ngày tháng trôi qua, cho đến khi cậu và Địch Thước bị bắt cóc…


Càng lúc càng có nhiều ký ức hiện về, khiến Lãnh Ninh đau đầu dữ dội…


— Muốn sống thì chạy đi!


Một cánh tay vươn về phía cậu, mặt trong cẳng tay có hình một con kiến đen, chủ nhân của cánh tay này nói: Con dao này cậu giữ để phòng thân, đừng để người khác phát hiện ra…


— Có chết cũng phải ăn xong bữa này rồi mới chết!


Cánh tay đó nhấc cậu lên, cậu nhờ lực của cánh tay trèo qua bức tường cao, sau đó chạy không ngừng về phía trước.


Gió rít bên tai cậu, cổ họng như đang rỉ máu, cuối cùng cậu cũng chạy thoát ra khỏi con hẻm dài, nhưng không biết đường về nhà ở đâu.


Một chiếc xe bán tải giảm tốc dừng lại trước mặt cậu, một người đàn ông tóc vàng kéo cửa xe, “Vịt đã đưa đến miệng rồi làm sao có thể chạy thoát được!”


Một người đàn ông khác thò đầu ra khỏi ghế phụ, “Thằng nhóc này trông cũng đẹp đấy, có lẽ bán được giá hời!”


Tài xế nói, “Đừng có gây chuyện, đây là người của Tiến Ca.”


“Nói nhỏ thôi!” Tóc vàng bước xuống khỏi xe, tóm lấy cậu, “Đừng giãy giụa nữa, mày không thoát được đâu!”


Cậu lại bị bắt lên xe, đưa về nơi cũ.



Ký ức đột ngột dừng lại ở đây, cho dù Lãnh Ninh có cố gắng nhớ lại thế nào cũng không thể nhớ thêm được điều gì nữa.


Đồ Phương Phương đi ngang qua thấy Lãnh Ninh một mình vịn vào tủ kim loại thở hổn hển, vội vàng tiến lên hỏi, “Pháp y Lãnh, anh bị sao vậy?”


Trán Lãnh Ninh lấm tấm mồ hôi lạnh, mãi một lúc sau cậu mới hoàn hồn, “Tôi không sao.”


“Tôi thấy sắc mặt của anh không tốt, hay là để tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?”


“Không cần, chỉ là bị hạ đường huyết mà thôi.”


Đồ Phương Phương lập tức móc một chai nước trái cây từ túi ra, “Uống chai này đi!”


“Cảm ơn.” Lãnh Ninh nhận lấy chai nước, ngửa đầu uống mấy ngụm, cảm giác đau đầu dữ dội cuối cùng cũng dần dần biến mất.


“Hôm qua anh đi gấp quá, phần giải phẫu sau chị Tiểu Mạn đã giúp anh hoàn thành rồi. Kết luận giống như anh đã dự đoán, nguyên nhân cái chết là do bị bịt miệng mũi cho ngạt thở. Chúng tôi đã cử người đến nhà Vu An thu thập bằng chứng rồi…” Đồ Phương Phương đang nói, hai mắt đột nhiên sáng lên, “Ấy? Tổng giám đốc Vu, sao anh lại đến đây?”


Lãnh Ninh quay đầu lại, nhìn thấy Vu An đang đi về phía họ.


“Đến giục các cô làm việc thôi.” Vu An khóe miệng cong lên với nụ cười hiền hòa, như thể không liên quan gì đến người vừa đe dọa và dụ dỗ cậu.


Lãnh Ninh đứng tại chỗ không nhúc nhích, ngón tay vô thanh siết chặt túi hồ sơ.


Đồ Phương Phương hoàn toàn không nhận ra sự ngưng trệ trong bầu không khí, “Tổng giám đốc Vu, báo cáo khám nghiệm hiện trường anh phải đợi thêm một chút, cho dù có gấp đến mấy, cũng phải cho chúng tôi một chút thời gian sắp xếp.”


Ánh mắt Vu An lướt qua cô, dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Lãnh Ninh, “Các cô cứ làm từ từ, tôi thấy sắc mặt của Pháp y Lãnh không tốt lắm, tối qua không ngủ ngon sao?”


Đồ Phương Phương lúc này mới nhận thấy bất thường, cô đảo mắt giữa hai người, đột nhiên như sực nghĩ ra điều gì đó, che miệng lại, “Tôi đột nhiên nhớ ra, trong phòng giải phẫu còn một mẫu vật chưa gửi đi, tôi phải khẩn trương đi gửi. Tôi đi trước đây!”


Cô nói xong, tiếng giày cao gót hoảng hốt biến mất ở tầng một.


Vu An rút từ túi áo vest bên trong ra một chiếc khóa trường mệnh màu vàng, nhỏ nhắn, lấp lánh dưới ánh mặt trời.


“Tìm thấy ở nhà sáng nay, năm xưa tôi tự tay đeo cho cậu, cậu còn nhớ không?”


Lãnh Ninh có một ấn tượng mơ hồ về chiếc khóa trường mệnh này, nhưng mọi chuyện đã qua quá lâu rồi, cậu không nhớ rõ nữa.


Ngón tay cái của Vu An xoa dọc theo viền chiếc khóa trường mệnh, nơi đó lờ mờ in nửa dấu vân tay, “Nghe nói Đội trưởng Địch vẫn còn ở ICU? Nếu hắn biết về quá khứ của cậu, liệu có hối hận vì năm đó đã cứu một…”


“Vu An.” Lãnh Ninh đột nhiên ngắt lời hắn, ánh mắt lạnh như băng giá, “Anh có phải là Phương Vĩ Cường không?”


Bị chất vấn trực diện, Vu An vẫn vô cùng bình tĩnh, “Tôi không phải là Phương Vĩ Cường, tôi vẫn luôn luôn là Vu An.”


Quai hàm Lãnh Ninh căng cứng lại, “Chiếc khóa trường mệnh này tôi sẽ giữ lại, sau đó sẽ đổi thành tiền mặt trả lại cho anh.”


Cậu giật mạnh lấy sợi dây chuyền có chiếc khóa trường mệnh, Vu An thuận thế xòe tay ra, nhưng tay kia lại vòng ngược lại nắm lấy cổ tay của Lãnh Ninh.


Hắm kéo Lãnh Ninh đến gần, ghé sát vào tai Lãnh Ninh nói nhỏ, “Giữa chúng ta, cần phải so đo những thứ này à?”


Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Truyện Vị Pháp Y Này Có Chút Lạnh Story Chương 127
10.0/10 từ 21 lượt.
loading...