Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 75: Mọi góc nhỏ trên thế giới.


Thịnh Dĩ nhìn chằm chằm vào sáu chữ ấy, im lặng thật lâu, thật lâu. Một lúc sau, cô không nhịn được khẽ cười giễu, như đang tự cười nhạo chính mình.


Trong đầu bỗng mơ hồ hiện lên vài chi tiết trước đây từng không thấy có gì lạ. Ngày thứ hai sau kỳ thi đại học, cuối cùng thoát khỏi áp lực thi cử, cô đã ngủ một giấc thật dài ở nhà, dài đến mức mẹ Thịnh phải liên tục vào kiểm tra xem cô có còn thở hay không.


Xem lại thời gian tin nhắn được gửi, chắc là cô đã mơ màng tỉnh dậy trong giấc ngủ ấy, vô thức chấp nhận lời kết bạn, rồi nhìn thấy dòng tin nhắn này.


Người tỏ tình với cô khi đó quá nhiều, một kẻ dùng chuỗi ký tự loạn làm tên, lại gửi một câu tỏ tình mơ hồ như vậy, rõ ràng chẳng có gì đặc biệt cả.


Ngay cả việc tỏ tình cũng không dám nói rõ danh tính, không dám dùng tài khoản chính, thế thì quá thiếu chân thành rồi.


Thịnh Dĩ lúc đó đã nghĩ như vậy, rồi tiện tay đổi ghi chú cho người đó thành: “Tên ngốc ở đâu ra vậy.”


Sau khi đổi xong, cô tùy tiện ném điện thoại sang một bên, nửa tiếng sau thì nhận được cuộc gọi từ Giang Liễm Chu.


Cậu công tử họ Giang khi đó, vẫn lười biếng nói chuyện lặt vặt không đầu không cuối, chẳng hỏi cô thi cử thế nào, toàn là mấy chuyện chẳng đâu vào đâu.


Thịnh Dĩ nghe mà muốn buồn ngủ, đúng lúc người giúp việc trong nhà gọi cô ra ăn cơm, cô liền ngắt lời anh: “Cúp máy nhé.”


Giang Liễn Chu gọi cô lại: “Chờ đã.”


Thịnh Dĩ mặt không cảm xúc: “Có gì thì nói nhanh lên.”


“Cậu hôm nay…” Giang Liễn Chu hiếm khi tỏ ra do dự, “Có nhận được lời tỏ tình của ai không?”


Thịnh Dĩ ngáp một cái: “Nhiều lắm, cậu nói cái nào?”


Giang Liễn Chu: “…”


Người giúp việc lại gõ cửa, Thịnh Dĩ lớn tiếng bảo “Biết rồi”, rồi nói tiếp trong điện thoại: “Tôi còn đang bận chọn nguyện vọng, chẳng rảnh đi quan tâm mấy cái tỏ tình đâu.”


Giờ nghĩ lại, chắc lúc ấy cô sợ Giang Liễn Chu biết có người tỏ tình với cô, sẽ nghĩ linh tinh chăng, Thịnh Dĩ cúp máy.



Hôm sau, tai nạn giao thông xảy ra. Khi đó, một mặt là do chấn động tâm lý, mặt khác cô cũng không thể chấp nhận bản thân trở nên như vậy.


Lúc còn trẻ, con người dễ có những suy nghĩ cực đoan, mà tay phải của cô thì không thể nào trở lại bình thường nữa. Điểm thi đại học ngoài dự đoán lại rất cao, nhưng cô chẳng thể vào khoa Mỹ thuật của Đại học Cảnh Đại nữa rồi.


Thịnh Dĩ vẫn nhìn chằm chằm vào sáu chữ kia trên màn hình, thất thần hồi lâu.


Cho đến khi ngoài phòng vang lên tiếng bà cô vội vàng gọi “Tới đây”, vừa nói vừa bước vào. Thịnh Dĩ mới chợt hoàn hồn.


Bà đang trò chuyện với một người hàng xóm ngoài sân, Thịnh Dĩ lờ mờ nghe thấy bà đang nói: “…thời gian để lâu quá rồi, không rơi trúng ai là may mắn lắm. Đúng là tôi sơ ý quá, đáng lẽ nên tháo nó xuống từ sớm rồi…”


Nói thêm vài câu, người hàng xóm rời đi. Bà nội cầm thứ gì đó quay vào phòng.


Cánh cửa vang lên tiếng gõ, Thịnh Dĩ lên tiếng đáp. Bà đẩy cửa bước vào, trong tay ôm theo chính là chiếc hộp thư gỗ cũ kỹ ngoài sân vốn đã lung lay sắp rụng.


“Thật là…” Bà lắc đầu “Từ sau khi ông cháu mất, bà chưa từng mở cái hộp thư đó ra. Đáng lẽ phải tháo xuống từ lâu rồi. A Cửu, bên kia bà còn đang hầm cá, cháu lau qua nó giúp bà, lát bà cất đi. Đây, chìa khóa đây, cháu xem bên trong có cần dọn gì không.”


Thịnh Dĩ khẽ gật đầu, bà lại quay vào bếp.


Cô cầm lấy khăn lau, như thể không dám nhìn màn hình máy tính nữa, bắt đầu chậm rãi lau từng chút một chiếc hộp thư gỗ kia.


Bên ngoài lau cũng nhanh thôi, qua khe nhỏ của hộp thư, cô nhìn thấy dường như có thứ gì đó bên trong.


Nghĩ đến việc từ sau khi ông qua đời thì hộp thư chưa từng được mở ra, Thịnh Dĩ hơi cau mày, lấy chìa khóa mở khóa hộp.


Quá lâu không dùng đến, bên trong phủ một lớp bụi dày, Thịnh Dĩ đưa tay quạt cho bụi tan bớt, rồi cúi đầu nhìn kỹ vào trong.


Là bưu thiếp, không chỉ một tấm, mà là một xấp dày được xếp chồng lên nhau.


Tấm trên cùng, dù phủ bụi, giấy vẫn trắng tinh; càng xuống dưới, giấy càng ngả vàng, có vết gấp, rõ ràng đã bị thời gian in dấu.


Thịnh Dĩ sững lại, chợt nhớ ra điều gì đó, trợn to mắt, rồi vội vàng cầm tấm đầu tiên lên xem.


Cô phủi bụi, hình ảnh mặt trước hiện rõ: phong cảnh của thành phố C — chính là vách núi nơi họ từng quay chương trình có trò nhảy bungee.



So với bây giờ thì vẫn còn hơi non nớt, nhưng vẫn phóng khoáng, cứng cáp.


“Cùng Trì Bách và bọn họ tới thành phố C du lịch tốt nghiệp, nhớ hồi cậu bảo muốn đi thành phố Minh Tuyền, thành phố C có chỗ nhảy bungee nổi tiếng, tụi này lần lượt chơi hết rồi. Đồ ăn ở đây ngon lắm, mong cậu cũng được đến đây. Thịnh Dĩ, chúc mừng tốt nghiệp.”


Chữ ký là “Giang Liễn Chu” như một chữ ký cá nhân, ngày tháng là 11 tháng 6 — đúng ngày thứ hai sau vụ tai nạn của cô, lúc ấy cô vẫn còn hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh.


Tấm thứ hai là bưu thiếp từ Cảnh Thành, mặt trước là cổng trường Đại học Cảnh Đại, uy nghi, trang trọng.


“Còn vài ngày nữa là hết hạn đăng ký nguyện vọng rồi, đại tiểu thư Thịnh định đăng ký trường nào thế? Gọi điện không bắt máy, QQ thì sáng đèn mà không rep tin nhắn, cũng to gan ghê đấy nhỉ, đại tiểu thư. Đừng quá căng thẳng, tôi đậu rồi. Sao nào, anh đây giỏi đấy chứ?”


Dấu bưu điện đã mờ nhòe, số điện thoại bị đổi, QQ cũng bị đăng nhập từ máy mới. Tấm thứ ba là từ thành phố H, lần đó cô không hề biết.


“Sao vẫn không trả lời? Giả vờ mất tích à, cẩn thận tôi đánh đòn đấy. Biết cậu sau thi có thể tâm trạng rối bời, nên tôi không nhắn thêm nữa. Cũng không biết địa chỉ cậu ở thành phố Minh Tuyền, nên tôi gửi về nhà ông bà. Ít nhất cũng phải báo một câu bình an chứ?”


Đó là ngày 22 tháng 6 — buổi tối công bố điểm thi đại học.


Lúc ấy, bệnh tình của ông cô trở nặng, bà đã sớm theo ông nhập viện ở thành phố Minh Tuyền, nên chẳng ai phát hiện những bưu thiếp được người đưa thư bỏ vào hộp.


Ngón tay Thịnh Dĩ khẽ run, cô chợt nghĩ đến điều gì đó.


Cô vội vàng lấy điện thoại mở Weibo, vào trang cá nhân của Giang Liễm Chu, từ bài đăng sớm nhất bắt đầu xem lại, từng tấm ảnh chụp bên hộp thư, từng tấm một, đều khớp chính xác với những bưu thiếp cô đang cầm.


Tấm thứ tư là giữa tháng 7, mặt trước là phong cảnh thành phố Y.


“Mọi người đều không liên lạc được với cậu, nhưng cậu có thấy điểm thi của tôi chưa? Nhất thành phố đấy, tôi giỏi không? Thôi bỏ đi, tôi rộng lượng, không chấp vụ cậu không rep nữa. Tạm coi là tín hiệu ở thành phố Minh Tuyền kém, mạng cũng chập chờn đi vậy. Gặp lại ở Cảnh Đại nhé.”


Tấm thứ năm là giữa tháng Tám, mặt trước là trung tâm thương mại lớn ở Cảnh Thành.


“Trang điểm cũng không khó lắm, tôi học được trong thời gian ngắn thôi, mẹ tôi còn khen tay nghề không tệ, là vì cây son màu hồng Barbie đó mà giận đúng không, được rồi được rồi, tôi xin lỗi. Lần sau tặng cậu màu đẹp hơn, chịu chưa? Nhà ông bà cậu vẫn khoá cửa hoài, không có ai chơi mạt chược với tôi cả.”


Tấm thứ sáu là ngày 31 tháng 8, ngày nhập học của Cảnh Đại. Mặt trước là cánh đồng hoa nổi tiếng ở Cảnh Thành.


“Vẫn chưa về Cảnh Thành à? Minh Tuyền có gì vui đâu. Sau trường Nhất Trung có quán bún mới mở, trả lời tin đi, anh đây không thù dai, mời cậu ăn một bữa.”



Tấm thứ tám là ngày 8 tháng 10, ngày đầu tiên sinh viên mới của Cảnh Đại bắt đầu lên lớp.


“Tôi đã xem thời khoá biểu của khoa Mỹ thuật giúp cậu rồi, chúng ta vẫn có kha khá thời gian rảnh trùng nhau. Hôm qua lần đầu đi chạy đêm. Thịnh Dĩ, Giang Liễm Chu có hơi nhớ cậu rồi đấy.”


Tấm thứ chín là ngày 11 tháng 11, mặt trước là… thành phố Minh Tuyền.


“Minh Tuyền dường như thật sự không có gì đẹp cả, rộng quá, không bằng Cảnh Thành. Tôi quen một người bạn mới. Thịnh Dĩ, tôi quyết định sẽ đi hát. Cậu sẽ nghe thấy tôi, đúng không?”


Tấm thứ mười là đêm giao thừa.


“Cãi nhau với ba mẹ, đêm giao thừa đi lang thang ngoài đường với Hứa Quy Cố. À, Hứa Quy Cố chính là người bạn tôi mới nói đó. Họ nói tôi đang làm loạn, nhưng Giang Liễn Chu đang đứng trên một con đường khác. Chúc mừng năm mới.”


Tấm thứ mười một là đêm trừ tịch.


“Cuối cùng tôi cũng gặp được bà rồi, bà nói cậu không sao, nhưng không thể gặp tôi. Những chuyện khác bà không nói thêm, bà bảo cậu muốn nói lời tạm biệt với quá khứ. Nhưng tôi thì không. Tết vui vẻ nhé.”


Tấm thứ mười hai…
Tấm thứ mười ba…

Tấm thứ hai mươi tư, mặt trước là công viên giải trí trên không ở thành phố Z — nơi họ ghi hình lần thứ hai.


“Tôi tìm lại được những tờ giấy nhỏ cậu từng viết cho tôi. Hôm nay là buổi biểu diễn live house đầu tiên thuộc về riêng tôi tại thành phố này, vừa hồi hộp vừa mong chờ. Dù sao đi nữa, nếu gửi bưu thiếp mà không bị bà cậu mắng, thì cứ coi như là tôi thỏa mãn sở thích sưu tầm của cậu đi. Hy vọng một ngày nào đó, cậu có thể đến xem concert có mười nghìn khán giả của tôi.”


Tấm thứ ba mươi chín, mặt trước là công viên rừng ở Viễn Thành — nơi ghi hình lần thứ năm của họ.


“Công viên rừng này đẹp lắm, sau này có cơ hội sẽ đưa cậu đến chơi. Hôm nay là ngày phát hành album mới của tôi. Giang Liễm Chu, cố lên.”


Tấm thứ năm mươi sáu đã là bưu thiếp in riêng, mặt trước là trụ sở của Studio Cố Chu ở thành phố Minh Tuyền, lúc đó chắc mới chỉ vừa chuyển một phần tới, còn lâu mới hoành tráng như hiện tại.


“Tôi nói với Hứa Quy Cố là muốn tới Minh Tuyền để mở Studio Cố Chu. Cậu ấy nói, được thôi.
Và còn chúc Giang Liễm Chu sớm gặp được Thịnh Dĩ. Ừ, Giang Liễm Chu sẽ sớm gặp được Thịnh Dĩ.”


Tấm thứ tám mươi tám là vào đầu tháng 11 năm ngoái.


“Chú Trần đến Studio Cố Chu bàn chuyện đầu tư, nói muốn làm một chương trình tên là “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”. Cậu đã gọi điện cho chú ấy, Thịnh Dĩ, cậu xem, thế giới này đúng là nhỏ bé nhỉ?
Giang Liễm Chu thật sự đã gặp lại Thịnh Dĩ rồi.”


Tấm thứ tám mươi chín, là giữa tháng 11.



Tấm bưu thiếp thứ chín mươi tư, ghi thời gian lần đầu tiên họ ghi hình cho chương trình, được gửi đi từ Đảo Mùa Hè.


Hôm đó, họ đã quay phần phỏng vấn riêng.


“Trong buổi ghi hình hôm nay, câu hỏi là vì sao lại đến tham gia chương trình này. Tôi đã trả lời thế này: Nếu như cậu muốn nói lời tạm biệt với quá khứ…”


Sau câu nói đó… lại chẳng còn gì thêm nữa.


Thịnh Dĩ khựng lại, trong đầu thoáng hiện lên bài đăng mà cô nàng fan lớn kia đăng hôm nay, liền vội vàng lên trang chủ tìm xem phần phỏng vấn đó đã được phát hay chưa.


Người dẫn chương trình hỏi đúng theo kịch bản: “Anh Giang, anh đã rất lâu không tham gia show giải trí rồi, lần này hiếm hoi mới xuất hiện, có thể chia sẻ vì sao lại chọn “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy” không ạ?”


Giang Liễm Chu khuỷu tay chống hờ lên bàn, dáng vẻ lười biếng, cầm lấy tờ giới thiệu chương trình, cất giọng đọc: “Đương nhiên là vì chương trình này là một tiết mục ấm áp, mang màu sắc hoài niệm tình bạn. Tôi rất thích cái cốt lõi của nó.”


Người dẫn chương trình im lặng hai giây.


Mặc dù cảm thấy hơi bất kính, nhưng cô vẫn hỏi: “Anh có thể nói kiểu dễ hiểu một chút được không ạ?”


Đại thiếu gia họ Giang lười biếng hờ hững nhướng mí mắt, đuôi mắt cong lên, khẽ cười. Ngay lúc anh nhắc đến tên của cô. Một điều kỳ diệu đã xảy ra: cả người anh, trong khoảnh khắc đó, trở nên dịu dàng hẳn đi.


Như thể cái tên ấy, đối với anh, chính là lý do cốt lõi để anh đưa ra quyết định này.


“Vì sao lại đến tham gia chương trình này à?”
“Nếu như cô ấy muốn nói lời tạm biệt với quá khứ, thì…”


“Thì tôi muốn làm quen lại với A Cửu một lần nữa.”



Tấm bưu thiếp cuối cùng nhận được, được gửi từ Cảnh Thành.


Đó là đêm họ kết thúc buổi chạy đêm, Giang Liễm Chu nói muốn chụp một bức ảnh bên cạnh hòm thư để đăng lên Weibo.


Chữ viết trên tấm bưu thiếp này rất nhòe, nước mắt dâng đầy trong mắt Thịnh Dĩ, khiến cô đọc cũng khó khăn.


“Sáng nay anh nói chuyện mấy câu với Hứa Quy Cố, cậu ấy hỏi anh là em có biết anh từng viết cho em rất nhiều bưu thiếp không. Anh bảo là em không biết, và anh cũng không muốn để em biết thêm nữa.
Cậu ấy lại hỏi: Vậy thì những năm qua, anh đã làm gì? Anh đã suy nghĩ rất lâu. Những năm qua, anh đã đi qua rất, rất nhiều nơi. Và cũng có rất, rất nhiều phong cảnh anh muốn được chia sẻ với em.
Nếu như bắt buộc phải trả lời rằng anh đã làm gì. Vậy thì là anh đã nói yêu em, ở mọi góc nhỏ trên thế giới này.”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 75: Mọi góc nhỏ trên thế giới.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...