Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên

Chương 26: Muốn cậu ôm tôi.

“Bạn gái à, chào buổi tối.” Câu ấy khiến Thịnh Dĩ nhất thời sững người.
Ngập ngừng một thoáng, cô mới chợt nhớ ra hoàn cảnh hiện tại của cả hai, hơi gãi đầu một cách ngượng ngập.
Thật ra bố mẹ và Thịnh Nguyên Bạch đều đã biết… Nhưng cô vẫn không nỡ dội gáo nước lạnh vào sự hào hứng của bà ngoại.
Bà ngoại đúng là quý Giang Liễm Chu thật.
Từ hồi cấp ba đã thế rồi, Thịnh Dĩ không phải kiểu người sống khép kín, nhưng cô thực sự chẳng thích tụ tập ồn ào. Mới chuyển đến Cảnh Thành, cô chẳng có mấy người bạn, lại lười tham gia các hoạt động khác, cuộc sống mỗi ngày chỉ xoay quanh việc học và vẽ tranh.
Cho đến khi cô bắt đầu thân với nhóm của Giang Liễm Chu.
Bà ngoại thích đánh mạt chược, nhưng ông ngoại thì ghét mấy trò ấy. Có lần cô nhắc đến chuyện này với Giang Liễm Chu, cậu đại thiếu gia kia khi đó đang làm bài lý một cách cẩu thả, nghe xong thì nhướng mày nhàn nhạt: “Đánh mạt chược à?”
Thịnh Dĩ gật đầu.
Giang Liễm Chu xoay bút trên ngón tay, lười biếng đáp: “Biết chứ, mà còn là cao thủ cơ.”
Thịnh Dĩ: “?”

Cô quay sang liếc anh một cái, rồi lại cúi đầu vẽ tiếp.
Giang Liễm Chu chậc nhẹ một tiếng, không vui: “Ý cậu là gì?”
“Không có gì,” Thịnh Dĩ giơ ngón cái và ngón trỏ tạo thành một khoảng hẹp, “Chỉ là tò mò xem da mặt cậu dày cỡ nào thôi.”
Giang Liễm Chu: “…”
Vị đại thiếu gia bất mãn cực độ, lại xoay bút hai vòng rồi ném xuống bàn: “Thử đi rồi biết. Cho cậu xem bản lĩnh thật sự của anh đây.”
Thịnh Dĩ…
Cuối tuần ấy thật sự dẫn anh và Trì Bách về nhà chơi, cùng bà ngoại đánh vài ván mạt chược. Phải công nhận, dù nhìn thì không mấy phong độ, nhưng kỹ thuật đánh bài thì đúng là không tệ chút nào.
Vài ván qua đi, bà ngoại tuy không quá khen ngợi, nhưng vẫn hào hứng vào bếp nấu cơm mời ở lại dùng bữa.
Từ đó về sau… Giang Liễm Chu cứ rảnh cuối tuần là lại ghé chơi bài với bà cụ. Vài lần như vậy, động tác đánh bài của anh cũng dần dần ra dáng “thần bài”.
Tuy anh tính khí không mấy tốt, nhưng lại rất có lòng với người lớn tuổi. Bà cụ nói gì anh cũng lắng nghe, câu nào cũng đáp lại tử tế, khiến bà lúc nào cũng cười tít mắt. Mấy món ăn đơn giản của bà, cậu thiếu gia từ bé ăn sung mặc sướng cũng có thể khen lấy khen để, còn khen ra đủ kiểu.
Vậy nên giờ đây, khi thấy Giang Liễm Chu xuất hiện trong đêm mùng Một Tết ở nhà mình, bà cụ vui đến nỗi mắt híp tịt cả lại.
Liên tục gọi vào nhà ngồi, hỏi han đủ điều, Thịnh Nguyên Bạch cũng góp lời phụ họa, bà cụ càng lúc càng vui vẻ.
Mà một khi bà ngoại vui, bố mẹ Thịnh Dĩ cũng tự nhiên thấy hài lòng.
Huống hồ ấn tượng của họ về Giang Liễm Chu vốn đã không tệ, giờ thấy anh đi chúc Tết còn xách bao nhiêu là quà, trong lòng lại càng thêm ưng ý.
Giữa bầu không khí hòa thuận ấm áp, bà ngoại huých nhẹ Giang Liễm Chu: “Đi đi, Tiểu Chu, ngồi cùng A Cửu đi. Bà biết mà, mấy đứa trẻ các con toàn thích nói chuyện riêng, người lớn không tiện nghe, lát nữa lại qua nói chuyện với bà nhé.”
Thịnh Dĩ: “…”

Bà ngoại ơi, con nghi bà từng làm bà mối thật đó…
Khi Giang Liễm Chu cùng Thịnh Dĩ ngồi xuống sofa, bà cụ càng vui đến nỗi cười tít cả mắt, vừa đập tay Thịnh Nguyên Bạch vừa cảm thán: “Nhìn đi, hai đứa có phải còn đẹp hơn cả đôi tình nhân trên tạp chí không, quá xứng đôi rồi!”
Thịnh Nguyên Bạch xưa nay giỏi chiều lòng người lớn, lập tức gật gù theo: “Chuẩn luôn bà ơi, cháu chưa từng thấy đôi nào hợp hơn thế này.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu cụp mắt, che đi ý cười nơi đáy mắt, không giống mọi khi ngồi lười nhác dựa hẳn vào sofa, lần này cả người lại toát lên vẻ điềm đạm, nhã nhặn như thiếu gia khuê các.
Nếu không phải Thịnh Dĩ là người quá hiểu anh, có lẽ cũng bị vẻ ngoài này lừa đi đến bảy phần rồi.
Giang Liễm Chu nhấc tách trà lên, nhấp một ngụm, hạ giọng xuống, khuôn mặt còn nở nụ cười dịu dàng hiếm thấy.
Nhìn từ ngoài vào đúng là có vẻ như đang thì thầm chuyện riêng giữa hai người yêu. Chỉ là, giọng điệu và nội dung lời cậu nói thì… lại hoàn toàn không liên quan.
“Lát nữa sẽ được thấy tôi đẹp nghiêng nước nghiêng thành trên TV, có vui không?”
Thịnh Dĩ lười nhác liếc anh một cái, hừ nhẹ: “Thấy bộ móng tay lòe loẹt của cậu còn vui hơn.”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh bật cười, cong môi: “Vậy là thừa nhận nhan sắc tôi là ‘tuyệt thế dung nhan’ rồi đúng không?”
Thịnh Dĩ: “?”
Anh đúng là… từ trước đến nay vẫn giỏi tự mình diễn cả hai vai như vậy đấy.
Bên cạnh, bà ngoại vẫn đang tự hào vỗ tay Thịnh Nguyên Bạch, cảm khái đầy vui vẻ: “Thấy không, đôi trẻ bên nhau chính là ngọt ngào như thế đó, chuyện trò ríu rít, thật là, thật là…”
Thịnh Nguyên Bạch dù trong lòng đầy nghi hoặc nhưng ngoài miệng vẫn hùa theo: “Ông trời tác hợp, bà ơi!”
Thịnh Dĩ: “……”
Cái tật gặp ai nói đó, “gặp quỷ nói chuyện với quỷ” của Thịnh Nguyên Bạch này, thật sự còn trị được không vậy?
Cũng chẳng kịp nói thêm câu nào, kim đồng hồ đã từ từ chỉ sang tám giờ. Chương trình phát sóng đầu tiên lần này lên hẳn đài truyền hình lớn – Đài Anh Đào.
Đài Anh Đào nổi tiếng đúng giờ như quân đội.
Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấyvừa bắt đầu là phần intro mở màn. Không khí trong phòng khách cũng chợt trở nên náo nức hơn đôi chút.
Trên nền màn hình đen tuyền, vang lên âm thanh gõ máy chữ từng nhịp một: “Bạn còn nhớ người từng ngồi cùng bàn với mình… tên là gì không?”
Ngay sau đó là đoạn phỏng vấn đường phố được cắt dựng nhanh chóng, thay đổi liên tục khung hình.
“Nhớ chứ, là một cậu con trai.”
“Nhớ chứ, hồi đó mỗi lần ngủ gật trong giờ đều nhờ cậu ấy canh chừng thầy cô giúp.”
“Không nhớ rõ nữa… thời gian… ừm, lâu quá rồi.”

“……”
Mãi cho đến cuối cùng, màn hình mới cắt đến một cậu nhóc nhỏ tuổi.
Cậu bé đeo khăn quàng đỏ, mặt mũi ngây thơ hớn hở: “Tất nhiên là nhớ rồi! Là bạn ngồi cùng bàn năm lớp Một với cháu! Tụi cháu ngồi cùng nhau suốt hai năm liền!”
Giọng phỏng vấn vang lên ngoài khung hình: “Giờ cháu học lớp mấy rồi?”
Cậu bé liếc nhìn người hỏi bằng ánh mắt coi thường: “Chú ơi, chú lớn thế mà không biết làm toán hả? Bắt đầu từ lớp Một, ngồi với nhau hai năm, tất nhiên là cháu học lớp Ba rồi còn gì!”
Cả nhà họ Thịnh cười ồ lên không nhịn được. Màn hình lại đổi cảnh, lần lượt chiếu đến phần phỏng vấn của bốn nghệ sĩ chính.
Người có địa vị cao nhất, cũng là được mong đợi nhiều nhất – Giang Liễm Chu tất nhiên để ở vị trí cuối cùng.
Giang Liễm Chu quả thật rất biết cách lên hình. Ngay cả Thịnh Dĩ – người vốn tự nhận đã “miễn dịch” với nhan sắc của anh, lúc này cũng không kìm được mà tấm tắc khen thầm trong lòng.
Khi nghe rõ câu hỏi, Giang Liễm Chu trầm mặc vài giây, rồi mới lười nhác đáp: “Nhớ chứ. Là một… cô gái khá xinh.”
Anh ngừng lại một chút, rồi hỏi thêm: “Khoan đã, đoạn phỏng vấn này… cô ấy có xem được không?”
“Không đâu, xin cứ yên tâm.”
Giang Liễm Chu gật đầu thong thả: “Vậy thì được. Kẻo để cô ấy nghe thấy mình được khen xinh quá, lại kiêu căng lên thì phiền.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu: “……”
Thịnh Dĩ chậm rãi xoay đầu lại, liếc anh một cái.
Giang Liễm Chu im lặng mấy giây, cố gắng biện hộ bằng vẻ mặt vô tội: “Tôi không nghĩ là chương trình lại… không giữ chữ tín như thế.”
Trên màn hình, chương trình tiếp tục: “Giả sử có cơ hội gặp lại người ấy, bạn sẽ nói gì với cô ấy?”
Giang Liễm Chu có vẻ hơi sững lại, sau đó nở nụ cười: “Câu hỏi này cứ như đang hỏi nếu trúng số độc đắc bất ngờ thì tôi sẽ tiêu tiền như thế nào ấy.”
Tổ biên tập không buông tha, tiếp tục gặng hỏi: “Nhưng nếu thực sự gặp được thì sao?”
Giang Liễm Chu cụp mắt, gật nhẹ đầu với vẻ hờ hững: “Có lẽ tôi sẽ nói …”
Anh ngừng lại trong thoáng chốc, tựa như đang lặng lẽ thêm một tiếng gọi thân mật trong lòng, sau đó mới chậm rãi nói tiếp: “……Lâu rồi không gặp.”
Thịnh Dĩ ngây người ra một lúc.
Cô thật sự không hề biết trước khi ghi hình chính thức, chương trình đã phỏng vấn riêng từng người một. Lúc này trong lòng cô có chút lẫn lộn phức tạp, khó diễn tả.
Giang Liễm Chu nghiêng đầu nhìn cô, bật cười: “Sao vậy? Cảm động đến mức nghẹn lời rồi à?”
“Không phải,” Thịnh Dĩ thở dài, “Mà là không ngờ lần đầu gặp lại cậu, câu đầu tiên tôi nói với cậu lại là: vé khu ghế trong bao nhiêu tiền.”
Giang Liễm Chu: “……”

Anh cũng thật sự không ngờ đâu.
Ngay sau đó là phần xuất hiện của đạo diễn chương trình. Anh ta tuyên bố đã tìm lại được bạn cùng bàn thời học sinh của bốn nghệ sĩ, và mời họ cùng lên đảo ghi hình tập đầu tiên của show này.
Phân cảnh mở đầu, dĩ nhiên là cảnh hội ngộ “mang tính lịch sử”.
Những người khác đều khá bình thường, chỉ duy nhất đến lượt Thịnh Dĩ…
Cô đang ngồi trước màn hình nhìn mình trong video với mặt mộc, cầm điện thoại lên, hiện rõ đoạn tin nhắn Giang Liễm Chu gửi cho cô lúc 2 giờ rưỡi sáng, nhắc cô nhớ dậy sớm trang điểm. Trong khi khán giả khắp nơi thì đang mê mẩn couple này… Thịnh Dĩ chỉ thấy bản thân rất muốn đánh người. Tin nhắn đó, chỉ vỏn vẹn một chữ: “Đồ heo.”
Cô trầm mặc thật lâu, Thịnh Dĩ nghĩ nếu hôm nay không phải đang ở nhà, bố mẹ và bà ngoại đều ngồi kế bên…thì Giang Liễm Chu chắc chắn đã bị cô đạp một phát.
Hiển nhiên, bố mẹ và bà ngoại, những người rất biết nắm bắt “trend” lại vô cùng thích thú trước mẩu tin nhắn kia.
Bà ngoại còn vui vẻ bênh vực: “Chà, Chu Chu nhà mình đúng là chu đáo ghê, nửa đêm còn không quên nhắc cháu gái bà dậy sớm.”
Thịnh Dĩ: “……”
Tới phần “Câu hỏi ăn ý”, cả nhà họ Thịnh càng được dịp liên tục khen lấy khen để.
Thịnh Nguyên Bạch có chút bất ngờ: “Liễm Chu mà vẫn còn nhớ Dĩ Dĩ bị hạ đường huyết sao?”
“Phải đấy,” mẹ Thịnh cũng tấm tắc, “Cả mấy môn Dĩ Dĩ thích và ghét hồi cấp ba, nó cũng nhớ hết, đúng là cẩn thận thật.”
Mãi cho đến câu cuối cùng, Giang Liễm Chu mới trả lời sai.
Cả nhà tỏ ra tiếc nuối, nhưng vẫn động viên: “Không sao không sao, mười câu sai một câu, vẫn giỏi lắm rồi!”
Thịnh Dĩ thì không để ý mấy, cô vô thức liếc nhìn bà ngoại, lại phát hiện lúc này bà không tiếp lời như mọi khi mà chỉ lặng lẽ nhìn về phía hai người họ, rồi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng lắc đầu.
Thịnh Dĩ chợt nhận ra bà ngoại, có lẽ cũng đang nhớ lại chuyện ngày xưa. Cô cúi đầu, bật cười dịu dàng.
Vừa mới khen xong thì màn hình đã chiếu đến đoạn huấn luyện viên nói: “Ca nô bắt đầu giảm tốc…”
Kế đó, đại minh tinh Giang Liễm Chu quay đầu lại, nhìn Thịnh Dĩ lúc ấy vẫn hoàn toàn không biết gì, vẻ mặt “tui thật sự là người tốt bụng ghê”, miệng thì dịch lại lời dặn của huấn luyện viên, nhưng…
Không thể nói là giống hoàn toàn, chỉ có thể nói là chẳng liên quan gì luôn.
Thịnh Dĩ ngồi trên sofa, mắt trừng trừng nhìn bản thân trên tivi đang vô cùng nghiêm túc nghe Giang Liễm Chu “dịch”: “Mặc áo phao vào, ôm eo tôi.”
Thịnh Dĩ: “……”
Giang Liễm Chu: “……”
Miệng tiện một giây, đời tàn cả đêm. Thịnh Dĩ quay đầu sang nhìn anh, mặt không cảm xúc, thì thấy vị Giang thiếu gia vừa rồi còn ngồi cách mình đúng một nắm tay, lúc này…đã ngồi sát tận đầu bên kia của ghế sofa rồi.
“……”
Cả phòng khách chìm vào một bầu không khí… khó tả.
Kế tiếp, mọi người lại tiếp tục trơ mắt nhìn cô bạn nhỏ Thịnh Dĩ, lúc đó thật thà như thỏ trắng, hoàn toàn tin tưởng câu “dịch” kia, giữa sóng biển còn la lớn: “Tôi… có hơi hơi nhớ cậu!”

Cả phòng lại tiếp tục lặng ngắt như tờ.
Thịnh Dĩ biết rất rõ, tập này vừa phát sóng xong, chắc chắn fan couple sẽ càng điên cuồng hơn, thậm chí sẽ kéo thêm không ít khán giả qua đường nhảy hố.
Nhưng cô không muốn biết gì hết.
Cô chỉ biết một điều: Giang Liễm Chu, đêm nay, cậu đừng mong sống sót.
Vì vậy, đến cảnh bán vé sau đó, trong màn hình là Thịnh Dĩ nổi đóa giật tay Giang Liễm Chu làm móng tay, còn ngoài đời thì chính chủ Thịnh Dĩ cũng đang nổi đóa, nhìn bản thân trên tivi giật tay Giang Liễm Chu làm móng.
… Cả hai người đều bùng nổ cùng tần số.
Giang Liễm Chu len lén liếc nhìn cô một cái, lại liếc thêm cái nữa. Cho đến khi phát đến đoạn cậu khoe bộ móng tay với ông chú bán bài tây, Thịnh Dĩ vẫn mặt lạnh như tiền.
Lại đến đoạn cậu gọi video với fan và tiếp tục khoe móng… Giang Liễm Chu lại quay sang nhìn cô lần nữa, phát hiện hình như… Cô không giận nữa rồi?
Anh bắt đầu từng chút từng chút… lết lại gần, ngó cô cái, rồi lại quay đầu đi. Anh nhỏ giọng nói gì đó, âm lượng thấp đến mức không ai nghe thấy.
Thịnh Dĩ ngồi gần, nghe rõ từng chữ một, không sót một câu.
Chương trình tiếp theo cũng được cắt dựng rất khéo, cảnh Thịnh Dĩ và Giang Liễm Chu nhẹ nhàng giành được hạng nhất được đan xen với các đội khác chật vật vất vả bán vé, hiệu ứng hài hước đầy đủ.
Nếu là khán giả bình thường, lúc này chắc cười đến không chịu nổi rồi.
Cuối cùng, khi mọi người bán vé xong và tụ tập lại chọn bài hát, bài nhạc chủ đề từng phát suốt mấy ngày liên tiếp, nghe đến dị ứng lại lần nữa vang lên bên tai, Thịnh Dĩ lại bất giác nhớ đến sân khấu đó.
Cái sân khấu mà cô mặc váy cưới trắng, đứng nghe anh nói “Tân hôn vui vẻ”.
Tập này kết thúc ở cảnh chọn bài, phần phòng tập và sân khấu sẽ để sang tuần sau.
100 phút phát sóng, từng phút đều là tinh hoa, khóc cười đan xen, khiến người ta phải cảm thán: quả nhiên, tiền nào của nấy, mời được ekip hậu kỳ đắt đỏ đúng là đáng đồng tiền bát gạo.
Xem xong chương trình, không hiểu sao, Thịnh Dĩ cũng hết giận phần nào.
Có lẽ là vì lại nghe thấy bài “Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy”.
Thật ra cũng không phải giận gì nhiều, phần lớn chỉ là dở khóc dở cười, cô vốn không phải kiểu hay nổi nóng.
Hồi còn đi học, thỉnh thoảng đấu võ mồm với Giang Liễm Chu vài câu, cũng không bao giờ để bụng, cùng lắm là thỉnh thoảng bất đồng ý kiến thì chiến tranh lạnh, nhưng chỉ tầm nửa tiếng là cùng.
Vì Giang đại thiếu gia tính tình thì khó ở, nhưng lúc nào cũng là người chủ động đến tìm cô trước. Bình thường nhìn anh miệng lưỡi trơn tru, viện cớ thành thần, nhưng mỗi lần giận nhau như thế…
Anh lại không tìm lý do, không giải thích, cũng chẳng vòng vo kiểu coi như chưa từng xảy ra, chỉ đơn giản mà chân thành.
Câu Giang Liễm Chu hay nói nhất, luôn là: “Đừng giận mà.”
Giống như vừa rồi vậy, Thịnh Dĩ nhìn màn hình đang phát nhạc kết thúc, hơi thất thần.
Cô lại nhớ đến câu nói ban nãy của Giang Liễm Chu, sau khi bị cô giận vì vụ “dịch ẩu ôm eo” mà chiến tranh lạnh, anh đã hạ giọng thì thầm bên tai cô: “Đừng giận mà.”
“Lúc ấy…”
“Thật sự là rất muốn cậu ôm tôi một cái.”


Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Truyện Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên Story Chương 26: Muốn cậu ôm tôi.
10.0/10 từ 37 lượt.
loading...