Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 93: Ngoại truyện 16 - Chia sẻ niềm vui.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thịnh Dĩ có một loại ảo giác hết sức hoang đường, giống hệt cảm giác lần trước, trước buổi ghi hình, cô ngất ở sân bay rồi tỉnh lại trong bệnh viện. Cô thực sự cảm thấy, có lẽ mình xuyên không mất rồi.

Hơn nữa, chắc là xuyên vào một cô gái vừa chết vì tai nạn xe cộ. Nếu không thì, vì sao trên người cô lại đau đến mức này?

Một chút sức lực cũng không còn, như thể toàn bộ khí lực đã bị rút cạn, ngay cả việc động nhẹ một ngón tay thôi cũng khó nhọc đến không thể chịu nổi.

Cô bắt đầu suy nghĩ từ câu hỏi “Tôi là ai”, còn chưa kịp nghĩ đến “Tôi đang ở đâu”, lúc cô thử xoay người, liền hít mạnh một hơi lạnh: Đau, đau chết mất!

“Bé con, có phải đau lắm không?” Bên cạnh lập tức vang lên giọng người đàn ông. Trong giọng nói ấy, đầy lo lắng và thương tiếc, xen lẫn một tia khó nhận ra của sự áy náy, như thể chính anh đã làm gì sai vậy.

Thịnh Dĩ: “……”
Giọng nói của Giang Liễm Chu giống như một cái công tắc, ngay lập tức kích hoạt ký ức, những mảnh ghép từ đêm qua, theo thanh âm ấy, ào ạt trở lại trong đầu cô.

Và rồi, cô cuối cùng cũng nhớ ra, tại sao mình lại cảm thấy như vừa bị xe đụng, Thịnh Dĩ cực nhọc quay đầu, gườm gườm nhìn anh, mở miệng chỉ trích: “Cầm thú.”

Giang Liễm Chu: “……”
Trong thoáng chốc, anh hơi chột dạ, đưa nắm tay khẽ che môi, giả vờ ho nhẹ.

Nhưng Giang Liễm Chu vẫn là Giang Liễm Chu, sao có thể ngoan ngoãn thừa nhận lỗi lầm? Anh dừng vài giây, nhấc mí mắt nhìn cô, thong thả nói: “Hôm qua là em chủ động quyến rũ anh trước đó, bé con.”

Anh còn “chậc” một tiếng: “Rõ ràng biết sức kháng cự của anh với em gần như bằng không, thế mà em lại cố tình mê hoặc. Anh sao có thể kiềm chế nổi? Bây giờ em quay sang mắng anh là cầm thú, A Cửu, thế thì hơi thiếu đạo đức rồi đó.”

Thịnh Dĩ: “……”
Anh … sao có thể nói mà mặt không đỏ, tim không run như vậy chứ?

Giang Liễm Chu vừa vui vẻ vừa thản nhiên lật ngược tình thế, xong liền lấy thuốc mỡ trên đầu giường, ngón tay anh dính một chút, kiên nhẫn xoa bóp cho cô ở những chỗ đau nhức.

Khi anh ngồi dậy, chăn trên người tuột xuống, lộ ra những dấu vết trên da, có vết hôn, có cả vết cào bằng móng tay, thậm chí còn có chỗ rớm máu. Trên làn da trắng mịn của Giang Liễm Chu, nhìn qua giống như vừa trải qua một trận “bạo hành” thực sự.

“……”
Thịnh Dĩ nhìn chằm chằm vào những dấu vết ấy thật lâu, ngừng một lát, rốt cuộc không nhịn được mà hỏi: “Những dấu trên người anh từ đâu mà có vậy?”

Giang Liễm Chu thản nhiên cúi đầu liếc một cái, ngáp dài một tiếng lười biếng, rồi lại cúi xuống tiếp tục xoa bóp cho cô: “Em nghĩ xem?”

Thịnh Dĩ: “……”
Không thể nào chứ.

Anh hơi nhướng mày, thấy rõ vẻ mặt muốn chối đây đẩy của cô, liền kéo dài giọng, cười mỉa mai:
“Có cần anh giúp em nhớ lại không? Từ lúc bước vào nhà, em đã làm gì ấy nhỉ?”

“……”


Không cần.

Hôm qua cô chỉ hơi say thôi, chỉ là vì quá mệt, sáng nay lại bị choáng váng đến mức hoang mang, nên mới thoáng quên mất vài chi tiết, nhưng bị Giang Liễm Chu gợi lại như thế, Thịnh Dĩ lập tức nhớ ra.

Từ khoảnh khắc cô chủ động mời anh “mở quà”, rồi giống như mọi lần trước vẫn chỉ bằng tay đến cuối cùng, chính cô lại để Giang Liễm Chu phá giới hạn, hoặc đổi cách nói khác, căn bản chẳng thể đổ lỗi cho rượu.

Dù sao thì, đó vốn là món quà cô chuẩn bị cho anh, mà đêm qua, tất cả cũng diễn ra theo đúng kế hoạch của cô, rượu, cùng lắm chỉ là chất xúc tác mà thôi.

Thấy cô im lặng, đại thiếu gia Giang lại càng đắc ý, tạm biệt thân phận trai tân hai mươi mấy năm, lúc này Giang Liễm Chu thậm chí còn muốn cao giọng ngâm câu “Xuân phong đắc ý mã đề cấp” để bày tỏ tâm trạng hưng phấn của mình.

Ngón tay anh di chuyển càng nhẹ nhàng hơn, nhưng miệng thì không chịu buông tha: “Nhớ lại chưa? Có chỗ nào bỏ sót không, có cần anh giúp bổ sung cho?”

Anh còn khẽ hừ một tiếng, được voi đòi tiên: “Hôm qua sinh nhật anh mà dám có người ép em uống rượu, gan to bằng trời rồi.”

Thịnh Dĩ ấp a ấp úng, dù bề ngoài lúc nào cũng bày ra dáng “bking”, lúc này cũng không tránh khỏi đỏ mặt ngượng ngùng.

Bàn tay Giang Liễm Chu quả thực rất ấm áp, đêm qua ngủ muộn, lại tiêu hao quá nhiều thể lực, Thịnh Dĩ chỉ cảm thấy cả người như bị rút kiệt.

Giờ đây, dưới sự xoa bóp của anh, cô ngáp liên tiếp hai cái, Giang Liễm Chu lại dịu giọng dỗ dành vài câu, chẳng mấy chốc, Thịnh Dĩ đã chìm vào giấc ngủ sâu lần nữa.

—–

Đến khi tỉnh dậy, cô cảm thấy bụng mình đã đói lép kẹp, cô định gọi tên Giang Liễm Chu, thì bất ngờ nghe thấy giọng anh vang lên từ ngoài cửa, có vẻ anh đang nói chuyện điện thoại, lại còn cố tình hạ thấp giọng, đến mức Thịnh Dĩ phải căng tai lắng nghe mới nghe rõ đôi chút.

“Đúng, lần sau tranh suất bản thảo là thứ Bảy tuần tới, chín giờ tối.”

“Ừ, đúng rồi, anh cũng giúp tôi tranh nhé, gọi mấy người trong studio có thời gian thì cũng giúp một tay đi…. Cái đó các anh không cần lo, tôi tự có sắp xếp”

“Ai cướp được thì người đó tháng này được thưởng 10%.”

Có lẽ Giang Liễm Chu đã cúp máy, Thịnh Dĩ vốn chờ anh đi vào, nhưng cuối cùng anh lại tiếp tục ra ngoài gọi thêm một cuộc nữa. Lần này, nghe có vẻ là gọi cho Hứa Quy Cố.

“Lão Hứa, cái thuốc mỡ mà cậu nói lần trước là gì ấy nhỉ? Gửi cho tôi một tuýp nhé. Ừm, tối qua cô ấy… hôm nay chắc là hơi đau rồi…”

Anh vừa nói vừa không nhịn được mà bật cười: “Tất nhiên rồi. À đúng rồi, thứ Bảy tuần sau cậu cũng phải giúp tôi tranh suất bản thảo. Cô ấy nói trước đây chưa có kinh nghiệm, nên sẽ không vẽ tranh màu. Lần này thật khó mới có cơ hội, không lưu lại một bức làm kỷ niệm thì sao được?”

Thịnh Dĩ: “……”

Giang Liễm Chu lần này rốt cuộc cũng hài lòng cúp máy, đẩy cửa bước vào, vừa vào liền thấy Thịnh Dĩ mở to mắt, không chớp lấy một cái, nhìn thẳng về phía cửa.

Tố chất tâm lý của đại thiếu gia quả nhiên đỉnh cao, rõ ràng vừa rồi còn ở ngoài cửa khoe khoang đủ thứ chuyện khó nói ra, vậy mà lúc đối diện với Thịnh Dĩ, anh vẫn thản nhiên như thường, anh bước tới, hôn nhẹ lên trán cô.

“Bảo bối tỉnh rồi à? Dậy ăn cơm thôi, anh vừa làm xong bữa trưa.”

Thịnh Dĩ im lặng hai giây.

Giang Liễm Chu lại nói: “Tối nay ra ngoài ăn nhé? Anh đã đặt một nhà hàng món gia truyền, nghe nói rượu tự nấu của họ uống ngon lắm.”

Thịnh Dĩ: “?”
Cái tình trạng này mà còn dám rủ em uống rượu à?

Giang Liễm Chu vốn giỏi trò “được voi đòi tiên”, lúc này còn tự mình lắc đầu, giả vờ bất lực: “Thôi thì, uống rượu rồi biến thành nữ hái hoa tặc thì biến thành nữ hái hoa tặc đi, ai bảo anh yếu đuối, chẳng có chút sức phản kháng nào chứ?”

Nói xong còn liếc cô một cái, ra vẻ rộng lượng: “Anh đây là người rộng rãi, em muốn uống bao nhiêu thì uống, thế nào?”

Thịnh Dĩ: “……”
Thịnh Dĩ: “Thu dọn hành lý, mang đồ đạc rời khỏi nhà em ngay. Cảm ơn.”

——

Kể từ sau khi Giang Liễm Chu phải kiêng rượu vì vấn đề cổ họng, Thịnh Dĩ cũng kiêng rượu theo. Không phải do cô nhát gan, mà là vì cái bài học đêm hôm ấy quá mức thảm khốc, thảm khốc đến độ chẳng muốn nhớ lại chút nào.

Thuốc mỡ mà Hứa Quy Cố gửi qua đúng là có tác dụng, Thịnh Dĩ hồi phục khá nhanh. Nhưng cho dù vậy, cô vẫn phải nằm trên giường suốt ba ngày, chỉ dậy để ăn, ăn xong lại ngủ tiếp.

Ba ngày trôi qua, cô không vẽ được bức nào. Bình thường, trên tài khoản Weibo “Vọng Cửu” của mình, Thịnh Dĩ sẽ thường xuyên đăng tải rất nhiều nội dung, toàn bộ đều liên quan đến tranh vẽ. Ngoài những bản vẽ hoàn chỉnh, cô còn hay đăng nháp, phác thảo, thậm chí hứng lên thì chia sẻ cả hướng dẫn vẽ.

Nhưng mấy ngày nay, Thịnh Dĩ – người luôn nộp bản thảo đúng hẹn, mưa gió không ngăn, vậy mà lại trễ hạn.

Đây quả thực là một chuyện động trời, xưa nay cô luôn cực kỳ chuyên nghiệp, ngay cả trong thời điểm “bại lộ thân phận”, cô vẫn đều đặn lên Weibo cập nhật art CP với chuyên mục của “Hôm nay anh đã làm được chưa”.

Thế mà lần này, cô lại phải gửi lời xin lỗi đến khách đặt đơn tiếp theo, còn chủ động hoàn lại một phần tiền đặt cọc, nói rằng bản thảo sẽ chậm hai ngày. Người đặt đơn kia vừa ngạc nhiên vừa bối rối, dù sao thì đây là họa sĩ nổi tiếng, có hàng đống fan, cũng chẳng thiếu tiền, vậy mà lại khách khí đến thế.

Hơn nữa bản thảo cũng không gấp gáp, thế là vị khách kia liền nhàn nhã mang chuyện này lên siêu thoại chia sẻ. Kết quả, ngay lập tức gây ra một trận bàn tán xôn xao.

[Có phải A Cửu vợ tui bị ốm rồi không? Cảm giác chị ấy thật sự rất hiếm khi trễ hạn, lần trước đi ghi hình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy cũng vẫn giao bản đúng hẹn mà.]
[Có hơi lo lắng, nhưng nhìn giọng điệu thì chắc không có vấn đề gì lớn.]
[Á á, vừa nãy tui thấy chị gái “Hôm nay anh đã làm được chưa” ở trên timeline đổi ID thành “Hôm nay anh đã làm được rồi”… ý gì đây trời?!]

Mọi người lũ lượt kéo nhau sang trang cá nhân của “Hôm nay anh đã làm được rồi” để hóng.

“Hôm nay anh đã làm được rồi”: [Các bạn à, tôi khẳng định hôm nay chắc chắn đã làm rồi, nguyên nhân A Cửu trễ hạn tám phần là do… làm dữ quá :). Có chứng cứ hẳn hoi nhé. Huhuhu, tại sao tôi không được ở dưới gầm giường của Mộc Dĩ Thành Chu cơ chứ!]

Lướt Weibo, thấy được cái status này trong siêu thoại, Thịnh Dĩ: “……”

Cô im lặng vài giây, thực sự không hiểu nổi fan nhà mình mỗi ngày rốt cuộc đang tưởng tượng cái gì mà lại tưởng tượng chính xác đến đáng sợ.

Có lẽ vì dạo này biểu hiện của Thịnh Dĩ đúng là hơi khoa trương, nên mấy hôm nay Giang Liễm Chu tuy ngoài miệng trêu chọc liên miên, nhưng hành động thì lại cực kỳ cẩn thận. Thịnh Dĩ thậm chí cảm giác, trong mắt anh, bản thân mình bây giờ cứ như một món đồ thủy tinh, chỉ cần chạm vào là vỡ tan.

Ăn cơm, anh phải đút, xuống cầu thang, anh phải bế. Thậm chí ngay cả đi vệ sinh, anh cũng đứng chờ ngoài cửa, sợ cô gặp chuyện gì.

Dù Thịnh Dĩ đã nhiều lần nhấn mạnh rằng mình ổn rồi, nhưng đại thiếu gia họ Giang vẫn giữ bộ mặt “em đang gắng gượng đấy” đầy khó chịu. Bất đắc dĩ, đêm hôm đó Thịnh Dĩ đành tự mình uống thêm vài ly rượu để chứng minh rằng mình thực sự đã hồi phục.

Ngày hôm sau, nhìn gương mặt thoả mãn rạng rỡ của Giang Liễm Chu, Thịnh Dĩ lặng im rất lâu, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một ý nghĩ: Đây rõ ràng là cái bẫy! Bẫy cả đấy!

Tối thứ Bảy lúc chín giờ, họa sĩ Vọng Cửu lại mở nhận đơn bản thảo. Lần này cô chỉ để lại hai suất vẽ cho khách, vốn dĩ đã cạnh tranh khốc liệt, nay lại càng căng thẳng hơn.

[Vợ ơi, tiền tôi để dành đủ lâu rồi, nhưng biết bao giờ mới có thể được chị vẽ cho một bức đây?]
[Tôi gọi mười người bạn đến phụ tay cũng không giành nổi, hay lần sau chị mở kiểu bốc thăm đi? Tốc độ tay của tôi thật sự không thể nào… (khóc)]
[Nói đi! Hôm nay là ai giành được?! Tôi chỉ cần biết tên, ra ngoài đánh một trận công bằng nào!]


[……]
[……]

Trên màn hình là một hàng dấu chấm lửng ngay ngắn, không ai dám phá đội hình.

Ngay cả Thịnh Dĩ cũng chỉ có thể trừng mắt nhìn cái tên to đùng trong danh sách “GiangLiễmChuV”, rồi rơi vào trầm mặc và nghi ngờ sâu sắc. Weibo bây giờ cho phép trùng tên sao?

Ban đầu cô còn tưởng anh chỉ đùa cho vui, nhưng mãi đến lúc này mới phát hiện, Giang Liễm Chu thật sự đi giành suất vẽ, và còn giành thành công.

Theo thông lệ, sau khi danh sách công bố, Thịnh Dĩ sẽ lập tức nhắn riêng cho khách để bàn nội dung. Nhưng lần này, cô cứ nhìn chằm chằm cái tên kia, mãi mà không hạ nổi ngón tay xuống.

Rốt cuộc, khách hàng lại chủ động nhắn tới trước.

[GiangLiễmChuV: Wah, thưa đại tỷ, em thật sự cướp được rồi đúng không? Em thích tranh của chị lâu lắm rồi, cuối cùng cũng có một lần giành được suất!]
[Vọng Cửu: ……]

Có những lúc, Thịnh Dĩ thật sự bị cái kiểu “chó con” của Giang Liễm Chu làm cho cứng họng.

Rõ ràng chỉ là một câu bình thường, nếu đổi sang người khác nói thì hẳn sẽ chân thành tha thiết. Thế nhưng từ miệng Giang Liễm Chu phát ra…sao lại chỉ khiến người ta muốn đấm cho một trận vậy nhỉ.

[GiangLiễmChuV: Vậy là em muốn chị vẽ gì cũng được đúng không ^^]

Thịnh Dĩ dán mắt vào cái icon mặt cười “^^” kia, lặng lẽ siết chặt nắm tay.

Cô đang ngồi trong phòng làm việc, còn Giang Liễm Chu thì lấy cớ “muốn ở bên” nhưng đã bị cô đuổi ra phòng khách. Giờ anh đang nằm dài trên sofa, giả vờ đọc sách mà chẳng tập trung, bên cạnh còn để cái iPad phát linh tinh gì đó.

Chỉ qua một màn hình, Thịnh Dĩ vẫn có thể tưởng tượng ra gương mặt anh lúc này. Hẳn là khóe mắt nhướng lên, trong ánh mắt toàn là trêu chọc, lại xen lẫn vẻ đắc ý của kẻ cướp được suất. Thế nhưng tay thì gõ ra cái icon “^^” hoàn toàn không hợp với điệu bộ kia.

Đáng ghét! Thịnh Dĩ nghiến răng, trong đầu chỉ muốn đấm anh thành đúng cái mặt “^^” đó.

[Vọng Cửu: Không phải đâu nhé, tranh của tôi không nhận vẽ loại có màu.]
[GiangLiễmChuV: Sao Vọng Cửu lại nói thế được?]
[Vọng Cửu: ?]
[GiangLiễmChuV: Em nhìn giống loại người sẽ muốn vẽ tranh kiểu đó sao?]

Trong đầu Thịnh Dĩ như có cả đàn dấu chấm hỏi nhảy múa, sắp không chứa nổi nữa.

Cô thật sự không hiểu, Giang Liễm Chu làm thế nào có thể tỉnh bơ mà thốt ra những câu như vậy. Nói thật, đổi thành người khác, chỉ cần da mặt mỏng hơn một chút thôi, chắc giờ đã chui vào chăn xấu hổ mất rồi.

[GiangLiễmChuV: Em chỉ đơn thuần thích một câu chuyện cổ tích thôi mà.]
[GiangLiễmChuV: Trịnh trọng mời Vọng Cửu vẽ cho em một bức tranh “Cô Bé Quàng Khăn Đỏ và Sói Già”, được không?]

Thịnh Dĩ: “……”

Cô bật dậy, một phát mở tung cửa phòng, đi thẳng ra phòng khách, từ trên cao lạnh lùng cúi nhìn xuống Giang Liễm Chu.

“Giang Liễm Chu, trong đầu anh chỉ toàn mấy cái ‘màu mè’ thôi à?”

Giang Liễm Chu liền làm ra vẻ còn khó hiểu hơn cô, lười biếng đáp ngược lại: “Cô Bé Quàng Khăn Đỏ chẳng phải chỉ là một câu chuyện cổ tích sao? Vọng Cửu đại đại, ý chị đang nghĩ đi đâu thế?”

Thịnh Dĩ: “?”


Đây là lời người bình thường có thể nói ra sao?

Giang Liễm Chu lại cầm lấy chiếc iPad của mình, lắc lư vài cái, gõ mấy chữ rồi bật loa ngoài.

Thịnh Dĩ nghe giọng quen quen, hình như là Tống Viêm. Cô ngồi xuống nhìn một cái, quả nhiên, Tống Viêm đang mở livestream.

Chắc vừa nãy Giang Liễm Chu chào một tiếng, bây giờ khung bình luận nóng rực cả lên:
[Aaaa thật sự là Chu ca! Nãy giờ thấy anh vào hai phút, Tống Viêm gọi cũng không trả lời, tôi còn tưởng nhìn nhầm ID rồi.]
[Xin lỗi chứ, cái ID toàn ký tự loạn xạ kia đúng là dễ nhầm thật, nhưng cái huy hiệu SSSVIP nạp mấy chục triệu thì có nhầm thế nào được!]
[Chồng à, học người ta đi, đăng thêm ảnh selfie, mở livestream nhiều lên!]

Tống Viêm cũng hơi bất ngờ, bèn chào hỏi: “Chu ca buổi tối tốt lành, đang làm gì đấy?”

Giang Liễm Chu chậm rãi gõ thêm mấy chữ, dùng cái ID loằng ngoằng kia gửi đi:
[@#%wwĐang nói chuyện với cậu.]

Tống Viêm: “……”

Giang Liễm Chu lướt qua danh sách quà tặng, ngón tay thoáng dừng ở món đắt nhất, do dự hai giây, rồi lại lướt xuống, lướt xuống nữa. Một mạch trượt tới tận cái quà rẻ nhất, đồng xu một hào.

Anh còn mở kho quà cá nhân của mình ra xem. Trong đó có phần quà tặng miễn phí cho khách SSSVIP, mỗi tuần bảy ngôi sao nhỏ.

Anh nhìn nhìn, một hơi tặng thẳng cho Tống Viêm mười ngôi sao, còn lẩm bẩm: “Tôi đúng là hào phóng.”

Thịnh Dĩ: “?”
Nếu cô nhớ không nhầm thì cái ngôi sao này, phát sóng chẳng nhận được xu nào, chỉ làm cho khung chat sáng thêm tí xíu đúng không???

Giang Liễm Chu thản nhiên tiếp tục gõ chữ:
[@#%wwTôi đến chia sẻ chút niềm vui với cậu.]

Tống Viêm cứng ngắc cười dẫn chương trình: “Cảm ơn @#%ww đã đến chia sẻ niềm vui, cảm ơn mười ngôi sao, cảm ơn đại gia, cảm ơn.”

Giang Liễm Chu rất thản nhiên, hiển nhiên là thấy Tống Viêm “biết điều”.

[@#%wwBạn gái tôi bảo sẽ vẽ tranh cho tôi đấy!]
[@#%wwCâu chuyện Cô bé Quàng Khăn Đỏ nhé, thế nào, ghen tị chưa?]

 



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 93: Ngoại truyện 16 - Chia sẻ niềm vui.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...