Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?

Chương 129: Dịu dàng


"Anh à, anh nuông chiều em vô pháp vô thiên như vậy, khổ là khổ chính anh thôi đấy."


***


Mọi người lục tục trở về sao Thái Âm. Mạnh Như Tiền ngồi phịch xuống ghế, nước mắt nước mũi tèm lem, vừa lau vừa than: "Tôi sao lại khổ thế này chứ? Tôi còn khổ hơn Vương Bảo Xuyến! Tôi thủ vững Tử Vi Viện bao năm, hai cái người này chẳng ai khiến tôi bớt lo được!"


Bộ Ngu nghe không nổi nữa, quay người bỏ đi. Vết thương của Bùi Hành Ngộ cần được chữa trị ngay.


Bên phía Hoàng Tuyền, Hoàng Tuyền kiên quyết không để người khác đụng vào việc điều trị. Hắn phải tự tay chữa cho Tư Thâm và Cận Nhàn. Không giúp được gì ở đó, Bộ Ngu dứt khoát ở lại tiếp nhận thương binh từ Tử Vi Viện và liên quân.


Cận Nhiên cho cơ giáp dừng lại, bế ngang Bùi Hành Ngộ từ khoang lái xuống, vừa đi vừa khẽ gật đầu với Hạ Tinh Lan đang chờ ở bên ngoài: "Nấu chút cháo đi, lát nữa đến tàu chỉ huy tìm tôi, có chuyện cần nói."


Hạ Tinh Lan cuống quýt chạy đi.


Bộ Ngu đứng trước cửa tàu chỉ huy. Độc Uyên mang trên lưng hòm y tế, nhìn thấy Cận Nhiên bước tới, vang lên hai tiếng "tít tít" như chào hỏi.


Sắc mặt Bùi Hành Ngộ tái nhợt, gần như không còn chút huyết sắc nào. Bộ Ngu đoán sơ bộ anh đã dùng đến ba, bốn ống điều hòa năng lượng, khiến chức năng cơ thể rối loạn nghiêm trọng. Anh lập tức tiến hành dẫn năng và điều chỉnh.


Cận Nhiên ngồi một bên, thở phào nhẹ nhõm, trên mặt là sự mệt mỏi chưa tan.


"Lần này Bùi Hành Ngộ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi," Bộ Ngu vừa ấn công tắc thiết bị vừa nói, khóe miệng nhếch lên một chút, "Nếu là trước đây, dù có chết vạn lần, cậu ấy cũng sẽ không giao Tử Vi Viện cho bất kỳ ai."


Cận Nhiên đưa tay xoa mặt Bùi Hành Ngộ, rồi gõ nhẹ lên trán anh một cái, khẽ mắng: "Cái đồ khốn kiếp anh."


Bộ Ngu nhướng mày: "Dám nói thế trước mặt cậu ấy không?"


Cận Nhiên nghiêng đầu nhìn anh, cười: "Kích bác ly gián đấy à?"


Bộ Ngu đáp thản nhiên: "Cậu tưởng ai cũng mặt dày như cậu à? Thời gian thiết lập là một tiếng rưỡi. Đèn đỏ tắt thì có thể tháo thiết bị. Nếu tình trạng ổn, lát nữa sẽ tỉnh. Tôi quay lại sau."


Cửa khoang chỉ huy đóng lại. Cận Nhiên cúi xuống hôn nhẹ lên môi Bùi Hành Ngộ, khẽ gọi: "Tổ tông à, mau tỉnh đi."


Bùi Hành Ngộ vẫn còn mê man. Cận Nhiên chẳng còn tâm trạng mà tình cảm nữa, đứng dậy lập tức gọi thông tin.



"Mấy người bên ba thế nào rồi?" Hắn hỏi.


Cận Thiệu Nguyên mặt mày nặng trịch: "Cả Hoắc Nhĩ đang rối thành nồi thập cẩm, các đơn vị lớn đều xảy ra bạo động, biểu tình đầy đường. Cục Điều tra Liên bang đã quyết định xử án Phương Chí Hành sớm hơn dự kiến. Nhưng hiện ta vẫn chưa tìm thấy... Khoan đã."


"Sao thế?"


"Diệp Lan Trúc? Khoan nói, để sau ta gọi lại."


Thông tin lập tức bị cắt, để lại Cận Nhiên ngồi sững người, nghẹn một hơi chưa kịp thở ra thì đã thấy Hạ Tinh Lan xuất hiện ở cửa, hai mắt tròn xoe nhìn hắn.


"Cậu đến rồi à?"


Hạ Tinh Lan lí nhí: "Nhiên ca, tôi vừa nghe thấy... là Diệp Lan Trúc ạ? Anh cũng biết người đó sao?"


Vừa nãy trên chiến trường, Cận Nhiên không để tâm đến lời của Phương Thái Bạch, nhưng giờ nghĩ lại thì khả năng đó là thật. Hắn hỏi Hạ Tinh Lan:


"Cậu biết Diệp Lan Trúc bằng cách nào?"


Hạ Tinh Lan kể lại đầu đuôi sự việc. Lúc này, Cận Nhiên mới hiểu ra cái thiết bị liên lạc kia là có người cố ý gửi đến. Nếu không phải để khống chế Diệp Lan Trúc thì là nhằm vào Hạ Tinh Lan. Nhưng sau cùng, Hạ Tinh Lan đầu óc đơn thuần như vậy, khả năng lớn là người bị khống chế là Diệp Lan Trúc.


Lần trước, Bùi Hành Ngộ bị người khác sắp đặt rồi nhốt vào cùng buồng giam với Diệp Lan Trúc. Khi ấy anh từng hỏi qua, nhưng Diệp Lan Trúc chỉ lắc đầu nói mình không thể rời đi, cũng không chịu rời đi. Với Phương Chí Hành, ông ta vẫn không thể tuyệt tình ra tay đến cùng. Hạ Tinh Lan hẳn chính là tấm lá chắn cuối cùng mà Diệp Lan Trúc để lại.


Tên đó tính toán đến mức này, có thể khiến Bùi Hành Ngộ ra vào như chốn không người, ắt đã bố trí từ lâu, thế lực cũng sớm cắm rễ khắp nơi.


Cận Nhiên quay sang hỏi, "Nếu ba cậu vẫn còn sống, cậu có muốn gặp ông ấy không?"


Hạ Tinh Lan do dự một chút, rồi vừa lắc đầu vừa nhẹ nhàng gật đầu: "Tôi cũng không rõ... nhưng nếu có thể gặp được, chắc tôi vẫn muốn nhìn ông ấy một lần."


"Cậu có hận ông ấy không? Vì đã bỏ rơi cậu?"


Lần này Hạ Tinh Lan lắc đầu rất dứt khoát: "Tôi tin chắc ông ấy có nỗi khổ riêng. Dù là không có, thì giờ tôi vẫn sống rất tốt. Có anh, có Tư lệnh, có rất nhiều người tốt với tôi. Tôi không muốn hận ai cả."


Cận Nhiên xoa đầu cậu: "Tốt lắm."


**



Lạc Tân Dương vẫn ngồi trong khoang cơ giáp, mắt nhắm lại, trong đầu lặp đi lặp lại khoảnh khắc Tống Tư Thâm chết. Dù thế nào, cậu cũng không thể ngờ rằng người đó lại là gián điệp.


Trước có Lâm Khai Tuế, Chung Quản, Doãn Thành... Cậu không muốn phải chứng kiến thêm bất kỳ người nào nữa ngã xuống vì chiến tranh.


Từ nhỏ đến lớn, Lạc Tân Dương luôn được người người nâng niu như ngôi sao nhỏ. Trước khi vào quân đội, cậu chưa bao giờ phải đối diện với cái chết. Cảm giác sinh mệnh vuột khỏi tay mà mình không làm gì được khiến người ta vô lực đến đáng sợ.


Nếu mạnh hơn nữa, nếu trở nên như Tư lệnh, liệu có thể bảo vệ được tất cả không?


Lạc Tân Dương xuống khỏi cơ giáp, xách theo quân phục và mũ, vừa ngẩng đầu đã thấy Bộ Ngu đang đứng dựa tường chờ cậu. Cậu bước nhanh đến, cúi đầu gọi: "Sư phụ."


"Lại đây."


Cậu bước sát theo sau, rụt rè kéo vạt áo anh, khẽ hỏi: "Ngài vẫn còn giận sao? Em biết sai rồi, lần sau sẽ không liều lĩnh nữa đâu."


Bộ Ngu quay đầu lại, bật cười lạnh, "Em mà không liều? Màn vừa rồi của em phải gọi là hoàn mỹ. Tôi còn phải vỗ tay khen đấy."


Lạc Tân Dương chưa từng thấy anh như vậy, có phần hoảng, vội giải thích: "Không phải, thật mà... Em đã tính toán kỹ rồi, lần đó Tư lệnh từng dạy, làm vậy sẽ có cơ thắng. Em không hành động bừa đâu."


"Em không gọi cái đó là mạo hiểm? Em đòi so với Bùi Hành Ngộ? Em là cái thá gì mà dám đem so với cậu ấy? Số trận cậu ấy từng trải còn nhiều hơn tuổi của em đấy, tỉnh táo một chút đi!"


Lạc Tân Dương nghe xong, ngoan ngoãn buông tay lùi một bước, rụt cổ chịu mắng: "Em xin lỗi..."


"Xin lỗi cái đầu em..."


Lạc Tân Dương nhìn quanh hành lang, thấy không có ai, bỗng nhiên nghiêng đầu hôn một cái thật nhanh lên má anh: "Đừng giận nữa mà? Em biết sai rồi, muốn đánh cũng được, em không chạy."


Mạnh Như Tiền vừa đúng lúc đi ngang qua, ngó đầu ra vừa thấy một màn đó thì suýt nữa ngất xỉu tại chỗ: "Có chuyện gì thì về phòng mà xử lý! Làm ơn đừng bôi tro trát trấu lên mặt mũi quân khu ở hành lang công cộng được không! Cả Liên quân nghe hết rồi đấy, còn có chút liêm sỉ nào không? Một lũ chẳng ai chịu nên thân! Cận Nhiên thế, anh cũng vậy, định làm loạn hả?"


Lạc Tân Dương đỏ mặt xách mũ chạy biến.


Nụ hôn đang đến nửa chừng bị phá, Bộ Ngu cũng khó chịu ra mặt, cau mày nói: "Tôi khác xa Cận Nhiên nhé."


Mạnh Như Tiền nghẹn lời, rất lâu sau mới rít ra một câu: "Cậu ta là chó thì anh chẳng lẽ không là chó à? Cậu ta không làm người thì anh cũng không làm người nữa chắc?"


"..."



Mạnh Như Tiền tất bật lo liệu các quân đoàn, may mà ai cũng mang theo quân y, không cần Tử Vi Viện phái người hỗ trợ. Y phân vài người qua tiếp đãi, rồi vội chạy đi xem tình hình của Bùi Hành Ngộ, mở cửa ra thì suýt nữa chửi thề, Cận Nhiên đang đút cháo cho Bùi Tư lệnh, người kia thì ngoan ngoãn tựa vào lòng, để mặc đút cho hắn như trẻ con.


"Má ơi tôi mù rồi."


Bùi Hành Ngộ thực sự không quen bị người ta đút, cố gắng ngồi dậy thì bị Cận Nhiên ấn xuống: "Ngoan, ăn hết cháo rồi hẵng dậy."


"Anh tự ăn được."


"Không, tự nhìn tay anh xem run cỡ nào đi? Làm đổ ra áo là em lại phải thay đấy. Vừa mới tắm rửa lau sạch hết máu khô, mất bao nhiêu công sức mới xong."


Cận Nhiên nói mà mặt không đỏ hơi không gấp. Bùi Hành Ngộ thì đỏ cả tai, hậu di chứng khiến anh tay chân tê liệt, cử động không linh hoạt, vừa rồi đúng là bị Cận Nhiên tắm cho, thay đồ cho, tỉ mỉ đến mức khiến người ta không còn mặt mũi.


"Em cứ định đút anh hay tắm cho tôi luôn đấy?" Bùi Hành Ngộ lườm.


Cận Nhiên cúi xuống l**m sạch hạt cháo bên khóe môi anh, nửa trêu chọc nửa chân thành: "Anh không có lựa chọn đâu, em muốn anh thì anh không có cửa chọn, chỉ có thể chịu đựng thôi. Đợi xong chiến sự, chúng ta sẽ tính từng món một, còn dám đòi ly hôn với em nữa chứ. Em quá nuông chiều anh rồi, thành ra cái gì anh cũng dám nói."


Bùi Hành Ngộ khó khăn ngồi dậy, khẽ hôn lên khóe môi hắn, giọng hơi yếu nhưng đầy cưng chiều: "Tha cho anh lần này đi, chồng ơi..."


Cận Nhiên vừa nghe đến hai chữ "chồng ơi" liền run cả tim, nếu không phải đang lo vết thương của Bùi Hành Ngộ, hắn đã đè người ta xuống giường rồi.


"Anh gọi em là gì cơ?"


Bùi Hành Ngộ quay mặt sang chỗ khác: "Không có gì."


"Gọi lại lần nữa thôi... xin anh đó, chỉ một lần."


Bùi Hành Ngộ nhìn vào đôi mắt của hắn, trong đó dường như ánh lên một tia sáng, ấm áp đến mức khiến người ta mềm lòng. Anh khẽ vươn tay, vòng qua cổ hắn kéo lại gần, dụi mặt vào hõm cổ hắn, thì thầm: "Thương anh một chút đi... chồng ơi..."


Cận Nhiên cả người run lên một cái, không chỉ người, cả giọng cũng khàn đi: "Mẹ nó, anh gọi thế là em cứng luôn rồi đấy... Bùi tư lệnh mà bắt đầu quyến rũ thì ai chịu nổi."


Mạnh Như Tiền đứng cạnh suýt phun máu, ho sặc sụa một tiếng:
"Còn tôi ở đây đấy nhé! Mấy người có thể làm ơn có chút liêm sỉ, làm người bình thường một tí không?!"


Cận Nhiên "ngạc nhiên" ngẩng đầu: "Ơ, Mạnh hạm trưởng đến từ khi nào thế?"


"...Tôi đến lâu rồi."



"Có việc tìm Hành Ngộ à? Ngồi đi."


Một câu "Hành Ngộ" khiến Bùi tư lệnh run da đầu, nhịn lắm mới không cho Cận Nhiên một đấm.


Mạnh Như Tiền nén giận, dồn lực nói chuyện nghiêm túc: "Liên quân tôi đã sắp xếp xong cả rồi. Có lẽ do nguy cơ chung nên hiện tại ai cũng đoàn kết, không còn mấy trò đâm chọc nữa. Còn bên Hoàng Tuyền thì... hắn dẫn theo Tống Tư Thâm và Cận Nhàn trưởng quan, không để bất cứ ai đến gần. Giờ tính sao?"


Bùi Hành Ngộ gật đầu: "Lát nữa tôi với Cận Nhiên qua xem, cậu đừng lo."


Mạnh Như Tiền gật đầu, rồi thở dài: "Cô ấy mất tích bao nhiêu năm, ai ngờ còn sống... mẹ kiếp, cái tên Vi Nghênh Hàn kia đúng là cầm thú, đem Cận Nhiên trưởng quan biến thành như vậy!"


Bùi Hành Ngộ nắm tay Cận Nhiên, khẽ lướt đầu ngón tay qua:
"Đừng buồn, anh tin Hoàng Tuyền sẽ có cách. À, em báo tin cho Cận Bộ trưởng chưa?"


"Chưa kịp."


"Vậy để mọi chuyện ổn định rồi nói, tránh gây loạn thêm."


Cận Nhiên cũng nghĩ thế. Dù sao Cận Nhàn còn sống, không gấp trong một sớm một chiều.


Mạnh Như Tiền chuyển chủ đề: "Ác chiến với Vi Nghênh Hàn là không tránh được, hai cậu tính sao?"


Cận Nhiên không đợi Bùi Hành Ngộ mở miệng đã đáp: "Anh muốn bảo vệ Hoắc Nhĩ thì em đi cùng. Nhưng nếu không chắc chắn được sự an toàn của anh, anh có lấy gì ra uy h**p cũng vô ích, em sẽ không để anh ra chiến trường."


Mạnh Như Tiền nhìn một người rồi lại nhìn người kia, trong lòng cảm thán: một vật trị một vật, thiên hạ chỉ có duy nhất người này chế ngự được Cận Nhiên, mà Bùi tư lệnh cũng chỉ có thể bị người này quản nghiêm.


Bùi Hành Ngộ khẽ nhướng mày định cãi lại, nhưng lời chưa dứt đã bị một nụ hôn bất ngờ chặn ngang. Quay đầu thì thấy Mạnh Như Tiền đang giật giật khóe miệng rời khỏi phòng.


Anh thật muốn đánh hắn một trận, nhưng lại không nỡ, người đàn ông này cùng anh đã trải qua bao nhiêu sinh tử, bao nhiêu khiếp đảm.


Anh vòng tay ôm chặt cổ hắn, chủ động đưa đầu lưỡi, để hắn ôm lấy eo mình, dồn tất cả sợ hãi và giận dữ trong trận chiến vừa rồi vào cái ôm này, gắt gao và sâu tận tim phổi.


"Cận Nhiên... yêu thương anh đi."


Cận Nhiên bóp cằm anh, hơi thở nặng nề: "Anh chiều em đến vô pháp vô thiên thế này, người thiệt là anh đó."


Bùi Hành Ngộ nhắm mắt, khẽ nói: "Anh cam lòng."


Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không?
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Truyện Trưởng Quan, Muốn Pheromone Không? Story Chương 129: Dịu dàng
10.0/10 từ 44 lượt.
loading...