Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 76: Thích đến thế đấy.


Thịnh Dĩ ôm chặt xấp bưu thiếp dày cộm trong tay, ngồi trên ghế, nước mắt không ngừng rơi xuống. Cô chỉ cảm thấy mình thật ngốc.


Rõ ràng biết Giang Liễm Chu xưa nay luôn sĩ diện, vậy mà cô lại cứ thế, ngốc nghếch tin rằng kịch bản chỉ là kịch bản, mọi thứ chỉ là diễn.


Hoặc có lẽ cô biết chứ, biết rằng Giang Liễm Chu từng thích cô từ thời trung học. Nhưng trong mắt Thịnh Dĩ, cái gọi là thích ở tuổi học trò quá dễ dàng rồi.


Có thể chỉ vì người ấy từng giúp bạn một chuyện nhỏ, có thể chỉ vì người ấy cười với bạn một cái, hoặc đơn giản chỉ vì hai người hay ở cạnh nhau.


Thậm chí đôi khi chẳng cần lý do gì cả.


Vòng tròn giao tiếp khi đó rất nhỏ, mà cảm xúc tuổi trẻ thì dễ dàng bùng lên. Việc thích một người, thật sự chẳng khó. Nếu nói có gì đặc biệt thì chỉ vì người đó là Giang Liễm Chu.


Là Giang Liễm Chu — người luôn được bao ánh mắt dõi theo, là Giang Liễm Chu — người khiến tim cô rung động, chính điều đó mới khiến cảm xúc ấy trở nên quý giá biết bao.


Vì vậy, cô mới nuối tiếc những năm tháng bỏ lỡ. Nhưng cô vẫn tin rằng, nếu có thể nhờ một chương trình mà gặp lại nhau, hiểu nhau thêm lần nữa, lại yêu nhau lần nữa thì mọi tiếc nuối đều có thể được bù đắp.


Cô từng nghĩ hành trình này, hai người họ đều giống nhau: Tuổi trẻ từng rung động, thời gian phủ bụi lên cảm xúc ấy, rồi khi gặp lại, từng chút từng chút nhặt về những rung động xưa cũ, và cuối cùng đến với nhau một cách tự nhiên.


Ngay cả khi Giang Liễm Chu tỏ tình, cô không lập tức đáp lại, một phần là vì cô cần xác định lại cảm xúc của chính mình. Nhưng phần khác cô cũng hy vọng rằng Giang Liễm Chu cũng thật sự xác định rõ lòng mình, rằng anh thật sự thích cô.


Nhưng đến hôm nay, Thịnh Dĩ mới biết, hóa ra, bao năm qua, cô đã hiểu lầm anh đến nhường nào. Giang Liễm Chu, từ đầu đến cuối, chưa từng từ bỏ cô.


Anh giấu quá giỏi, quá nhẹ nhàng, đến mức gần như chưa từng nhắc lại chuyện cô rời đi năm ấy mà không một lời từ biệt. Ngoại trừ lần đầu tái ngộ lạnh lùng một chút, còn lại chẳng khác gì người bạn cùng bàn ngày xưa — người luôn dịu dàng với cô, tốt với cô từng chút một.


Có lẽ cũng vì anh tỏ ra như chẳng hề để tâm, nên Thịnh Dĩ mới luôn tự tin cho rằng chuyện chia xa năm xưa chẳng qua là bất đắc dĩ, mà hiện tại, khi cả hai cùng quay về một quỹ đạo, thì tất cả đều tốt rồi.



Nhưng sự thật là trong vô số khoảnh khắc của những năm tháng đã qua, từ đầu đến cuối, chưa từng gián đoạn, anh vẫn luôn, vẫn mãi, thích cô.


Khoảnh khắc này, Thịnh Dĩ chợt nhớ về bản thân khi ở Học viện Âm nhạc Minh Tuyền — cái giây phút cô nghe thấy lời tỏ tình của Giang Liễm Chu lại sinh nghi, không khỏi tự thấy bản thân khi ấy thật đáng buồn cười.



Cô thậm chí từng hỏi: “Cậu có nghiêm túc không đấy? Cậu đã nghĩ kỹ chưa?”


Nhưng cô rốt cuộc có tư cách gì để hỏi câu ấy đây? Giang Liễm Chu, so với bất kỳ ai, đều hiểu rõ mình đang làm gì hơn bất kỳ ai khác.


Nghĩ đến cùng, cô chẳng qua là đang ỷ vào tình cảm của Giang Liễm Chu dành cho mình, nên mới tùy tiện như thế mà thôi.


“A Cửu?” Giọng ngạc nhiên của bà ngoại vang lên trên đầu cô. “Ôi trời ơi, bảo bối của bà làm sao vậy? Có va đập ở đâu không đấy? Ôi đau lòng quá, đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, bà ngoại đưa cháu đi viện nhé!”


Thịnh Dĩ ngẩng đầu lên trong làn nước mắt mờ nhòe mới nhận ra, cô đã ngồi bệt xuống sàn từ lúc nào, trông chẳng khác nào một đứa trẻ chưa hiểu chuyện.


Những tấm bưu thiếp rơi vung vãi khắp nơi, cô vội vàng như thể giữ lấy bảo vật mà cúi người nhặt lại từng tấm, xếp chồng gọn gàng, rồi ôm lấy đầu gối, lặng lẽ lắc mình.


Bà ngoại đỡ cô dậy, Thịnh Dĩ ngồi lên ghế, nhận lấy khăn giấy lau nước mắt trên mặt. Nhưng lau mã vẫn chẳng khô được.


“Không… không sao đâu bà…”


Vừa cất lời, Thịnh Dĩ mới phát hiện cổ họng mình đã khàn đặc, đến cả nói chuyện cũng trở nên khó khăn. Cô ngừng lại một chút, cố gắng nặn ra một nụ cười miễn cưỡng với bà: “Cháu chỉ là…”


Cô không muốn để bà biết chuyện này. Nhưng ánh mắt đầy lo lắng của bà cứ nhìn chằm chằm, khiến cuối cùng Thịnh Dĩ cũng nghẹn giọng, nói tiếp:


“Cháu chỉ là… nhớ Giang Liễm Chu quá thôi.”


“…”


Bà ngoại “phụt” một tiếng bật cười, giơ tay khẽ khều vào sống mũi Thịnh Dĩ: “Mấy đứa trẻ bọn cháu đúng là… Mới chia xa được mấy hôm đâu? Để bà đếm coi, ối giời, có ba ngày thôi mà? Đã nhớ đến mức khóc lóc thế này rồi à?”


Thịnh Dĩ: “…”


Bà ngoại vẫn chưa dừng lại, cứ thế lẩm bẩm cảm khái: “Thôi được rồi, bà biết là cháu nhớ nó. Nhìn mấy đứa nhỏ yêu nhau, ôi chao, đáng yêu ghê. Nhưng nhớ thì nhớ, nhớ đến thế này thì nhanh nhanh cưới quách cho rồi, được không cháu gái? Nó đi đâu thì cháu theo đó, chứ nếu mà cứ nhớ đến khóc thế này hoài thì ai chịu nổi? Bà đây nhìn mà đau lòng muốn chết luôn nè.”


Thịnh Dĩ: “…”


Bà…Làm ơn…Đừng nói nữa được không…



Vốn dĩ Thịnh Dĩ không phải kiểu người hay rơi lệ. Dù gì thì, một người mà có thể khóc cái rụp thì còn gọi gì là “bking”* nữa chứ? Mà Thịnh Dĩ thì luôn tự cho mình là “vua của các bking”. Thế mà bây giờ lại khóc vì nhớ ai đó, lại còn bị bà ngoại bắt gặp, đã đủ mất mặt rồi, thế mà bà còn chọc ghẹo như thế…Thật là chịu không nổi.


Nhìn thấy Thịnh Dĩ cuối cùng cũng ngừng khóc, bà ngoại mới yên tâm phần nào. Nhìn hai mí mắt đỏ hoe, bà sợ Thịnh Dĩ khóc đến sưng cả mắt, liền vào phòng khách tìm thuốc mỡ thoa cho cô.


Thuốc bôi quanh mắt, mát lạnh, dễ chịu, nhưng cũng làm cô thấy xót, đôi mắt lại không kìm được mà bắt đầu rơm rớm lần nữa.


Thịnh Dĩ khẽ thở dài, khi cô vừa với tay lấy khăn giấy để lau nước mắt thì đột nhiên nghe thấy…


“…?”


Cô ngơ ngác, vừa chấm nước mắt vừa ngẩng đầu nhìn bà ngoại. Chưa kịp hỏi gì, thì bà đã áp điện thoại vào tai: “Alo, Chu Chu à? Bà ngoại đây.”


Thịnh Dĩ: “…”


Đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói quen thuộc, trong trẻo như nước suối chảy qua khe đá, mát lành, êm ái: “Cháu chào bà ngoại, A Cửu không sao chứ ạ? Tin nhắn cô ấy gửi cháu mới thấy, không phải cháu cố tình không trả lời đâu. Cô ấy giận cháu rồi phải không ạ?”


Giang Liễm Chu chính là kiểu người như vậy đấy, nói chuyện với người ngoài thì lạnh lùng, khó ưa đến mức khiến người ta muốn đánh một trận. Nhưng khi nói chuyện với người nhà cô thì lại có thể được coi là tấm gương mẫu mực của phép lịch sự.


Bà ngoại cười đến mức không thấy cả mắt, chỉ thấy toàn răng: “Trời ơi, bà nói mà! Không hiểu sao con bé nhà bà khóc dữ vậy, giờ thì cháu coi nè”


Thịnh Dĩ còn chưa kịp phản ứng, bà ngoại đã chỉnh camera điện thoại sang chế độ sau, quay thẳng vào gương mặt đỏ hoe và đôi mắt vẫn còn đẫm lệ của cô.


“Khóc tệ đến mức làm bà giật cả mình! Bà hỏi nó làm sao thế, cháu đoán xem? Nó nói chẳng vì gì cả, chỉ là… nhớ cháu quá thôi.”


Thịnh Dĩ: “…”


Bà ngoại lại quay camera về trước, rồi đưa điện thoại tới trước mặt Thịnh Dĩ.
Cô bất ngờ đến không kịp né, liền đối diện ngay với đôi mắt đào hoa quen thuộc của Giang Liễm Chu trên màn hình.


Không khí bỗng chốc trở nên im ắng trong hai giây.


Bà ngoại rất biết điều, khẽ cười hai tiếng rồi lẩm bẩm “già rồi, già rồi” trong lúc vừa lắc đầu vừa rời khỏi phòng, nhường lại không gian cho cặp tình nhân đang trong lúc bày tỏ nỗi nhớ.


Gương mặt Giang Liễm Chu được camera phóng to, dường như anh đang nhìn vào mắt cô qua màn hình.



Thịnh Dĩ theo phản xạ muốn đưa tay che lại, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, len lén nhìn anh qua kẽ ngón tay.


Cô thấy đôi mắt đào hoa vốn luôn ẩn hiện nét cười của anh, lúc này từng chút từng chút một lại dần dần trở nên dịu lại.


Thịnh Dĩ mím môi, chưa nghe thấy anh nói gì, thì bên kia đột nhiên vang lên những âm thanh khác, hình như là tiếng kéo ghế.


Cô ngẩn người nhìn màn hình đang bắt đầu rung lắc rõ rệt, rồi nghe thấy giọng của Trang Nghiêu.


“Giang Liễm Chu, cậu đi đâu đấy? Dưới nhà vẫn còn cả đống phóng viên kìa, cậu chạy đi đâu vậy?”


Giọng Giang Liễm Chu vang lên hơi xa, nghe có vẻ uể oải: “Tôi nói rồi mà, mấy tin đồn đó thì cứ đính chính theo đúng quy trình. Đường đường là một studio lớn như thế, chẳng lẽ đến chuyện nhỏ này cũng không giải quyết được à? Mà cũng đâu phải lần đầu gặp mấy tin tào lao này.”


Trên màn hình đã hiện ra bóng dáng của Trang Nghiêu, anh ấy hình như đang cố giữ Giang Liễm Chu lại: “Thế giờ cậu đi đâu? Nếu có chuyện gấp thì tôi gọi người lái xe chở cậu đi. Có cần đặt vé không? Tôi xin cậu đấy thiếu gia, tôi là quản lý của cậu mà, có gì thì cũng bàn trước với tôi một tiếng đi?”


“Đúng là có chuyện gấp thật.” Giang Liễm Chu đưa màn hình điện thoại cho Trang Nghiêu xem, “Bạn gái tôi nhớ tôi.”


Trang Nghiêu: “…”


Thịnh Dĩ: “…”


Nói thật nhé, ngay cả Thịnh Dĩ, người đang là trung tâm của tất cả chuyện này, cũng thấy hơi cạn lời.


Nhưng Giang thiếu gia lại chẳng hề cảm thấy lời mình có gì không ổn, lười biếng nhướng mày nhìn Trang Nghiêu: “Bạn gái tôi nhớ tôi đến mức khóc luôn rồi, tôi phải đi ở bên cô ấy một lúc.”


Trang Nghiêu: “…”


Thịnh Dĩ: “…”


Thịnh Dĩ rõ ràng cảm nhận được giọng Trang Nghiêu bắt đầu run run, như thể không biết nên nói gì cho phải: “Xin cậu đấy, Giang thiếu gia, tôi biết cậu yêu đương thì mê mẩn rồi, nhưng làm ơn đừng có ‘não yêu đương’ đến mức này được không?!”


“Anh bảo tôi là não yêu đương?” Giang Liễm Chu tỏ vẻ bất mãn “Tôi chỉ đang làm tròn trách nhiệm nên làm thôi. Bạn gái tôi đang khóc ở Cảnh Thành, anh bắt tôi ngồi yên ở đây à?”


Anh bật một tiếng “chậc” khe khẽ, lắc đầu: “Thế thì tôi đau lòng chết mất.”



Trang Nghiêu nhìn Giang Liễm Chu với ánh mắt vô cùng khó tin, rõ ràng đã làm việc chung nhiều năm, là cộng sự tin tưởng nhất của nhau, nhưng đến giờ phút này anh ấy vẫn thấy khó hiểu, Giang Liễm Chu làm cách nào mà có thể nói ra mấy câu buồn nôn như thế một cách đầy chính nghĩa đến vậy?


“Em…”


Giữa bầu không khí vừa cạn lời vừa căng thẳng, Thịnh Dĩ khẽ cất tiếng, phá tan sự im lặng.


“Em không nhớ anh đến mức ấy đâu, Giang Liễm Chu.”


Giang Liễm Chu: “?”


Trang Nghiêu im lặng hai giây, lại liếc nhìn nghệ sĩ của mình, lắc đầu: “Thôi bỏ đi, Giang Liễm Chu, tôi đúng là nhìn thấu cậu rồi. Cậu không chỉ là não yêu đương mà còn rất thích tự tưởng tượng viển vông.”


Vừa nói vừa lạnh lùng ra lệnh: “Hôm nay bất kể ai khóc, cậu cũng phải ngoan ngoãn thu âm nốt lần cuối cho tôi.”


Trang Nghiêu rời khỏi phòng thu, còn cẩn thận khóa trái cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại hai người đối mặt trong im lặng.


Giang Liễm Chu nhiều lúc đúng là không thể phản kháng lại Trang Nghiêu, huống hồ giờ đã biết Thịnh Dĩ không sao, anh cũng thở phào nhẹ nhõm.


Anh ngồi phịch xuống ghế, lười biếng tựa người ra sau, ngó Thịnh Dĩ mấy lần, cố tình chọn lọc nghe những gì mình muốn nghe, lười nhác hỏi: “Nhớ anh đến thế cơ à?”


Thịnh Dĩ: “Em nói rồi mà…”


“Được rồi, nếu em nhớ anh đến vậy, thì ngày kia anh sẽ tới Cảnh Thành.” Giang Liễm Chu tự nói tiếp, còn tỏ vẻ bất đắc dĩ: “Mới vài hôm mà đã nhớ anh thế này? Thích anh đến vậy à?”


Anh hỏi xong cũng chẳng quan tâm nữa, dù sao anh cũng nổi tiếng nhiều lời, còn Thịnh Dĩ thì tính tình lạnh lùng, kiểu gì chắc cũng sẽ đáp lại bằng một câu châm chọc cho mà xem.


Anh đã chuẩn bị sẵn để đổi chủ đề: “Bài đó…”


Từ “ca khúc đặc biệt” còn chưa kịp nói ra, Thịnh Dĩ đã cắt ngang lời anh, cô chớp đi cảm giác chua xót trong mắt, bật cười khẽ một tiếng, nhẹ nhàng gật đầu.


Nốt ruồi lệ nơi khóe mắt như vừa được rửa qua nước, khiến người ta không thể rời mắt.


“Ừ, em thích anh đến thế đấy.”


Cô dừng lại một nhịp, rồi bổ sung: “Thịnh Dĩ chính là thích Giang Liễm Chu đến thế.”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 76: Thích đến thế đấy.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...