Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 81: Ngoại truyện 4 - Ghé studio ăn trưa.
So với cậu thiếu gia họ Giang tính khí không mấy tốt, thì Hứa Quy Cố xưa nay vẫn luôn thuộc phái ôn hòa.
Hồi hai người mới thành lập studio Cố Chu, chính là Hứa Quy Cố – người xử sự khéo léo hơn hẳn, đứng ra đi đàm phán các nguồn tài nguyên. Có lẽ vì môi trường trưởng thành khác biệt, nên sự kiêu ngạo của Giang Liễm Chu gần như đã khắc rõ lên mặt. Cậu thiếu gia này làm gì cũng tùy hứng, cái gì thích là nhất định phải làm, kể cả có đâm đầu vào tường cũng tuyệt đối không để lộ nửa phần chán nản.
Còn Hứa Quy Cố thì trầm ổn hơn nhiều, thường chỉ khi đối diện với Giang Liễm Chu – người vừa là bạn cùng phòng, vừa là cộng sự, anh mới để lộ chút bản chất thật của mình. Nhưng chắc do làm “người hiền” quá lâu, nên dù là trước mặt Giang Liễm Chu, anh cũng hay tự kiềm chế. Nhiều lắm cũng chỉ là lúc nào nhìn không lọt mắt nổi nữa thì mắng Giang Liễm Chu vài câu.
Chính vì vậy đây là một trong số ít lần Giang Liễm Chu nghe Hứa Quy Cố buông lời chửi thề, anh còn hơi bất ngờ nữa là đằng khác.
Hứa Quy Cố cũng khựng lại một chút, có lẽ anh ấy cũng nhận ra câu chửi ban nãy hơi quá… văn minh chăng? Cũng sợ Giang Liễm Chu suy nghĩ nhiều. Tay anh vô thức rê chuột, khẽ ho khan, đang cân nhắc xem có nên xin lỗi một câu cho phải phép, thì thấy Giang Liễm Chu lại nhấc cổ tay liếc đồng hồ, rồi hờ hững nhướng mí mắt, lười biếng lên tiếng trách anh: “Cậu lừa tôi.”
“…” Hứa Quy Cố có vẻ không theo kịp logic nhảy cóc này, đành khựng lại mấy giây rồi hỏi: “Tôi lừa cậu gì cơ?”
Giang Liễm Chu hơi nhướng mày, vẻ mặt đầy thờ ơ: “Đã chín giờ sáu phút rồi đấy.”
Hứa Quy Cố: “…”
Hứa Quy Cố gần như trong một khắc đã tha thứ cho chính mình ba phút trước vừa buột miệng chửi thề, loại khốn như Giang Liễm Chu, có mắng còn thấy nhẹ, anh ấy thậm chí còn hối hận vì sao lúc nãy mình không mắng nặng thêm chút nữa.
Giang Liễm Chu thì lại trông vô cùng mãn nguyện, anh lật tài liệu bằng tay trái, tay phải xoay bút giữa các ngón như trò tung hứng, thậm chí còn bắt đầu ngân nga hát theo điệu.
Hứa Quy Cố lại liếc nhìn anh lần nữa, cảm thấy hôm nay Giang Liễm Chu có gì đó là lạ, anh ấy rốt cuộc không nhịn được, tò mò hỏi: “Hôm nay có chuyện gì làm cậu vui thế à?”
Vừa hỏi xong câu này, Hứa Quy Cố liền thấy hơi hối hận. Quả nhiên, anh ấy trơ mắt nhìn Giang Liễm Chu nhướn cao mày, vốn đã giống công công xòe đuôi đủ lòe loẹt, giờ thì càng như nở hoa rực rỡ, hận không thể phô bày cái đuôi sặc sỡ kia ra cho cả thiên hạ chiêm ngưỡng, cảm giác như nãy giờ chỉ đợi mỗi mình Hứa Quy Cố dẫn vào đúng chủ đề vậy.
Nhưng đó vẫn chưa phải phần đáng ghét nhất, Giang Liễm Chu còn cố tình làm bộ ra vẻ chẳng mấy để tâm, y như thể sắp nói ra điều gì cực kỳ “miễn cưỡng” vậy…
“Nhất quyết đòi tới thăm tôi, nói là muốn mang cơm trưa cho tôi, dù tôi đã bảo là không cần, cô ấy cũng không chịu nghe.” Giang Liễm Chu làm ra vẻ thở dài bất đắc dĩ “Còn khăng khăng nói phải xem thử trong studio có cô gái nào thân thiết với tôi không. Tôi nói không có, cô ấy cũng chẳng tin.”
Anh tặc lưỡi, ra chiều cảm thán, giọng lại như đang than phiền: “Đúng là bé dấm chua nhỏ.”
Hứa Quy Cố: “…”
Dù thực lòng rất muốn làm tổn thương trái tim người bạn thân bao năm, nhưng lúc này, Hứa Quy Cố vẫn chân thành, nghiêm túc đánh giá Giang Liễm Chu một câu: “Cậu thật là kinh tởm.”
Giang Liễm Chu: “…”
——
Mười một giờ, Thịnh Dĩ mới ra khỏi nhà, cô không biết lái xe, nhưng vị trí studio Cố Chu khá thuận tiện, vừa ra khỏi nhà là đến ga tàu điện ngầm.
Tuy từ nhỏ đã được nuông chiều nâng niu như tiểu thư đích thực, nhưng Thịnh Dĩ chẳng hề yểu điệu kiểu cách, đeo khẩu trang, đội mũ, xách hộp cơm rồi cứ thế bắt tàu điện đến nơi.
Vừa ra khỏi trạm, cô đã thấy ngay tấm biển hiệu của studio Cố Chu. Nói ra cũng ngại, đây là lần đầu tiên Thịnh Dĩ đến studio ở Cảnh Thành.
Phong cách ở đây khác với studio bên Minh Tuyền, nhưng vẫn có thể nhận ra những chi tiết quen thuộc, mang dấu ấn giống nhau.
Tòa nhà nơi studio tọa lạc có một màn hình LED cỡ lớn, thường xuyên chiếu quảng cáo của các nghệ sĩ trực thuộc. Tất nhiên, nổi bật nhất là gương mặt đại diện – Giang Liễm Chu. Ngoài ra còn xen lẫn vài người khác, như cậu idol Trình Minh Hựu mà gần đây Thịnh Dĩ cũng từng nghe đến.
Cô ngẩng lên nhìn, trong lòng chợt dâng lên niềm tự hào khó tả, đây là thế giới của anh. Cô giơ điện thoại chụp một tấm ảnh. Người đi đường nhìn cô một cái, nhưng chẳng có vẻ ngạc nhiên gì, dường như đã quen với những hành động thế này.
Cảnh Thành là một thành phố phong cảnh không tệ, ngành du lịch cũng phát triển, Thịnh Dĩ từng xem qua sách hướng dẫn du lịch của nơi này: các công ty du lịch thường sắp xếp tuyến tham quan đến các địa điểm như Đại học Cảnh Đại, cầu Cảnh Thành, cánh đồng hoa rộng lớn… Nhưng, từ khi Giang Liễm Chu nổi đình nổi đám, trở thành lưu lượng top đầu trong giới, tuyến du lịch đến Cảnh Thành lại có thêm một điểm đến đặc biệt.
Do fan đặt tên theo cách gọi trong giới anime: “hành hương thánh địa”. Nói trắng ra là một hành trình lần theo dấu chân hoạt động của Giang Liễm Chu. Trong đó, trường cấp ba Nhất Trung ở Cảnh Thành và Đại học Cảnh Đại là điểm đến tiêu biểu. Nhưng quan trọng nhất chính là studio Cố Chu.
Studio này, do Giang Liễm Chu và Hứa Quy Cố cùng nhau lập nên. Ban đầu chỉ là một phòng nhỏ trong tòa nhà này, sau mở rộng thêm vài căn bên cạnh, rồi dần dần phát triển thành một tầng lớn, từng bước từng bước, cho đến khi có thể mua lại cả một tòa văn phòng hạng sang, trở thành một địa điểm biểu tượng mới.
Thịnh Dĩ đứng trước tòa nhà, nhìn nó mà tưởng tượng được cả những năm tháng chiến đấu và hào quang của Giang Liễm Chu, cô khẽ cười.
Lúc ấy, một cô chú trung niên đi ngang bỗng gọi cô lại. Cô quay đầu nhìn, cô chú chỉ vào cửa studio, nhắc nhở: “Cháu gái, đừng có vào nữa.”
Thịnh Dĩ hơi ngơ ngác, cô chú kia lại tỏ vẻ từng trải: “Nhà cô chú ở gần đây, mấy năm qua gặp không ít cô bé như cháu, cầm điện thoại đến đây mong tình cờ gặp được ai đó. Nhưng có ai vào được đâu? Đều bị chặn ngoài cổng hết. Đừng hy vọng nữa cháu ạ.”
Cũng không cần phải làm cho tình hình nghe nghiêm trọng đến thế chứ…
——
Đây là lần thứ 108 Giang Liễm Chu ngẩng cổ tay xem đồng hồ và cũng là lần thứ 108 anh nhìn ra phía cửa. Đến lần thứ 109, cuối cùng anh không nhịn được nữa.
Anh gửi tin nhắn cho Hứa Quy Cố.
[Ivan: Tôi cảm giác A Cửu chắc chắn là bị lạc rồi, cậu thấy sao?]
[Hứa Quy Cố: ……]
[Ivan: Cô ấy đâu biết lái xe, lỡ bị lạc thật thì sao? Tớ xót quá đi mất, hay để tôi tự đến đón cô ấy nhé?]
[Hứa Quy Cố: ***]
Giang Liễm Chu: “?”
Anh còn đang chuẩn bị bày ra cả đoạn lý lẽ hùng hồn để chiến đấu với Hứa Quy Cố, thì chợt nghe ngoài cửa vang lên tiếng gõ. Anh lập tức bỏ điện thoại xuống, cầm lên tập tài liệu mà suốt cả buổi chiều anh chỉ mới đọc được vài dòng, bắt chéo chân gác lên bàn, làm ra vẻ thong dong, thờ ơ.
Rồi mới lười biếng lên tiếng đáp: “Mời vào.”
Cố gắng kiềm chế cái thói quen ngoái nhìn, Giang Liễm Chu chỉ lướt mắt bằng khóe nhìn, thấy cánh cửa được đẩy ra, có người bước vào. Thậm chí còn chưa kịp lên dáng, đã nghe giọng Mạnh Nguyên vang lên: “Anh Chu!”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh cau mày, vừa khẽ ngẩng đầu lên đã vội hỏi: “Cô ấy đâu rồi……”
Vừa dứt lời, nơi cửa liền hiện ra một bóng người thứ hai, chính là người anh đã mong nhớ suốt cả buổi chiều, hiện đang xách một túi cơm hộp bằng một tay, mỉm cười rạng rỡ nhìn anh.
Câu “sao còn chưa tới” nơi đầu môi Giang Liễm Chu lập tức bị nuốt ngược trở lại.
Mạnh Nguyên ra chiều đã hoàn thành sứ mệnh lớn lao: “Người em cũng mang đến rồi, đừng có trách cứ tụi em không thấy chị Thịnh Dĩ nhà anh! Em đi đây!”
Không đợi Giang Liễm Chu kịp nói lời nào, Mạnh Nguyên đã lẻn ra nhanh như chạy trốn.
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ liếc nhìn anh một cái, công tử Giang định ra vẻ bận rộn, nhưng cuối cùng lại diễn không tròn vai, giờ phút này đang lặng lẽ khổ sở trong lòng.
Anh vừa làm bộ lật sang trang tài liệu, vừa loay hoay nghĩ cách đổi chủ đề. Nhưng Thịnh Dĩ đã lên tiếng “Anh còn đang bận à?” Cô cố nén cười trong mắt “Vậy em đưa cơm rồi, hay em về trước nhé? Anh làm tiếp đi.”
Nói rồi, Thịnh Dĩ đặt hộp cơm xuống, xoay người chuẩn bị rời đi, cô mới chỉ bước một bước, vừa nghe tiếng bước chân mình vang lên, giây kế tiếp, cả người đã bị kéo vào một cái ôm ấm áp.
Giang Liễm Chu hình như còn khẽ “chậc” một tiếng, vòng tay siết lấy cô từ phía sau, đầu tựa lên vai Thịnh Dĩ.
Không biết có phải để trả thù nhẹ không, anh còn khẽ cắn vào vành tai cô một cái, Thịnh Dĩ hoàn toàn không đề phòng, khẽ kêu lên theo phản xạ, vội đưa tay che lấy tai mình.
Giang Liễm Chu dường như đặc biệt thích cắn cô, hôn thì cắn môi, ngồi cạnh thì cắn cổ, ôm nhau thì cắn d** tai, cũng không đến mức đau, nhưng vừa ngứa vừa tê lại vừa xấu hổ, mà trớ trêu là anh toàn cắn đúng mấy chỗ nhạy cảm nhất của cô.
Còn chưa kịp lên tiếng phản đối, Giang Liễm Chu đã đổi từ cắn sang hôn, hôn nhẹ từng chút từng chút lên vành tai cô, rồi dần dần xuống đến cổ, Thịnh Dĩ không kìm được khẽ run lên.
Giang Liễm Chu khẽ bật cười: “Bảo bối của anh sao lại nhạy cảm thế này?”
d** tai cô đỏ bừng. Thịnh Dĩ đẩy tay anh đang đặt trên eo mình ra, hờn dỗi: “Bỏ ra!”
Giang Liễm Chu “chậc” một tiếng: “Sao đấy, lúc nãy em còn trêu anh đấy thôi?”
Thịnh Dĩ: “…”
“Anh nói xem nếu anh khiến cả thế giới đều biết em đến thăm anh, mang cơm cho anh, thì em có trêu anh không? Giang Liễm Chu, anh thử nói cho công bằng xem nào?”
Giang đại thiếu luôn là người thú vị, cái thú vị đó nằm ở chỗ, độ dày của da mặt anh hoàn toàn tùy tình huống mà thay đổi.
Ví như, người bình thường mà ra vẻ xong bị bóc mẽ thì ít nhiều gì cũng phải thấy ngại, nhưng Giang Liễm Chu thì không, từ “ngại” hình như chưa từng tồn tại trong từ điển của anh.
Giờ nghe Thịnh Dĩ bảo “cả thế giới đều biết rồi”, anh thậm chí còn ngẫm nghĩ thật, Thịnh Dĩ trơ mắt nhìn ánh mắt Giang Liễm Chu dừng lại nơi hộp cơm đặt trên bàn. Anh hơi nhướng mày, lại cúi xuống hôn cổ cô một cái rồi mới chịu buông ra, cứ như chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra vậy.
“Ăn cơm đi.”
Thịnh Dĩ hơi nghi ngờ nhìn anh, nhưng Giang Liễm Chu trông đúng là chẳng có biểu hiện gì bất thường, chỉ lười biếng mở nắp hộp bày từng món trong phần cơm hôm nay ra.
Hộp cơm giữ nhiệt có ba tầng, ngoài một phần cơm trắng, còn có năm món mặn.
Vừa lấy ra, anh vừa “bình phẩm” từng món một: “Ừm, cà chua xào trứng… trứng có vẻ vàng ruộm, nhìn cũng được đấy…”
“Đậu hũ chiên… còn có cả thịt nguội hun khói nữa, làm cũng không tệ…”
“…”
Thịnh Dĩ: “…”
Tại sao cô lại cứ cảm thấy có gì đó sai sai vậy? Mãi đến khi Giang Liễm Chu lấy hết đồ ăn ra, đặt đũa muỗng ngay ngắn xong xuôi, anh mới vẫy tay gọi cô đến ăn cùng.
Thịnh Dĩ liếc anh một cái đầy nghi ngờ, Giang Liễm Chu lấy điện thoại ra, “tách” một tiếng chụp lại tấm hình, trông anh vô cùng đắc ý: “Để khoe với Hứa Quy Cố một chút.”
Nói xong liền lạch cạch gõ vài dòng trên bàn phím, sau đó lười biếng thu điện thoại lại rồi bắt đầu ăn cơm, giờ thì trông có vẻ bình thường hơn nhiều rồi. Thịnh Dĩ âm thầm đánh giá, nhận lấy đũa Giang Liễm Chu đưa cho, gắp một miếng đậu phụ cho vào miệng.
Điện thoại của Thịnh Dĩ rung lên, cô không mở khóa máy, chỉ thoáng thấy biểu tượng Weibo, đoán chắc lại là thông báo thường ngày nên cũng không để ý, mãi đến mấy phút sau, âm thanh thông báo tin nhắn WeChat vang lên, mà còn vang liền ba tiếng.
Thịnh Dĩ hơi ngơ ngác, lúc này mới mở khóa xem thử, là Bối Lôi gửi tới.
[Bối Lôi: A a a a a a a a!]
[Bối Lôi: Bài đăng của anh Chu kìa a a a, ngọt chết tớ rồi!!!]
[Bối Lôi: Fan CP cuối cùng cũng được ăn đường rồi (lau nước mắt]
Thịnh Dĩ: “?”
Cô ngẩn người vài giây, kéo thanh thông báo xuống xem lại dòng tin bị mình bỏ lỡ khi nãy, là thông báo từ tài khoản đặc biệt.
GiangLiễmChuV: “Anh nói là không cần đến, em vẫn cứ muốn đến. Thích anh đến vậy sao? [hình ảnh.jpg]”
Rất hay, ảnh đính kèm chính là bữa trưa hai người họ, còn khéo khéo chụp cả bàn tay của cô vào trong khung hình.
Bình luận hot đầu tiên và thứ hai vẫn là do chính anh tự để lại.
GiangLiễmChuV: “Còn nhất quyết tự tay nấu cơm trưa, bảo là đặc biệt làm món anh thích ăn, thật sự là… cần thiết phải vất vả vậy sao?”
GiangLiễmChuV: “Hầy.”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Story
Chương 81: Ngoại truyện 4 - Ghé studio ăn trưa.
10.0/10 từ 37 lượt.
