Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
Chương 25: Chương trình phát sóng.
Tập đầu tiên của chương trình Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy được ấn định phát sóng vào đúng 8 giờ tối mùng Một Tết.
Sau một tuần kể từ buổi ghi hình trực tiếp đầu tiên, cuối cùng tổ chương trình cũng chịu tung ra thông báo chính thức “chậm trễ” của mình.
Cùng lúc đó, trên diễn đàn cũng lập tức dựng lên một toà “cao ốc” chủ đề, nhanh chóng được dán nhãn “hot”.
[Tin nóng Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy chính thức công bố lịch chiếu! Tối mùng Một Tết, 8 giờ phát sóng !]
Bình luận bên dưới:
[1L: Trời ơi nói 10.000 lần rồi, quá liều luôn đó, dám chọn mùng Một Tết làm ngày lên sóng, ai còn xem TV nữa không trời?]
[2L: Hahahaha thật sự chiếu đúng mùng Một hả? Cạn lời mất, lấy đâu ra cái can đảm vậy? Người ta còn bận đi chơi Tết, ai rảnh canh show mấy người?]
[3L: Nhưng nói đi cũng phải nói lại, Người Bạn Cùng Bàn Năm Ấy chắc cũng không quá trông chờ vào rating đâu ha?]
[4L: Đúng vậy đó, fan đã xem livestream rồi, người ngoài fan chẳng ai quan tâm. Nhà tôi Tết này đã lên lịch đánh mạt chược xuyên đêm xuyên ngày rồi, không có thời gian coi show?]
[8L: Công bố rồi à? Có đăng ảnh poster tạo hình chưa? Hôm trước có đám người ngày nào cũng tung hô dàn nhan sắc toàn cực phẩm, dạo đó đọc mà thấy mùi “thuê seeding” nồng nặc luôn, đến mức mình lười cả mở miệng tranh luận.]
[9L: Chưa thấy đâu, nghe nói nửa tiếng nữa sẽ đăng bộ đầu tiên. Sắp tới rồi đó.]
[13L: Đây là lần hiếm hoi Giang Liễm Chu làm thành viên cố định show truyền hình thực tế. Mà lỡ rating không tốt thì… chậc chậc chậc.]
Từ khi chưa công bố bất kỳ thông tin nào, chương trình này đã có bài thảo luận nóng bỏng trên Weibo và khắp các diễn đàn.
Từ buổi livestream ghi hình đến khi công bố lịch chiếu, cả chặng đường đều như bão tố mưa sa.
[78L: Woa! Nhóm đầu tiên là Tiết Thanh Phù và Du Thâm nè! Đồng phục học sinh siêu đỉnh luôn á. Hồi trước còn thấy Du Thâm hơi nerd*, giờ chỉnh lại một chút là ngầu liền. Lần đầu tiên thấy ảnh đẹp như vậy.]
*nerd là từ dùng để chỉ người rất chăm học, ham mê kiến thức, không giỏi giao tiếp xã hội, kiểu như mọt sách.
[103L: !!! Nhìn nhóm thứ hai đi! Sườn xám Doãn Song + bộ tôn trung sơn của Tống Viêm, trời má là phong cách dân quốc couple hả trời!!! Bộ sườn xám của Doãn Song đẹp xỉu, ai biết mua ở đâu không, tui cũng muốn tậu một cái!]
[104L: [ảnh.jpg] Hàng thủ công toàn bộ.]
[105L: …Xin lỗi, làm phiền rồi.]
[192L: Nhóm thứ ba là Đoàn Mịnh Tể với Uông Đồng Hân, mặc Hán phục… hết xảy! Đúng kiểu phong lưu thời Ngụy Tấn luôn, cảm giác cổ xưa tao nhã thật sự.]
[198L: Vậy nhóm cuối là Giang Liễm Chu với ai thế nhỉ? Gì mà… tên gì ấy ta… là một người vô danh lắm, chả nhớ nổi tên luôn = =]
[199L: Tên là Thịnh Dĩ. Tui vừa đi tra thử, không có một bài đăng nào trên Weibo luôn, ảnh đại diện cũng trống trơn, có tận 940 nghìn follow? Mua follow chắc luôn á.]
[200L: Cút đi, người mua là bạn á. Chút nữa ảnh tung ra thì đừng có lén follow người ta nhé.]
[201L: ? Cái thread này toàn nói nhảm gì thế không biết…]
…
Weibo và diễn đàn đều đang náo nhiệt thảo luận không ngừng, vậy mà nhân vật đang được hàng ngàn người bàn tán – Thịnh Dĩ lại chẳng bị ảnh hưởng tí nào.
Lúc này cô đang cùng Thịnh Nguyên Bạch ngồi chơi mạt chược với bà ngoại và mẹ mình, tận hưởng cái thú “quốc túy” mang lại.
Mẹ Thịnh vừa đánh ra một con “Nhất Vạn” liền hỏi: “Nguyên Bạch, ba mẹ con chắc chắn không về ăn Tết à?”
“Dạ không ạ,” Thịnh Nguyên Bạch gật đầu, nhân tiện ăn luôn con Nhất Vạn, rồi đánh ra con Nhị Sách, “Tự dưng có vụ án gấp…”
Còn chưa nói xong, bà ngoại đã cười tít mắt, đẩy bộ bài ra bàn: “Tới rồi nha~”
Thịnh Nguyên Bạch: “……”
Gương mặt đẹp trai rạng ngời ban nãy giờ đã bị dán hơn năm sáu miếng giấy phạt, nhìn là biết sắp không còn chỗ để dán tiếp.
Thịnh Dĩ cảm thán: “Em đã bảo rồi, bà ngoại kỹ thuật cao siêu, anh còn không tin!”
Đang nói thì điện thoại Thịnh Dĩ rung lên liên tiếp vài cái. Cô vừa một tay đẩy bài vào máy để xào lại, vừa tiện tay cầm điện thoại xem tin nhắn.
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: A a a trời đất quỷ thần ơi a a a a!!!
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: Tối nay fandom Gào Thét không hề đóng góp tí nào cho couple chính thức, toàn bộ nhiệt huyết đều đổ dồn cho cậu với Giang Liễm Chu!
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: Làm ơn đi, cưới nhau đi mà, tớ lì xì 2000 vẫn chưa đủ sao [đáng thương][đáng thương]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: [ảnh.jpg]
[Hoa Nhỏ Bối Lôi]: NHƯ NÀY MÀ CÒN KHÔNG CƯỚI ẤY HẢ!
Thịnh Dĩ: “……”
Dạo này, đội ngũ thúc cưới đúng là hơi bị đông đúc.
Cô vốn chưa lướt Weibo nên cũng không rõ đã xảy ra chuyện gì, tiện tay bấm mở tấm ảnh lớn kia ra xem thử.
Ngay khoảnh khắc bức ảnh hiện lên, Thịnh Dĩ khựng người lại.
Khi trước tổ chương trình gửi ảnh định trang sau hậu kỳ, cô nhận được ảnh đơn, còn ảnh đôi với Giang Liễm Chu thì bên phía anh đã duyệt xong.
Thịnh Dĩ vốn rất tin tưởng gu thẩm mỹ của phòng làm việc lớn, nên cũng chẳng yêu cầu xem bản cuối.
Thành ra… Đây là lần đầu tiên cô được nhìn thấy ảnh định trang đôi của cô và Giang Liễm Chu.
Cô ngả người về sau như sắp ngã, còn anh thì vươn tay đỡ lấy, một động tác nửa như dìu đỡ, nửa như ôm vào lòng.
Tóc búi, khí chất dịu dàng quyến rũ, vì dẫm phải vạt váy mà nghiêng về trước, trong mắt là chút hoảng loạn… nhưng…
Cho đến giây phút này.
Thịnh Dĩ… Sự chênh vênh khiến cô lảo đảo, nhưng cảm xúc rõ rệt hơn cả lại là … niềm tin.
Đúng vậy, tựa như có anh ở đó, thì dù ngã, cô cũng sẽ không đau.
Giống như ngày xưa còn học cấp ba, lúc ở sân trượt tuyết, cô không đứng vững mà trượt về phía trước
Cảm giác rơi tự do khiến cô hét lên hoảng loạn, vậy mà khi nhìn thấy bóng lưng người kia phía trước, cô liền lập tức thấy yên lòng.
Anh sẽ mở rộng vòng tay, đón lấy cô. Dù cho ngày hôm đó, trên thực tế là cô lao thẳng vào người Giang Liễm Chu, khiến cả hai cùng ngã nhào xuống lớp tuyết dày, nằm đó đối diện nhau bật cười…
Thế nhưng, cô vẫn luôn, thật sự tin tưởng anh.
Bức ảnh này thật sự quá đẹp. Tự nhiên mà không sắp đặt, nhưng lại khắc họa rõ nét không khí giữa hai nhân vật.
Chưa kể đến gương mặt tuấn tú thanh tú của Giang Liễm Chu, và cả… nhan sắc đệ nhất thiên hạ của cô đây nữa!
Vừa tự khen mình trong lòng một trận đầy hăng hái, thì bà ngoại ngồi bên tay trái lại liếc thấy màn hình của Thịnh Dĩ.
Bà khựng lại, ghé mắt nhìn kỹ hơn: “Ảnh cưới à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì bà ngoại đã xác nhận thêm lần nữa: “Ơ kìa, đây chẳng phải là Chu Chu sao? Hôm nọ bà không đến bữa cơm họp mặt, chỉ nghe mẹ con bảo con dẫn bạn trai về. Phải đó, vẫn là Chu Chu là đẹp trai nhất.”
Thịnh Nguyên Bạch cũng hóng hớt chen vào, sau đó vẻ mặt đầy ẩn ý nhìn Thịnh Dĩ một lúc rồi mới cười nói: “Bà ngoại, bạn trai mà A Cửu dẫn về chính là cậu ấy đó.”
“Thật hả?!” Bà ngoại vui mừng không thôi, “Chu Chu đúng là đứa trẻ tốt, hồi trước còn hay đến nhà chơi mạt chược với bà. Vừa đẹp trai, lại hiểu chuyện, mà chơi bài cũng giỏi lắm. Chơi với bà còn có thua có thắng, chứ không như cái đứa nào đó, thua bét nhè dán đầy mặt toàn giấy phạt thì còn gì là vui?”
Thịnh Nguyên Bạch: “……”
Bà ơi, câu cuối của bà… hình như hơi có tính công kích cá nhân đấy ạ…
Bà ngoại vừa nói vừa nhìn lại vào màn hình: “Thế ảnh này là ảnh cưới của hai đứa à? A Cửu, bao giờ thì làm tiệc cưới thế?”
“……”
Thịnh Dĩ im lặng vài giây rồi giải thích: “Không phải ảnh cưới đâu bà ạ, là ảnh định trang của một chương trình truyền hình thôi.”
“Ồ, ra vậy à.” Bà gật gù tỉnh ngộ.
Thịnh Dĩ còn chưa kịp thở phào thì lại nghe bà hỏi: “Giờ chương trình truyền hình hiện đại ghê ha, kết hôn trên tivi luôn cơ à?”
Thịnh Dĩ: “……”
Sao bà lại kiên định tin rằng con với Giang Liễm Chu là phải cưới nhau thế ạ???
Cuối cùng vẫn là Thịnh Nguyên Bạch sắp cười sặc mà cố giải thích một hồi, bà ngoại mới tạm hiểu được đầu đuôi.
Bà nhìn qua có chút tiếc nuối, lại quay sang hỏi Thịnh Dĩ: “Thế con với Chu Chu bao giờ cưới?”
Thịnh Dĩ: “……”
Tin nhắn WeChat đến đúng lúc, cứu cô thoát khỏi vòng luẩn quẩn bất tận về việc “kết hôn – bao giờ cưới – chừng nào cưới”.
Cô thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu nhìn điện thoại:
[Ivan]: Nhớ chia sẻ bài đăng ảnh định trang trên Weibo đó.
[A Cửu]: Ừm.
[Ivan]: Ngày kia phát sóng chương trình rồi đấy.
[A Cửu]: Ừ.
[Ivan]: Gọi ba đi.
[A Cửu]: Ờ.
[A Cửu đã thu hồi một tin nhắn.
[A Cửu]: Biến.
[Ivan]: ……
“A Cửu, ăn bánh không?” Thịnh mẹ lại gọi một tiếng, “Trò chuyện với ai mà hí hửng thế?”
“Dạ dạ, không ăn ạ.” Thịnh Dĩ đáp lời.
Chẳng mấy chốc, bà ngoại lại thắng thêm một ván nữa. Bà cụ sức khỏe không tốt, thắng mãi thấy cũng chán, nên bảo lên lầu nghỉ ngơi.
Trước khi đi ngủ, bà còn dặn: “Ngày kia nhất định phải xem chương trình đó nha~”
Thịnh Dĩ vâng lời, lúc này mới có thời gian cầm điện thoại lên lướt Weibo.
Sau một hồi load siêu chậm như mọi khi, cuối cùng cô cũng vào được trang chủ của tài khoản chính thức chương trình.
Cô bấm vào bài đăng có ảnh của cô và Giang Liễm Chu, nhấn chia sẻ.
Vừa mới đăng lên thành công, ngay lập tức, weibo của cô, vốn đã lag sẵn… nay thì đơ thành cục gạch.
Thịnh Dĩ nhất thời nghẹn lời, thực sự không hiểu nổi cái server Weibo này rốt cuộc tệ đến mức nào.
Cô ngừng lại một lát, mượn điện thoại của Thịnh Nguyên Bạch để xem tài khoản Weibo của mình.
Mấy tài khoản mà cô cứ tưởng là chương trình mua, hoặc cùng lắm là do phòng làm việc của Giang Liễm Chu mua về để làm màu…
Không ngờ lại là thật!
Cô chỉ vừa mới chia sẻ bài đăng được 8 phút, mà lượt thích đã vượt mốc mười nghìn, bình luận và chia sẻ cũng toàn là mấy nghìn.
Cô bấm vào phần bình luận:
[Mộc Dĩ Thành Chu yyds]: Bảo bối ơi! Cuối cùng em cũng đăng Weibo rồi, mẹ nhớ em muốn chết luôn á hu hu hu!
[Móng Tay của Chu Ca]: Đây đâu phải ảnh định trang nữa, tôi phải đi tiệm rửa ảnh in ra treo trong phòng khách ngay và luôn!
[Bảo Bối A Cửu]: Hẹn gặp ngày kia nhé, yên tâm đi, nhà tôi sẽ mở cả ba cái TV cùng lúc luôn. Không cưới nhau thì kết sao nổi!
……
Cô tặc lưỡi cảm thán một câu, vừa mới bấm làm mới trang, phát hiện phần bình luận ban nãy còn ở mốc hơn bảy nghìn, giờ đây… đã vượt mốc hai vạn.
Thịnh Dĩ: “?”
Cô có cảm giác gì đó, liền bấm vào xem thử. Quả nhiên, bình luận hot nhất đã đổi người, mới được đăng cách đây một phút.
Thịnh Dĩ: “……”
Khoảnh khắc ấy, cô đột nhiên nhớ tới lời của cậu bạn thân của Giang Liễm Chu – Trì Bách từng nói hồi cấp ba.
“Thịnh Dĩ, cậu với Chu Ca chơi thân như thế không phải không có lý do đâu.”
“Hai người ấy hả, giống nhau lắm, giống nhau ở cái khoản tự luyến.”
Thịnh Dĩ đăng nhập vào cái Weibo lag đến phát khóc của mình, chậm rãi gõ chữ trả lời bình luận kia:
“Được đỡ tôi là vinh hạnh của cậu đó.”
Giang Liễm Chu: “Chậc”
Dù cách màn hình, Thịnh Dĩ cũng có thể tưởng tượng ra gương mặt đầy khó chịu của Giang đại thiếu gia lúc này.
Lấy lại một bàn thắng, tâm trạng Thịnh Dĩ như được buff đầy máu, vui vẻ cất điện thoại đi định về phòng vẽ một chút.
Vừa đứng lên, Weibo lại hiện thông báo: “Người bạn theo dõi đã bình luận một bài viết.”
Cô chẳng để tâm mấy, tiện tay mở khóa điện thoại, nhìn một cái.
Giang Liễm Chu: Được rồi.
?
Cô còn chưa kịp hết thắc mắc, thì đại thiếu gia lại đăng thêm một dòng nữa.
Giang Liễm Chu: Là vinh hạnh của tôi.
——
Tối hôm đó, trên diễn đàn:
[374L: Là ai… nửa đêm còn đang zoom từng chi tiết bức ảnh đó ra coi vậy…]
[375L: Là tôi.]
[376L: Là tui…]
[377L: Tại sao, ai nói cho tôi biết tại sao, chỉ một tấm ảnh với một dòng Weibo mà lại khiến tôi muốn “ship couple” đến phát điên vậy… ảnh này thật sự không photoshop à? Có người ngoài giới thật sự đẹp kiểu này sao?]
[378L: Tag @CP fan của “Mộc Dĩ Thành Chu”, ờm… nhà mấy bạn… có ngọt không?]
[379L: Tới rồi đây! Không ai, không một ai từng xem buổi ghi hình đầu tiên mà còn giữ được trái tim lạnh lùng cả. Bạn sẽ hối hận vì đến với couple này quá muộn.]
[380L: Làm ơn đi, jlz người ta còn “ là vinh hạnh của tôi” rồi đấy, còn gì nữa? Thích Mộc Dĩ Thành Chu chính là vinh hạnh của các cậu.]
——
Thịnh Dĩ thật không ngờ, đêm Giao thừa năm nay, cô lại đón bằng cách… xem chính mình lên sóng truyền hình.
Bà ngoại cô rất thích rộn ràng, bày biện đủ loại bánh kẹo hoa quả nước ngọt, cả nhà bốn người cộng thêm Thịnh Nguyên Bạch, tụ tập đông đủ trong phòng khách để cùng xem chương trình.
Mới bảy giờ, ai nấy đã yên vị. Thịnh Dĩ thật sự không hiểu nổi tại sao phải đến sớm tận một tiếng, chẳng lẽ chương trình chiếu sớm hơn?
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông là cuộc gọi video từ Giang Liễm Chu.
Cô bắt máy, nhưng vừa hiện lên màn hình lại chỉ thấy một màu đen thui mù mịt.
Thịnh Dĩ im lặng hai giây, lạnh lùng hỏi: “Cuối cùng thì cậu cũng bị bắt cóc rồi à?”
Giang Liễm Chu: “……”
Anh “chậc” khẽ một tiếng, có vẻ đang uể oải đi vài bước, rồi dừng lại trước cửa sổ. Ánh trăng dịu dàng từ ngoài hắt vào, cuối cùng cũng hiện rõ đường nét khuôn mặt anh trong video.
Một nửa dưới ánh trăng, một nửa trong bóng tối. Lờ mờ mờ ảo, vừa thần bí vừa thu hút.
Anh tựa vào bậu cửa sổ, thong thả gọi một tiếng: “Thịnh Dĩ.”
Cô lúc này mới sực nhớ ra, năm nay anh không về nhà ăn Tết, nghe Mạnh Nguyên nói loáng thoáng là đang bận hoàn tất album mới.
Album lần này lời nhạc đều do một tay anh đảm nhiệm, nếu suôn sẻ thì sẽ phát hành ngay sau khi chương trình kết thúc.
Thịnh Dĩ mềm lòng đôi chút, hỏi: “Giờ cậu đang ở đâu vậy?”
“Hồ Duyệt Sơn Sắc, vừa từ phòng thu về.” Giang Liễm Chu đáp nhàn nhạt, “Chỗ này bị cúp điện rồi.”
Thịnh Dĩ: “?”
Anh xoay camera về phía cửa sổ.
Quả nhiên, Hồ Duyệt Sơn Sắc vốn ngày thường đèn đuốc sáng rực rỡ, giờ đây chìm trong một màu đen tĩnh lặng.
Tựa như biến mất giữa núi non, yên bình và tách biệt khỏi bụi trần.
Giang Liễm Chu thản nhiên nói: “Là mạch điện gặp trục trặc, bên quản lý đang sửa tạm, chắc phải tầm mười một giờ mới có điện lại.”
Thịnh Dĩ lại im lặng hai giây.
Giang Liễm Chu khẽ nhướng mày: “Không sao, chỉ gọi nhắc cậu nhớ xem chương trình tối nay. Còn nữa… chúc mừng năm mới.”
Thịnh Dĩ bề ngoài thì kiêu căng nhưng thực chất lại mềm lòng, ăn mềm không ăn cứng, ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi: “Vậy cậu làm sao?”
“Hử?” Giang Liễm Chu thản nhiên cầm ly nước lên uống một ngụm “Thì đến studio xem chứ sao.”
Thịnh Dĩ không đáp, nhưng trong đầu cô rất tự nhiên mà hiện lên một hình ảnh: Giữa đêm Giao thừa, ngày sum họp gia đình, nơi nơi đều đèn hoa rực rỡ, ấm áp tiếng cười, Giang Liễm Chu một mình, lặng lẽ ngồi trong studio xem chương trình…
Vốn là người rất coi trọng không khí lễ tết, lại xuất thân từ đại gia đình như nhà họ Thịnh, cô vừa tưởng tượng xong liền… có chút không đành lòng.
Bà ngoại đưa cho cô vài múi quýt, lại hỏi: “Ai gọi cho con thế, A Cửu?”
Còn chưa kịp trả lời, Giang Liễm Chu tai thính mắt tinh đã nghe thấy, lập tức ngoan ngoãn, lễ phép chào: “Bà ngoại, chúc bà năm mới vui vẻ, cháu là Giang Liễm Chu ạ.”
“Ồ, là Chu Chu à!” Bà ngoại lập tức cười rạng rỡ, nghiêng người tới gần.
“Giờ cháu ở đâu đấy? Vẫn ở Cảnh Thành à?”
“Dạ không, giờ đang ở Minh Tuyền.” Giang Liễm Chu lúc này giống như đổi tính, nói chuyện mềm mỏng hẳn: “Cháu định lát vào studio xem chương trình, sau này có dịp sẽ qua thăm bà ạ.”
“Trời ơi, một mình sao? Xem gì mà xem, qua đây xem chung với nhà bà chứ!”
Thịnh Dĩ: …
Cô im lặng hai giây, không nói gì.
Giang Liễm Chu rất khách khí, cũng rất biết giữ chừng mực: “Vậy không tiện lắm đâu ạ, ngày Tết mọi người sum vầy, cháu qua làm phiền thì không hay.”
“Có sao đâu!” Bà ngoại lập tức cắt lời anh “Cháu là bạn trai của A Cửu mà, có gì mà ngại? À đúng rồi, hai đứa tính khi nào cưới đây?”
Thịnh Dĩ: “……”
Cưới cưới cưới… Đã bảo là không có cưới mà!!!
Tổng kết lại, nửa tiếng sau, chuông cửa nhà họ Thịnh vang lên hai tiếng.
Dưới ánh mắt “tập thể” của cả nhà đang đồng loạt nhìn về phía cửa, Thịnh Dĩ đầy áp lực mà bước ra mở.
Ngoài cửa, Giang Liễm Chu đứng đó, tay xách đầy quà, trên người là hơi ấm rượu nhẹ, xuyên qua đêm đông lạnh buốt, mang theo nét tươi cười bước đến.
Phía sau anh là ánh đèn rực rỡ, là trời sao lấp lánh. Anh khẽ bật cười, giọng lười biếng mà ánh mắt lại cực kỳ nghiêm túc.
“Bạn gái à, chào buổi tối.”
Vẫn Cứ Thích Em - Dung Vô Tiên
