Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 80: Ngoại truyện 3 - Để em giúp anh.

Vừa dứt lời, bầu không khí trong xe vốn đã mập mờ đến mức như sắp bùng cháy, lập tức như đang chạm đến điểm bốc hỏa, chỉ còn thiếu một tia lửa nữa thôi.

Bất kể là một câu nói, một cử động nhỏ đến mức gần như không thể phát hiện, hay chỉ là hơi thở dồn dập không thể kìm nén sau nụ hôn vừa rồi đều có thể ngay lập tức khiến mọi thứ bùng cháy.

Thịnh Dĩ khẽ mím môi, cô nhìn vào đôi mắt đào hoa sâu thẳm của Giang Liễm Chu, theo phản xạ muốn liếc nhìn xuống, nhưng ngay sau đó lại ý thức được hành vi ấy có phần quá đáng, cô đành cố gắng kìm lại.

Họ đều là người lớn rồi, họ thậm chí đã ra mắt phụ huynh, và cũng đã yêu nhau một thời gian.

Giang Liễm Chu hiếm khi đòi hỏi điều gì từ cô, luôn cố hết sức đối xử tốt với cô. Những thân mật rất đỗi bình thường giữa các cặp đôi, anh lúc nào cũng tôn trọng ý muốn của cô. Kể cả nói một câu như “Anh muốn ôm em”, “Anh muốn hôn em” nếu không được cô đồng ý, anh tuyệt đối sẽ không làm gì vượt quá giới hạn.

Giống như câu “Anh rất muốn cùng em…” khi nãy. Dù anh không nói hết, cô cũng hiểu, chắc hẳn là anh đã thật sự nhẫn nhịn đến cực điểm.

Huống chi, cô cũng đâu phải hoàn toàn không có cảm giác, Thịnh Dĩ khẽ c*n m** d***, như thể đang hạ quyết tâm, vừa định lên tiếng thì Giang Liễm Chu đột nhiên giơ tay lên, che lại đôi mắt của cô, cô hơi sững người.

Giang Liễm Chu mím môi, gọi khẽ: “Đừng nhìn anh như thế, bảo bối… anh thật sự sẽ…”
“…không nhịn được mất.”

Thịnh Dĩ thật ra rất muốn nói với anh: “Vậy thì đừng nhịn nữa.”

Nhưng vừa ngẩng đầu, Giang Liễm Chu đã hôn nhẹ lên trán cô.

“Không nên là trong lúc vội vàng như thế này” giọng anh khàn khàn, nghe ra cả sự khó chịu đang đè nén “Ít nhất cũng phải để em có chút chuẩn bị. Nên là đừng nhìn anh như vậy nữa, bảo bối, anh thật sự sẽ không kiềm chế nổi.”

Khó có thể dùng lời để diễn tả cảm xúc của Thịnh Dĩ lúc này, trái tim cô như tan chảy thành nước, thậm chí khóe mắt còn hơi cay.

Giang Liễm Chu cứ như đang cố gắng kìm lại, Thịnh Dĩ khựng lại một chút, rồi nhẹ nghiêng người về phía trước, ghé sát vào tai anh.

Không khí trong xe trở nên ẩm ướt và đặc quánh, Thịnh Dĩ thậm chí cảm giác lòng bàn tay mình cũng đổ mồ hôi. Cô hạ thấp giọng, nói: “Vậy… để em dùng tay… được không?”

Giang Liễm Chu lập tức cúi đầu, nhìn thẳng vào mắt cô. Câu nói này của Thịnh Dĩ, quả thật cần rất nhiều dũng khí, phản xạ đầu tiên của cô là muốn trốn đi.
Cô sợ anh hiểu lầm ý mình, khẽ c*n m** d***, cố gắng đè nén bản năng muốn tránh đi, lại chủ động đối diện ánh mắt anh. Trong xe rất yên tĩnh, nhưng sự im lặng ấy, lại như có dòng khí nóng đang cuộn trào không tiếng động, chỉ chờ một tia lửa cuối cùng để thiêu rụi.

“Em…” giọng cô khẽ run “có thể… không giỏi lắm, cũng chưa biết nên làm thế nào để khiến anh thoải mái. Nhưng nếu anh cần… em muốn giúp.”

Lời này nói ra, chính cô cũng cảm thấy hơi ngượng, nhưng lần thứ hai lại dễ dàng hơn lần đầu, giống như nỗi ngượng ngùng bị thứ gì đó mềm mại và nóng bỏng xoa dịu đi.

Ánh mắt Giang Liễm Chu hơi dừng lại, đầu mày nhướng lên, khóe môi khẽ cong thành một nụ cười nhẹ đến gần như trêu chọc.

Anh nghiêng người, vươn tay ôm cô vào lòng, cằm gác hờ lên vai cô, tiếng nói rơi sát bên tai, mang theo hơi thở nóng hổi: “Không sao đâu, để anh dạy em.”

Thật ra, Thịnh Dĩ luôn là người tiếp thu nhanh. Nhưng giờ phút này, cô lại thấy mình có phần vụng về và lúng túng, thậm chí còn hơi lo, sợ rằng bản thân làm không đúng sẽ khiến anh càng thêm khó chịu.

Chỉ là, hơi thở nặng nề của anh bên tai cô, rõ ràng đã chứng minh điều ngược lại. Bàn tay mảnh khảnh của cô được anh bao bọc lấy, một lớp rồi lại một lớp, như đang dìu dắt cô qua một vùng cấm địa nào đó.

Cô chỉ vừa khẽ động một chút, Giang Liễm Chu bên tai đã siết nhẹ hơi thở, mang theo âm điệu lạc nhịp, khó kìm chế.

Thịnh Dĩ nuốt nước bọt, chậm rãi lên tiếng, “…Có, có đau không?”

Anh khẽ cười, giọng trầm thấp như đang cố nén sóng ngầm: “Sao lại đau được…”

Vì đó là em, là người đã từng bước bước vào giấc mơ của anh từ thuở niên thiếu, cô gái khiến anh từng bao lần mất ngủ vì hồi hộp và tưởng tượng.

Chỉ cần là em ở đây, chỉ cần là em chủ động, dù vụng về đến đâu, cũng là ngọt ngào tột cùng.

Trong xe, không khí đã không còn lạnh như lúc đầu. Mùi hương thoang thoảng của cây cỏ bên ngoài lặng lẽ len lỏi vào, hoà cùng thứ cảm xúc âm ỉ trong không gian, không chát gắt, chỉ hơi nồng, nhưng lại khiến người ta dễ say.

Thịnh Dĩ nhăn mũi, khẽ ngửi ngửi đầu ngón tay. Trán và chóp mũi cô lấm tấm mồ hôi, như thể vừa chạy xong tám trăm mét, thậm chí còn có chút mệt rã rời.

Ngay cả giọng nói cũng mang theo vẻ yếu ớt như làm nũng: “Tay em mỏi quá…”

Lúc ngỏ ý giúp anh, Thịnh Dĩ thật sự không nghĩ tới mọi chuyện sẽ kéo dài đến vậy, mãi đến khi cô rút tay về, Giang Liễm Chu mới chính thức chạm đến cao trào, Thịnh Dĩ bỗng cảm thấy mình… hình như chịu thiệt.

Nghĩ đến đó, cô lại càng thấy không phục, ngẩng đầu liếc anh một cái rõ dài, không biết từ khi nào, ở bên Giang Liễm Chu quá lâu, lời cô nói ra cũng mang theo chút giọng điệu nũng nịu, ngay cả bản thân cũng chẳng hay biết.

“Lần sau em không giúp nữa đâu” cô nói, giọng rất có khí thế “Mệt muốn chết!”

Giang Liễm Chu tiện tay vo mấy tờ khăn giấy ướt với giấy khô vứt vào túi rác, liếc mắt nhìn cô một cái, trong giọng nói mang theo chút dư vị no nê vừa ý.

Vừa mới thân mật đến thế, công tử Giang đã dễ dàng lộ ra vài phần lười biếng và chẳng đứng đắn trong lời nói.

“Không phải chỉ khi em giúp thì anh mới có thể tận hưởng sao?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô im lặng hai giây, cố gắng đè nén cơn giận muốn tát anh một cái, lại đè nén luôn cái miệng muốn phản bác vài câu, âm thầm nhủ thầm: Không chấp với loại mặt dày như này làm gì.

Nghĩ ngợi một lát, cô lấy điện thoại trong túi ra, mở ứng dụng mua sắm.


Giang Liễm Chu lười nhác nghiêng đầu sang, hỏi: “Muốn mua gì à? Để anh mua cho em.”

Anh xưa nay luôn hào phóng với Thịnh Dĩ, huống hồ vừa rồi còn làm chuyện thân mật như vậy, giờ phút này trong lòng anh đều đang nghĩ làm sao để đối xử với bạn gái mình tốt hơn nữa.

Nếu không phải đang ở trong xe, bất tiện hành động, có khi anh đã ôm chặt lấy cô, cưng chiều không rời tay, dính lấy nhau 24/7 không buông.

Vừa nghĩ, anh vừa nghiêng người nhìn nghiêng khuôn mặt cô, làn da trắng mịn không thấy lỗ chân lông, sống mũi thon cao, môi mềm như phủ một lớp ánh sáng lấp lánh, càng nhìn, trong lòng Giang Liễm Chu càng như rót mật ngọt, không nhịn được cúi xuống, hôn nhẹ lên vành tai cô một cái.

Rồi lại một cái nữa.

Thịnh Dĩ thấy hơi nhột, không nhịn được nghiêng đầu nhìn anh: “Anh bị thiếu ôm thiếu hôn gì à, Giang Liễm Chu?”

Giang Liễm Chu còn ra vẻ kinh ngạc: “Sao em biết?”

Thịnh Dĩ: “…”

Cô lười tranh cãi với cái người mặt dày không ai sánh bằng này, tự mình gõ vào ô tìm kiếm thứ mình muốn mua.

Giang Liễm Chu liền nghiêng đầu sang nhìn.

Vừa nhìn vừa lẩm bẩm: “Máy… bay…*”

Anh khẽ cảm thán: “Bạn gái anh đúng là có tham vọng lớn ghê…”

Chưa dứt lời, Giang Liễm Chu đã nhìn thấy chữ cuối cùng Thịnh Dĩ gõ thêm vào ô tìm kiếm.

“… ly*.”
**= là đồ chơi t*nh d*c nam dạng cốc t** d**.

Giang Liễm Chu: “…”

Anh đứng hình tại chỗ, vẻ mặt lập tức chuyển sang kiểu khó tin đến không lời nào diễn tả nổi, Giang Liễm Chu há miệng mấy lần, nhưng lại chẳng nói được gì.

Bình thường miệng lưỡi lanh lẹ là thế, mà lúc này lại cảm thấy mở miệng thôi cũng khó như lên trời.

Thấy Thịnh Dĩ thực sự bắt đầu lướt xem từng trang chi tiết sản phẩm theo gợi ý của Taobao, Giang Liễm Chu vội vã lấy tay che màn hình điện thoại của cô.

Thịnh Dĩ lập tức không hài lòng, cau mày: “Anh làm gì đấy?”

Giang Liễm Chu: “…”

Cô liếc nhìn anh một cái, nhướng mày: “Anh không muốn bỏ tiền mua cho em thì thôi, em tự mua, vậy cũng không được à? Đừng có keo kiệt thế, đại thiếu gia Giang à.”

Giang Liễm Chu: “…”

Anh thật không ngờ có một ngày mình lại bị Thịnh Dĩ nói là “keo kiệt”.

Anh khựng lại một thoáng, rồi hỏi: “Em mua cái này để làm gì?”

Thịnh Dĩ có vẻ ngạc nhiên: “Chẳng phải anh biết cái này dùng làm gì sao?”

Giang Liễm Chu: “…”
“…Biết.”

“Thế thì xong rồi, còn giả vờ không biết.” Thịnh Dĩ vỗ tay anh một cái, ra hiệu tránh ra: “Em nhất định phải mua, không thì sau này em mệt chết mất.”

Giang Liễm Chu hơi khựng lại, sau đó không nhịn được bật cười khẽ, anh nhanh chóng tắt màn hình điện thoại của Thịnh Dĩ, rồi giơ tay vỗ nhẹ lên đầu cô.

Bị Thịnh Dĩ trừng cho một cái, anh mới uể oải tựa lưng vào ghế, nắm lấy tay cô, bắt đầu xoa bóp. Không thể không thừa nhận, đại thiếu gia Giang đúng là có tay nghề thật, vốn dĩ tay cô đang mỏi nhừ, được anh xoa bóp một chút, mệt mỏi lập tức dịu đi phần nào.

Nhưng vừa nghĩ đến đó, Thịnh Dĩ lại lập tức gạt đi suy nghĩ ấy. Thôi đi, tay cô mỏi là vì ai hả? Người ta giúp mình mát-xa là chuyện đương nhiên, chẳng có gì to tát cả.

Cô hơi lim dim mắt, thoải mái tận hưởng giây phút thư giãn, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp của Giang Liễm Chu trong xe, đuôi âm hơi nâng lên, mang theo chút vui vẻ.

Anh như đang hỏi ý cô, lại mang theo chút bá đạo không cho từ chối: “Sau này không để em giúp nữa, được không?”

Thịnh Dĩ khẽ “ừm” một tiếng, ngước mắt nhìn anh.
Biết nói sao đây.

Dạo gần đây, cô đúng là bị Giang Liễm Chu nuông chiều đến hư rồi. Tay cô mỏi là thật, nhưng giận dỗi là giả thôi.

Chưa kịp mở lời, Giang Liễm Chu đã cúi đầu hôn khẽ lên d** tai cô: “Để anh làm cho em, được không?”

“…”

Thịnh Dĩ hoàn toàn không chuẩn bị tinh thần, bị câu nói ấy dọa cho giật bắn mình.

Giang Liễm Chu chỉ khẽ nheo mắt nhìn cô, đôi mắt hoa đào của anh đầy dịu dàng và cưng chiều, rất dịu dàng, cũng rất nghiêm túc, không có lấy chút giỡn chơi nào.

Thịnh Dĩ: “Không…”

Cô còn chưa kịp từ chối, Giang Liễm Chu đã nói tiếp: “Bảo bối của anh cũng phải cố chịu đựng khá cực nhọc, đúng không? Lần sau để anh giúp em nhé?”

“…”

Thịnh Dĩ không đáp. Thật ra thì cũng không đến mức không chịu nổi, nhưng nếu bảo là không có chút cảm giác gì thì, cũng chẳng phải.

Giang Liễm Chu như thể nhìn thấu được cô đang nghĩ gì, khẽ bật cười, giọng rất “cởi mở” mà đưa ra lựa chọn: “Em muốn anh giúp bằng gì? Tay? Hay… miệng…”

Thịnh Dĩ vội đưa tay bịt miệng anh lại. Cô thậm chí không dám nhìn anh, quay mặt đi, giọng có phần hung dữ “Không được nói nữa.”

Giang Liễm Chu cũng ngoan ngoãn im lặng, chỉ là bàn tay lại bắt đầu xoa bóp cho cô.

Anh nghĩ: Bạn gái anh, đúng là đáng yêu nhất thế giới.

Vì cái màn “loạn cào cào” trong xe hôm đó, Thịnh Dĩ suýt nữa quên mất chuyện vốn dĩ là đầu mối gây ra tất cả, chuyện cô đề nghị gặp mặt Hứa Quy Cố.

Thật ra Thịnh Dĩ đã sớm suy tính chuyện này rồi. Dù sao đi nữa, Hứa Quy Cố vừa là bạn thân nhiều năm của Giang Liễm Chu, lại là một trong hai cổ đông chính của studio Cố Chu, nói thế nào cũng nên gặp một lần cho phải đạo.

Chỉ riêng cái tên này thôi, cô đã được nghe Giang Liễm Chu nhắc đến không biết bao nhiêu lần.

Tuy rằng thiếu gia họ Giang vốn nổi tiếng ghen tuông, đối với chuyện bạn gái muốn gặp Hứa Quy Cố thì cực kỳ không vừa lòng, nguy cơ rình rập khắp nơi. Nhưng ngặt một nỗi, Giang Liễm Chu hoàn toàn không thể cưỡng lại sức hấp dẫn của việc Thịnh Dĩ muốn đi làm cùng anh.

Bởi vì! Trong tưởng tượng của Giang thiếu gia: Đi thăm chồng là điều mà một cô vợ ngoan nhất định phải làm!

Với một món “mồi nhử” lớn như vậy, dù có bất mãn đến đâu, anh cũng nhẫn nhịn được.

Lúc đưa Thịnh Dĩ đến nhà bà ngoại, trước khi cô xuống xe, Giang đại thiếu còn cố tình làm ra vẻ hờ hững để xác nhận lại lần nữa: “Ngày mai em thật sự muốn tới thăm anh ở chỗ làm à?”

Thịnh Dĩ liếc anh hai cái: “Em cũng đâu bắt buộc phải đi, nếu anh không thích thì em cũng nhàn thân.”


Giang Liễm Chu: “…”

Anh khẽ ho một tiếng, cực kỳ hiểu cách tự cho mình bậc thang để xuống, còn cố gắng diễn cho ra bộ dạng miễn cưỡng: “Thôi được, nếu em đã nhất định muốn đi, thì… cứ đi đi.”

Thịnh Dĩ: “?”
Cô thật sự nghi ngờ lỗ tai của Giang Liễm Chu có vấn đề. Trước đây còn biết chọn lọc mà nghe cái mình thích, giờ thì tới cả lời không muốn nghe cũng tự lọc thành “em yêu anh” luôn rồi?

Mà thôi, cũng chẳng buồn so đo nữa. Tối hôm đó, khi Thịnh Dĩ đang ngồi trò chuyện với bà ngoại, Giang Liễm Chu lại nhắn tin tới quấy rầy cô.

[Ivan: Em định làm gì cho anh ăn vậy?]
[Ivan: Những món anh thích em chắc cũng biết rồi nhỉ?]
[Ivan: Em biết đúng không?]


[Ivan: Nếu em không biết, thì đi hỏi Trang Nghiêu đi.]
……

Thịnh Dĩ phiền đến phát ngán, cô còn chưa kịp nói dứt câu với bà ngoại lần thứ N, thì vị bạn học Bking nào đó đã lại nhắn tới cắt ngang. Cuối cùng, cô cũng ném qua hai chữ, đầy bất mãn:
[A Cửu: Câm miệng.]

[Ivan: ……]

Phía bên kia, Giang Liễm Chu quả nhiên ngoan ngoãn yên lặng.

Sáng hôm sau, Giang Liễm Chu dậy rất sớm, chỉnh tề ăn mặc, chuẩn bị kỹ càng, riêng dây đồng hồ, anh đã thay tới năm cái mới vừa ý.

Vừa lái xe đến studio Cố Chu, anh vào văn phòng chưa được một phút thì đã bị Hứa Quy Cố đánh giá từ đầu đến chân mất năm giây.

Giang thiếu gia đầy tự đắc, hỏi: “Thế nào? Hôm nay anh đây không phải đẹp trai muốn xỉu à?”

Hứa Quy Cố im lặng vài giây, thực ra hồi trung học, môn văn của anh ấy không tệ, viết văn tuy không đến mức xuất sắc, nhưng cũng hay được điểm cao.

Thế mà lúc này, anh ấy phải lục tung cả kho từ vựng trong đầu mới tìm được một cụm từ phù hợp để hình dung bộ dạng hiện tại của Giang Liễm Chu: “Giống hệt một con công đực phô trương trong mùa đ*ng d*c.”

Giang Liễm Chu: “……”

Thật ra Hứa Quy Cố đã cảm thấy mình dùng từ khá uyển chuyển rồi, vậy mà Giang thiếu vẫn thấy không thể chấp nhận được.

Anh chậc một tiếng, vẻ mặt như thể đang trách người ta không biết thưởng thức cái đẹp, ngả người ngồi phịch xuống ghế sofa, tiện tay cầm lấy tập tài liệu bên cạnh, bắt đầu thảo luận với Hứa Quy Cố về lịch quảng bá cho album mới.

Thảo luận xong một hạng mục, Giang Liễm Chu liếc đồng hồ, rồi hỏi: “Đến giờ ăn trưa chưa?”

Hứa Quy Cố: “……”
Hứa Quy Cố: “Mới 9 giờ 3 phút, ăn cái gì mà trưa.”



Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 80: Ngoại truyện 3 - Để em giúp anh.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...