Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 130: Khoang mô phỏng


"Bên trong xảy ra chuyện gì, kể em nghe với. Em cũng muốn biết mình đã giở trò với anh thế nào."


***


"Cần cái gì mà cần, vớ vẩn."


Cận Nhiên nghiến răng nghiến lợi, gõ cốc một cái lên trán anh. "Thật sự tưởng tôi là chó điên chắc? Với thể trạng của anh bây giờ, em mà thật sự động vào thì anh sống không nổi đến sáng mai."


Bùi Hành Ngộ cứng họng.


"Đừng tưởng em không biết anh đang toan tính gì." Cận Nhiên nắm lấy cằm anh, ánh mắt sắc lạnh. "Một là tranh thủ lúc em mềm lòng cho chút lợi, mong sau trận chiến em bớt truy cứu chuyện cũ. Hai là muốn dỗ dành cảm xúc em đúng không? Em nói có sai không?"


Bùi Hành Ngộ hơi chột dạ: "Không... không phải."


"Không phải?"


Cận Nhiên lạnh giọng, "Không phải thì sao lại không dám nhìn thẳng vào mắt em? Anh có lẽ sẽ chẳng bao giờ hiểu nổi... mạng của anh đối với em quan trọng đến mức nào."


Bùi Hành Ngộ vừa thở phào, chưa kịp thả lỏng thì đã bị bế bổng cả người lên.


"Dẫn anh đi xem kiệt tác của Mạnh hạm trưởng, tất nhiên là em cũng góp phần lớn công sức."


Cận Nhiên nói xong, không để anh kháng cự, thẳng tay đặt anh vào khoang mô phỏng.


"Khoan đã!" Bùi Hành Ngộ linh cảm có điều gì không ổn, nhưng chưa kịp phản ứng thì Cận Nhiên đã quay lưng lại, nhanh chóng gõ vài hàng lệnh trên bảng điều khiển, rồi dán một con chip nhỏ vào mặt trong cổ tay anh.


"Thử xem hiệu quả thế nào."


Bùi Hành Ngộ choáng váng trong đầu, giống như bị một lực vô hình kéo tụt xuống. Khi hoàn hồn lại, anh phát hiện mình đang đứng ở một nơi xa lạ, là sân huấn luyện mô phỏng của Học viện Quân sự Liên bang.


Anh đang ngồi giữa phòng điều khiển trung tâm của chiến trường mô phỏng, xung quanh là một đám tướng lĩnh kỳ cựu và ban lãnh đạo trường. Giọng nói bàn tán vang lên ồn ào, màn hình lớn đang phát cảnh học viên đấu luyện.


Bùi Hành Ngộ hơi nhíu mày, vừa mới thích nghi với môi trường này thì đột nhiên cảm giác nóng rát quen thuộc lại trỗi dậy, từng đợt từng đợt dâng lên như sóng lớn. Anh khựng người lại, kinh hãi nhận ra... anh đang ở giữa thời kỳ ph*t t*nh.


Lan Hoàng Thảo – pheromone đặc trưng của anh lan tỏa trong không khí, khiến cả sống lưng toát mồ hôi. Có người đến gần bắt chuyện, anh lập tức căng người, cố gắng kìm nén mùi hương.



"Bùi tư lệnh ngài không sao chứ?"


Bùi Hành Ngộ cắn răng: "Không sao, cứ nói tiếp."


"À, lần diễn tập này là mời ngài đến chỉ đạo, lũ nhóc kia cả ngày chỉ biết vênh váo, không bị dằn mặt chắc không biết trời cao đất dày. Ngài cứ mạnh tay, không cần nương tay đâu. Có chuyện gì thì nhà trường chịu trách nhiệm."


Vốn dĩ Bùi Hành Ngộ đã có phần lạnh lùng, giờ sắc mặt càng thêm căng thẳng, khiến người ta không dám lại gần. Giáo quan kia cười gượng, vội tìm cớ rút lui.


Anh biết rõ mình đang ở trong trạng thái nguy hiểm nhất, cơn đ*ng t*nh sắp đến đỉnh điểm. Mà tồi tệ hơn là... trong cơ thể anh còn có thứ gì đó. Chắc chắn là do tên khốn Cận Nhiên nhét vào trước khi cho anh tới đây.


Anh nhúc nhích nhẹ, lập tức cảm nhận được là một thứ hình cầu, không trơn nhẵn, rất cấn. Không những không giúp làm dịu cơn ph*t t*nh mà còn khiến anh càng thêm khó chịu. Trong đầu không kìm được mắng hắn một trận.


"Bùi tư lệnh đang mắng tôi đấy à?" Một giọng nói chậm rãi vang lên bên tai, giọng Cận Nhiên nửa trêu chọc nửa ám muội.


Bùi Hành Ngộ bất chợt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Cận Nhiên đang đứng cách đó không xa, mỉm cười nhìn anh. Tay đút túi quần, dáng vẻ lười nhác như thể là một kẻ phong lưu ngỗ nghịch, nhưng trong mắt Bùi Hành Ngộ, người kia lại giống như vị cứu tinh giáng trần.


"Cận tư lệnh sao lại đến đây?"


Cận Nhiên vừa xã giao với mấy vị tướng lão thành xong, trông chững chạc đến bất ngờ. Giáo quan thúc giục mấy lần, Bùi Hành Ngộ không thể tiếp tục ngồi yên, chỉ đành cố giữ vẻ bình tĩnh, cắn chặt môi nhẫn nhịn cảm giác khó chịu trong cơ thể, hai tay chống lên bàn, nhìn thẳng vào màn hình tập trận đang diễn ra.


"S75824 chú ý phía sau, 857 đang hẹn hò với 874 à? Cút về lỗ hổng hướng đông nam ngay!"


"576 cậu đang làm gì đấy? Tản bộ à? Tăng tốc!"


Anh càng chỉ huy càng thấy bực bội, đám tân binh này đúng là vô dụng.


Cận Nhiên cuối cùng cũng thoát được khỏi đám tướng lĩnh, bước đến bên cạnh, tự nhiên ôm lấy eo Bùi Hành Ngộ như chỗ không người.


"Sao cáu gắt thế?"


"Về nhà anh tính sổ với em." Bùi Hành Ngộ nghiến răng, giọng trầm thấp, rõ ràng có thể nghe ra tiếng kìm nén.


"Để em thử xem có ướt chưa." Cận Nhiên chắn Bùi Hành Ngộ về phía bên trái, cảm thấy quần quân phục có phần ẩm ướt, cúi đầu cười khẽ, ghé vào tai anh nói nhỏ: "Vị tư lệnh này, bề ngoài lạnh lùng cấm dục, vậy mà sau lưng lại có thể rơi vào trạng thái này khi đang chỉ huy à? Chồng anh vắng nhà đã muốn v* v*n người khác à?"


Bùi Hành Ngộ đỏ mặt cảm thấy chịu hết nổi, cố gắng giữ bình tĩnh, "Lấy nó ra."


"Lấy cái gì?"



Cận Nhiên ghé sát bên tai anh, giọng thấp hẳn xuống, "Giữa chốn đông người như vậy, thật sự muốn tôi giúp anh lấy ra sao? Để mọi người đều biết anh là người phải dựa vào đồ vật để xoa dịu bản thân lúc ông xã không có nhà à?"


Những lời ấy khiến cả người Bùi Hành Ngộ như mềm nhũn, nếu không có tay Cận Nhiên ôm eo giữ lại thì anh đã đứng không vững.


"Mùi gì vậy?"


"Trung tâm điều khiển có người... đang trong kỳ ph*t t*nh sao? Không chịu được nữa à?"


Dù biết tất cả những người kia chỉ là hình ảnh mô phỏng, Bùi Hành Ngộ vẫn thấy như bị đánh trúng chỗ xấu hổ nhất. Tay anh nắm chặt lấy cổ tay Cận Nhiên, run lên từng hồi.


"Cận Nhiên... đừng làm bậy... không được."


"Anh ở ngoài cũng dám phả cả đám tin tức tố ra như thế, còn muốn quyến rũ lẳng lơ với ai nữa?" Cận Nhiên cúi đầu, giọng khẽ khàng nhưng từng chữ như đâm vào tim gan: "Em đã nói rồi, anh chỉ cần cười với người khác một lần, em sẽ tính với anh một lần. Anh tự xem lại xem anh đã cười mấy lần?"


"Về nhà rồi... về nhà rồi tính..." Bùi Hành Ngộ thở dồn dập, cảm thấy Cận Nhiên đang cởi dây lưng của mình, hoảng hốt cầu xin:
"Đừng, Cận Nhiên... đừng ở đây..."


"Nếu không muốn bị phát hiện thì cố mà nhịn xuống, đừng hét lên." Cận Nhiên kéo vách ngăn che đi th*n d*** từ eo của hai người, chỉ chừa phần trên còn nguyên cúc áo.


"Thả lỏng một chút, em giúp anh lấy nó ra."


Bùi Hành Ngộ biết hắn sẽ không bỏ cuộc đến khi làm xong, anh chỉ có thể cố gắng thả lỏng để các ngón tay dễ dàng móc quả bóng trơn trượt khó cầm ra, pheromone tích tụ ngày càng nhiều càng đậm trong phòng.


"Bùi tư lệnh, đội của anh sắp thua rồi."


Bùi Hành Ngộ ngẩng đầu nhìn đám người vô dụng đang chạy như ruồi mất đầu khi không có chỉ thị từ anh. Anh chịu đựng sự khó chịu mà Cận Nhiên mang lại, lạnh lùng ra lệnh, "Cứ tiếp tục thế này các cậu đều sẽ thành hạt cát trên chiến trường, 765 cậu làm gì đấy? Nhảy nhót như lướt sóng vậy hả? Nghiêm chỉnh một chút đi."


"486, bình nhiên liệu của cậu đã nổ tung rồi mà vẫn còn  ném cho đồng đội, cậu muốn chết à?"


Nghe thấy giọng nói khàn khàn, lạnh lùng khác thường của Bùi Hành Ngộ, các lão tướng quân không khỏi rùng mình. Trước có từng nghe qua danh tiếng Bùi tư lệnh lạnh nhạt tàn nhẫn, đây là lần đầu tiên họ thấy anh chế giễu người khác đến mức này.


 "Này, nghe nói tính tình của Cận nhiên cũng vậy, khi hắn chế giễu người khác chỉ khiến người ta tức muốn chết ngay tại chỗ đấy. Chẳng lẽ Bùi tư lệnh cũng..."


"Vợ chồng đồng lòng đó, tính cách của Cận Nhiên mấy người còn chưa biết à? Đến cả Thống soái đương nhiệm mà hắn ta còn dám chỉ vào mặt chửi, thì còn việc gì mà không dám làm?"


"Nói thật chứ, may mà Bùi tư lệnh đang chửi lũ ranh con kia, chứ mà chửi tôi thì chắc tôi sợ teo người luôn quá."


"Mời anh ấy đến huấn luyện là đúng bài rồi, mấy thằng nhóc này chắc chắn sẽ bị ám ảnh tâm lý luôn. Để xem sau này còn dám vênh váo nữa không, đúng là cần phải dạy dỗ lại."



Bùi Hành Ngộ cố gắng kiềm chế không phát ra bất cứ âm thanh nào nữa nhưng Cận Nhiên nào muốn buông tha cho anh. Hắn không còn tàn nhẫn muốn ăn anh như thường lệ, mà là từng chút từng chút nghiền nát anh, cố gắng tìm ra rồi đánh vỡ giới hạ của anh.


"Ư..." Bùi Hành Ngộ nghiến răng, trong đầu đang tìm cách muốn bóp cổ Cận Nhiên tám trăm lần, Cận Nhiên thì thầm bên tai anh, "Đừng hòng chống cự hay trốn tránh, nếu không em sẽ cho anh biết thế nào là mất khống chế."


Sắc mặt Bùi Hành Ngộ biến đổi dữ dội, Cận Nhiên hung hăng đâm mạnh vào khoang sinh sản của anh, nhưng vì anh vẫn chưa hoàn toàn bị biến đổi thành alpha nên vẫn chỗ đó vẫn chật hẹp và mềm mại, Cận Nhiên không hôn môi với anh nhưng hành động của hắn rõ ràng là đang ám thị muốn dùng thứ bên dưới hôn tới tấp vào khoang sinh sản trong bụng anh. 


Bùi Hành Ngộ cắn môi rung rẩy, sau đó phải lấy tay để đè nén âm thanh trong cổ họng đang bị kìm nén, Cận Nhiên kéo tay anh ra, đâm hai ngón tay của mình vào miệng anh, đùa giỡn đ** l*** **t *t rồi cao giọng nói, "958, rút lui. Cậu đang đánh nhau hay đi tán tỉnh vậy hả? Lùi lại."


"247 cậu giỏi thật ha, lát nữa cùng tôi trở về Tử Vi Viên."


Lão huấn luyện viên vội la lên, "Trình độ thế này mà vào Tử Vi Viên thì không được đâu, thôi thôi, miễn đi."


Cận Nhiên nhếch môi, cười như không cười, châm biếm, "Thế này còn chưa đủ trình à? Để thùng nhiên liệu bị pháo laser bắn trúng, muốn nhóm lửa nấu cơm chắc? Năm nay tuyển sinh kiểu gì vậy, toàn một lũ tân binh thế này sao?"


Bùi Hành Ngộ không chịu được sự giày vò của hắn nữa, theo bản năng muốn hé mở khoang sinh sản cho hắn đi vào để bớt cảm giác đau đớn, nhưng mỗi lần như thế thì Cận Nhiên lại đánh cho anh đến đường tuyệt vọng.


"Lần sau anh còn cười với người khác nữa không?"


Đôi mắt Bùi Hành Ngộ đỏ hoa vì nước mắt, trong đó có sự ướt át và phẫn nộ, anh cắn chặt đầu ngón tay hắn để trút giận nhưng chỉ càng khiến d*c v*ng trong mắt Cận Nhiên dâng lên đến đỉnh điểm.


Cận Nhiên khẽ lắc đầu, "Trả lời."


Giọng Bùi Hành Ngộ hơi lạc đi, "Anh không cười với ai cả, em đừng có viện cớ nữa."


"Em thấy anh cười với một cậu tân bình cũng bị mất một ngón tay út đó, anh thích cậu ta à?"


Bùi Hành Ngộ hơi khựng lại một chút, lúc đó anh có mỉm cười với cậu tâm binh, còn lấy tấm gương của Cận Nhiên để khích lệ cậu ta vài câu, nói rằng anh tin cậu ta sau này cũng có thể trở thành một chỉ huy xuất sắc.


"Em ghen vì chuyện này?"


Cận Nhiên bóp mạnh mông anh, "Lần sau anh còn dám cười với người khác nữa không?"


Bùi Hành Ngộ chưa kịp trả lời đã có yêu cầu liên lạc gửi đến, anh bị cú thúc đột ngột của Cận Nhiên làm cho choáng váng sau đó ngất đi,  Cận Nhiên ôm lấy anh, lấy con chip trên tay anh ra.


Hắn vươn tay lau mồ hôi trên trán Bùi Hành Ngộ, còn nhẹ nhàng xua đi chút ít pheromone thoang thoảng trên người anh, khẽ cười, "Sướng đến mức này luôn à?"


Bùi Hành Ngộ nhanh chóng hoàn hồn khỏi trạng thái mô phỏng, vung tay tát cho Cận Nhiên một cái, cả hai đều sững người.



Cận Nhiên l**m môi: "Không đau."


"Đúng là toàn nghịch ngợm vớ vẩn."


Cận Nhiên cười hì hì: "Anh có chỗ nào thấy đau hay khó chịu không?"


"...Ngu xuẩn."


Cận Nhiên bế anh ra khỏi mô phỏng, khẽ hôn lên trán: "Em muốn yêu thương anh mà chẳng nỡ thật sự dày vò anh. Vậy cách yêu thương anh vừa rồi anh có hài lòng không?"


Bùi Hành Ngộ nhớ lại cảnh tượng mô phỏng, vừa xấu hổ vừa tức giận, "Cái gì em cũng dám làm đấy à!"


Cận Nhiên vô tội đáp, "Em đâu có lập trình sẵn tình tiết đâu? Em chỉ cài đặt chỉ số cơ thể anh về mức bình thường, không ảnh hưởng sức khỏe của anh thôi. Còn những gì xảy ra trong đó... là do ý thức anh tự tạo ra mà."


Bùi Hành Ngộ chết lặng tại chỗ, những cảnh hoang đường kia là do chính mình tưởng tượng?


Cận Nhiên thấy mặt anh đỏ bừng, bế anh ngồi lên ghế chỉ huy quen thuộc, nắm tay anh, cười tủm tỉm, "Bên trong xảy ra chuyện gì, kể em nghe với. Em cũng muốn biết mình đã giở trò với anh thế nào."


Bùi Hành Ngộ rút tay lại, "Không có gì cả."


Cận Nhiên thở dài đầy ấm ức, "Anh ở bên trong chơi đủ rồi, ra ngoài còn tát em một cái, giờ lại không cho em biết lý do. Em đáng thương quá mà."


Bùi Hành Ngộ không biết trả lời sao, chỉ vỗ nhẹ tay hắn. Cận Nhiên khẽ cắn tai anh hỏi, "Vợ ơi, bên trong lúc mô phỏng anh có... 'mất kiểm soát' bàng quang không?"


Bùi Hành Ngộ trợn mắt nhìn hắn, "Em...Khốn nạn."


Cận Nhiên vội vàng giơ tay đầu hàng, "Em thật sự không có cài đặt gì hết mà, em nghe thấy anh gọi em, cầu xin em, bảo là không được, sẽ..."


Chưa nói hết câu đã bị Bùi Hành Ngộ bịt miệng lại, nghiến răng đe dọa, "Em nói thêm một chữ nữa là anh phá nát cái khoang mô phỏng đó luôn!"


"Không nói thì anh không phá?"


"Em nói nữa xem."


Bùi Hành Ngộ đứng dậy khỏi đùi hắn, chỉnh lại cổ áo quân phục, lạnh lùng nói, "Đi gặp chị em trước đi. Chuyện của Vi Nghênh Hàn cũng nên giải quyết sớm, tránh đêm dài lắm mộng."


Cận Nhiên chậc một tiếng, cười khẽ, "Vô tình thật đấy."


 


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 130: Khoang mô phỏng
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...