Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 135: Phiên ngoại 1


"Anh thấy em đẹp trai không?" Cận Nhiên vươn tay, ôm lấy eo người đàn ông trước mặt kéo về phía mình, rồi gõ nhẹ một cái lên trán anh, "Nhìn em nãy giờ rồi, tính phí mới được."


Bùi Hành Ngộ hất tay hắn ra, "Người anh cũng đưa cho em rồi, còn tính phí à? Em nói xem, trên đời này còn có thứ gì quý giá hơn để anh đi tìm cho em."


Thấy anh định đứng dậy, Cận Nhiên vội kéo anh lại, vui vẻ chui luôn vào cái hố này, "Là em lắm mồm."


Bùi Hành Ngộ nhịn cười, vỗ một cái vào eo hắn, "Được rồi, buông anh ra. Yên Yên đang chơi ở ngoài, không biết chừng sẽ chạy vào sẽ nhìn thấy. Lần trước con bé còn hỏi có phải em đánh anh không, bầm tím cả một mảng. Em cũng là chỉ huy của Tử Vi Viên rồi thì cũng giữ chút mặt mũi đi."


"Thuốc của Hoàng Tuyền sao còn chưa nghiên cứu xong vậy nhỉ, em gái anh sắp sốt ruột chết rồi." Cận Nhiên lầm bầm, lại mắng thêm một trận, "Lão già đó có phải ngày nào cũng quấn lấy chị em? Đã mấy trăm tuổi rồi còn chẳng biết xấu hổ. Chị em đúng là mắt nhìn người tệ quá đi."


Bùi Hành Ngộ cười khẽ, "Hoàng Tuyền kém gì em trong việc chọn vợ hả?"


Vừa thoát được một cái hố, trước mặt Cận Nhiên lại xuất hiện vực sâu. Hắn hít một hơi, thò tay nhéo ngay một cái vào mông anh,
"Anh cố ý gài em đúng không?"


"Đừng có lộn xộn." Bùi Hành Ngộ gạt tay hắn, nghiêng đầu nhìn Bùi Yên đội mũ rơm cùng A Lạc trồng cây ngoài kia, khẽ cười, "Trước kia chẳng phải chính em cứ mở miệng 'em gái anh, em gái chúng ta', còn đi đút lót để nó nói đỡ vài câu đấy à. Giờ người đến tay rồi lại bắt đầu coi con bé thành bóng đèn hả?"


Cận Nhiên ôm eo anh, đưa mắt nhìn ra ngoài. Lúc Bùi Yên quay đầu lại, hắn còn phất tay chào, "Không phải ghét bỏ, chỉ là thấy anh luôn lo cho nó, ít nhiều cũng thiệt cho em đó chứ. Hồi trước dì Trần với ba em dẫn con bé đi du lịch, ở nhà này... trên ban công, trong bếp, trên bàn ăn, trong phòng tắm trước gương, trong thuyền ở ao sen, còn có cây mơ trong rừng... ừm—"


Bùi Hành Ngộ liếc mắt cảnh cáo, "Em muốn chết à!"


Cận Nhiên ôm chặt eo anh, kéo lại gần, đầu lưỡi l**m vào lòng bàn tay anh, còn cố tình nhắm mắt ra vẻ mê mẩn, khẽ tạo tiếng nước.


Bùi Hành Ngộ chịu không nổi, buông tay, "Em là chó điên hay chó đực đ*ng d*c hả? Lúc nào cũng ph*t t*nh, cút xa anh một chút."



"Em ph*t t*nh? Bùi tiên sinh, bản lĩnh mê hoặc lòng người của anh đúng là không thể tưởng tượng nổi. Cả nửa sườn núi đều nghe thấy tiếng anh rồi, chim chóc còn thay anh ngượng ngùng đó."


Bùi Hành Ngộ bị hắn cãi ngược đến nghẹn lời. Hắn còn dám nói? Lúc anh cố nén tiếng, cái tên điên này tra tấn dày vò anh ra sao chẳng nhớ nữa chắc?


Ngay cả cuống sen, hạt sen cũng lôi ra tra tấn anh, còn bắt anh phải đếm từng hạt một, sai số thì lại nhét đúng bằng con số anh vừa nói. Anh chưa từng thấy ai nhiều trò dâm loạn như thế!


Sau khi chuyện của Phương Chí Hành và Vi Nghênh Hàn kết thúc, Liên bang tiến hành bầu cử. Qua sàng lọc lâu dài, vinh dự cuối cùng lại rơi xuống đầu Cận Thiệu Nguyên, người từ đầu đến cuối chỉ một lòng thích ngồi xem kịch.


Tả Phục mỉa một câu, "Quản Liên bang cho tử tế, đừng học Phương Chí Hành."


Tiêu Trì, "Chúc mừng."


Phản ứng đầu tiên của Cận Thiệu Nguyên lại là, "Mẹ nó, cái mớ rác rưởi này ném hết cho tôi?"


Bùi Hành Ngộ trầm mặc hai giây, thấy đây đúng là câu ba chồng mình sẽ nói. Cha con nhà họ Cận, tuy cách nhìn về quyền vị có khác người, nhưng suy cho cùng thì bản chất đều giống hệt nhau.


"Chỉ với cái tính cách tệ hại của ngài mà làm được Thống soái cái khỉ gì cơ, tôi thấy nên chọn người khác cho sớm chút, nhường đi cho nhẹ nhàng. Ba có thì giờ đó còn không bằng cùng với dì Trần sinh cho tôi một đứa em trai đi."


Cận Nhiên vừa nói xong liền bị Cận Thiệu Nguyên và dì Trần hai người cùng lao vào "đánh" cho một trận.


Bùi Yên đứng một bên cười khúc khích, vỗ tay cổ vũ dì Trần và ông Cận, vừa reo vừa lo lắng cho Cận Nhiên, như cái cột gió, "Dì Trần cố lên!! Anh Nhiên chạy nhanh!!"


A Lạc im lặng đứng ở một góc.


Bùi Hành Ngộ nói, "Vị trí Thống soái không phải chuyện dễ đâu, nhưng tôi tin ngài không giống như Phương Chí Hành hay Vi Nghênh Hàn. Lời Cận Nhiên nói tuy hơi vô lý, nhưng cũng có ý tốt. Chỗ đó ai cũng nhòm ngó, sơ suất một chút là rơi xuống vực sâu không đáy, mong ngài hết sức cẩn trọng."



Bùi Hành Ngộ mỉm cười, nhìn ra cửa sổ mấy người bận rộn ngoài sân đất lấm lem, "So với việc làm Thống soái, tôi thích được làm người bên cạnh của Cận Nhiên, cùng cậu ấy chiến đấu, cùng sinh cùng tử."


Cận Thiệu Nguyên gật đầu, liếc ra ngoài cửa sổ rồi quay lại, "Cái thằng nghịch tử này tính khí không tốt, như pháo nổ dễ bốc cháy, lại không biết kiêng nể lời nói. Khi nó giận thì nhượng bộ một chút, nó ăn mềm chứ không ăn cứng, cậu mềm mỏng dỗ nó, nó sẽ đem cả tim gan ra cho cậu."


Bùi Hành Ngộ hiểu ý, "Một khi tôi đã chọn, cậu ấy muốn cái gì tôi cũng sẵn sàng đem đến cho cậu ấy."


Hai người cùng bật cười hiểu ý. Bùi Hành Ngộ nắm tay Bùi Yên ra cửa, về nhà mình, nhà mà Cận Nhiên vừa tặng cho anh, một chỗ gọi là "nhà" hoàn toàn mới.


Cận Nhiên chẳng vào được cửa, đứng ngoài với Vượng Tài quỳ chồm hai bên cửa kính, áp tai vào đấy mà không nghe thấy gì, sốt ruột đến mức muốn nghiến răng nghiến lợi. Ngay khi Bùi Hành Ngộ bước ra, hắn chồm tới kéo anh vào lòng, "Lão cứng đầu ngoan cố nói gì với anh vậy?"


Bùi Hành Ngộ cúi đầu, "Yên Yên với A Lạc lên xe trước."


"Vâng ạ!"


Hai người đi xa rồi, Bùi Hành Ngộ mới nói, "Ba em bảo em tính khí như tệ hại, mồm mép độc địa, sẽ làm khổ anh, nếu em làm anh tức giận, ông ấy sẽ giúp anh điều em lên Thiên Huyền tinh."


"Cái gì cơ, Thiên Huyền tinh ở tận chân trời góc bể, điều em tới đó rồi mắt đối mắt với hố đen hả? Lão gia tử này bị bệnh rồi đúng không?"


Bùi Hành Ngộ nhịn cười, "Vậy nên em đừng có làm chọc tức anh."


"Dạ dạ, không dám không dám. Vợ ơi, có chuyện thì giải quyết trên giường đi, đừng mách với lão gia tử ngoan cố đó."


Cận Nhiên vừa đuổi theo vừa gãi lòng bàn tay anh, làm anh nhăn mặt rút tay lại.


"Giải quyết trên giường?"



"Danh ngôn gì?" Anh chưa nghe bao giờ.


"Nếu vợ chồng có mâu thuẫn mà không giải quyết được thì làm một lần, không được thì làm hai......"


"Này... Cận Nhiên, anh thấy em càng ngày càng th* t*c rồi đấy!" Mấy lời thô bỉ mà hắn nói ra làm anh nhớ lại lúc trên giường, hắn càng làm mạnh thì lời nói càng tục tĩu khiến anh đỏ mặt mà cũng không chịu dừng, sau đó lại càng quá trớn, thậm chí ép anh mở miệng dùng những lời th* t*c ấy để cầu xin hắn thương yêu mình.


"Bởi vì em phát hiện khi anh nghe em nói những lời như vậy anh phản ứng rất mạnh, sẽ cắn, sẽ siết chặt......"


"Cận Nhiên!"


Hắn nghiêng đầu nhìn anh, cười tới mức không còn thấy mặt trời, "Sao ạ ~"


"......" Bùi Hành Ngộ vừa cười vừa chọc nhẹ trán hắn, "Nói chuyện tử tế đừng làm nũng."


"Ngao!"


"Đừng có hú nữa."


"Ò..."


"......"


Bùi Hành Ngộ thực sự không muốn để ý hắn nữa, mở cửa ghế phụ ngồi xuống, quay sang nói vài câu với Bùi Yên. Cận Nhiên bị phớt lờ lại bắt đầu khó chịu, Bùi Yên cũng bắt chước không thèm để ý hắn.


Cận Nhiên nói chuyện với A Lạc, mà A Lạc là robot, trừ Bùi Yên thì với ai cũng lạnh tanh, chẳng có tương tác gì thú vị.



Bùi Hành Ngộ không làm ngơ được trò tinh quái lỳ lợm của hắn nữa, lấy từ tay Bùi Yên một viên kẹo nhét vào miệng Cận Nhiên, "Im đi chưa."


Cận Nhiên l**m ngón tay anh, "Ngọt quá."


Bùi Hành Ngộ hơi đỏ tai, rụt tay lại rồi cố gắng che đậy, ho khan một tiếng, "Anh thấy em chẳng lớn hơn mấy đứa nhóc ba tuổi là bao, ẫu trĩ."


"Em chẳng lớn hơn mấy đứa ba tuổi sao? Anh có chắc mấy đứa ba tuổi đã lớn được như em không?"


Bùi Yên ngơ ngác hỏi, "Anh Nhiên, ba tuổi có gì lớn vậy ạ?"


Câu hỏi của cô bé khiến A Lạc, cái cỗ máy thông minh có EQ cao lập tức hiểu ngay, nhẹ nhàng che tay lên tai cô bé, "Tiểu thư đừng hỏi."


"......" Bùi Hành Ngộ lại đỏ tai.


Cận Nhiên véo anh một cái, đột ngột thay thái độ lả lơi sang vẻ chính trực như quân tử, "Ba em nói đúng, em là đồ khốn nạn, tính tình không tốt, không biết quan tâm chăm sóc người khác, lời nói cũng thô thiển, em làm anh thiệt thòi rồi."


Bùi Hành Ngộ đưa tay nắm lấy ngón tay Cận Nhiên, hai chiếc nhẫn khẽ chạm nhau phát ra tiếng nhẹ như chẳng đáng kể, "Anh đã chọn em, sẽ không hối hận."


Cận Nhiên không đáp, chỉ nói tiếp, "Nhưng anh cũng hiểu em là đồ không bình thường nhỉ, nên dù có khổ bao nhiêu anh cũng phải chịu hết cho em. Dám cười với người khác, thân thiết với người khác, em sẽ nhốt anh trong nhà, làm anh đến chết mới thôi."


Bùi Hành Ngộ im lặng một lúc lâu rồi thình lình táp mạnh tay vào tay hắn; anh không nên mềm lòng với đồ thần kinh này!


Cận Nhiên phấn khởi lái xe, thổi sáo suốt dọc đường, rồi hớn hở hét lên, "Về nhà thôi!"


"......" Bùi Hành Ngộ vừa giận vừa hết cách, thầm nghĩ kiếp trước mình làm điều gì ác mới vướng phải tiểu chó điên này.


May mà tiểu chó điên kia tình nguyện trao cho anh chiếc dây xích, tình nguyện buông lời gọi anh một tiếng. "Chủ nhân."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 135: Phiên ngoại 1
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...