Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Chương 136: Phiên Ngoại 2
"Yên Yên, sao em một mình ngồi ở đây vậy? Cận Nhiên đâu?" Bùi Hành Ngộ vừa về đến nhà thì thấy chỉ có Bùi Yên ngồi trong hành lang gặm dưa hấu.
Cận Nhiên vốn bỏ ra nhiều tâm tư để làm một người anh trai tốt, dày công dựng một cái tiểu viện mang phong vị cổ xưa. Hành lang gỗ uốn lượn quanh co, bên trên phủ một giàn mộc hương, hễ hoa nở là hương thơm tràn ngập cả sân.
Bùi Yên thích nhất là để trần đôi chân nhỏ ngồi đong đưa trên hành lang. A Lạc cắt cho cô bé hai miếng dưa hấu, ăn no thì lại cuộn mình trên đệm ngủ trưa, có muỗi bay tới thì A Lạc thay cô bé đuổi đi.
Cô bé không thích điều hòa, A Lạc bèn ngắt một lá sen lớn làm quạt. Bình thường hai người Bùi Yên và Cận Nhiên lúc nào cũng dính lấy nhau chơi đùa, sao lúc này lại không thấy?
Bùi Hành Ngộ bước đến, Bùi Yên đưa khay cho anh, "Anh, ăn dưa hấu đi. Đây là em trồng cùng với anh Nhiên đó, ngọt lắm."
Bùi Hành Ngộ cầm một miếng, dưa để trong tủ lạnh một lúc, vị ngọt mát lan khắp đầu lưỡi. Không chỉ dưa, mà trái cây theo mùa gì Cận Nhiên cũng trồng, chiều chuộng Yên Yên đến chẳng ra làm sao.
"Thế còn phần A Lạc với anh Nhiên thì sao?"
"A Lạc đi hái đài sen rồi, nói nắng quá không cho em đi." Bùi Yên lắc lắc bàn chân, đội chiếc mũ lá sen lên đầu, chu môi, "Có nóng gì đâu chứ."
Bùi Hành Ngộ trêu, "Hôm qua là ai chạy đi hái dưa, kêu nóng muốn chết, về thì cổ còn cháy một mảng rồi khóc đỏ mắt, còn mắng cả A Lạc xong làm loạn lên nào?"
Bùi Yên nhỏ giọng lẩm bẩm, "Thì em xin lỗi rồi mà."
"Em chỉ biết làm trò thôi, ỷ vào A Lạc không biết giận." Bùi Hành Ngộ thở dài, lại nhớ đến thuốc của Hoàng Tuyền không biết khi nào mới nghiên cứu xong. Nếu Bùi Yên mãi mãi chẳng thể lớn, còn mình và Cận Nhiên một ngày nào đó sẽ phải rời đi, lúc ấy con bé sẽ ra sao?
"Em biết rồi, sau này không bắt nạt A Lạc nữa. Anh đừng giận."
Thấy sắc mặt anh không tốt, Bùi Yên tưởng anh giận, vội vàng xin lỗi.
"Anh không giận." Bùi Hành Ngộ xoa đầu cô bé. Một lát sau Bùi Yên mới nhớ ra, "À, anh Nhiên nói ra ngoài một lát, tối không về ăn cơm đâu."
Bùi Hành Ngộ hơi cau mày. Cận Nhiên đã bốn ngày liên tiếp không về ăn cơm tối. Mỗi lần về nhà, việc đầu tiên là đi tắm, lên giường cũng chỉ hôn một cái rồi ôm anh ngủ rồi cũng chẳng làm gì nữa, thật bất thường.
Ba hôm trước hắn còn viện cớ, hôm nay đi ra ngoài lại chẳng nói câu nào, tối cũng không báo lại gì với anh.
Chẳng lẽ gặp phải rắc rối gì sao?
Trong đầu Bùi Hành Ngộ không khỏi loạn cả lên. Cận Nhiên giống như Bùi Yên, đều là nửa vật thí nghiệm, trong người chôn sẵn mối nguy hiểm không biết lúc nào sẽ bùng phát. Theo tính khí của hắn, không cho anh một mình gánh vác nhưng kỳ thực chính bản thân hắn cũng chưa từng để anh được chia sẻ gánh nặng của hắn.
Anh càng nghĩ càng lo, quyết định phải tìm lúc nào đó để nói chuyện rõ ràng với hắn.
Dù anh không thể như một omega bình thường sinh cho hắn một đứa con, nhưng cả hai đã... Ý nghĩ vừa thoáng hiện trong tim đã khiến anh bất an, song ngay sau đó lại tan đi.
"Anh ơi, máy liên lạc của anh reo kìa."
Bùi Hành Ngộ giật mình, thấy là Bộ Ngu gọi tới, bèn đứng lên nhận, "Có chuyện gì?"
**
"Vợ tôi quản nghiêm lắm, không cho uống rượu. Hay là anh uống rượu, tôi uống trà nhé?" Cận Nhiên nói rồi đưa tay gọi phục vụ mang hai ấm trà.
Người đối diện đá hắn một cái, "Đêm hôm uống trà? Cận Tư Lệnh bị vợ quản nghiêm cũng không nên là cái dạng này được. Không uống rượu là không được rồi."
Cận Nhiên "xì" một tiếng, "Lão già háo sắc, bảo bối, qua đó tiếp anh ta một ly đi." Hắn kéo từ bên cạnh một omega trẻ trung sạch sẽ, đẩy về phía Hạ Nhất Niên.
Mùi hương nồng nặc của hoa hồng làm hắn khó chịu, vẫn là hương lan hoàng thảo trên người Bùi Hành Ngộ mới hợp, nhàn nhạt mang vị đắng, lạnh nhạt mà cao quý, chẳng uổng công hắn bỏ cả đống tiền sửa con chip alpha giả kia thành mùi hương lan hoàng thảo.
Hạ Nhất Niên ôm lấy omega, kề môi đút rượu cho cậu ta nuốt,
"Từng hầu hạ ai chưa?"
Omega chắc là lần đầu tiên tới đây làm việc, còn chưa quen kiểu này, mặt đỏ bừng, ngượng ngùng nuốt rượu từ miệng Hạ Nhất Niên, nhỏ giọng lắc đầu, "Anh... em mới ngày đầu tiên tới, chưa, chưa hầu hạ ai ạ."
Hạ Nhất Niên càng thích thú, nâng cằm cậu ta, "Có học qua cách hầu hạ chưa?"
"Dạ, học rồi, cũng biết dùng dụng cụ."
"Tốt lắm, anh thích kiểu vừa ngây thơ vừa d*m đ*ng như em." Hắn dốc rượu xuống ngực cậu ta. Omega dáng vẻ trắng trẻo như học sinh, mặc sơ mi trắng sạch sẽ. Bình thường thì không sao, nhưng vừa bị rượu lạnh tạt xuống, ngực lập tức dựng lên, hiện rõ qua lớp vải, lộ ra một sự trong trắng lẫn nh*c d*c.
Omega lóng ngóng chẳng biết đặt tay đâu, đôi mắt ướt đỏ nhìn Hạ Nhất Niên.
"Để anh nếm thử mùi vị thế nào."
Cận Nhiên "xì" một tiếng, "Đúng là đồ vô liêm sỉ, giữa chỗ đông người mà cũng muốn diễn phim khiêu dâm nữa. Tôi nhìn không nổi nữa rồi, đi đây."
"Đi rồi thì đừng có mà mơ tưởng tới thứ kia nữa nhỉ?" Hạ Nhất Niên liếc sang hắn, cười vô sỉ, "Tôi vất vả khắc nó ra, cậu cũng phải nói một câu cảm ơn cho đoàng hoàng chứ."
Cận Nhiên, "...... Nếu không phải vì thứ kia, cả anh lẫn cái ổ nát này tôi đã cho nổ tung thành bãi phế liệu rồi."
Hạ Nhất Niên bật cười, "Nhóc con, đi kính người ta một ly đi."
Tiểu omega đỏ mặt đến tận tai, run run đưa đồ tới bên miệng hắn, "Anh, xin mời."
Trong phòng còn hai tiểu omega khác đi cùng để hầu hạ, một Cận Nhiên toát ra khí thế sắc bén cũn đủ khiến người ta khiếp sợ. Nghe nói hắn còn là là một Tư Lệnh.
Mặt Omega đỏ tới mức gần nhỏ máu, suýt rơi ly rượu, mãi mới đưa được tới môi Cận Nhiên.
Cận Nhiên tự rót một ly rượu, không uống, xoay xoay trong tay, nghiêng đầu hỏi một omega bên cạnh, "Cậu ở đây bao lâu rồi?"
"Hai năm."
"Còn cậu bé kia?"
"Bao nhiêu tuổi rồi?"
"Hình như mười tám. Chắc là thiếu tiền, không thì đã chẳng vào cái nghề này. Gặp khách tử tế còn giữ nổi giới hạn; chứ đẹp như nó lại ngoan thế kia, gặp mấy lão súc sinh không nhịn được có khi bị 'đánh dấu' hoàn toàn, cả đời coi như xong."
Cận Nhiên gật gù như ngẫm nghĩ, khóe mắt vẫn liếc về phía Hạ Nhất Niên. Tiểu omega kia trông sắp khóc đến nơi, mới bị l**m ngực thôi mà cứ như mất mạng.
"Anh... đừng, đừng... em..."
Hạ Nhất Niên kéo eo cậu ta đặt lên đùi mình, "Đi theo anh một đêm, ba triệu tệ."
Cận Nhiên khịt mũi cười, "Tổng tài bá đạo đâu cần diễn như thế. Có ba triệu thôi à? Tỏ chút thành ý đi, phải chia nửa gia sản cho người ta."
Hắn cong môi, "Này nhóc, lại đây, hắt chén rượu này vào mặt anh ta đi, tôi cũng cho cậu ba triệu."
Tiểu omega ngồi trên đùi Hạ Nhất Niên lúng túng, muốn nhích ra thì bị véo một cái, "Cậu không hiểu ý tôi à? Còn muốn qua bên đó?!"
Cận Nhiên thu nụ cười, khóe mắt vô ý liếc ra cửa. Ly rượu trên tay "choang" một tiếng rơi xuống đất. Trong đầu hắn chỉ còn hai chữ.
Toi rồi.
Bộ Ngu gọi điện đến, hôm nay sinh nhật Lạc Tân Dương nên mời Bùi Hành Ngộ với Bùi Yên qua chơi. Anh bèn đưa A Lạc và Bùi Yên cùng đến. Vừa lên lầu đã nghe một giọng nói quen thuộc.
Anh theo bản năng dừng bước, nhìn vào trong.
Bên cạnh Cận Nhiên là một omega trẻ tuổi, áo quần nửa kín nửa hở, giơ tay nhấc chân đều là phong tình. Anh còn thấy một tiểu omega khác đang kẹp ngón tay nâng ngực đưa cho người ta m*t. Còn Cận Nhiên thì nghiêng đầu khẽ cười.
Hắn cũng là công tử lớn lên trong xa hoa, phóng túng chơi bời chẳng phải chưa từng có. Ở bên người đạm bạc như anh, tự nhiên hắn sẽ nhớ những đêm hương mềm ngọc ấm như thế này.
Bùi Hành Ngộ cười nhạt một tiếng, xoay lưng rời đi.
Vừa nhìn thấy nụ cười ấy, Cận Nhiên đã biết to chuyện. Hắn sải bước vượt qua những mảnh thủy tinh, giật tung cửa lao ra nhưng không thấy anh đâu. Nếu không có hương lan hoàng thảo còn thoảng lại trong không khí, hắn còn tưởng mình nhìn nhầm.
Hắn giơ tay gọi nhiều lần vào một số của ai đó, nhưng đường kết nối bị báo bận. Bùi Hành Ngộ đang gọi cho Bùi Yên, dặn con bé đi với A Lạc, anh sẽ tới ngay.
Cận Nhiên nóng ruột, gọi đi gọi lại đều báo máy bận. Gọi hơn chục lần, cuối cùng Bùi Hành Ngộ gọi lại, "Sao thế? Sao gọi nhiều vậy?"
Nghe giọng anh bình tĩnh, lòng hắn càng thấp thỏm bất an, "Ờ... vợ ơi, anh có nghe em giải thích được không? Em thề mọi chuyện không như anh thấy đâu!"
Bùi Hành Ngộ nói, "Anh biết. Chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, anh sẽ không nghi ngờ em."
Càng nghe anh nói vậy hắn càng hoảng, vô thức hạ giọng, "Cho em biết anh đang ở đâu được không? Em sẽ giải thích trước mặt anh. Xin anh đừng trốn em."
Anh khẽ hít một hơi nhẹ, "Anh vẫn đứng ở sau lưng em."
Bùi Hành Ngộ không nói. Anh cũng không hiểu mình bị làm sao. Anh biết Cận Nhiên có thể vì mình mà chết, nhưng khi thấy hắn ở cùng người khác, nhất là omega, trong lòng anh liền khó chịu.
Anh không thể cho hắn một đứa con, không thể cho hắn một mái nhà trọn vẹn, thậm chí một Bùi Hành Ngộ hoàn chỉnh cũng không. Thì ra, một Bùi Hành Ngộ kiêu hãnh như anh cũng có lúc tự ti.
Giờ anh không còn là Tư Lệnh, không còn là chỉ huy Tử Vi Viên. Khi Cận Nhiên bình tĩnh lại mà phát hiện vị "Bùi trưởng quan" năm xưa cũng chỉ là người bình thường, chẳng cao quý, chẳng khó có được, hắn liệu có hối hận vì sự lựa chọn năm ấy.
"Thật đấy, anh không nghĩ gì đâu. Em có việc thì cứ đi đi, về nhà rồi nói."
"Nói rõ ràng đã rồi đi!"
"Không có gì để nói. Anh nói tin em rồi, em còn muốn sao nữa! Anh biết em vì anh có thể làm mọi thứ, anh còn có thể nói gì? Anh đòi hỏi em được gì nữa!"
Ngày trước trên chiến hạm, Cận Nhiên chọc anh giận như cơm bữa; nhưng kiểu mất khống chế thế này là lần đầu hắn thấy, viền mắt anh hơi đỏ, như đang cố chịu đựng gì đó.
Cận Nhiên cứ thấy anh nói không đầu không cuối, bề ngoài bình tĩnh nhưng như đang gắng tự củng cố điều gì. Hắn nhíu mày,
"Ngay cả mạng em cũng là mạng anh rồi, có gì không thể nói thẳng được? Anh...Anh.l ghen à?"
Ghen?
Ngón tay anh khựng lại. Hắn liền chộp lấy, đưa lên môi hôn một cái, tay kia nhéo vành tai, phải nhéo đến đỏ mới chịu thôi, "Trông khá hơn rồi."
"Thật là ghen à?" Cận Nhiên bỗng cười, hận không ôm anh quay mấy vòng. Bùi Hành Ngộ đâu có điên như hắn, đập tay hắn một cái bảo đừng quậy.
"Anh ghen vì em là chuyện khiến em cảm thấy vui nhất đời. Trước giờ toàn em ghen tuông mà nói anh anh cũng không biết, còn chê em bày trò. Nhưng em rộng lượng lắm đó, em không chấp anh, giờ em nói cho anh biết sự thật luôn."
Hắn nắm tay anh kéo về phòng, bật công tắc. Dưới ánh đèn sáng rực, tiểu omega kia sắp bị dày vò đến khóc nấc, chui rúc trong ngực Hạ Nhất Niên, miệng gọi "anh" mà chẳng dám nói "đừng", chỉ biết cầu xin không lời.
Cận Nhiên cau mày, siết tay Bùi Hành Ngộ, khẽ hắng, "Lão già không biết xấu hổ, anh có m*t nữa nó cũng không to lên được đâu. Lăn qua đây chào vợ tôi một tiếng."
Nói rồi hắn quay sang nịnh nọt, "Vợ ơi, đây là Hạ Nhất Niên, bạn cũ của em. Mấy ngày nay em đều là tìm hắn, hôm nay là ngày cuối để 'lấy hàng'."
"Lấy hàng?"
Hạ Nhất Niên đẩy tiểu omega ra, bước tới rút trong túi một chiếc hộp nhỏ ném vào lòng Cận Nhiên, rồi chìa tay với Bùi Hành Ngộ,
"Xin chào, Hạ Nhất Niên."
Bùi Hành Ngộ định đưa tay, bị Cận Nhiên gạt đi, "Bắt tay làm gì với lão b**n th** này, bẩn."
Hạ Nhất Niên không giận, cười, "Tiểu chó điên nhà cậu mấy hôm nay tìm tôi để làm đồ. Tôi vừa từ nước ngoài về, chân chưa kịp chạm đất đã bị cậu ta lôi vào xưởng. Cậu ta ngó suốt ba ngày, không cho sai một li. Hai mắt cứ nhìn tôi chằm chằm khiến tôi sắp cháy luôn rồi."
Bùi Hành Ngộ nghe mà không hiểu gì cả.
Hạ Nhất Niên lại nói, "Haiz, bảo cậu ta uống với tôi chén rượu cũng không chịu, nói là sợ vợ không thích. Tôi dùng hai omega này ép mà đến giờ vẫn không chịu uống. Bùi tư lệnh dạy chó giỏi thật."
Anh vẫn chưa hiểu hết, nhưng đã rõ mấy ngày nay hắn sớm đi tối về, xuất hiện ở đây là vì thứ trong hộp.
Biết mình hiểu nhầm, anh vừa áy náy vừa xấu hổ, "Vốn... vốn dĩ anh cũng không giận em."
"Giận bản thân càng không được! Còn không bằng cứ giận em."
Cận Nhiên nói đoạn kéo anh ra cửa, cùng xuống lầu. Lên xe rồi anh mới sực nhớ, "Yên Yên còn ở trong đó!"
Nói rõ đầu đuôi xong, Cận Nhiên nắm chặt cổ tay anh kéo về phía mình, "Để dì Trần với ba em đón về nhà cũ ở vài hôm. Vợ chồng mình ở nhà... chơi với nhau."
Bùi Hành Ngộ rụt tay, lại bị hắn giữ chặt, rồi cúi đầu hôn xuống. Hắn cưỡng ép tách môi, cắn vào đầu lưỡi anh một cái, đau đến mức anh phải giãy giụa.
"Anh dám tự mình nghĩ lung tung, tối nay cứ chờ chịu phạt đi."
Bùi Hành Ngộ bị hắn bóp một bên cổ hôn đến nghẹt thở, kh*** c*m lan từ tận da đầu. Cứ như hắn đã l*t tr*n anh, khiến anh không biết phải làm gì. Bình thường khi không trên giường hắn còn chừa chỗ mà tha cho anh, mà hôm nay cả nụ hôn cũng dữ dội như thế, đủ thấy hắn đang giận đến mức nào.
Khoảnh khắc đó anh chợt nhận ra, so với việc anh sợ mất hắn, thì tiểu chó điên này càng thiếu cảm giác an toàn hơn với anh.
Cận Nhiên mở chiếc hộp. Bên trong, hai chiếc khuy măng sét bằng lam bảo thạch lặng lẽ tỏa sáng, tinh xảo đến lóa mắt. Tay nghề của Hạ Nhất Niên quả nhiên là bậc nhất.
Chiếc nhẫn sapphire mà xanh ngọc kia bị cắt đôi. Hắn lấy chìa khóa "Ngôi sao Ngân Hà" đủ sức hủy diệt mấy dải ngân hà, rèn thành hai chiếc khuy măng sét.
"Đối với em, anh chính là 'Ngôi sao Ngân Hà' của em."
Hắn cúi đầu, đeo khuy lên cổ tay áo cho anh. Màu lam trên nền áo trắng và cổ tay trắng trẻo càng thêm rực rỡ. "Càng nhìn càng đẹp. Cổ tay vợ em đẹp nhất, khi siết chặt để em l**m càng đẹp hơn."
Bùi Hành Ngộ chịu không nổi mấy câu bẩn thỉu, nhưng nửa câu trước lại quá mức chân tình.
Thứ mà thiên hạ thèm khát, 'Ngôi sao Ngân Hà' trong mắt hắn chỉ cũng chỉ là phế liệu. Hắn còn tự tay rèn lại, đeo lên tay áo anh. Hắn từng nói, anh vĩnh viễn cũng không hiểu được hắn yêu anh nhiều đến mức nào.
Bây giờ, Bùi Hành Ngộ hiểu rồi.
Đời người như hành trình ngược dòng, cúi đầu liền thấy dải Ngân Hà. Hắn nói anh là 'Ngôi sao Ngân Hà' của hắn, nào biết chính hắn cũng là 'Ngôi sao Ngân Hà' của anh.
"Cận Nhiên."
"Sao? Cảm động à? Muộn rồi." Hắn hừ lạnh, quay đầu đi, "Vừa nãy còn nghi ngờ em với mấy omega kia. Anh mà còn xứng làm vợ em sao? Mau quỳ xuống khóc lóc van xin em tha thứ đi."
Không hiểu sao, Bùi Hành Ngộ lại vòng tay ôm chặt lấy hắn, ngẩng đầu, "Phạt anh đi. Em muốn làm gì anh cũng nghe, chết cũng nghe lời."
Cận Nhiên dùng ngón cái ấn lên yết hầu anh hai cái rồi lại xoa nhẹ, "Anh nói thật chứ?"
Anh khép mắt, lông mi run nhẹ, "Ừ."
Lửa cháy hừng hực, đi qua gian khổ, may mắn gặp được người.
Hết
Tác giả: Lần này thật sự hoàn thành rồi. 4 tháng, 48 vạn chữ, cảm ơn các bạn đã đồng hành.
Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Story
Chương 136: Phiên Ngoại 2
10.0/10 từ 44 lượt.
