Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 94: Ngoại truyện 17 - Trốn thoát khỏi mật thất.

Tống Viêm dán mắt vào dòng bình luận lấp lánh nhãn vàng kia, càng nhìn càng thấy tê dại trong lòng.

Anh ấy thầm nghĩ, Giang Liễm Chu tuyệt đối không thể nào tốt bụng đến mức vô duyên vô cớ chạy vào xem anh ấy livestream. Chẳng phải chưa từng trực tiếp bao giờ, nhưng từ trước đến nay, vị Đại thiếu Giang kia có khi nào chịu “nể mặt” anh ấy chứ?

Vậy mà hôm nay, ngay giây phút thấy Giang Liễm Chu bước vào phòng phát sóng, trong lòng Tống Viêm lập tức dấy lên dự cảm bất an. Lúc gọi chào mà đối phương không trả lời, anh ấy thậm chí còn thầm vui mừng được một khắc. Ai ngờ kết cục lại là…

Có lẽ vì nét mặt của Tống Viêm lúc này thực sự hơi vặn vẹo, nên bất kể là fan của anh ấy, hay fan kéo tới hóng hớt của Giang Liễm Chu, tất cả vào giờ phút này đều đồng loạt dấy lên một cảm giác thương hại lẫn đồng tình.

[Thật đáng thương quá, vừa không kiếm được tiền quà, lại phải đọc quảng cáo, còn phải nghe cái tên chó má Giang Liễm Chu ngồi đây khoe khoang… Đời gì khổ thế cơ chứ (thở dài).]
[Nói đi cũng phải nói lại, Giang Liễm Chu, anh khoe cái gì vậy? Cái bản vẽ đó chẳng phải tự anh giành được sao, giờ nói như thể vợ tôi chủ động muốn vẽ cho anh ấy.]
[Mà tôi cũng không hiểu, sao tự dưng Giang Liễm Chu lại đòi vẽ Cô Bé Quàng Khăn Đỏ… cạn lời, anh ba tuổi hay sao mà bắt vợ tôi dỗ cho bằng cái tranh cổ tích?]


[Cái nhãn vàng to tướng thế kia, ra tay thì tặng vài ngôi sao lẻ, chậc.]

Thật ra, đây là lần đầu tiên Tống Viêm tận mắt thấy bình luận trực tiếp về Giang Liễm Chu. Ban đầu, anh ấy còn tưởng đó là fan của mình đang bênh vực, nhưng nghĩ tới độ “máu chiến” của fan nhà Giang, anh ấy lại thấp thỏm lo sợ, e hai phe fan sắp choảng nhau trong phòng chat.

Nhưng lướt thêm vài dòng, anh mới giật mình nhận ra. Mấy câu nói gay gắt nhất, độc miệng nhất, trước tên ID đều là những cái nick nổi bật, toàn bộ đều là fan cứng của Giang Liễm Chu.
……

Xác định thật sự là fan, chứ không phải antifan? Sao câu nào cũng không chừa đường sống thế này?

Khác với Tống Viêm lần đầu gặp cảnh, Giang Liễm Chu hiển nhiên đã quá quen thuộc rồi. Fan của anh xưa nay chính là như vậy, đem phương châm “yêu càng sâu, chửi càng thấu” phát huy đến tận cùng.

Đó là nhóm fan trung thành nhất, phần lớn từ khi anh debut đã theo đến nay; cũng là nhóm chi mạnh tay nhất: mọi hợp đồng quảng cáo đều top doanh số, áo mặc ở sân bay có thể sold-out trong chớp mắt, đừng nói chi đến album vật lý hay vé concert vốn dĩ khó mà mua nổi; họ thậm chí còn cực kỳ coi trọng hình tượng của Giang Liễm Chu, đi làm từ thiện, đi đón sân bay đều giữ trật tự, cố hết sức tránh để “một fan hủy mười”.

Nhưng mà, miệng thì độc nhất, có lẽ… đúng là “fan nào chủ nấy” vậy.

Giang Liễm Chu hoàn toàn làm như không thấy cả một dãy bình luận lướt qua, vẫn cứ mải mê cúi đầu gõ chữ khoe khoang.
[@#%wwNghe qua chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ chưa? Chưa nghe cũng không sao, để tôi kể cho…]

Chữ “kể cho” còn chưa kịp gõ xong, Giang Liễm Chu bỗng “hít một hơi đau” rồi nghiêng đầu nhìn Thịnh Dĩ, rồi lại nhìn xuống bàn chân tội nghiệp vừa bị cô giẫm không chút nể nang.

Tay run một cái, dòng bình luận kia thế là bị gửi đi mất. Ngay lập tức, màn hình tràn ngập fan với ánh mắt như thể có tia X-quang.

[Sao anh cả nói chuyện toàn bỏ nửa chừng vậy?]


[Vợ ơi! Có chị ở đây thật tốt! Trên đời này, ngoài chị ra, ai có thể trị nổi một con chó thích chạy rông cơ chứ?]

Tống Viêm: “…”
Anh ấy gặm thêm hạt dưa, thong thả nhả vỏ, rồi chợt ngơ ngẩn ——
Ơ, chủ đề livestream hôm nay là gì nhỉ?

Giang Liễm Chu thì chậm rãi ngẩng đầu, liếc Thịnh Dĩ một cái, lần này không tiếp tục gõ chữ nữa.

“Được thôi,” anh kéo dài giọng, toàn bộ đều là ngữ điệu dỗ dành bạn gái, “không kể cho bọn họ, chỉ kể cho bạn gái anh nghe chuyện Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.”

Thịnh Dĩ: “…”

Đại thiếu Giang vô cùng thản nhiên, còn vươn tay xoa đầu cô như đang dỗ dành “Bảo bối đừng giận, em nghe anh kể tiếp nhé.”

Thịnh Dĩ: “?”


Cô khẽ bật cười: “Đổi truyện khác đi.”

Giang Liễm Chu gật gù, ra vẻ cực kỳ hào phóng: “Không vấn đề, em muốn nghe gì? Lọ Lem? Bạch Tuyết? Hay là… Cô Bé Bán Diêm?”

Thịnh Dĩ lại cong môi cười, không hề để anh có cơ hội phá hỏng tuổi thơ của mình thêm nữa: “Đổi thành… câu chuyện mấy tháng trước, khi anh lần đầu gặp em trong thang máy, còn cố tình giả vờ không quen em đi.”

Giang Liễm Chu: “…”

Anh ho khan một tiếng, lấy giọng nghiêm túc: “Bảo bối, mấy hôm trước anh ngủ bị đập đầu vào tường, bác sĩ nói có di chứng mất trí nhớ một phần. Đoạn chuyện em nói đó, vừa khéo anh không nhớ gì cả.”

Thịnh Dĩ nở nụ cười lạnh.

Giang Liễm Chu vẫn giữ vẻ điềm nhiên, chẳng chút áy náy vì vừa bịa chuyện, thong dong đứng dậy đi về phía phòng tắm.

Đi được vài bước, anh lại quay đầu, nhếch môi cười hờ hững, giọng lười biếng kéo dài: “Để bù lại chuyện không kể cho em nghe…” Giang Liễm Chu nhếch môi, cười khẽ, giọng điệu cuối cùng cao vút: “Em có muốn tắm cùng anh không?”

—–

Từ trước đến nay, Thịnh Dĩ luôn sống một mình, tự do tự tại, cũng không thấy có gì không ổn. Nhưng con người vốn là loài động vật sống theo bầy đàn, đôi khi khó tránh được sự cô đơn.

Kể từ khi Giang Liễm Chu dọn đến ở chung, cái cảm giác “cô đơn” ấy, dường như chưa từng xuất hiện lại trên người Thịnh Dĩ.

Đại thiếu Giang rất biết chừng mực, cô bận rộn thì anh tuyệt đối không quấy rầy, nhưng hễ có chút khe hở nào trong thời gian rảnh rỗi của cô, anh liền chen vào, tận dụng mọi lúc mọi nơi để tăng cảm giác hiện diện. Ngay cả mỗi lần cô về nhà họ Thịnh, anh cũng đều đi cùng. Dần dà, người nhà họ Thịnh quen thuộc anh chẳng kém gì người trong nhà.

Có lần, đúng lúc Giang Liễm Chu bận lịch trình nên không đi cùng được. Kết quả, ngay cả tiểu cháu trai bám người nhất của cô – Thịnh Nam Mặc, sau khi ngóng mãi không thấy bóng dáng, rốt cuộc ấp a ấp úng hỏi: “Cô Út, cháu…”

Thịnh Dĩ khẽ “Ừm?” một tiếng.

Nam Mặc như phải lấy hết can đảm, cắn răng nói: “Chú Út hôm nay sao lại không tới? Chú ấy có phải… không ở với cô nữa không?”

Thịnh Dĩ nghe mà vừa buồn cười vừa bất lực.

Nam Mặc xoắn chặt ngón tay, giọng hơi chột dạ: “Cùng lắm thì sau này… cháu không trừng mắt với chú ấy nữa là được…”

Thịnh Dĩ ngồi xuống, nhướng mày trêu: “Thích chú ấy đến thế à?”

“Cháu không có!” Nam Mặc lập tức phản bác, gần như xù lông, nhưng phản bác xong lại liếc nhìn Thịnh Dĩ mấy cái, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Nhưng mà chú ấy quả thật đối xử với cô rất tốt. Thế nên cháu quyết định chấp nhận chú ấy một chút xíu xiu thôi.”

……

Những ngày tháng như vậy thật sự quá đỗi đẹp đẽ. Đến ngay cả Thịnh Dĩ, vốn dĩ đối với nhiều chuyện trong đời đều chọn thái độ “tới đâu hay tới đó”, đôi khi cũng không tránh khỏi, trong một buổi trưa nắng chan hòa, bỗng nảy ra một ý nghĩ: “Nếu cả đời này cứ thế mà trôi qua thì tốt biết bao.”

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, cô lại tự bật cười, có lẽ chính cô cũng thấy kỳ lạ, mình lại bắt đầu suy nghĩ đến những chuyện gắn bó cả đời rồi sao?

Trước kia Thịnh Dĩ không phải kiểu người quá tin tưởng vào tình yêu, đôi khi thậm chí còn có chút nhát gan. Thế nhưng, gặp phải một Giang Liễm Chu như vậy, anh lại chính là toàn bộ dũng khí của cô.

——–

Thời gian trôi gần đến hạ. Mùa hè ở Minh Tuyền đến khá muộn, khi những thành phố miền Nam đã nóng hầm hập thì nơi đây vẫn còn khí hậu dịu dàng dễ chịu.

Tính ra, Thịnh Dĩ đã ở chung với Giang Liễm Chu được mấy tháng rồi.

Một buổi tối sau khi nộp bản thảo, Thịnh Dĩ thong thả đắp mặt nạ, gối đầu lên chân anh, vừa dưỡng da vừa nghe anh đọc một cuốn tiểu thuyết mạng. Giọng anh thực sự quá hay, trong trẻo mà quyến rũ, khi đọc lên giống hệt phát thanh viên radio đêm khuya.

“Anh ta tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra, vừa đi vừa nói: Tối nay… bảy lần.”

Thịnh Dĩ: “…”

Không trách được cô bật cười, giọng anh thì mê hoặc như thế, mà nội dung lại kỳ quặc đến mức khó đỡ, sự đối lập này quá buồn cười. Bối Lôi dạo này rốt cuộc đọc mấy thứ gì thế không biết, còn cực lực giới thiệu cho cô, nghe mà đến miếng mặt nạ cũng suýt nhăn nheo.

Giang Liễm Chu ngẩng đầu, liếc màn hình, rồi lại nghiêng mắt nhìn cô, vẻ mặt “rất sâu xa” “Thế nghĩa là… bảy lần được à?”

Thịnh Dĩ: “…”

Quả nhiên, trong khi cô còn đang có dự cảm chẳng lành, Giang Liễm Chu đã thản nhiên mở miệng:
“Bảo bối, mỗi lần hai hiệp em đã sắp khóc rồi, thế này sao được?”

Thịnh Dĩ giật lấy điện thoại của anh, chẳng còn tâm trạng lo miếng mặt nạ nữa, im lặng vài giây, cô chặn đứng mọi ý tưởng nguy hiểm trong đầu anh: “Đừng có tin mấy thứ vớ vẩn này. Được rồi, chúng ta đổi chủ đề đi.”

Giang Liễm Chu nhướng mày, nhìn cô thêm mấy lần, sau đó cũng thuận theo, bình thản chuyển đề tài:
“Cuối tuần này đi chơi mật thất thoát hiểm nhé?”

Thịnh Dĩ thoáng ngạc nhiên.

Giang Liễm Chu tiếp tục nói: “Trì Bách với Phó Thừa Trạch, còn cả Khổng Hoài Mộng bảo cuối tuần này sẽ đến Minh Tuyền chơi. Họ rủ đi mật thất thoát hiểm, em thấy sao?”

Lần này Thịnh Dĩ thật sự bất ngờ: “Chúng ta tổng cộng bao nhiêu người vậy?”

Giang Liễm Chu khẽ “Ừm” một tiếng, gật gù: “Cũng kha khá đó.”

Thịnh Dĩ: “?”

“Trừ ba người họ ra” anh lười nhác tiếp lời “ anh còn hẹn cả hội Tống Viêm, Đoàn Minh Tể, cả Bối Lôi với Lão Cung nữa. Dịp hiếm có, mọi người cũng nên nhân tiện làm quen.”

Thịnh Dĩ: “??”

Một trò mật thất thôi mà, có cần biến thành đại hội quần chúng thế không?

Giang Liễm Chu nhàn nhã nói: “Yên tâm, biết em sợ tối, anh đặc biệt chọn kịch bản nhẹ nhàng rồi.”

Thịnh Dĩ: “Vậy em phải cảm ơn anh quá nhỉ.”

Giang Liễm Chu không chút khách khí, ung dung nhận ngay: “Không có chi.”

Đúng lúc cô cũng vừa nộp bản thảo xong, cuối tuần quả thật rảnh rỗi. Bạn bè hiếm khi tụ họp đông đủ thế này, từ chối cũng hơi lạ. Sau một hồi cân nhắc, Thịnh Dĩ gật đầu đồng ý, rồi hỏi tiếp: “Đi chơi ở đâu? Chúng ta… đếm sơ sơ cũng mười lăm người rồi, có chỗ chứa nổi không?”

“Puzzle Party.”

Puzzle Party… Thịnh Dĩ thật ra có nghe qua. Thậm chí, gọi nó là “nơi” thì hơi xem nhẹ, đúng hơn phải gọi là câu lạc bộ giải đố cao cấp.

Minh Tuyền vốn lắm người có tiền, mà Puzzle Party thì giống hệt mấy câu lạc bộ xe đua cao cấp họ từng ghi hình trước đây, giàu cũng chưa chắc đã vào nổi.

Puzzle Party nổi danh bởi quy mô khổng lồ, bối cảnh dựng siêu thật, kèm trải nghiệm nhập vai đầy kịch tính. Dân mê mật thất coi việc được chơi kịch bản ở Puzzle Party như một kiểu vinh dự. Nơi này chứa được mười lăm người cùng chơi, nghĩ lại cũng chẳng lạ.

Thịnh Dĩ khẽ gật đầu tỏ ý đã hiểu, lại hỏi: “Nghe nói khó đặt chỗ lắm mà?”

“Không khó đâu.” Giang Liễm Chu tựa lưng vào sofa, tự tin lại có phần ngạo nghễ: “Chủ câu lạc bộ vốn là fan từ thời niên thiếu của anh.”

Thịnh Dĩ: “…”

Giang Liễm Chu thở dài, tỏ vẻ bất đắc dĩ than thở: “Fan hâm mộ khắp thiên hạ, anh cũng đâu biết phải làm sao.”

Thịnh Dĩ thật sự nghiêm túc ngẫm nghĩ: Vì sao cùng một câu nói, nhưng khi phát ra từ miệng Giang Liễm Chu, lại khiến người ta chỉ muốn đánh anh một trận?

Ngẫm kỹ thì, đúng là anh nắm rất chuẩn: giọng điệu, động tác, biểu cảm… đều khớp hoàn hảo, chỉ cần thiếu một yếu tố thôi, cũng không thể đạt đến mức chọc tức người ta như vậy.

Quả nhiên, không hổ là Giang Liễm Chu.

——

Dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng khi thực sự nhìn thấy đông người thế này trong phòng nghỉ của Puzzle Party, Thịnh Dĩ vẫn thầm ngẩn ra một thoáng.

Cô theo bản năng đưa mắt quan sát khắp căn phòng nghỉ rộng lớn. Quả không hổ danh Puzzle Party nhiều tiền, ngay cả một phòng nghỉ “bình thường” thôi cũng được họ trang hoàng lộng lẫy xa hoa.

Không chỉ là “xa xỉ”, mà còn đầy cá tính, từng khoản chi đều khéo léo, tinh tế đến mức tuyệt vời, nhưng lại không hề bị rơi vào phô trương kệch cỡm, tất cả đều vừa vặn, khẽ khàng phô bày gu thẩm mỹ thượng thừa của chủ nhân.

Một ông chủ như vậy, vậy mà lại là fan ca nhạc của bạn trai mình. Nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao, Thịnh Dĩ cũng bỗng thấy có chút tự hào khó tả.

Tiết Thanh Phù mỉm cười dịu dàng chào cô, rồi hỏi: “Tiểu Cửu, cô đang tìm gì vậy?”

Thịnh Dĩ mặt không đổi sắc: “Camera.”

Tiết Thanh Phù: “?”

Thịnh Dĩ: “Cứ có cảm giác như đang quay một chương trình nào đó.”

Doãn Song lập tức bật cười, kéo tay Thịnh Dĩ lắc lắc: “Bảo bối Tiểu Cửu, sao cô lại đáng yêu thế chứ! Muốn cưới cô làm vợ quá.”

Doãn Song: “…”

Cô vốn là hotgirl trên một nền tảng video ngắn, thỉnh thoảng cũng livestream, quen gọi fan bằng đủ loại xưng hô ngọt ngào. Lâu dần, chính mình cũng quen mắt với hàng loạt bình luận “cưới Song Song làm vợ”. Kết quả… thói quen này lại lỡ miệng bật ra.

Doãn Song lập tức né sang bên, tránh ánh mắt Giang Liễm Chu, còn len lén sờ cổ mình. Ừ, vẫn còn nguyên.

Sau khi đảo mắt nhìn mấy vòng, Thịnh Dĩ mới xác nhận: hóa ra hôm nay thật sự chỉ là một buổi tụ hội đơn thuần.

Bối Lôi thì sướng đến choáng váng: “Tiểu Cửu, nếu không nhờ cậu, thì tớ lấy tư cách gì mà quen biết được nhiều nhân vật nổi tiếng thế này!”

Đúng lúc ấy, nhân viên phục vụ bước vào, nở nụ cười lễ độ rồi dẫn cả đoàn tới trước một chiếc tủ khổng lồ: “Đây là các kịch bản mật thất mà quý khách có thể lựa chọn. Với nhóm 15 người thì số kịch bản không nhiều lắm, thực sự xin lỗi, ông chủ nhờ tôi gửi lời xin lỗi chân thành đến các vị khách quý.”

Thịnh Dĩ đưa mắt lướt qua chiếc tủ khổng lồ ấy một lượt.

“Không nhiều lắm”?

Puzzle Party đúng thật có đủ tư cách để kiêu ngạo.

Cả đoàn người thoáng do dự, chưa ai quyết được chọn gì, liền đồng loạt quay sang nhìn Giang Liễm Chu, ý mặc định để anh quyết định.

Giang Liễm Chu khẽ liếc ra cửa sổ, chỉ về phía một tòa tháp cao gần đó, hỏi: “Có kịch bản nào diễn ra ở trong tòa tháp kia không?”

Nhân viên lập tức gật đầu: “Có ạ.”

Anh ta đưa tay chỉ vào một dãy kịch bản cho Giang Liễm Chu xem. Giang Liễm Chu đảo mắt lướt qua, hơi ngẩng cằm, liền chọn ngay một quyển.

Phó Thừa Trạch tò mò, liền rút kịch bản đó ra xem thử.

“Ừm, cuốn kịch bản này lấy nhân vật chính là một công chúa nhất quyết không chịu lấy người mình không yêu, và một hoàng tử liều mình cứu lấy người thương. Ngoài công chúa và hoàng tử ra, còn lại 13 nhân vật thì đều là…”

“Thuộc hạ à?”

Phó Thừa Trạch: “…”

Giang Liễm Chu khẽ gật đầu, càng nghe càng thấy hài lòng, dứt khoát khẳng định luôn: “Ừ, phân vai thế này tôi rất thích.”

Mọi người khác: “…”

 



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 94: Ngoại truyện 17 - Trốn thoát khỏi mật thất.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...